Chương 46:
Dị Tượng Trong Bóng Tối Chiếc xe bọc thép lăn bành trên con đường nhựa nứt mẻ, tiếng động cơ hòa vào màn đêm đang dần buông xuống, Không ai nói chuyện.
Nhiệm vụ đã hoàn thành, nhưng rõ ràng, có thứ gì đó không nằm trong báo cáo.
Khi ánh sáng đèn khu an toàn Dương Nam xuấthiện phía xa, Thường Sinh mở mắt.
Huyết khí trong cơ thể hắn đã ổn định lại, nhưng sâu trong mạch máu, vẫn còn cảm giác âm Ì rất khó nói lên.
Không phải đau, mà giống như có thứ gì đó chậm rãi thích nghi vậy.
Xe dừng Cổng khu an toàn mở ra, ánh đèn trắng chiếu thẳng khoang xe.
“Xuống xe, kiểm tra nhanh.
Người phụ trách ca gác nói, quy trình quen thuộc, không ai phản đối.
Thường Sinh bước xuống cuối cùng.
Khi dày hắn chạm đất, trong nháy mắt, lòng bàn chân hắn truyền lên một cảm giác tê nhẹ, như thể nền xi măng không hoàn toàn vô hại đối với hắr nữa.
Hắn khẽ nhíu mày, nhưng không để lộ ra ngoài.
Lâm Thanh Mộc đi song song bên cạnh, bước chân nàng chậm hơn hắn một chút.
Ánh mắt nàng lướt qua cổ tay hắn, nơi mạch máu tím đen nổi lên.
“Ngươi.
Nàng ngập ngừng.
“Ta ổn.
Thường Sinh nỏi trước.
“Chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được.
Nàng không hỏi nữa, chỉ gật đầu.
Sau khi tách đội, những người khác lần lượt rời đi, chỉ còn lại Thường Sinh đứng trước toà nhà ký túc.
Gió đêm thổi qua, mang them tiếng kim loại và mùi khử trùng quen thuộc.
Hắn quay về lại phòng.
Cửa đóng lại.
Lúc này Văn Bình không có ở trong phòng, không biết hắn đã đi đâu, căn phòng yên tĩnh.
Thường Sinh ngồi xuống giường, không vội tu luyện, hắn xắn nhẹ tay áo lên.
Dưới ánh đèn mờ, những mạch máu trên cánh tay hắn không còn hoàn toàn trở lại như cũ.
Nếu như nhìn kỹ, sẽ thấy chúng sẫm màu hon bình thường hơn một chút, như thể trong máu hắn đã lẫn và thứ gì khác.
Hắn trầm mặc vài giây, khép mắt lại, chậm rãi vận chuyển chân khí.
Huyết khí trong cơ thể hắn lập tức phản ứng, không chống cự, nhưng cũng không hoàn toàn phục tùng giống như một con thú vừa b:
ị đánh thức, đang học cách sống chung với chủ nhân mới.
Hắn hiểu rất rõ, con đường này không cho phép hắn do dự, cũng không cho phép hắn quay đầu.
Ở Nam An, gia đình hắn có thể còn sống và để đến đó hắn cần mạnh hơn, nhanh hơn vì cũng tàn nhẫn hon.
Đêm hôm sau, khu ký túc vẫn sáng đèn như thường lệ.
Nhưng ở đâu đó trong một căn phòng, căn phòng của Thường Sinh lại chìm trong một nhịp dao động rất khó nhận ra, yếu đến mức nếu không phải dị năng cảm nhận đặc biệc, sẽ không ai chú ý.
Thường Sinh ngồi xếp bằng trên giường, hai tay đặt trước đan điển.
Chân khí vận hành.
Lần này không phải theo.
{Thổ Nạp Căn Nguyên} mà là {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} công pháp cũ chỉ đóng vai trò ổn định lại.
Máu trong cơ thể hắn bắt đầu nóng lên.
Không phải nóng bề mặt, mà là thứ nhiệt âm ỉ lan dọc theo từng mạch máu, như thể có vô sô sợi tơ đang được kéo căng, rồi dần siết chặt.
[ Cảnh báo:
Huyết khí vượt ngưỡng ổn định ]
Dòng chữ hiện lên rồi tự động mờ đi.
Thường Sinh không mở mắt.
Hắn đã đoán trước, đây không phải kiểu đột phá “nước chảy thành sông” mà là cưỡng ép tích tụ.
Nếu như thành công, hắn sẽ bước lên Luyện Khí Trung Kỳ, còn nếu như thất bại không c-hết, nhưng hậu quả không hề nhẹ.
Hơi thở hắn chậm lại.
Các mạch máu ở cổ tay hắn nổi lên rõ rệt, màu tím sẫm, như thể đang mang theo thứ gì đó nặng hơn máu bình thường.
Trong khoảng khắc đó, bên ngoài hành lang Lâm Thanh Mộc đang đứng trước cửa phòng ký túc của Thường Sinh, nhìn lên bản cửa phòng một lúc mới xác nhận là mình đến đúng.
Chuẩn bị gõ cửa nhưng, mà nhớ lại bản thân mình có chỉnh chu hay chưa, nên là bắt đầu quay người, đi tới phòng về sinh.
Trong phòng, Thường Sinh cảm thấy đan điền rung lên, không vỡ những cũng không tràn ra chỉ có cảm giác như mở rộng ra.
Một lớp rào cản vô hình bị xé ra, chân khí tràn vào một không gian mới, mang theo huyết độc đã được hắn tôi luyện suốt nhiều ngày.
Ngay khoảng khắc đó, không khí trong phòng khẽ chấn động, như thể có làn gió âm thổi ra rồi lập tức bị hút ngược lại, toàn bộ cảnh đó không có một ai nhìn thấy.
Không có ánh sáng, không có tiếng động nào chỉ có Thường Sinh mở mắt.
Đồng từ hắn đỏ sẵm, rồi lập tức bình ổn.
Hắn vừa định điều tức thì.
Cộc.
Hai tiếng gõ nhẹ cánh cửa, không phải là Văn Bình, nếu là Văn Bình thì hắn đã xông vào mở cửa luôn chứ không có gõ cửa.
Hắn bắt đầu đứng dậy đi ra ngoài mở cánh cửa ra, trước mặt hắn là Lâm Thanh Mộc mặc một bộ đồ bình thường nhưng vẫn toát ra vẻ điểm đạm.
Hai người nhìn nhau, không ai nói gì.
Lâm Thanh Mộc là người phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này trước.
“Ngươi có ổn—” Chưa kịp dứt lời, nàng nhìn trên cánh tay nổi lên từng mạch máu màu tím sẫẵm màu, và nhìn kỹ con mắt của hắn cũng đỏ lên chút ít nhưng đã rút lại đa phần.
vừa làm gì?
Giọng nàng chậm lại.
Thường Sinh theo bản năng thu tay lại che ở phía sau lưng, lòng đỏ trong mắt gần như tan hết.
“Không có gì, chỉ là thử một chút.
Lâm Thanh Mộc nhíu mày.
Thử?
Thử mà mạch máu biến dạng, nhịp hô hấp hắn vẫn chưa ổn định.
“Ngươi giống như.
vừa chạy hết tốc lực rồi đột ngột dừng lại.
Thường Sinh không phủ nhận.
“Đại khái là vậy.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn một lúc, không phải kiểu dò xét, mà là xác nhận.
“Cơ thể ngươi chịu được không?
“Hiện tại thì được.
Nàng thở ra một hơi nhẹ, nhưng lông mày vẫn chưa giãn ra.
“Lần sau, đừng có thử mấy thứ này nữa.
Thường Sinh hơi ngạc nhiên.
“Vì sao?
“Vì nếu như vừa rồi ta không đứng ngoài cửa, ngươi ngất trong phòng này cũng không ai biết”
“Nhưng mà ngươi tới phòng ta để làm gì?
Một câu hỏi từ miệng Thường Sinh thốt ra, làm Lâm Thanh Mộc ngẩng người mới lắp bắp nói.
“Ta.
ta đến đây để thăm ngươi, hồi tối ta thấy ngươi có vẻ b:
ị thương nên là ta có đem đổ ăt tới.
Nàng nói rồi tay phải đang cầm hộp sắt đóng hộp đồ ăn đưa tới trước mặt hắn.
“Cảm ơn, ngươi muốn vào phòng uống chút nước không?
“Được.
Hắn ép người sát tường, ra hiệu.
để nàng đi vào trong.
Lâm Thanh Mộc bước vào trong phòng quan sát một lượt căn phòng, bên phải là giường của tên Văn Bình kia, chăn ga gối nệm của hắn toàn là màu vàng, không biết hắn lấy từ đâu ra, đổ dùng thì vứt bữa bãi trên giường.
Nhìn lại bên trái, chắc hẳn là giường của Thường Sinh, đơn giản quá mức, gọn gàng không có gì để chê, có một thanh kiếm quấn băng vải được gác bên cạnh đầu giường.
Thường Sinh đóng cửa lại, vẫn thấy Lâm Thanh Mộc đứng ngẩn người chắn trước người hắn, chuẩn bị nói gì đó thì— Cạch!
Cửa phòng mở toang mạnh ra.
trúng phía sau lưng Thường Sinh, làm hắn ngả về trước, Thanh Dao nghe tiếng động chỉ kịp quay đầu lại thì thấy cơ thể Thường Sinh đã ngã về phía mình.
“, ta nói này —“ Văn Bình đứng ở cửa, tay còn cầm gói đồ ăn khuya.
Rồi hắn đông cứng lại.
na?
Ánh mắt hắn liếc qua Thường Sinh đang nằm trên sàn, Lâm Thanh Mộc nằm dưới.
Rồi quay người lại.
“Ta hình như vào nhầm phòng à?
Không ai trả lời, trong phòng, không khí như bị đông cứng.
Thường Sinh ngã chống tay trên sàn, một tay chống trên sàn, hơi thở vừa mới ổn định lại b-ị đ-ánh võ.
Trước mặt hắn, Lâm Thanh Mộc ngã ngồi xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức hắn có thể nghe được nhịp thở của nàng.
Rất gấp.
Văn Bình đứng ở cửa, mắt mở to, đầu óc trống rỗng mất đúng ba giây.
Rồi—!
“À.
ta xin lỗi.
Hắn lùi lại nửa bước.
“Ta không biết phòng này đang.
ừm.
bận.
Không ai động.
Văn bình nhìn kỹ hơn một chút.
Than Kiếm quấn băng vải bên giường, hộp đổ ăn kim loại rơi trên mặt đất, sắc mặt Thường Sinh vẫn còn nhọt nhạt, tai Lâm Thanh Mộc đỏ đến mức không thể giả vờ là bình thường.
“Khoan, ta có bỏ lỡ cái gì quan trọng không?
Văn Bình chớp mắt.
“Ra ngoài.
Thường Sinh trầm giọng nói, giọng không lớn nhưng rất dứt khoát.
Văn Bình “Ồ” một tiếng, lập tức xoay người đi ra, còn rất chu đáo kéo cửa lại giúp.
Cạch—!
Yên tĩnh trở lại, trong phòng lúc này chỉ có hai người.
Thường Sinh hơi thở dồn dập, khí huyết trong người hắn mới ổn định, giờ lại hỗn loạn mồ hôi trên trán chảy dọc xuống g Ò má, đứng dậy.
Lâm Thanh Mộc vội vàng đứng dậy theo, chỉnh lại quần áo, quay lưng về phía Thường Sinh nhặt hộp đổ ăn lăn trên mặt đất.
“.
ta không sao.
Nàng nói rất nhanh.
“Ngươi thì sao?
“Không sao.
Thường Sinh đứng dậy, lưng tựa vào tường một chút để ổn định lại trọng tâm.
Hắn liếc hộp đổ ăn trên tay Lâm Thanh Mộc.
cảm ơn, ” Lâm Thanh Mộc gật đầu, không quay lại, một lúc sau, nàng mới nói tiếp, giọng đã bình tĩnh hơn.
“Ta không biết ngươi lại đang.
ở trạng thái như vậy.
“Ta chỉ nghĩ ngươi b:
ị thương sau nhiệm vụ.
“Cũng không sai.
“ Thường Sinh đáp.
“Chi là chưa kịp xử lý xong.
Lâm Thanh Mộc im lặng, nàng không hỏi “xử lí cái gì” cũng chẳng hỏi “vì sao”.
Chỉ nói một câu rất nhẹ.
“Lần sau.
nếu không ỏn, ngươi có thể nói.
Thường Sinh lúc này mới sững người lại.
với ngươi.
“Ừ” Nàng quay đầu lại, ánh mắt không né tránh.
“Ít nhất ta sẽ đứng ngoài cửa.
“Gõ cửa.
Một câu nói rất bình thường, nhưng trong khoảnh khắc đó, Thường Sinh cảm thấy ngực mình trầm xuống một chút, như thể có thứ gì đó vừa được đặt vào, không nặng, nhưng rất 1õ ràng.
Hắn gật đầu.
“Ta sẽ nhớ.
Ngoài hành lang, giọng Văn Bình vọng vào, cố tình nói lớn:
“Ê!
ta nói này!
Hai người trong.
đó!
Ta đi ăn trước nha!
Không cần giữ phần cho ta đâu!
Ta rất biết điều!
” Lâm Thanh Mộc khựng lại.
Thường Sinh:
Nàng ho khẽ một tiếng, tai lại đỏ lên.
ta về trước.
“Đồ ăn ngươi nhớ ăn nóng.
Nói xong, nàng nhanh chóng đặt hộp đồ ăn trên bàn, đi qua Thường Sinh mở cửa bước ra ngoài, không quay đầu lại.
Trong phòng, Thường Sinh đứng yên một lúc, hắn cúi xuống nhìn bàn tay mình.
Huyết khí đã hoàn toàn lắng xuống, nhưng dư âm của sự cưỡng ép vẫn còn, như một vết nứt nhỏ vừa được che lại.
Ngoài cửa, tiếng bước chân Lâm Thanh Mộc dần xa.
Thường Sinh ngồi xuống mép giường, mở đồ ăn ra.
Hoi nóng bốc lên, rất bình thường.
Nhưng không hiểu vì sao, lần này hắn ăn chậm hơn mọi khi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập