Chương 50: Hắc tước

Chương 50:

Hắc tước Bắc Nam An.

Khu dân cư cũ, nhà thấp tầng san sát nhau, đường hẹp, rác thải chất đống.

Không có những, tòa nhà cao ốc, không có trung tâm thương mại, chỉ có những con hẻm ngoằn ngoèo.

Thường Sinh đi trước.

Lâm Thanh Mộc theo sau.

Từ lúc rời khỏi căn nhà kia, hắn không nói thêm một lời nào.

Khí tức thu liễm đến mức nếu không nhìn thấy bóng lưng, người ta chỉ nghĩ ở đây chỉ có một mình nàng.

Nhưng chính sự im lặng đó mới khiến Lâm Thanh Mộc bất an.

Không phải vì sợ, mà vì nàng không cảm nhận được cảm xúc của hắn nữa.

Rắc!

Một âm thanh rất nhỏ vang lên từ đầu con hẻm bên trái.

Thường Sinh lập tức dừng bước, giơ tay ra hiệu.

Hai người cùng áp sát tường.

Không phải là Zombie cấp thấp, tiếng bước chân vang lên quá nặng, rồi mùi tanh nồng ập tới.

Không phải mùi xác thối thông thường mà là thứ gì đó, một thứ mùi nồng đậm, như máu đã lên men.

Một bóng đen cao lớn lảo đảo bước ra.

Zomvbie biến dị.

Cao gần hai mét.

Một cánh tay phình to dị dạng, da nứt ra, lộ ra từng mảng cơ bắp đỏ thẫm như bị ngâm axit.

nửa mặt bên trái sụp xuống, xương hàm lộ ra ngoài, con mắt duy nhất còn lại đỏ ngầu.

Nó không lao tới ngay trước mặt của Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc.

Mà nó ngửi.

Lâm Thanh Mộc khẽ siết tay.

“Cấp này không giống như mấy con hôm trước.

“Ù” Thường Sinh bình tĩnh đáp lại.

Chỉ có một chữ, hắn bước lên một bước.

“Ngươi lui lại, ta có thể—”

“Không” Giọng hắn lạnh tanh và đứt khoát, không để ý tới Lâm Thanh Mộc hắn đi ra.

Zombie kia nhìn thấy hắn nó gầm lên.

Mặt đất rung nhẹ khi nó lao tới, mỗi bước chân để lại vết nứt nhỏ trên nền xi măng.

Thường Sinh không né ngay, hắn rút kiếm.

Xoet—!

Kiếm ra khỏi vỏ, không mang theo tiếng gió chỉ là một đường thẳng gọn.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

kích hoạt, thân ảnh hắn tách ra làm ba.

Ba tàn ảnh mờ lướt ngang hông Zombie.

Phập!

Kiếm chém trúng, nhưng không sâu, lớp cơ thể biến dị cứng lại.

Zombie gào lên vung tay khổng lồ đập xuống.

Ẩm—!

Mặt đất sụp xuống một mảng.

Thường Sinh lùi lại, không nhanh, không chậm, đúng một nhịp.

Hắn nhíu mày.

“Thân thể.

tăng cường, nhưng phản ứng chậm hơn.

Không đủ, chưa đủ để griết nhanh con này, hắn đổi cách giao chiến.

{Ngự kiếm thuật:

Thanh Phong Biến} Kiếm rời tay, không xoay vòng hoa mỹ, chỉ một đường lao ra, đâm vào vai Zombie.

Lần này kiếm xuyên vào được, nhưng chưa kịp rút ra, Zombie đã túm lấy lưỡi kiếm bằng tay còn lại, siết mạnh.

Kim loại phát ra tiếng rít gợn người.

Thường Sinh không giật lại, hắn bước lên, khoảng cách rút ngắn chóng mặt.

Đây là lúc tâm cảnh chạm đáy.

Trong nhịp tim đó, hình ảnh căn phòng lặng lẽ hiện lên trong đầu hắn, hắn không đau, chỉ lạnh buốt, huyết độc trong người hắn chuyển động, không bùng phát, mà giống như mở khóa.

Hơi thở hắn thay đổi, mạch máu tím sẵm nổi lên dưới da, không sương độc, chỉ là một lớp ăt mòn vô hình lan theo lưỡi kiếm đang bị giữ chặt.

Zombie gào lên, tay nó bốc krhói.

Da thịt tiếp xúc với kiếm bắt đầu bị ăn mòn lan theo lưỡi kiếm, như bị thứ gì đó găm nhắm từ bên trong.

Thường Sinh nhìn thẳng vào mắt duy nhất của nói.

Giọng hắn rất thấp.

“Ngươi sống vì bản năng.

“Ta thì không.

Hắn siết tay, huyết độc theo kiếm xâm nhập.

xi— Vai con Zombie lõm xuống, cơ bắp biến dị bị sụp đổ như bùn nhão.

Nó lui lại một bước, chỉ một bước.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

lần nữa phát động, Thường Sinh xuất hiện phía sau.

Kiếm xoay ngược.

Phập!

Đâm thẳng vào gáy nó, không còn tiếng gào, chỉ có thân thể khổng lồ đổ sập xuống, nện mạnh xuống mặt đất, mọi thứ trở nên yên tĩnh trở lại.

Thường Sinh đứng im, kiếm nhỏ máu, không run, chỉ là trong lồng ngực hắn lúc này, thứ gì đó đã khóa lại.

Hắn biết từ giờ trở đi, mỗi lần hắn dùng thứ này, không chỉ đổi máu lấy sức mạnh.

Mà là từng bước cắt rời mình khỏi con đường cũ.

Ở phía xa, Lâm Thanh Mộc nhìn thấy.

hắn quay lưng lại, ánh mắt đượm buồn không nói gì.

Thường Sinh lau kiếm, động tác này chỉ là quen tay.

Máu đen trên lưỡi kiếm loang ra nền xi măng, bốc lên chút hơi mỏng tồi tan đi.

Hắn cuốn kiếm lại băng trắng, đứng yên một nhịp, như thể để chắc chắn rằng cơ thể đã ổn định.

Lâm Thanh Mộc lúc này bước tới, cách hắn hai bước, khoảng cách ấy không phải vì sợ, mà vì nàng không biết nên tiếng thêm hay dừng lại.

Nàng nhìn thấy hết tất cả, không phải chiêu thức hay tốc độ, mà là khoảng khắc hắn đổi nhị thở.

Khoảng khắc ánh mắt hắn đỏ rực trầm xuống, như bị kéo vào một nơi rất sâu, rất tối, rồi tự mình kéo ra.

“Xong rồi?

nàng lên tiếng nhẹ nhàng hỏi.

“Ừ” Chỉ một chữ, không giải thích, Thường Sinh quay người định đi tiếp.

Lâm Thanh Mộc bước theo, đi được vài bước, nàng chọt nói:

“Lúc nãy.

ngươi không giống với trước đây.

Hắn không dừng lại:

“Khác chỗ nào?

Nàng im lặng một chút, không phải vì không biết trả lời, mà vì biết quá rõ.

“Trước đây, ngươi giống như người đứng ngoài mọi thứ.

“Còn vừa rồi.

ngươi giống như đang đứng ở trong đó.

Thường Sinh bước chân chậm lại một chút, không quay đầu.

“Không có gì khác.

“Có, chỉ là ngươi không muốn nói.

nàng nói, rất nhẹ Im lặng một hồi, gió thổi qua con hẻm, cuốn theo mùi máu tan dần.

Một lát sau, Thường Sinh lên tiếng:

“Ngươi sợ ta?

Lâm Thanh Mộc không trả lời, nàng nhìn bóng lưng hắn, rồi nhìn lại bàn tay mình.

“Không”

“Vậy thì đừng nhìn ta như vậy.

“.

ta không nhìn.

“Ngươi có.

Lâm Thanh Mộc hơi khựng lại, rồi nàng bật cười khẽ:

“Ngươi để ý chuyện đó à?

“Không” Thường Sinh không nói nữa, hai người tiếp tục đi.

Qua thêm hai con hẻm, hắn dừng lại trướ:

một tòa nhà còn nguyên cầu thang thoát hiểm.

“Ở đây nghỉ một chút.

Hắn ngồi xuống bậc thềm, dựa lưng vào tường.

Lâm Thanh Mộc cũng ngồi xuống, nhưng không sát quá, cũng không xa quá.

Một lúc sau, nàng lấy trong balô ra chai nước, đặt xuống cạnh hắn.

“Uống đi “Ngươi không uống?

“Ta còn.

Hắn cầm lấy, uống một ngụm nhỏ, Lâm Thanh Mộc nhìn nghiêng khuôn mặt hắn, mạch mát tím sẫm đã chìm xuống, nhưng nàng biết chúng vẫn ở đó.

“Thường Sinh.

“Ừ?

“Nếu một ngày, ngươi cảm thấy không thể tự dừng lại nữa.

Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, không hề tránh né.

“Thì nói cho ta biết.

Không phải để ta ngăn ngươi càng không phải ta sẽ cứu ngươi.

Chỉ là nói cho ta biết, Thường Sinh nhìn nàng rất lâu, lâu đến mức nàng tưởng mình đã nói quá nhiều.

Rồi hắn gật đầu.

“Được” Lâm Thanh Mộc không nói thêm, nàng đứng đậy trước, vỗ nhẹ bụi trên quần.

“Đi thôi.

Phía bắc còn xa.

Thường Sinh đứng dậy theo.

Trước khi đi, hắn nói rất khẽ, gần như tan vào gió:

“Ngươi không cần đứng bên ta.

Lâm Thanh Mộc bước chậm lại, quay đầu nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh:

“Ta không đứng.

bên.

“Ta đang đi cùng.

Thường Sinh nhìn thẳng vào mắt nàng, khẽ trong tim hắn đang nhói lên, chỉ một chút nhưng hắn cảm nhận được rất rõ.

Con hẻm phía bắc Nam An hẹp và dài, hai bên là những dãy nhà cũ, tầng trên nối với nhau bằng những ban công đã gỉ sắt Ánh sáng không chiếu xuống được, chỉ là những vết vụn vỡ rơi trên nền xi măng.

Thường Sinh đột ngột giơ tay.

Lâm Thanh Mộc dừng lại lập tức, không hỏi, không phải là mùi xác sống, mà là mùi thuốc súng với mồ hôi người.

Thường Sinh cúi xuống, nhặt một vỏ đạn méo mó nằm sát chân tường.

Đầu đạn đã nổ, mép kim loại đã bị cháy xém.

“Súng” Lâm Thanh Mộc hoi nheo mắt:

“Nếu vậy thì không phải quân chính quy.

“Ừ” Nếu là quân điội, đạn sẽ được thu gom.

Nếu là đội khu an toàn, khu vực này đã bị dọn sạch chỉ còn lại một khả năng.

Người sống nhưng không thuộc về trật tự nào cả.

Tiếng bước chân vang lên, không hề giấu diếm nhưng cũng chẳng vội, ba bóng người xuất hiện đầu con hẻm.

Áo khoác dày, đeo đao tự chế bằng tấm kim loại hàn thô.

Trên tay không phải đồ thường, mà là mã tấu.

Người đi giữa cầm súng ngắn, ánh mắt họ không nhìn mặt, chỉ nhìn vào balô.

“Dừng lại.

kẻ cầm súng nói.

Giọng khàn, không cao có vẻ rất quen với việc ra lệnh, đối với kẻ cầm súng điểu đó không lạ Thường Sinh không dừng, hắn bước thêm một bước.

“Ngươi không nghe à?

tên kia nhíu mày, ngón tay đặt sẵn lên cò.

Thường Sinh không trả lời hắn, chỉ dừng lại khi đủ khoảng cách.

Tên bên trái thấy vậy bật cười:

“Hai người, một nam một nữ”

“Lấy sạch người của bọn chúng.

Lâm Thanh Mộc đã lùi nửa bước, tay chạm vào dao găm.

Thường Sinh đặt tay lên chuôi kiếm, chỉ là đặt tay lên chứ chưa rút.

Tên cầm súng nhìn hắn như nhìn kẻ ngu.

“Ngươi lấy gì để —” ÂM!

Tiếng súng vang lên chói tai trong con hẻm hẹp.

Viên đạn bay sượt qua vai Thường Sinh, không phải do may mắn.

Mà vì hắn đã nghiêng người trước khi cò súng bóp xuống.

Kiếm rút, không có tiếng gió chỉ có một đường thẳng.

Tên bên trái chưa kịp phản ứng thì cổ họng đã bị xuyên thủng.

Máu bắn Ta, hắn ngã gục không kêu lên được tiếng nào.

“Cái —V Tên bên trái lao lên, mã tấu vung ngang.

Thường Sinh bước lên ngược chiều đòn, mũi kiếm chọc thẳng vào ngực, lực đâm xuyên qua giáp tự chế, găm hắn vào tường.

Chỉ còn lại kẻ cầm súng, hắn lùi lại theo bản năng, nâng súng lần nữa.

Nhưng Lâm Thanh Mộc đã động thủ, con dao trong tay nàng ném mạnh về phía hắn.

Dao găm xoay một vòng, cắm thẳng vào cổ tay cầm súng.

Tiếng xương gãy vang lên, súng rơi xuống đất, tên kia la hét như mổ heo, chưa kịp hét hết, Thường Sinh đã đứng trước mặt hắn.

Kiếm kê ngang cổ.

“Bắc Nam An, ai đang kiểm soát.

Tên kia run lên.

“Bọn.

bọn ta chỉ là ngoài rìa.

“Ta hỏi ai.

“.

Hắc tước.

Hai chữ vừa thốt ra, đồng tử hắn co rút.

Thường Sinh không hỏi thêm, kiếm xoay, máu chảy xuống nền, con hẻm trở nên yên tĩnh lại.

Lâm Thanh Mộc đứng nhìn, không nói gì, chỉ nhìn bóng lưng Thường Sinh đang lau kiếm trên áo kẻ địch.

Ở xa, tiếng súng khác vọng lên, không phải một nhóm.

Bắc Nam An đang có chủ

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập