Chương 45: Huyết Đạo Sơ Hiện

Chương 45:

Huyết Đạo 8ơ Hiện

Tiếng rít vang lên trước khi bầy xác sống lộ diện.

Không phải là tiếng gào hỗn loạn như thường thấy, mà là một chuỗi âm thanh, dồn dập như thể có thứ gì đó đang xua chúng tiến lên.

“Không ổn!

Người trinh sát vừa quay đầu thì sắc mặt biến đổi.

Từ cuối con đường nứt vỡ, hàng chục bóng đen lao đảo tràn ra, không chen lấn hỗn loạn mà dàn thành một dải cong, tốc độ chúng không nhanh nhưng đồng bộ một cách bất thường.

Zombie cấp thấp.

Số lượng rất nhiều, nhưng ánh mắt Thường Sinh không dừng ở đó.

Sau bầy xác sống, trong vùng bóng tối giữa hai dãy tòa nhà đổ nát, có một thân cao hơn hẳn những con khác, bước đi không lảo đảo, mỗi bước đi của nó đều mang theo cảm giác nặng nề.

Da nó sậm màu, từng mảng cơ thịt phồng lên dị dạng, phần cổ kéo dài, đầu hơi nghiêng nhu đang nhìn con mồi trước mặt.

Zombie biến dị còn là cấp trung.

“Bị kẹp rồi!

Người vai rộng gầm lên.

Đội hình lập tức co lại, Lâm Thanh Mộc vung tay, dây leo phá đất trồi lên, dựng thành một lớp chướng ngại thô sơ, ngăn bầy xác sống lao tới trực diện.

Nữ nhân ẩn nặc xuất hiện rồi biến mất liên tục, cắt gọn những con lọt qua khe hở.

Người trinh sát bắn ra từng đọt năng lượng yếu để làm chậm tốc độ bầy đàn.

Nhưng số lượng quá nhiều và con đẳng sau vẫn chưa ra tay.

Áp lực vô hình đè nặng lên cả đội.

Thường Sinh bước lên một nhịp không rút kiếm vội, hắn đang quan sát con biến dị kia, ánh mắt hắn đán thẳng vào con xác sống biến dị kia, ánh mắt bình tĩnh đến mức không giống một người đang bị bầy xác sống bao vây.

Rồi hắn nói, giọng không lớn nhưng rõ ràng:

“Đám này, giao cho các người.

Cả đội sững lại một thoáng.

“Ngươi—”

Người vai rộng còn chưa kịp nói hết.

Thường Sinh đã rút kiếm không quay đầu lại.

“Con phía sau để tôi.

Vừa dứt lời, hắn đạp mạnh xuống đất, thân ảnh bắn sang bên phải, lao vào một con hẻm hẹp bị một tòa nhà sập che khuất, tốc độ đột ngột tăng nhanh, hoàn toàn không giống lúc nấy.

Con Zombie biến dị kia lập tức phản ứng.

Nó ngẩng đầu, cổ phát ra tiếng rắc rắc gơn người, rồi đổi hướng, bỏ mặc bầy xác sống phía trước, đuổi theo con mồi ngon trước mặt.

“Thường Sinh!

Lâm Thanh Mộc gọi theo theo bản năng.

Nhưng hắn không trả lời lại, chỉ để lại một câu ngắn, vọng lại giữa những tiếng gào rú:

“Giữ đội hình, đừng theo.

Bóng hắn biến mất sau góc tường.

Áp lực đè lên đội hình giảm đi rõ rệt, nhưng đổi lại là một cảm giác lạnh sống lưng.

Người trinh sát nuốt khan:

“Hắn đi một mình?

Lâm Thanh Mộc không nói gì.

Dây leo dưới chân nàng khẽ rung, như đang cố vươn theo hướng đó, nhưng nàng kìm lại.

Ánh mắt nàng dán chặt về phía con hẻm nơi Thường Sinh biến mất.

Ở phía bên kia.

Thường Sinh dừng lại trong một khoảng sân đổ nát, tách biệt hoàn toàn khỏi đội hình chính.

Bốn phía là tường sập, không có đường cho bầy xác sống tràn vào.

Chỉ có hắn và con Zombie biến dị đang chậm rãi bước ra bóng tối.

Khoảng cách mười mét.

Nó cúi đầu, hít sâu một hoi.

Như thể ngửi thấy thứ gì đó quen thuộc.

Thường Sinh nắm chặt chuôi kiếm, trong cơ thể, huyết dịch khẽ dao động, không bùng nổ, chưa phải lúc.

Hắn nhìn thẳng Vào con quái vật trước mặt, khóe môi nhếch lên.

“Vừa hay, ta cũng đang muốn thử.

Khoảng sân đổ nát im phăng phắc.

Con Zombie biến dị bước tới phía Thường Sinh, mỗi bước chân của nó nện xuống nền bê tông vỡ tạo ra tiếng c Ộp, cơ thể cao gần hai mét, da xám sẫm căng phồng, các khớp xương lộ rõ như bị ghép sai vị trí.

Nó nghiêng đầu, mũi phập phồng, rồi gầm lên.

Âm thanh không lớn, nhưng nặng ép thẳng vào thần kinh.

Thường Sinh không lùi.

Hắn rút kiếm.

Xoet—!

Cuộng băng vải trượt xuống, thanh kiếm giơ lên, chân khí vận chuyển, nhưng vẫn là {Thổ Nạp Căn Nguyên} chưa có độc huyết can thiệp.

Hắn muốn biết giới hạn cũ của mình tới mức nào.

Con biến dị đạp mạnh, khoảng cách mười mét bị rút ngắn trong tích tắc.

Thường Sinh nghiêng người, sử dụng {Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thân ảnh hắn tách làm hai, rồi ba, ba tàn ảnh mờ đồng thời tản ra nhiều hướng khác nhau.

Con Zombie khựng lại nửa nhịp, phản xạ chậm hơn một chút so với phán đoán.

Nửa nhịp đó đủ thời gian để ra kiếm.

{Kiếm Phong)

Một đường kiểm thẳng, gon, ép chân khí thành lưỡi gió mỏng, chém vào vai con quái vật.

Phập!

Máu đen bắn ra, nhưng vết thương không sâu, cơ bắp của con biến dị co rút, vết chém làm nó bị thương, chỉ bị xương vai sứt một mảnh.

Nó gầm lên, vung thẳng tay đập thẳng.

Thường Sinh lật người giữa không trung, mũi giày đạp lên tường sập, mượn lực bật ngược lại.

Nhưng ngay khi hắn vừa ổn định thân hình.

Ẩm—!

Cánh tay còn lại của con biến dị đập nát bức tường hắn vừa rời đi, mảnh bê tông vỡ bắn tung tóe.

Nhanh hơn Zombie cấp trung thường khá nhiều, nhưng chưa thể nhanh bằng con Zombie cấp trung biến dị trước đó hắn từng gặp, con này thiên về sức mạnh, nếu như bị dính một đòn không biết hắn còn đứng dậy được không.

Thường Sinh hạ thấp trọng tâm, không dùng độc huyết đúng là không đủ để đối phó, hắn bắt đầu vung tay.

“Ra”

Thanh kiếm rời khỏi tay hắn, bay vọt lên không trung.

{Ngự kiếm thuật:

Thanh Phong Biến}

Kiếm xoay tròn, hóa thành một luồng sáng xanh mờ, xé gió lao xuống từ trên cao, nhắm thẳng đỉnh đầu con biến dị.

Con quái vật ngẩng đầu lên, giơ tay đỡ.

Xoet—!

Âm thanh vang đội chói tai.

Kiếm không b-ị đránh văng, mà xoáy mạnh, cắm sâu vào cánh tay con Zombie kia, rồi theo ý niệm Thường Sinh, kéo ngược.

Rắc!

Một mảng thịt bị xé toạc.

Con biến dị gào lên, nhưng ngay sau đó nó lao tới, bất chấp thương thế, đầu cúi thấp, vai đâm thẳng như một con thú điên.

Thường Sinh né được nhưng.

vẫn bị quệt trúng.

Rầm—!

Hắn bị hất văng, lưng đập mạnh vào nền xi măng, khí huyết trong người hắn đảo lộn.

Khóe miệng rỉ máu.

“Được.

Hắn đứng dậy, lần này không kìm chế nữa.

Trong cơ thể, {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} bị kích hoạt, chân khí đảo chiều, máu nóng lên.

Các mạch máu tím đen nổi lên dưới da hắn như mạng nhện sống dậy.

Một lớp sương tím rỉ ra quanh cơ thể hắn, mùi tanh nồng lan ra nhanh trong không khí.

tròng trắng hắn chuyển sang màu đỏ thẫm của máu, Thanh Phong Bì Giáp hắn mặc từ màu xanh lục bỗng trở thành màu tím đậm màu.

Con Zombie biến dị khựng lại, không phải sợ mà là hưng phấn, nó gào lớn hơn, lao tới lần nữa.

Thường Sinh bước lên.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

được hắn thi triển toàn lực, thân ảnh hắn liên tục bẻ góc gấp, đổi hướng 90 độ giữa không trung, như thể đang dịch chuyển trong phạm vi hẹp.

Kiếm bay thec ý niệm, chém xoáy, đâm, rút không cần hắn chạm tay vào.

Mỗi vết cắt đều để lại màu đen ăn mòn.

Da con Zombie bắt đầu bốc khói, máu nó rơi xuống đất, nền xi măng xèo xèo tan chảy.

Con Zombie gào lên đau đón thực sự.

Thường Sinh lao tới.

Hắn vung kiếm chém thẳng, không phải kiếm khí thông thường mà trong đó còn là chân khí độc huyết ép ra ngoài.

Một đường kiếm khí màu đỏ rực được hắn chém ra, đường chém đỏ rực như máu quét qua ngực con quái vật,

Phập—!

Ngực nó bị xẻ ra, không sâu đến tim, nhưng toàn bộ vrết thương nhanh chóng chuyển sang màu tím đen, lan rộng như mục rửa.

Con Zompbie lùi lại, thân thể run rẩy, nó không c-hết nhưng không còn khả năng tiếp tục đánh.

Thường Sinh đứng yên, thở ra một hơi dài.

sương tím quanh người hắn dần tan.

Mạch máu chìm xuống.

Hắn đứng nhìn con biến dị đang loạn choạng lùi vào trong bóng tối, cuối cùng gục xuống, co giật vài cái rồi bất động.

“Không chết ngay.

“Nhưng cũng không hồi phục được.

Hắn cúi người, rút dao nhỏ, lấy đi tỉnh thể của nó và bắt đầu thu lấy máu Zombie một cách thành thục, tránh để độc huyết của ban thân đính vào.

Xong xui mọi việc, hắn đứng thẳng dậy, ánh mắt trầm xuống.

“Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết nó không chỉ tăng sát thương, nó là thứ làm kẻ địch sợ chạm vào người ta.

Hắn quay người rời khỏi khoảng sân, không một ai nhìn thấy và cũng chẳng ai biết chỉ có trên nền xi măng lạnh phía sau, bị ăn mòn loang lổ, và xác một con Zombie biến dị kia c-hết dần trong im lặng.

Thường Sinh quay lại thì bên kia cũng đã kết thúc.

Khoảng sân phía trước yên tĩnh trở lại, mấy xác Zombie cấp thấp nằm rải rác, đầu bị phá nát tứ chi gãy gập theo những góc không tự nhiên, không khí vẫn còn mùi tanh, nhưng đã loãng hơn nhiều.

Người vai rộng đang phủi máu trên nấm đấm, thở ra một hơi dài, Nữ nhân dùng dao cũng đã lui phía sau, lưỡi dao sạch bóng như chưa từng chạm vào khối thịt thối.

Người trinh sát thu lại dị năng, sắc mặt hơi tái, rõ ràng là tiêu hao không ít.

Bốn người đứng lại thành một cụm theo bản năng, ánh mắt vẫn cảnh giác nhìn xung quanh.

Rồi họ thấy Thường Sinh bước ra từ phía bên trái.

Không có vết thương lớn, quần áo chỉ dính chút bụi và máu khô, sắc mặt bình thường đến mức quá bình thường.

Người trẻ lúc nãy nuốt nước bot, hỏi theo phản xạ:

“Xong rồi?

“Ừ”

Thường Sinh đáp ngắn gọn.

Không ai hỏi thêm hắn đã gặp gì, cũng không ai thấy con zombie biến dị đâu.

Nhưng mấy.

người tỉnh ý vẫn nhận ra điều gì đó không ổn.

Nền xi măng phía sau hắn có những vết ăn mòn loang lổ trên giáp của hắn chưa kịp khô hẳn, vài chỗ còn bốc hơi nhẹ.

Lâm Thanh Mộc nhìn lướt qua một cái, ánh mắt nàng dừng lại nửa nhịp, nàng không hỏi, ch tiến lên một bước, đứng sát hơn một chút so với trước.

“Bên này không sao, chỉ là bị dồn vào hơi gấp.

Thường Sinh gật đầu:

“Thu đội hình.

Đi tiếp ở đây không an toàn.

Rồi cả nhóm bắt đầu quay lại xe, không cần thêm mệnh lệnh, đội hình từ động thu hẹp lại.

Người đi vai rộng đi sau cùng, thỉnh thoảng quay đầu kiểm tra phía sau.

Người trinh sát mở dị năng ở mức thấp, chỉ đủ bắt dao động bất thường, tránh tiêu hao quá nhanh.

Nữ nhân cầm dao găm đổi vị trí sang sườn bên trái.

Thường Sinh vẫn đi ở phía trước, nhưng tốc độ chậm lại, vừa đủ cả nhóm theo kịp.

Đường quay về yên tĩnh hơn lúc đến, không phải vì an toàn hơn, mà là vì những thứ đáng re phải xuất hiện đã không còn ở đó nữa.

Không khí mang theo mùi xác thối nhạt dần.

Lâm Thanh Mộc đi sát sau lưng Thường Sinh, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lướt qua lớp giáp trên người hắn.

Những vết ăn mòn đã khô lại, màu sắc đậm hơn, trông như dấu tích cũ của trận chiến lúc nãy.

“Ngươi có bị thương không?

Nàng hỏi nhỏ, rất khẽ.

“Không”

Thường Sinh đáp ngay.

“Chỉ là tiêu hao hơi nhiều.

Nàng “ù” một tiếng, không hỏi tiếp.

Khoảng thời gian mười phút sau, khu vực đổ bộ hiện ra trong tầm mắt.

Chiếc xe bọc thép vẫn ở đó, động cơ chưa tắt hẳn, khói nóng bốc lên nhẹ, không có truy kích, không có bất ngờ Khi cánh cửa xe đóng lại sau lưng mọi người, khoang xe chìm vào yên tĩnh trong chốc lát.

Chỉ còn tiếng động cơ đều đều và nhịp thở của từng người.

Người vai rộng dựa lưng vào thành xe, thở ra một hơi dài:

“Lần này, coi như trót lọt.

Không ai phản bác lại hắn.

Thường Sinh tựa đầu ra sau, nhắm mắt lại.

Trong cơ thể hắn, huyết khí vẫn còn đao động rất nhẹ, kịch độc đã bị ép sâu xuống, yên lặng như đang ngủ.

Nhưng hắn cảm nhận được thứ đó chỉ tạm thời yên tĩnh mà thôi, chiếc xe quay đầu, hướng về khu an toàn Dương Nam, chậm rãi đi dần về dưới bóng ánh chiểu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập