Chương 48: Hướng Về Nam An

Chương 48:

Hướng Về Nam An

Bảng chỉ dẫn méo mó dựng bên đường, chữ đã phai quá một nữa:

Nam An | 102km Thường Sinh nhìn thoáng qua, lúc này hắn đã đi một đoạn ra khỏi thành phố Dương Nam, ánh mắt hắn lướt qua bảng chỉ dẫn, rồi thu mắt về phía trước, tay giữ vô lăng ổn định.

Lâm Thanh Mộc ngồi 1m bên cạnh, hai tay đặt lên đùi, ánh mắt không dao động.

Gió ngoài xe dần mạnh hơn, mang theo bụi đất và mùi kim loại hoen gỉ nhạt.

Hai bên đường những dãy nhà thấp dần thưa thớt, cửa sổ vỡ nát như những hốc mắt trống rỗng nhìn theo chiếc xe rời đi.

Thường Sinh không tăng tốc, cũng chẳng giảm tốc.

Nhịp lái của hắn ổn định, giống hệt lúc hắn cầm kiếm.

Chiếc Jeep cán qua một đoạn mặt đường nứt gãy, thân xe khẽ xóc lên.

Ởxa xa, một biến quảng cáo nghiêng ngả đổ nữa thân, trên đó chỉ còn sót lại mấy chữ rời rạc.

Lâm Thanh Mộc nhìn ra ngoài cửa kính.

“Ngươi đã từng đi con đường này chưa?

“Chưa”

“Vậy sao lại chọn nó?

Thường Sinh im lặng vài giây, rồi nói:

“Vì không có đường nào an toàn cả.

Câu nói rất nhẹ, nhưng khiến không khí trong xe trầm xuống.

Xe tiếp tục lao về phía trước.

Ánh nắng chiếu xiên qua lớp kính.

Đột nhiên, kim đồng hồ báo nhiên liệu rung nhẹ.

Thường Sinh liếc mắt nhìn, khẽ nhíu mày lại.

“Chúng ta phải tìm chỗ dừng trước khi trời trở tối.

Lâm Thanh Mộc quay sang nhìn hắn:

“Ở ngoài này?

“Ừ”

Nàng gật đầu, không do dự.

Con đường phía trước uốn cong, dẫn vào một khu vực từng là trạm nghỉ cũ.

Biển hiệu rơi mất nữa chữ, cột đèn nghiêng lệch, xung quanh yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng động cơ vọng lại.

Thường Sinh giảm tốc, chiếc xe lăn bánh chậm dần.

Ngay khi xe vừa tiến vào phạm vi trạm nghỉ, một âm thanh rất nhỏ vang lên không rõ ràng, nhưng đủ để khiến hắn siết chặt vô lăng Cạch.

Không phải tiếng kim loại.

Giống như thứ gì đó vừa chạm vào mặt đường phía sau.

Thường Sinh tắt máy, sự im lặng ập xuống.

Lâm Thanh Mộc khẽ hỏi, rất nhỏ:

“Ngươi nghe thấy không?

“Ừ”

Thường Sinh mở cửa xe, tay đặt sẵn lên chuôi kiếm bên hông.

Gió thổi qua trạm nghỉ hoang phế, cuốn theo bụi và giấy vụn.

Ở phía xa, giữa bóng tối của dãy nhà vệ sinh bỏ hoang, có một cái bóng vừa lùi lại, rất nhanh.

Thường Sinh khẽ hạ giọng:

ì trong xe.

Lâm Thanh Mộc không cãi, nhưng tay nàng đã khẽ nắm chặt balô.

Thường Sinh khép cửa xe lại rất nhẹ, không tạo tiếng động dư thừa nào.

Bàn chân hắn chạm đất, cảm giác quen thuộc của nền bê tông nứt vỡ truyền xuống lên.

Hắn đứng yên một giây, không tiến lên ngay, gió thổi qua dãy cột đèn gãy, phát ra âm thanh rít khe khẽ.

Bóng tối phía khu nhà vệ sinh vẫn im lìm, nhưng Thường Sinh biết thứ vừa lùi vào đó vẫn chưa rời đi.

Nó đang quan sát, Thường Sinh tháo băng vải ra một nữa, không phải để trấn c Công, mà để sẵn sàng.

“Ra đi” hắn nói, giọng không lớn nhưng đủ rõ trong không gian tĩnh lặng, không có tiếng trả lời lại, chỉ có một tiếng bước chân rất nhẹ, gần như kéo lê, vang lên từ phía bên trái.

Thường Sinh xoay người.

Một bóng người gầy gò bước ra từ sau bức tường sập nữa.

Quần áo rách nát, lưng cong xuống, cổ nghiêng sang một bên ở một góc không tự nhiên.

Hai mắt đục ngầu phản chiếu ánh sáng yếu ớt, trong cổ họng phát ra tiếng khàn khàn quen thuộc.

Xác sống, nhưng chưa kịp để hắn thả lỏng, thêm một bóng nữa lảo đảo xuất hiện phía sau, rồi bóng thứ ba.

Không phải bầy lớn.

Thường Sinh không chần chừ tháo băng vải quấn kiếm ra, hắn bước lên một bước, rút kiếm hoàn toàn, không khí quang người hắn thay đổi.

Con xác sống đầu tiên lao tới, động tác không nhanh, nhưng liều mạng.

Thường Sinh nghiêng người tránh, mũi kiếm đâm xuyên cổ nó, giựt ra, đầu nó bay lên không trung một vòng rồi rơi xuống đất,

Không dừng lại, hắn xoay cổ tay đổi hướng, một đường chém gọn từ dưới lên, xuyên qua hàm dưới của con thứ hai.

Lực vừa đủ chẻ nó ra làm đôi.

Con thứ ba vừa kịp vươn tay.

Kiếm dựng thẳng, hắn bước lên nửa bước, đâm thẳng xuyên qua hốc mắt.

Ba con.

Chưa tới năm giây, không khí lại yên tĩnh trở lại.

Thường Sinh đứng thẳng ngưởi, ánh mắt không hề dao động.

Hắn liếc nhanh về các góc khuất của trạm nghỉ, xác nhận không con động tĩnh nào mới thu kiếm về.

Lúc này cửa xe mới mở ra.

Lâm Thanh Mộc bước xuống, ánh mắt quét qua ba cái xác nằm trên đất, không hề hoảng loạn, chỉ khẽ nhíu mày.

“Chúng theo mùi?

“Có thể.

hoặc có người lùa.

Nàng nhìn hắn:

“Người?

“Ù.

Gần khu an toàn, loại xác này không tự nhiên xuất hiện lẻ tẻ.

Lâm Thanh Mộc im lặng.

Thường Sinh đi tới mở nắp capo xe, kiểm tra nhanh một lượt.

Xăng còn không nhiều, nhưng đủ chạy thêm một đoạn.

Hắn liếc bầu trời, mặt trời đã bắt đầu nghiêng thấp.

“Chúng ta không ở đây lâu.

“Đi tiếp?

nàng hỏi.

“Ừ.

Trước khi trời tối hẳn.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, quay lại xe, lần này nàng không ngồi im như trước nữa.

Balô đặt gon bên chân, tay đặt lên khóa kéo, ánh mắt cảnh giác hơn.

Chiếc jeep lại nổ máy, rời khỏi trạm nghỉ hoang phế, bỏ lại phía sau ba cái xác nằm bất động.

Con đường phía trước dài và trống trải.

Biển chỉ dẫn kế tiếp hiện ra trong tầm nhìn, nghiêng ngả nhưng vẫn đọc được.

Nam An Í 87km

Chiếc xe jeep lao đi trong ánh chiều tàn, bánh xe nghiền qua ổ gà khá nhiều, để lại phía sau trạm nghỉ chìm dần bóng tối.

Mặt trời lặn rất nhanh.

Chỉ chưa đầy một tiếng, bầu trời đã chuyển sang màu xám sẫm, những đám mây thấp đè nặng xuống dưới chân trời.

Ánh sáng cuối cùng cũng tan đi, thay bằng màn đêm.

Thường Sinh giảm tốc.

Đèn pha bật lên, hai luồng sáng trắng xe màn đêm phía trước, nhưng tầm nhìn vẫn hạn chế bởi sương mỏng bốc lên từ mặt đất.

Ban đêm.

không an toàn.

Hắn hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

Lâm Thanh Mộc không hỏi vì sao xe chậm lại.

Nàng chỉ nhìn ra ngoài cửa kính, tay đã đặt sẵn lên con dao găm giấu bên hông.

Tiếng côn trùng vang lên rải rác, không dày nhưng đủ khiến người ta khó chịu.

Xa hơn nữa, trong bóng tối, thỉnh thoảng vọng lại những âm thanh k-hông rõ nguồn gốc, có thể đó là gió những cũng có thể không.

Chiếc xe jeep chạy thêm mười cây số nữa thì xe chậm dần rồi dừng hẳn bên lề đường.

Xung quanh chỉ là đất trống và cỏ dại cao ngang đầu gối, phía xa là những bóng cây méo mó bị thổi nghiêng, con đường nhựa vẫn kéo đài phía trước.

Thường Sinh tắt máy, nhưng không xuống xe ngay.

Hắn ngồi yên vài giây, lắng nghe.

Gió thổi qua đồng hoang phát ra tiếng xào xạc.

“Dừng ở đây thôi.

hắn nói.

Lâm Thanh Mộc nhìn ra ngoài, không hỏi vì sao.

Thường Sinh mở cửa xe, thanh kiếm vẫn đeo ngang hông, đi một vòng quanh, kiểm tra mặt đất, dấu vết bánh xe cũ, rồi nhìn về phía đường họ vừa đi qua.

Mọi thứ đều im lặng.

Hắn quay lại xe nói vi Lâm Thanh Mộc.

“Chỉ nghỉ ngắn.

“Không nhóm lửa.

“Luân phiên canh.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, kéo balô sát người.

Bầu trời đêm hoàn toàn phủ xuống, bóng tối trải ra trên đồng hoang, không che chở, không rào chắn.

Gió thổi qua đồng hoang, cỏ dại lay động, Thường Sinh dựa lưng vào bánh xe, kiếm đặt ngang đùi, ánh mắt không rời phía trước.

Lâm Thanh Mộc ngồi cách hắn một chút.

Im lặng kéo dài, nàng lên tiếng trước:

“Ngươi quen kiểu này.

Không phải là câu hỏi.

“Không” Thường Sinh đáp lại, một khoảng im lặng.

“Nhưng ngươi chấp nhận.

“Ừ”

Lâm Thanh Mộc nhìn hắn:

“Ta thì không.

Thường Sinh không quay đầu:

“Vậy sao vẫn đi?

Nàng không trả lời, không nói gì thêm.

Gió mạnh hơn.

Sáng hôm sau.

Ánh sáng xám nhạt tràn lên đồng hoang, sương mỏng phủ mặt đất.

Không có dấu vết gì quanh xe ngoài những vệt bánh cũ.

Thường Sinh mở mắt trước.

Hắn đứng dậy, kiểm tra xung quanh, rồi nhìn về phía Lâm Thanh Mộc.

Cô nàng vẫn ngủ gật, hắn không nói gì, hắn biết Lâm Thanh Mộc có ý với mình, và chính bải thân hắn cũng không phải hoàn toàn vô cảm.

Nhưng hắn không cho phép mình chạm tới điều đó, không phải là lúc này, không phải là trên con đường dẫn về Nam An này.

Thường Sinh thu ánh mắt lại, quay người đi vài bước, mở balô kiểm tra vật tư.

Nước còn lại không nhiều, đồ ăn thì đủ một ngày nếu tiết kiệm.

Hắr ghi nhớ trong đầu, không biểu hiện ra ngoài.

Một lúc sau, Lâm Thanh Mộc tỉnh dậy.

Nàng chớp mắt vài lần, nhìn quanh, rồi nhìn về phía hắn.

“Trời sáng rồi à?

“Ừ”

Không có câu hỏi thừa.

Nàng đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, động tác hơi chậm vì ngủ không ngon.

Ánh mắt nàng lướt qua nét mặt Thường Sinh, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.

Hắn đưa cho nàng một chai nước.

“Uống một ngụm.

Không nhiều.

Lâm Thanh Mộc nhận lấy, gật đầu:

“Cảm ơn.

Hai người lên xe.

Động cơ khởi động, tiếng máy vang lên giữa đồng hoang trống trải.

Sương tan dần khi xe lăr bánh, ánh nắng yếu ớt bắt đầu chiếu xuống mặt đường nứt nẻ.

Không ai nhắc lại chuyện đêm qua.

Một đoạn đường nữa trôi qua.

Biển chỉ dẫn hiện ra phía trước, nghiêng lệch, sơn gần như bong hết.

Nam An Í 74km

Chiếc xe jeep lao qua.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập