Chương 5: Đêm nhuốm máu

Chương 5: Đêm nhuốm máu Thường Sinh đứng im trước cánh cửa gỗ đã bạc màu, không lập tức trả lời.

Ngoài hành lang, tiếng thở dốc nặng nề, tiếng giày dép ma sát trên nền gạch, và tiếng xì xào của những kẻ đang đứng sát cửa truyền vào rất rõ.

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận nhịp tim đang đập bình ổn một cách lạ thường.

Tay hắn siết chặt lấy cán dao bên hông, cảm nhận hơi lạnh của kim loại truyền qua lòng bàn tay, rồi mới chậm rãi mỏ miệng.

“Cút đi nếu không muốn chết.”

Giọng hắn không lớn, nhưng đủ nghe nhưng lạnh đến mức không có chút thương lượng, bên ngoài sững lại một nhịp.

Rồi ngay sau đó, tiếng cười bật lên phá tan bầu không.

“Ha ha ha…”

Triệu Dương cười lớn như vừa nghe phải một câu chuyện cười.

“Này, Thường Sinh, ngươi tưởng bây giờ vẫn là lúc đóng vai anh hùng hả? Ta không có thời gian nghe nói nhảm.”

Hắn đập mạnh tay lên cánh cửa.

“Trong này có đồ ăn đúng không? Mở cửa ra đi, chia cho mọi người một chút, coi như nể tình cũ.”

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có sự im lặng kéo dài khiến không khí dần trở nên khó chịu.

Triệu Dương nhíu mày, giọng trầm xuống: “Đừng ép ta, trong thời buổi này, một mình ngươ giữ được bao lâu?”

Bên trong, Thường Sinh đứng dựa sát tường cạnh cửa, bóng tối che khuất nửa khuôn mặt.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo, không có chút dao động.

Hắn hiểu rất rõ, ngoài kia không còn là bạn học.

Chỉ là những kẻ đói khát đã bắt đầu lộ nanh vuốt, thở dài một hơi hắn lúc này mới dẹp đồ ra mở cửa.

Bên ngoài nghe vậy chưa kịp hài lòng: “Ha ha, biết điều là—” Lời còn chưa dứt, ánh lạnh lóe lên trong bóng.

tối.

Phập! Con dao trong tay Thường Sinh đâm thẳng vào cổ họng kẻ đứng trước mặt.

Lưỡi dao xuyên sâu, máu phun trào nóng hổi.

Triệu Dương trọn to mắt, miệng há ra nhưng không phát ra được âm thanh nào.

Hắn lảo đắc lùi lại nửa bước, rồi ngã sụp xuống sàn, hai tay ôm cổ trong vô thức.

Ánh mắt hắn tràn đầy không thể tin nổi.

Hắn không tin Thường Sinh dám ra tay với hắn.

Chưa kịp để những người phía sau phản ứng, Thường Sinh đã động.

Xẹet Một đường dao gọn gàng lướt qua cổ tên đứng bên cạnh.

Máu bắn lên tường, thân thể tên kia cứng lại một nhịp rồi đổ gục xuống đất, không kịp kêu lấy một tiếng.

Chỉ đến lúc này — “Giết người rồi!” Tiếng hét hoảng loạn mới bùng lên, hành lang lập tức rối loạn.

Có kẻ lùi lại, có kẻ hoảng sợ quay đầu bỏ chạy, có kẻ sững sờ đứng chết trân tại chỗ.

Thường Sinh đứng trước cửa, tay cầm dao còn nhỏ máu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám người.

Giọng hắn trầm thấp, không mang theo một chút dao động: “Ta đã nói rồi.”

“Không muốn chết…

thì cút.”

Hắn bước tới kẻ vẫn còn đứng sững sờ tại chỗ, người kia còn chưa kịp hoàn hồn, con dao trong tay Thường Sinh đã vung lên.

Xẹet Lưỡi dao rạch ngang cổ họng, gọn gàng và lạnh lẽo.

Máu phun ra, thân thể run lên một cái rồi mềm nhũn ngã xuống đất.

Sự vô tình ấy, trong hoàn cảnh này, khiến những kẻ còn lại rùng mình từ trong xương sống.

Thường Sinh chậm rãi xoay người, con dao nhỏ máu từng giọt xuống sàn, ánh mắt lạnh tanh quét qua hành lang.

Giọng hắn vang lên, trầm thấp nhưng rõ ràng, như lưỡi dao cắt thẳng vào tai từng người: “Ta nhắc lại lần nữa.”

“Nếu không muốn chết—”

“Thì đừng đặt chân lên tầng này” '@ Không thế kết

Chỉ một câu nói, nhưng đủ khiến những kẻ còn lại mặt tái mét, tìm đập loạn ni s dám nhìn thẳng vào mắt hắn nữa, không cần thêm lời đáp.

Đám người kia lập tức quay đầu, chen lấn nhau chạy xuống cầu thang, tiếng bước chân hỗn loạn vang vọng trong hành lang tối tăm, rất nhanh liền biến mất.

Hành lang lập tức trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn lại Thường Sinh đứng một mình.

Dưới chân hắn, máu tươi chảy loang ra, kéo dài thành vệt đỏ sẫm trên nền gạch lạnh lẽo, không khí nồng mùi tanh.

Hắn đứng đó một lúc lâu, ánh mắt trầm xuống, rồi chậm rãi quay người trở về căn phòng tối phía sau.

Sau khi trở lại phòng, Thường Sinh mới buông lỏng toàn thân, lưng tựa vào cánh cửa lạnh ngắt.

Bàn tay dính đầy máu run nhẹ, cảm giác dính nhớt khiến da đầu hắn tê dại, nổi lên từng đọt gai lạnh.

“Phải dọn sạch, nếu không mùi máu sẽ kéo đám xác sống xuống đây.”

Hắn hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh.

Lau qua loa những vết m-áu còn sót lại, rồi mở cửa sau, kéo những thứ không nên tổn tại ném thẳng xuống tầng dưới.

Trong màn đêm, mọi âm thanh đều bị nuốt chửng.

Như thể chuyện vừa xảy ra chưa từng tồi Sáng hôm sau, ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua khe cửa sổ đánh thức hắn tỉnh đậy.

Trong khoảnh khắc mở mắt, ký ức đêm qua hiện lên mơ hồ như một cơn ác mộng chưa kịp tan.

Nhưng mùi máu nhạt còn vương trong không khí nhắc nhở hắn đó không phải mơ.

Một ngày mệt mỏi nữa lại bắt đầu.

Kế hoạch hôm nay của Thường Sinh rất đơn giản lên tầng trên của khu ký túc.

Hắn lờ mờ đoán được, ở những tầng cao hơn vẫn còn không ít Zombie.

Với hắn bây giờ, đó không chỉ là mối nguy, mà còn là điểm tích lũy.

Không thể lãng phí.

Hơn nữa, chính hắn cũng cần thực chiến nhiều hơn để tích lũy kinh nghiệm chiến đầu với Zombie.

"Hệ thống"

[ Thường Sinh J]

[Tuvi]

:65/100

[ Cảnh Giới ]

: Luyện thể (Sơ kỳ)

[ Điểm Tích Lũy ]

:131 Cả đêm qua hắn chỉ chợp mắt được một lát.

Phần lớn thời gian đều ngồi thổ nạp, cố ép bản thân quên đi chuyện đã xảy ra tối hôm đó.

Khi Thường Sinh đang lặng lẽ kiếm tra từng căn phòng, từng hành lang, xử lý những Zombie còn sót lại, thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.

"Anh bạn là người ở tầng dưới hôm đó phải không?."

Thường Sinh lập tức xoay người lại trước mặt hắn là một nhóm người tầm khoảng 5, 6 người trên tay cầm v-ũ k:hí.

Trong nhóm đó, có hai gương mặt hắn nhận ra ngay.

Hai kẻ đã từng lẻ: vào phòng hắn ngày hôm trước.

Ánh mắt Thường Sinh lạnh xuống, bàn tay khẽ siết lấy cán dao, không khí thoáng chốc trở nên căng thẳng.

Một nam sinh đứng phía trước giơ tay lên, giọng nói hạ thấp: “Khoan đã, chúng tôi không cé ác ý.

Một trong những người của nhóm tôi thấy cậu một mình chiến đấu với Zombie chắc hẳn cậu là người thức tỉnh đúng không?”

Hắn hoàn toàn không hiểu những gì đối phương đang ám chỉ.

Hệ thống, tu luyện, thổ nạp…

những thứ đó rõ ràng khác hẳn với cái goi là “thức tỉnh” trong miệng bọn họ.

Chưa kịp để Thường Sinh mở miệng, nam sinh kia đã tiếp tục: “Thật ra…

nhóm chúng tôi cũng có người thức tỉnh.”

Câu nói vừa dứt, mấy người phía sau theo bản năng nhìn về một nữ sinh đứng hơi khuất.

C( gái kia sắc mặt nhọt nhạt, nhưng ánh mắt lại khá bình tĩnh.

“Dị năng của cô ấy là trị liệu,” nam sinh kia nói nhanh, “có thể cầm máu, giảm đau, giúp vrế thương hồi Phục nhanh hơn bình thường.”

Ánh mắthắn lại quay về phía Thường Sinh, trở nên nghiêm túc: “Nhưng chỉ có trị liệu thôi thì không đủ.”

“Chúng tôi cần người có thể chiến đấu.”

“Người như cậu.”

Hắn hít sâu một hơi, như thể đang đánh cược: “Nếu cậu gia nhập nhóm, chúng ta có thể phối hợp.

Cậu tiên phong, chúng tôi yểm trợ, có tr liệu đi cùng thì khả năng sống sót sẽ cao hơn rất nhiều.”

“Trong thời buổi này…

một mình rất khó đi xa.”

Thường Sinh vẫn không lên tiếng, nhưng trong lòng hắn, lần đầu tiên xuất hiện một gơn sóng thật sự.

Không chỉ mình hắn mà hóa ra bên ngoài…

còn tồn tại thứ goi là dị năng?.

Đó là khoảnh khắc đầu tiên Thường Sinh nhận ra thế giới này không phải mình hắn khác biệt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập