Chương 44: Cạm Bẫy Vành Đai Ngoài

Chương 44:

Cạm Bây Vành Đai Ngoài

Cứ thế trong vòng một tuần trôi qua bình lặng tại khu an toàn Dương Nam, mỗi ngày hắn cú không ra ngoài lấy máu, thì lấy những thứ khác cứ thế mà hắn tu luyện xuyên suốt một tuần ngoài tu luyện tu vi ra, hắn còn dành thời gian rảnh đa phần đều tập luyện chiến kỹ.

Nhờ thếmà (Quỷ Ảnh Mê Tung)

của hắn đã lên tới cảnh giới tiểu thành, nhanh hơn trước rất nhiều.

điểm đặc biệt thay vì thi triển hắn chỉ để lại một tàn ảnh mờ nhạt, Thường Sinh có thể để lại tận ba tàn ảnh cùng lúc các vị trí khác nhau.

Ở cảnh giới tiểu thành, hắn có thể đang lao đi rồi đột ngột ngoặt lại 90 độ hoặc 180 độ mà không hề bị giảm tốc độ hay bị mất đà, điều này khiến hắn như đang “dịch chuyển tức thời” trong một phạm vi hẹp.

Hắn lúc này đang ở trong phòng đang tập luyện {Ngự kiếm thuật:

Thanh Phong Biến)

giờ hiện tại hắn có thể thuần thục khống chế kiếm theo ý mình như ăn uống vậy, không còn cảm giác khựng lại giữa chừng khi điểu khiển nó nữa.

Hắn liếc nhìn về bảng xanh trước mặt.

[ Thường Sinh J]

[ Tu vi]

820/1000

[ Cảnh Giới ]

Luyện Khí (Sơ kỳ)

[ Chiến Kỹ ]

Kiếm Phong (Tiểu thành)

Quỷ Ảnh Mê Tung (Tiểu thành)

Ngự kiếm thuật:

Thanh Phong Biến (Nhập môn)

[ Điểm Tích Lũy ]

14 Không uổng công hắn suốt một tuần hắn tu luyện, cứ mỗi lần hết máu thì hắn lại xuống dướ phòng y tế mà lấy, kể từ ngày đó người nghiên cứu gặp Thường Sinh như com bữa, có ngày.

hắn xuống ít, có ngày hắn xuống tận ba lần.

Làm hắn bị Lý Hồng Quân kêu hắn đến phòng phàn nàn vài lần, nhưng cũng không làm gì hắn, chỉ kêu là hắn chừng sau lấy ít lại, cũng có hỏi hắn lấy làm gì nhưng hắn trả lời mặt tỉnh bo.

“Chỉ là thí nghiệm mà thôi.

Cứ thế hắn được thả về, hắn đã có ý định sau khi đột phá cảnh giới Luyện Khí Trung Kỳ hắn sẽ rời đi khỏi đây một thời gian, có thể là không bao giờ về nữa nhưng mà ý định đó vẫn chưa nói ra.

Chỉ cần có thể vượt qua, hắn sẽ xin rời khỏi khu an toàn, đủ thực lực mà tự đi tới An Nam, cũng đủ để đối mặt những thứ đáng sợ.

Thường Sinh thu kiếm về, hít sâu một hoi.

{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} trong cơ thể vận chuyển chậm lại, độc lực trong máu đã ổn định như hồ nước tĩnh lặng.

Nhưng hắn biết, đó chỉ là vẻ ngoài.

Bên dưới sự ổn định ấy là cé thứ gì đó đang tích tụ, chờ một ngày thích hợp bùng phát.

Đúng lúc này thiết bị liên lạc trên bàn rung nhẹ.

Thường Sinh đi tới nhấc máy.

Giọng Văn Thiệu truyền tới, thấp:

“Có nhiệm vụ.

Không bắt buộc, nhưng ta nghĩ ngươi sẽ muốn nghe.

“Ở đâu” Thường Sinh hỏi thẳng.

“Khu vành đai phía ngoài.

Một đội thu gom mất liên lạc.

Không giống Zombie bình thường.

Văn Thiệu dừng lại một chút.

“Có dấu hiệu giống với hiện tượng nhà máy cũ.

Ánh mắt Thường Sinh khẽ động.

“Bao lâu xuất phát?

“Một giờ nữa.

“Tađi”

Không cần hỏi thêm, Thường Sinh cắt liên lạc đi tới móc đồ lấy Thanh Phong Bì Giáp mặc vào, đi ra ngoài cửa.

Một giờ sau, cổng ngoài khu an toàn Dương Nam mở ra.

Không phải là đội hình lớn, chỉ là một tổ nhỏ, năm người, nhiệm vụ danh nghĩa là “trinh sát và xác minh tình hình”.

Nhưng tất cả đều hiểu, đây là một chuyến đi không có trong báo cáo công khai.

Trường Sinh đi tới gần cổng, những người còn lại đều là người lạ, chỉ có một người hắn quer là Lâm Thanh Mộc.

Lâm Thanh Mộc nhìn Thường Sinh tới gần.

Ánh mắt cô dừng lại trên người hắn lâu hơn một nhịp so với người khác.

“Ngươi lại đi đầu?

Cô hỏi, giọng bình thường, như hỏi một chuyện đã biết trước đáp án.

“Ừ”

Thường Sinh đáp ngắn gọn.

Lâm Thanh Mộc không nói tiếp ngay.

Cô chỉnh lại dây đeo sau vai, động tác chậm hơn thường ngày.

Một lát sau mới lên tiếng, thấp hơn đôi chút:

“Ngươi có vẻ khác đi một chút.

Thường Sinh ngạc nhiên, không phủ nhận, hắn gât nhẹ đầu:

“Có tiến triển đôi chút.

Lâm Thanh Mộc nhìn thẳng vào mắt hắn.

Trong khoảnh khắc đó, cô như muốn nói thêm điều gì, nhưng cuối cùng chỉ thở ra một hơi rất khẽ.

“Tiến triển nhanh quá.

cũng không hẳn là chuyện tốt.

Thường Sinh im lặng.

Hắn hiểu cô đang nói đến điều gì, nhưng không giải thích.

Có những con đường, giải thích cũng vô ích.

Cô đời ánh mắt đi trước, như tự cắt đứt suy nghĩ của mình, rồi nói tiếp bằng giọng đội viên quen thuộc:

“Ta ở vị trí hỗ trợ Phía sau ngươi.

Nếu xảy ra giao chiến, đừng tách quá xa.

“Ta biết.

Hắn đáp.

Nhưng ngay sau đó, hắn lại bổ sung, giọng.

thấp hơn:

“Ngươi cũng đừng miễn cưỡng.

Lâm Thanh Mộc khẽ khựng lại.

Cô quay đầu nhìn hắn, khóe môi cong lên rất nhẹ, không hẳn là cười, mà giống như một biể cảm chỉ dành cho khoảnh khắc riêng tư hiếm hoi.

“Ta không yếu đến mức đó.

Hai người không nói thêm gì nữa.

Cổng ngoài khu an toàn mở rộng, kim loại nặng nề vang lên tiếng ma sát trầm thấp.

Gió lạn!

từ bên ngoài thổi vào, mang theo mùi hoang phế quen thuộc.

Những người còn lại lần lượt vào vị trí.

Một chiếc xe bọc thép to đi tới trước mặt, tất cả thành viên.

Người lái xe mới gật đầu, cả nhóm bắt đầu đi lên xe, xe chỉ đủ cho tầm 6 người, đủ một tiểu đội nhỏ.

Khi Thường Sinh, Lâm Thanh Mộc đi vào cuối cùng chỉ còn lại ghế trống ở dưới hai cái ghế cạnh nhau.

Thường Sinh không nói gì, ngồi xuống.

Lâm Thanh Mộc đi tới gần chỗ hắn cũng ngồi xuống, nàng ta cũng không ngờ xe chật đến vậy.

“Tiển bối anh là “Cuồng nhân” đúng không?

Vừa dứt lời là một người trẻ có vẻ cùng tuổi hắn lên tiếng, giọng nói mang chút tò mò xen lẫn phấn khích, không quá lớn nhưng trong khoang xe kín vẫn nghe r Õ.

Thường Sinh liếc mắt nhìn qua.

Người vừa hỏi là một nam tử dáng người gầy nhưng săn chắc, tóc cắt ngắn gon gàng, trên trán có một vết sẹo mảnh đã mò.

Ánh mắt hắn ta rất tỉnh, kiểu người quen quan sát hơn là xông lên trước.

Bên cạnh hắn là một người đàn ông trung niên, vóc người to, vai rộng, hai cánh tay đặt trên đùi như khối thép.

Không nói gì từ đầu tới giờ, nhưng hơi thở đều và sâu, rõ ràng là người quen chiến đấu chính diện.

Đối diện là một nữ nhân trẻ khác, gương mặt bình thường, không nổi bật, nhưng hai tay luôn đặt gần chuôi dao găm bên hông, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về cửa xe như đang tính toán đường rút lui.

Người cuối cùng ngồi sát cửa, đội mũ bảo hộ nửa kín nửa hở, trên vai đeo thiết bị trinh sát đơn giản.

Hắn ítnhìn người, phần lớn thời gian cúi đầu kiểm tra máy móc, kiểu hậu cần kiêm trinh sát.

Không ai trong bọn họ là người mới.

Câu hỏi kia vừa vang lên, trong xe liền có một nhịp im lặng rất ngắn.

“Cuồng nhân?

Thường Sinh lặp lại, giọng bình thản, không phủ nhận cũng không thừa nhận.

Người trẻ kia cười cười, gãi gãi sau đầu:

^, nghe mấy đội trước truyền miệng thôi.

Nói là có một người dùng kiếm, đánh liều mạng, không giống người bình thường.

Người đàn ông trung niên khẽ hừ một tiếng, giọng trầm:

“Truyền miệng thường phóng đại.

Lâm Thanh Mộc từ đầu tới giờ vẫnim lặng.

Khi nghe đến hai chữ “Cuồng nhân” hàng mi nàng khẽ động, nhưng không quay đầu nhìn Thường Sinh.

Thường Sinh dựa lưng vào ghế, mắt nhìn thẳng phía trước, nơi lớp kính bọc thép phản chiếu ánh đèn mờ.

“Ta chỉ làm việc cần làm, gọi thế nào cũng được.

Người trẻ kia hơi sững, rồi gật đầu, không hỏi thêm.

Rõ ràng là người biết dừng đúng lúc.

Chiếc xe bọc thép bắt đầu lăn bánh.

Tiếng động cơ gầm nhẹ, thân xe rung lên theo từng nhịp đường gồ ghề bên ngoài khu an toàn.

Ánh đèn nội thất chập chờn một chút rồi ổn định lại.

Không khí trong xe dần chuyển sang trạng thái quen thuộc của trước khi vào nhiệm vụ im lặng, tập trung, mỗi người đều tự kiểm tra lại v-ũ k:

hí và tỉnh thần của mình.

Lâm Thanh Mộc cúi đầu siết lại găng tay, không nói gì, nhưng đầu gối nàng vô tình chạm nhẹ vào cạnh ghế bên Thường Sinh.

Rất nhẹ.

Thường Sinh không nhúc nhích, chỉ hơi điểu chỉnh tư thế để khoảng cách không quá gượng gạo.

Bên ngoài, khu an toàn Dương Nam lùi dần về phía sau.

Phía trước, là vùng hoang dã chưa được xác minh và một nhiệm vụ “trinh sát” mà không ai trong xe tin là đơn giản như cái tên của nó.

Hơn một giờ sau.

Chiếc xe bọc thép chậm rãi giảm tốc.

Bên ngoài, ánh đèn pha quét qua khu phố đổ nát, nhà cao tầng nghiêng ngả, mặt đường nứt toạc, xe cộ cháy đen nằm chồng chéo như xác c:

hết kim loại.

Không có tiếng gào, không có chuyển động nào cả yên tĩnh đến bất thường.

“Điểm trước mặt”

Người trinh sát ngồi sát cửa nói nhanh, mắt vẫn dán vào thiết bị.

“Bán kinh hai trăm mét, không phát hiện tụ tập nào.

Xe dừng hẳn.

Cửa sau mở ra, không khí lạnh và mùi tanh thổi ập vào.

“Xuống xe, giữ đội hình.

Người đàn ông trung niên lên tiếng, giọng quen thuộc của kẻ chỉ huy.

Cả nhóm tản ra rất nhanh.

Bốn người họ rõ ràng đây không phải lần đầu họ phối hợp.

Người vai rộng giảm mạnh xuống đất, dị năng cường hóa thể chất bộc phát, cơ bắp phồng lên một vòng, đứng phía trước.

Nữ nhân cẩm dao găm lướt sang trái, thân hình mờ đi, dị năng ẩn thân ngắn hạn.

Người trẻ có vết sẹo trên trán giơ tay, một luồng xung kích yếu tỏa re dò tìm chuyển động trong bán kính gần.

Người trinh sát thì dựng thiết bị, ánh sáng xanh nhạt nhấp nháy.

Chỉ có Thường Sinh.

bước thẳng lên trước.

Không chờ lệnh.

“Khoan—”

Người trẻ vừa mở miệng thì

Xoet—!

Thường Sinh đã biến mất khỏi vị trí cũ.

Ba tàn ảnh mờ cùng lúc tách ra, lao vào giữa con phố đổ nát.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, tù một góc tối vang lên tiếng gầm khàn đặc.

Hai con Zombie cấp thấp b:

ị điánh thức, chưa kịp lao ra, kiếm quang đã chớp lên.

Một nhát.

Đầu con đầu tiên bay lệch sang bên, thân thể còn lao thêm hai bước rồi mới đổ sụp.

Con thứ hai vừa giơ tay thì mũi kiếm đã xuyên.

thẳng qua hốc mắt, độc khí ăn mòn bùng nhẹ trong não nó, không tiếng động, cơ thể ngã xuống yên lặng trở lại.

Bốn người còn lại đều khựng lại trong nhịp.

“Quá nhanh.

Người trẻ lẩm bẩm.

Nhưng đúng lúc đó, từ phía sau một tòa nhà sập, thêm mấy bóng đen lảo đảo xuất hiện ba con, phân tán, cấp thấp nhưng hướng thẳng về phía đội hình.

“Tiếp xúc!

Người vai rộng lao lên, nắm đấm bọc lực đập nát ngực một con.

Nữ nhân ẩn nặc xuất hiện phía sau, dao găm cắt gọn cổ con thứ hai.

Người trinh sát bắn ra một tia năng lượng.

yếu, làm con còn lại khựng lại nửa giây.

Nửa giây đó là đủ.

“Tránh ra.

Giọng Lâm Thanh Mộc vang lên ngay sau lưng Thường Sinh.

Mặt đất dưới chân con Zombie còn lại đột ngột rung nhẹ.

Xoạt—!

Những dây leo xanh sẫm phá đất chui lên, quấn chặt lấy hai chân rồi lan nhanh lên eo và cánh tay con Zombie, lực siết không mạnh nhưng cực kỳ chuẩn xác, khóa c:

hết mọi cử động.

Thường Sinh không quay đầu, hắn chỉ bước lên một bước kiếm rơi xuống.

Mũi kiếm xuyên thẳng qua trán con Zombie bị trói chặt, độc khí theo vết thương lan ra phá hủy não bộ của chúng trong nháy mắt.

Cơ thể co giật một lần rồi bất động.

Người vai rộng liếc nhìn xác zombie, rồi liếc sang Lâm Thanh Mộc, cuối cùng nhìn Thường Sinh, ánh mắt có chút thay đổi.

“Phối hợp.

khá chuẩn.

Hắn nói.

Lâm Thanh Mộc thu tay lại, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt vô thức liếc sang Thường Sinh thêm một lần.

Đây là lần đầu tiên nàng phối hợp trực tiếp với hắn trong chiến đấu, không cần trao đổi cũng chẳng cần tín hiệu.

Thường Sinh thu kiếm, cúi người xuống, lấy ra một bịch máu rỗng đã chuẩn bị sẵn, động tác thuần thuật rút máu từ xác Zombie.

Mùi tanh nhàn nhạt lan ra.

Bốn người còn lại không nói gì, chỉ có người trẻ nuốt nước bọt một cái.

“Đúng là cuồng nhân.

Một lúc sau hắn cuối cùng đã thu thập đủ huyết cho hắn sử dụng được vài ngày, mới bắt đầu đứng dậy, lúc này phía sau lưng Lâm Thanh Mộc nhìn hắn một hồi, rồi mới lên tiếng.

“Ngươi lấy máu từ xác sống làm gì vậy?

Thường Sinh nhìn nàng, mới lên tiếng lại.

“Chỉ là dùng để thí nghiệm thôi.

“Ồ!

Người trinh sát tiến lên trước vài bước, quan sát xung quanh, ra hiệu an toàn tạm thời.

Khu vực này vốn là rìa ngoài của khu dân cư cũ, xác sống lẻ tẻ, không có dấu hiệu tụ tập quy mô lớn.

“Tiếp tục di chuyển.

Người vai rộng nói, giọng thấp.

Thường Sinh buộc chặt lại bịch máu, thu vào balô, động tác gọn gàng đến mức như một thói quen.

Hắn không biểu hiện gì khác lạ.

Lâm Thanh Mộc đi sau hắn nửa bước.

Dây leo của nàng không còn thò ra khỏi mặt đất, nhưng cảm giác khống chế vẫn luôn sẵn sàng, như một lớp mạng vô hình bao quanh đội hình.

Nàng không nói gì, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Thường Sinh.

Đi được thêm khoảng trăm mét, Thường Sinh bỗng dừng lại một nhịp.

rất ngắn, ngắn đến nổi bốn người kia không kịp nhận ra.

Nhưng Lâm Thanh Mộc nhận ra, nàng cảm thấy dây leo dưới đất bị thứ gì đó tránh đi.

Thường Sinh nheo mắtlại trong không khí, có một thứ gì đó như mùi máu tanh đã lên men, trộn lẫn với sự hỗn loạn khó goi tên.

Không phải Zombie cấp thấp.

Hắn không quay đầu, chỉ tiếp tục bước đi như bình thường.

Nhưng trong lòng đã ghi nhớ rất rõ hướng đó, có thứ gì đó đang quan sát.

Không đủ mạnh để dẫn đắt bầy xác sống như trong nhà máy, một con cấp trung, hoặc đang trên đường biến dị.

“Có gì sao?

Lâm Thanh Mộc hạ giọng hỏi.

Thường Sinh lắc đầu rất nhẹ:

“Chưa.

Nàng không hỏi tiếp.

Đội hình tiếp tục tiến lên, nhiệm vụ trinh sát vẫn diễn ra đúng kế hoạch.

Zombie cấp thấp lẻ tẻ xuất hiện, hầu hết đều bị Thường Sinh xử lý gọn gàng ở tuyến đầu, không cần dị năng của người khác can thiệp nhiều.

Đến khi mặt trời bắt đầu ngả sang chiều, nhiệm vụ đã hoàn thành hơn phân nửa.

Người vai rộng ra hiệu nghỉ một lúc.

Chính lúc đó, Thường Sinh hắn ngửi thấy trong gió mùi máu và mùi thối rữa đang ở trước mặt,

Thứ kia đang di chuyển không bám theo đội hình mà là đi vòng ngoài, cứ như thể đang chờ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập