Chương 47:
Rời khỏi Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu qua những tấm kính dày phủi bụi, hắt lên nền xi măng lạnh lẽo của khu an toàn Dương Nam.
Thường Sinh bước đi đều đặn, từng bước chân nhẹ nhưng vững, mỗi nhịp đều mang theo cảm giác quyết đoán.
Căn phòng Tổng Chỉ Huy của Lý Hồng Quân rộng rãi, nhưng trang trí đơn giản, vài tấm bản đồ trải ra trung tâm.
Người đàn ông tóc đã bạc nhưng ánh mắt sắc bén đang ngồi sau bàn, cầm bản đồ xem xét vài số liệu.
Nghe tiếng gõ cửa bên ngoài, ông ta lấy lại tỉnh thần, giọng vang bên trong ra ngoài cửa bình thản nhưng cũng mang theo sự uy nghiêm.
“Vào đi” Thường Sinh đẩy cửa đi vào, xoay người đóng lại cửa sau lưng hắn đi tới trước bàn Lý Hồng Quân.
“Có việc?
Ông ta chậm rãi nhìn số liệu trên tờ giấy.
Thường Sinh đi thẳng vào vấn đề trọng tâm:
“Tôi tới đây để xin phép rời đi khỏi khu an toàn.
Lý Hồng Quân dừng bút, không ngẩng đầu lên ngay, ông ta chỉ đặt cây bút xuống mép bàn, đầu ngón tay khẽ gõ một cái.
“Lý do.
“ Hai chữ rơi xuống, không nặng giọng, nhưng cũng không cần hỏi lại.
Thường Sinh không vòng vo.
“Gia đình tôi ở Nam An.
Lý Hồng Quân lúc này mới ngẩng đầu lên, ánh mắt già nua nhưng sắc như lưỡi dao mỏng, nhìn thẳng vào hắn.
“Ta đã cho người kiểm tra.
“Trong danh sách người sống sót được ghi nhận, không có.
“Ta đã nói trong rõ trong thư, và ta đã nói rõ—” Thường Sinh đáp ngay, giọng bình thản:
“không có tên không có nghĩa là đã chết.
Trong phòng yên lặng vài giây, Lý Hồng Quân tựa lưng vào ghế, hai tay đan lại trước ngực.
“Ngươi biết ngoài khu an toàn là gì.
“Biết”
“Biết mà vẫn đi?
“Biết nên mới đi.
Câu trả lời không do dự, cũng không mang theo cảm xúc.
Lý Hồng Quân nhìn hắn thật lâu, như muốn tìm một khe hở nào đó, nhưng không có.
Trước mặt ông ta là một người đã quyết định từ trước khi bước vào căn phòng này.
Ánh mắt đó là người đã quyết định một chuyện gì đó hắn phải làm tới cùng.
“Ngươi là nhân lực trọng yếu.
Ông ta nói chậm rãi.
“Không phải ai cũng có thể rời đi tùy ý”
“Tôi không rời đi tùy ý” Thường Sinh đáp.
“Tôi đi vì việc của tôi.
Lý Hồng Quân khẽ nheo mắt lại.
“Ngươi hiểu điều đó đồng nghĩa với cái gì không?
“Hiểu “Có thể không quay lại.
“Tôi chưa từng nói sẽ quay lại.
Không khí trong phòng chùng hẳn xuống.
Một lúc sau, Lý Hồng Quân mới thở ra một hơi dài, giống như đã nghe một câu trả lời mà ông ta đã vốn đoán được từ lâu.
“Thời gian?
“Chút nữa.
Lý Hồng Quân gật đầu một cái rất nhẹ.
“Ta sẽ không giữ ngươi nữa.
Ông ta dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống.
“Nhưng từ lúc bước ra khỏi cổng khu an toàn, ngươi không còn thuộc biên chế tác chiến.
“Ta hiểu.
“Cũng sẽ không có đội tiếp ứng.
“Không cần.
Lý Hồng Quân nhìn Thường Sinh lần cuối, ánh mắt phức tạp nhưng không ngăn cản.
“Nếu ngươi tìm được, người thân ngươi.
hãy sống sót.
Thường Sinh ngẩng đầu.
“Còn nếu không.
Ông ta không nói tiếp.
Thường Sinh gật đầu, lấy ra thẻ thông hành chỉ huy đặt lên bàn ông ta, xoay người rời đi, tay nắm đặt lên đặt cánh cửa.
“Cảm ơn vì lá thư.
Cánh cửa khép lại.
Trong phòng chỉ còn lại Lý Hồng Quân, ánh đèn chiếu xuống bản đồ khu vực Nam An, kéo dài hơn trăm cây số một con đường không có điểm quay đầu.
Thường Sinh bước ra ngoài tòa nhà, nhìn những người xung quanh khu an toàn này, qua lại tiếng cười nói, nhộn nhịp, hắn khẽ nhìn lên bầu trời xanh ngắt, cuối cùng cũng tới lúc rời đi.
Trước khi ròi đi hắn cần chào tạm biệt những người hắn quen, bước chân chậm rãi di chuyển đi về hướng khu túc xá.
Đứng trước cửa phòng, nghe vang vọng giọng Văn Bình và hai người nữa là Minh Thông và Thanh Tiền.
Hắn xoay tay nắm cửa bước vào.
Văn Bình đang ngồi dựa lưng vào bàn, tay xoay lon nước ngọt, thấy Thường Sinh bước vào thì bật cười theo phản xạ.
“Sáng sóm ngươi đi đâu vậy?
Minh Thông đang lau v-ũ khí, Thanh Tiển thì ngồi trên mặt sàn kiểm tra băng đạn, cả hai đều đồng loạt nhìn sang.
Thường Sinh đóng cửa lại, không nói ngay, hắn đứng yên vài giây, rồi nói thẳng:
“Ta sẽ rời khu an toàn.
Không khí trong phòng khựng lại.
Văn Bình cười một tiếng, lắc đầu:
“Đùa kiểu này không vui đâu.
Thường Sinh bình thản nhìn hắn trả lời:
“Ta không đùa.
Nụ cười trên mặt Văn Bình tắt hẳn.
Trong phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim loại va nhẹ trong tay Minh Thông.
Minh Thông là người lên tiếng trước:
“Bao giờ đi?
Minh Thông đứng dậy, đi ra ngoài đi vào phòng hắn, một lúc sau trên tay hắn cầm thanh đac cũ.
“Đi theo ta.
Thường Sinh không nói gì, đi theo sau hắn cả hai người còn lại cũng không ai hỏi thêm đi theo.
Cứ thế bốn người rời khỏi khu ký túc.
Sân tập phía sau khu ký túc xá lúc này trống rỗng, không còn bóng người, gió thổi qua nên đất cát, nơi này là lần đầu tiên họ đối đầu với nhau, cũng có thể là lần cuối cùng.
Minh Thông đứng đối diện Thường Sinh, không ai nói gì, cả hai người còn lại cũng ở một bên ngoài lắng lặng xem.
Minh Thông bắt đầu rút đao, Thường Sinh thấy vậy cũng tháo băng trắng của kiểm ra.
Cả hai đứng đối đầu nhau, lúc trước họ đấu với nhau là bằng kiếm gỗ, lần này thật sự là đồ thật.
“Ta lên trước.
Minh thông vừa dứt lời nói, liền chủ động tiến lên, hình ảnh đó giống hệt lần họ gặp nhau đầu tiên hắn cũng chủ động tấn c-ông đối phương, làm Thường Sinh né một cú chém từ dưới lên.
Hụt—!
Tiếng đao xé gió cắt qua những đường mà nó đi tới, nối tiếp, đòn đó hắn bước lên một bước thuận đà dồn lực chém từ trên cao dọc xuống làm Thường Sinh lấy kiếm đỡ ngang, Keng—!
Lưỡi đao và thân kiếm ép sát vào nhau, tia lửa nhỏ bắn ra trong nháy mắt.
Minh Thông không cố ép tiếp.
Hắn đạp mạnh mũi chân, lùi nửa bước, cổ tay xoay nhẹ, lưỡi đao trượt sang một bên TỒi chém xéo lên.
Thường Sinh nghiêng người tránh, mũi kiếm quét ngang, chặn đúng sống đao.
Keng—!
Lần này lực v-a chạm mạnh hơn.
Cả hai đồng thời lùi ra.
Không ai nói gì.
Minh Thông hít sâu một hơi, ánh mắt sắc lại.
Hắn bước lên lần nữa, nhịp chân dứt khoát, không hề do dự.
Đao pháp của hắn không hoa mỹ, từng chiêu đều thẳng, nhanh.
Thường Sinh đáp lại bằng kiếm.
Không né nhiều nữa, kiếm của hắn vung ra gọn, chính xác, mỗi lần đỡ đều đúng điểm lực rơi, không thừa không thiếu.
Âm thanh kim loại vang lên liên tục trong sân tập trống rỗng.
Văn Bình khoanh tay đứng ngoài, nụ cười quen thuộc đã biến mất từ lúc nào.
Thanh Tiền nheo mắt theo đõi từng bước chân, từng nhịp thở của hai người.
Minh Thông đột ngột tăng tốc.
Một chém, hai chém, ba chém liên hoàn, dồn Thường Sinh lùi lại hai bước.
Đòn cuối cùng hắn dồn toàn lực, chém thẳng từ trên xuống, không giữ lại.
Thường Sinh không lùi nữa, hắn bước lên một bước.
Kiếm dựng thẳng.
Keng—"
Âm thanh v:
a chạm nặng nề vang lên, dư lực ép cả hai cùng khựng lại.
Mũi kiếm và lưỡi đa‹ kẹt chặt, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa tới một cánh tay.
Minh thông nhanh chóng lùi ra, một khoảng cách hít một hơi sâu, hạ thấp trọng tâm co thể.
toàn bộ khí lực đều đồn vào cánh tay cầm đao, từng thớ cơ trên tay Minh Thông đang căng lên, mạch máu nổi rõ.
Khí thế quan người hắn dần cao lên.
Thường Sinh cảm nhận được và hiểu được đối phương định làm gì, cũng chậm rãi nâng thanh kiếm lên, thân kiếm dựng thẳng, mũi kiếm hơi chếch về phía trước, xung quanh gió như thể bị thanh kiếm đó thu hút vào.
một, hai Giây thứ ba cả hai cùng đồng thời động, Minh Thông khẽ gầm lên cánh tay vung ra.
Đao thể hợp nhất toàn bộ lực đạo, một nhát chém thẳng, mang theo sức nặng như xé nát những vật cản trước mặt.
{Quỷ Ảnh Trảm)
Thanh kiếm Thường Sinh trong tay cũng đồng thời động, xung quanh kiếm như thể cơn gió cuồng phong tụ trên nó vậy, gầm thét mà đâm thẳng về phía trước.
{Kiếm Phong)
Khói bay mù mịt làm hai người bên ngoài, không thấy gì, sau khi luồng khí chấn động tan dần, gió lặng xuống, bụi đất rơi trở lại mặt sân.
Minh Thông đứng bất động một lúc lâu, cánh tay cầm đao của hắn run nhẹ, mạch máu vẫn còn nổi lên, nhưng lực đã rút đi.
Lưỡi đao trong tay hắn vang lên một tiếng “tách” rất khẽ.
Một đường nứt mảnh chạy dọc sống đao.
Minh Thông cúi mắt nhìn, không bất ngờ, cũng không tiếc nuối.
Ở đầu kia, Thường Sinh đứng thẳng người, kiếm trong tay đã hạ thấp.
Kiếm phong tan đi, gió quanh thân hắn cũng dần lắng xuống.
Minh Thông nhìn thẳng vào mắt Thường Sinh.
“Ngươi đi thật.
Thường Sinh đáp khẽ:
“Ừ.
Minh Thông bật cười một tiếng ngắn, không vui, không buồn.
“Vậy là đủ.
Thường Sinh cũng hạ kiếm, quấn lại băng trắng, động tác chậm rãi.
Không khí trong sân tập lắng xuống.
Minh Thông quay lưng, giơ tay khoát nhẹ:
“Đi đi.
Văn Bình nhìn theo bóng Thường Sinh, cuối cùng mới nói một câu, giọng thấp:
“Đừng chết:
Thường Sinh dừng lại một nhịp, không quay đầu.
“Ta còn việc chưa làm xong.
Hắn bước đi, cứ thế rời khỏi sân tập.
Thường Sinh đi qua khu ký túc, đi qua những nơi hắn đã từng luyện tập và sinh sống tại đây thời gian, nói ngắn cũng ngắn mà dài cũng.
chẳng dài.
Thường Sinh cứ thế đi tới khu để xe của khu trú an toàn Dương Nam, lấy ra chiếc chìa khóa chiếc xe jeep mà hắn đã đi cùng tới Dương Nam, cứ thế hắn đi tìm xe của hắn, mặc dù xe trước đó hắn đã giao cho Lý Hồng Quân kêu người lấy xe hắn vào trong này.
Nhưng mà đã trôi qua khá lâu, chiếc xe trước mặt hắn giờ đã phủ đầy bụi bẩn, hắn khẽ thở dài, đi qua bên cạnh lấy vòi nước cứ thế mà rửa, một hồi lâu cuối cùng cũng xong.
Thường Sinh bước vào trong khởi động máy, chuẩn bị lái đi nhưng có một bóng người trước mặt hắn, mang theo balô mặc đồ bình thường, tóc buộc cao thành đuôi ngựa, không phải Lâm Thanh Mộc chứ còn ai.
Thường Sinh đạp phanh, động cơ khựng lại, tiếng máy nổ trầm dần rồi tắt hẳn, hắn nhìn người đứng trước mặt đầu xe một lúc, rồi mới mở cửa bước xuống.
“Ngươi không nên ra đây.
Lâm Thanh Mộc đứng yên, hai tay siết chặt balô, ánh mắt không né tránh.
“Nếu không ra, ta sẽ không kịp.
Thường Sinh im lặng, gió thổi qua bãi xe, cuốn theo mùi kim loại và bụi đất.
Ánh nắng chiếu xuống làm chiếc jeep vừa rửa xong phản chiếu.
nàng hỏi “Bây giờ” Lâm Thanh Mộc gật đầu, như đã đoán trước câu trả lời đó.
Nàng vòng sang bên hông xe, mỏ cốp sau, đặt balô vào trong.
“Ta không nói là đi cùng ngươi.
Thường Sinh nhìn động tác của nàng, giọng trầm xuống:
“Ra ngoài không giống trong khu an toàn.
“Ta biết.
“Cũng không giống những gì ngươi tưởng.
“Ta cũng biết.
Nàng quay lại nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu.
“Nhưng nếu ngươi đi, ta không ở lại.
Thường Sinh nhìn nàng rất lâu, trong khoảng khắc đó hắn như thấy lại những con đường hoang phế, những dêm không lửa, hắn không dám chắc phía trước nguy hiểm tới đâu.
“Ta không thể bảo vệ được ai.
Lâm Thanh Mộc mím môi, rồi chậm rãi nói:
“Ta không cần ngươi bảo vệ.
“Ngươi có xin phép ra ngoài chưa?
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn, lắc đầu.
Thường Sinh khẽ nhíu mày.
“Vậy ngươi nghĩ mình sẽ ra bằng cách nào?
Lâm Thanh Mộc không trả lời ngay.
Nàng đưa tay lên, rút từ trong túi áo ra một tấm thẻ kim loại mỏng, đặt lên nắp capo xe.
Trên đó là dấu niêm phong đã bị bẻ gãy.
“Ta không xin phép, ” nàng nói thẳng, “ta chỉ thông báo.
Thường Sinh liếc mắt nhìn tấm thẻ, rồi lại nhìn nàng.
Ánh mắt hắn không có trách móc, chỉ I;
trầm xuống thêm vài phần.
“Lý Hồng Quân sẽ không thích chuyện này.
“Ông ta vốn dĩ đã không thích.
Lâm Thanh Mộc nhún vai rất nhẹ.
“Nhưng ông ta cũng không ngăn ta.
Thường Sinh trầm mặc.
Hắn biết, với thân phận của Lâm Thanh Mộc, nếu thật sự bị giữ lại, nàng không có cách nào tự ý rời khu an toàn.
Việc nàng đứng ở đây chỉ có một khả năng có người đã mở mắt nhắm mắt.
“Ngươi hiểu mình đang chọn cái gì không?
hắn hỏi.
“Hiểu “Có thể sẽ không quay lại.
“Ta cũng hiểu.
Lâm Thanh Mộc nhìn thẳng vào hắn, giọng không cao, không run.
Thường Sinh nhìn chằm chằm vào Lâm Thanh Mộc vài giây, mới thở dài một hơi, hắn đưa tay mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.
Hắn không nói đồng ý, cũng chẳng nói từ chối.
Gió thổi qua bãi xe, cuối bụi lăn dọc mặt đất.
Một giây.
Rồi cánh cửa phụ mở ra, Lâm Thanh Mộc ngồi xuống, tự kéo dây an toàn, ánh mắt hướng về phía trước.
Thường Sinh khởi động máy, động cơ gầm lên, âm thanh vang dội trong không gian yên tĩnh, chiếc jeep chậm rãi lăn bánh, hướng về cổng ngoài khu an toàn Dương Nam.
Đi tới trước cổng người canh gác không hỏi, chỉ nhìn Thường Sinh một chút rồi gật đầu, có vẻ như Lý Hồng Quân đã nói cho phép hắn đi, nhưng mà người canh gác kia thấy bên cạnh còn có người lập tức hỏi.
“Người còn lại là ai?
Lâm Thanh Mộc giơ tay ra một tấm thẻ kim loại mỏng nằm trong tay nàng trên mặt thẻ khắc ký hiệu nội bộ của Tổng bộ, cạnh dưới còn vết gãy rất nhỏ nơi niêm phong từng tổn tại.
Người canh gác liếc mắt nhìn qua, đồng tử khẽ co lại.
Hắn không nhận thẻ ngay, chỉ nhìn Lâm Thanh Mộc thêm một lần nữa, ánh mắt dò xét rất nhanh rồi thu lại.
“Thẻ này.
đã bị hủy hiệu lực.
Lâm Thanh Mộc bình thản:
“Nhưng lệnh thì chưa.
Người canh gác im lặng hai giây, gió thổi qua cổng kim loại cao lớn, lá cờ cảnh giới trên đỉnh cột khẽ rung.
Xa xa là con đường bê tông kéo dài ra khỏi khu an toàn, loang lổ những vết nứi cũ.
Hắn đưa tay nhận thẻ, nhìn kỹ dấu hiệu khắc chìm ở mặt sau, rồi trả lại.
Ánh mắt người can!
gác chuyển sang Thường Sinh, không cần nói gì thêm Thường Sinh gật đầu rất nhẹ.
Thanh chắn cổng từ từ mở ra, kim loại ma sát phát ra tiếng rít trầm nặng.
Chiếc jeep lăn bánh, đi qua ranh giới cuối cùng của khu an toàn Dương Nam.
Ngay khi xe vượt qua cổng, cánh cửa sắt chậm rãi khép lại phía sau, chặn lại mọi âm thanh quen thuộc.
Không còn tiếng người, không còn ánh đèn phòng vệ, chỉ còn lại tiếng gió và coi đường trống trải phía trước.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập