Chương 43: Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết

Chương 43:

Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết Ánh nắng mờ nhạt xuyên qua cửa số khu ký túc.

Thường Sinh lúc này ngồi xếp bằng trên giường, lưng thẳng tấp, hô hấp đều đặn, chậm rãi, từng nhịp như hòa vào cùng nhịp đập cơ thể.

Chân khí đang vận chuyển khắp cơ thể của hắn, khi mở mắt ra đã là thời điểm trưa, có lẻ mả mê tu luyện mà hắn đã quên đi khái niệm thời gian, thở ra một hơi sâu, nhìn lại bảng hệ thống trước mặt.

[ Thường Sinh J]

[ Tu vi]

350/1000

[ Cảnh Giới ]

Luyện Khí (Sơ kỳ)

[ Chiến Kỹ ]

Kiếm Phong (Tiểu Thành)

Quỷ Ảnh Mê Tung (Nhập môn)

Ngự kiếm thuật:

Thanh Phong Biến (Nhập môn)

[ Điểm Tích Lũy ]

364 Xuyên suốt thời gian bên ngoài, hắn griết không quá nhiều Zombie, nên là điểm tích lũy lần này ra ngoài mới ít đến như vậy, liếc qua điểm tu vi hắn chưa bao giờ từng bỏ qua tu luyện.

Với hắn khái niệm tu luyện chính là giấc ngủ, lấy tu luyện làm giấc ngủ nên là tu vi của hắn tăng lên rõ rệt.

Nếu như cứ giữ vững tốc độ như này thì hơn một hoặc hai tuần hắn sẽ đột phá Luyện Khí Trung kỳ, đối với tốc độ như này hắn không hài lòng với tốc độ như thể này được.

Mặc dù hắn cũng cảm thấy rất nhanh nhưng mà, gia đình của hắn ở Nam An chưa có tin tức hay manh mối gì hết, làm hắn cảm giác áp lực nặng nể.

Công pháp Thổ Nạp Căn Nguyên của hắn chỉ là công pháp nhận lúc đầu từ hệ thống, chỉ là một quyển hạ phẩm công pháp bình thường, tối đa tu luyện cùng lắm đến tiệm cận đại cảnh giới tiếp theo của hắn là trúc cơ, muốn đi xa hơn gần như là không thể.

“Nếu như cảnh giới cao hơn một bậc.

Thường Sinh khẽ lẩm bẩm.

“Nếu lên Trung Kỳ, ta sẽ xin rời khỏi đây.

Rời khu an toàn này, rời khỏi phạm vi bảo hộ đi về Nam An.

Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, liền không thể đặp tắt.

Hắn mở bảng hệ thống ra lần nữa, ánh mắt không còn dừng ở chiến kỹ hay trang bị nữa, mà lướt qua thẳng mục công pháp tu luyện.

Hắn cần một thứ khác, có thể không an toàn, không ổn định, nhưng mà phải đủ nhanh và đỉ tàn nhẫn.

Một con đường mà mỗi giây trôi qua đều phải đổi lấy sức mạnh và chính khoảng khắc đó, ánh mắt hắn dừng lại ở một cái tên.

Ánh chữ trên bảng hệ thống chậm rãi hiện ra, như thể đang chờ hắn tự đưa ra quyết định.

[ Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết ]

[ Phẩm Chất ]

Huyền cấp hạ phẩm (Hệ Độc / Huyết)

[ Hiệu quả ]

Nghịch chuyển khí huyết, biến máu trong cơ thể thành chân khí kịch độc.

Tăng mạnh tính ăn mòn cho chiêu thức và khả năng kháng độc cho bản thân.

[ Giá ]

350 điểm tích lũy

[ Miêu tả ]

Lấy máu làm dẫn, lấy độc làm hồn.

Máu còn chảy, kịch độc còn tồn tại.

Ánh mắt Thường Sinh dừng lại rất lâu ở cái tên đó.

Bảng hệ thống không có cảnh báo đỏ, không có dòng “nguy hiểm” càng không có chữ “cấm tu luyện”.

Chỉ là những dòng chữ lạnh lẽo, như đang bày ra một món hàng TỔi lặng lẽ chờ người mua tự chịu trách nhiệm.

Nhưng chính vì vậy, hắn mới hiểu.

Hệ thống này chỉ mô tả hiệu quả, không bao giờ chịu trách nhiệm cho hậu quả mà nó đem lại.

Nghịch chuyển khí huyết.

Chỉ bốn chữ đó đã đủ khiến bất kỳ người nào cũng hiểu.

Khí đi nghịch mạch, máu làm môi giới cho chân khí đây vốn là thứ công pháp tà ma ngoại đạo.

Nếu như tu luyện nó không cầy nói cũng biết, chỉ cần tu luyện sai, hậu quả sẽ không nhẹ.

“Huyền cấp hạ phẩm.

Hắn khẽ lặp lại, ngón tay vô thức siết chặt.

Đây đã là một công pháp vượt xa Thổ Nạp Căn Nguyên mà hắn đang tu luyện.

Không chỉ nhanh hơn, mà còn trực tiếp thay đổi bản chất chiến đấu của hắn.

Độc.

Công pháp này không phải là sức mạnh “ổn định” mà là sức mạnh đổi mạng lấy sức mạnh nếu cần.

—tà Điểm tích lũy hiện ra trong tầm mắt.

[ Điểm tích lũy ]

364 Hắn nhìn lại điểm tích lũy của mình.

Con số đó như bị đóng khung lại cho riêng lựa chọn.

này.

Không dư, cũng không thiếu quá nhiều.

Giống như hệ thống đã sóm biết hắn sẽ đứng trước ngưỡng này.

Thường Sinh hắn không chần chờ nữa.

Mua.

Ý nghĩ vừa dứt lời, một quyển công pháp màu đỏ thẫm như máu xen lẫn màu tím của độc xuất hiện, lơ lửng trước mặt, khi hắn nhìn vào nó cứ như thể hắn nhìn được cảnh tượng, biểr máu trước mặt, đầu người khắp nơi, cảnh tượng ấy khiến người khác nhìn vào tê cả da đầu.

Quyến công pháp lơ lửng một lúc, rơi xuống.

hắn kịp thời chụp được, khi sờ vào một cảm giác cứ như thể da người, hắn không nhịn được mà lật ra từng trang xem, cứ thế một khoảng thời gian sau khi đã đọc hết, những phương pháp vận hành từng bước in rõ trong đầu của hắn, từng bước, từng nhịp, từng cách ép khí huyết đi ngược với con người cơ thể.

Hắn không lập tức tu luyện, hắn đọc lại bảng hệ thống lần nữa, từ đầu tới cuối, như xác nhật rằng mình không bỏ sót điều gì, không có giới hạn, không khuyến cáo, không có tỷ lệ thất bại, chỉ có một còn đường được bày ra.

“Được.

Hắn hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tư thế, thẳng lưng, ngồi xếp bằng, chân khí trong đan điền bắt đầu vận chuyển nhưng lần này, hắn không dẫn lên kinh mạch quen thuộc.

Hắn cưỡng ép nó quay đầu lại, khoảng khắc đó, tim hắn đập lệch một nhịp.

Cảm giác không phải đau dữ đội, mà là một loại sai lệch như thể toàn bộ cơ thể hắn đang nói rằng:

ngươi đang làm sai.

Chân khí ép vào huyết mạch, áp lực tăng vọt.

Máu trong người như được đun nóng lên từ bên trong, nhưng không hề bốc c-háy, mà trở nên sệt lại, nặng nề hơn.

Thường Sinh nhíu mày, hắn không dừng, dưới làn da những đường mạch máu bắt đầu hiện lên rõ rệt, màu sắc chuyển sang dần sang màu tím sẫm.

Cảm giác tê dại lan ra từ ngực rồi bắt đầu lan ra khắp tứ chi trong cơ thể, cứ thể như hàng ngàn con kiến độc đang bò trong máu hắn.

Huyết nhục đang bị ép lại, không phải thích nghi, mà là cưỡng bức thay đổi, hơi thở hắn chậm lại, từng nhịp đều được kiểm soát bình thường lại.

Chỉ cần loạn một nhịp, chân khí kịch độc này sẽ trực tiếp phá vỡ cơ thể hắn.

Một lớp khí mỏng màu đen bắt đầu rỉ ra từ lỗ chân lông, rất nhạt, nhưng nặng mùi tanh, rồi dần dần ổn định, độc lực không bùng nổ, nó đang bị giữ lại và khóa trong từng giọt máu.

Thường Sinh mở mắt.

Đồng tử hắn lúc này đỏ như máu, ánh nhìn sắc và lạnh hơn trước, nhưng vẫn giữ được lý trí Hắn nhìn bàn tay chính mình hiện lên những mạch máu tím đậm, chẳng chịt, không còn mất kiểm soát, chỉ là cảm giác cơ thể này đã không còn giống như trước.

Mất mồi hồi lâu, cơ thể hắn mới trở lại bình thường mắt cũng chuyển sang lại màu trắng, các mạch máu màu tím đậm nổi lên cũng đã chìm xuống lại.

Hắn không biết liệu thứ này dẫn hắn đi đến đâu, nhưng rõ ràng một điều là kể từ giây phút này con đường của hắn sẽ đi nhanh hon và kèm theo cũng nguy hiểm hơn rất nhiều.

Hăn thỏ dài một hoi.

Trong cơ thể hắn lúc này không hề cảm giác mệt mỏi, mà là cảm giác lực lượng chân khí trong người hắn đang tăng dần, dủ chỉ một chút nhưng hắn cảm nhận được sự thay đổi ấy, có lẽ hiện tại máu của hắn có thể là c.

hất điộc chết người.

Nếu như hắn cứ ép máu của bản thân mãi như thế này chắc trong cơ thể của hắn sẽ bị khô máu hoặc là tự hủy hoại nội tạng bên trong, hắn cần phải đi kiếm những độc dược từ bên ngoài để hấp thu.

Hắn đứng dậy đi ra ngoài, đi tới khu vực y tế của khu an toàn, ở đó hắn có thể tìm được dược liệu cho mình, những thứ thuốc biến chất quá hạn, bị hỏng hoặc là máu của những.

Zombie mà các nhà nghiên cứu kêu đi thu thập.

Hành lang khu ÿ tế vắng hơn so với các khu sinh hoạt khác.

Ánh đèn huỳnh quang cũ kỹ phát ra ánh sánh trắng nhọt, chiếu lên những bức tường loang lổ dấu tay và những vết trẫy xước không ai buồn lau.

Mùi thuốc sát trùng pha lẫn mùi kim loại.

Thường Sinh bước chậm lại, kể từ vào khu an toàn này hắn chưa bao giờ tới nơi này, dù chỉ một lần lý do là nếu b:

ị thương thì ở ngoài kia chứ không bao giờ ở trong này hắnbị thương.

Ngay khi bước chân tiến vào, {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)

trong cơ thể hắn đã có phản ứng.

Không phải kích động, mà là đói.

Một cảm giác mơ hồ, giống như từng giọt máu đang khẽ run lên, nhận biết được xung quanh có thứ gì đó nó có thể “ăn” được.

Hắn khẽ nhíu mày, cưỡng ép vận chuyển chân khí ổn định lại, không cho nó lan ra ngoài.

“Khu y tế cấm vào tự do.

Một giọng nói vang lên phía trước, một người đàn ông mặc áo cánh bạc màu.

trắng đứng chắn trước cửa kho phụ, trên vai đeo phù hiệu nghiên cứu.

Ánh mắt nhìn Thường Sinh có chút cảnh giác, nhưng không hề mang theo ác ý.

“Có giấy phép không?

Thường Sinh không nói nhiều, lấy ra thẻ ra vào tổng chỉ huy của Lý Hồng Quân đã đưa cho hắn trước đó khi mà hắn xin nhiệm vụ độc lập, đù trở về nhưng hắn chưa có kịp trả lại cho ông ta.

Người kia nhìn lướt qua, sắc mặt dịu xuống đôi chút.

“Chỉ cần lấy đồ loại B và C.

Đồ còn sử dụng được cho người sống thì không động tới.

“Tôi không cần đồ tốt.

Câu trả lời ngắn gọn của Thường Sinh, làm ông ta ngẩn người nhưng vẫn nhường đường cho Thường Sinh tiến vào trong.

Bên trong kho, ánh sáng yếu hơn hẳn.

Tủ kim loại xếp thành hàng, nhiều ngăn đã méo mó, khóa bị cạy hỏng.

Nhãn dán trên các khay phần lớn đã ố vàng:

Quá hạng, Biến chất, Không đạt tiêu chuẩn sinh học.

Thường Sinh đi thẳng tới góc sâu nhất.

Ởđólà một tủ lạnh công nghiệp đã tắt nguồn từ lâu, bên trong đặt những bình chứa máu đông đặc, màu sắc không đồng nhất, có đỏ sẵm, có nâu đên, thậm chí có cả màu xám quái dị Máu Zombie.

Loại mà các nhà nghiên cứu thu thập để phân tích, sau đó bỏ xó vì không còn giá trị.

Ngay khi hắn đứng lại, huyết khí trong người hắn khẽ chấn động, không phải ham muốn b-ạo Lực, mà là bản năng hấp thu của nó đang gào thét.

“Không được uống trực tiếp.

Giọng người nghiên cứu vừa nãy vang lên phía sau, thấp nhưng nghiêm túc.

“Đám máu đó có đủ loại tạp chất, virus, biến dị chưa xác định được.

Thường Sinh quay đầu nhìn ông ta, ánh mắt trở nên bình thường, nhưng vẫn khiến người đối diện vô thức tránh đi ánh mắt hắn.

“Tôi biết.

Hắn chọn một bịch nhỏ nhất, máu bên trong đã đông lại gần như thạch, màu đen sẵm, không còn mùi tanh nồng như những bịch khác.

“Cậu lấy thứ này dùng để làm gì?

người nghiên cứu hỏi.

“Thí nghiệm cá nhân.

Không hắn là lời nói dối, nhưng cũng không là lời nói thật.

Thường Sinh cầm bình máu, rời khỏi khu y tế.

Không ai ngăn cản hắn.

Trở lại trong phòng ký túc, hắn đóng cửa lại, kéo rèm kín, rồi đặt bịch máu xuống trước mặt, hắn không hấp thụ ngay mà vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} nhưng lần này hắn không ép khí huyết ngịch lưu mạnh mẽ như ban nãy.

Chân khí độc dược dẫn ra ngoài, bao phủ lấy bịch chứa đã mở nắp.

Máu Zombie trong bịch lúc này bắt đầu chuyển đổi, không sôi, không brốc k-hói, mà từ từ tan ra, như bị một thứ gì đó ăn mòn từ bên trong.

Màu sắc đen sẫm chuyển sang tím đậm, rồ bị kéo thành từng dòng mảnh chạy ngược lại phía cánh tay Thường Sinh.

Khoảng khắc dòng máu đầu tiên chạm vào da hắn, cảm giác nóng ran truyền khắp cánh tay, không đau mà là nặng, như thể trong máu hắn vừa được thêm vào một thứ gì đó không thuộc về con người.

Hắn lập tức vận công, khóa chặt quá trình hấp thu, chỉ một phần rất nhỏ nhưng đủ để khiến toàn thân hắn rung nhẹ lên một lần.

Thường Sinh mở mắt, thở ra một hoi dài.

Trong ngực hắn, nhịp tim vẫn ổn định, nội tạng không có dấu hiệu tổn thương, nhưng hắn cảm nhận được rõ ràng độc lực trong máu của hắn đã đậm hơn trước khá nhiều, ổn định hơn, không còn cảm giác rút khô như lúc chỉ dựa vào máu của bản thân.

Con đường này không thể chỉ dựa vào ép bản thân đến cực hạn.

Hắn cần thêm độc bên ngoài, cần những thứ như đã bị thế giới vứt bỏ để hắn có thể mạnh lên.

Zombie, dược phẩm hỏng, hay là sinh vật biến dị.

Tất cả đều là tài nguyên.

Thường Sinh đứng dậy, ánh mắt trầm xuống.

Từ khoảng khắc hắn chọn {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} hắn đã không còn đứng chung đường với phần lớn người sống nữa.

Nhưng đổi lại, mỗi lần ra ngoài kia hắn sẽ mạnh hơn bất kỳ ai.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập