Chương 52:
Ta Ở Lại Vì Ngươi Biết Dừng
Trời đã tối hẳn.
Gió thổi qua những khe nứt của tòa nhà cũ, mang theo hơi lạnh và mủi ẩm mốc quen thuộc.
Ánh đèn pin đặt trên sàn chỉ đủ soi một khoảng nhỏ, chứ chẳng hề đủ để xua tan đi bóng tối Hai người ngồi cạnh nhau.
Không nói chuyện.
Thường Sinh tựa lưng vào tường, một chân duỗi ra, một chân co lại, mắt khép lại đang điều tức.
Hô hấp hắn đã ổn định hơn ban nãy, nhưng bên trong vẫn đang đè nén thứ gì đó chưa chịu yên.
Lâm Thanh Mộc ngồi cách hắn nửa cánh tay, khoảng cách đó, nàng cố tình giữ, không phải v xa lạ mà vì sợ chỉ cần tiến thêm một chút, nàng sẽ không đủ bình tĩnh để giả vờ mọi thứ vẫn ốn.
Nàng nhìn bàn tay hắn.
Bàn tay đó đã giết rất nhiều thứ, cũng là bàn tay này vừa rồi còn nhuốm màu tím sẫm khiến nàng run tẩy, hắn rất đau, nàng biết điều đó.
Chẳng cần nhìn vào v-ết thương, cái cách hắn đang cố ép thứ kia xuống nàng nhìn thấy hết, Không phải là kiểm soát mà chấp nhận chịu đựng.
Một lúc lâu sau, nàng mới lên tiếng, giọng rất nhỏ.
“Ngươi.
lúc nào cũng ép mình như vậy sao?
Thường Sinh không mở mắt.
“Ừ”
Lâm Thanh Mộc cười nhẹ, rất nhẹ.
“Thật không công bằng.
“Ngươi tự mình gánh hết, rồi còn bắt người khác không được sợ.
Thường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn trong bóng tối, trầm và sâu, không còn màu đỏ.
Lâm Thanh Mộc không né tránh.
Thường Sinh không biết nói gì cho phải, hắn chỉ im lặng nhìn Lâm Thanh Mộc một lúc lâu.
Rồi hắn nhắm mắt lại lần nữa.
“Ngủ đi”
Chỉ hai chữ, nhưng lần này là lần đầu tiên, trong rất nhiều đêm, hắn cho phép có người ngồi cạnh mình mà không cần để phòng.
Lâm Thanh Mộc dựa lưng vào tường mà khẽ nhắm mắt lại.
Cứ thế không ai trong hai người ngủ sâu, chỉ là nhắm mắt, thả lỏng, để cho thời gian trôi qua.
Ngoài cánh cửa sổ vỡ, ánh sáng nhạt nhòa của bình minh dần len lỏi vào.
Thường Sinh là người tỉnh trước.
Hắn mở mắt, nhìn trần nhà loang lổ vết nứt, rồi mới chậm rãi cảm nhận được sức nặng rất nhẹ ở cánh tay trái.
Ấm.
Là hơi thở đều đặn của một người khác, hắn hơi cứng người.
trong khoảng khắc đầu tiên, bản năng cảnh giác của hắn gần như trỗi dậy, nhưng sau đó hắn nhận ra, không có sát ý, chỉ là Lâm Thanh Mộc đang tựa rất gân, đầu nàng nghiêng nhẹ, tóc chạm tay áo hắn.
Quá gần, gần đến mức hắn không dám nhúc nhích, hắn không biết nên làm gì.
Đẩy ra?
không cần thiết, hắn nhìn nghiêng sang.
Lâm Thanh Mộc vẫn nhắm mắt, lông mi khẽ run, rõ ràng là ngủ không sâu.
Ánh nắng buổi sáng chiếu lên gương mặt nàng, làm đường nét hiện ra mềm đi rất nhiều, khác hắn dáng vẻ điểm đạm thường ngày.
Thường Sinh khẽ hít vào một hoi.
Hắn quyết định không làm gì cả, nhưng đúng lúc này Lâm Thanh Mộc cũng mở mắt, hai án!
mắt nhìn chạm nhau trong khoảng cách gần đến mức không kịp né.
Một giây.
Hai giây.
“^À” nàng mới lên tiếng trước, giọng còn hơi khàn vì vừa tỉnh dậy.
Thường Sinh dời mắt trước.
“Trời sáng rồi.
Một câu thừa, nhưng hắn vẫn nói.
Lâm Thanh Mộc nhìn cánh tay mình đang tựa vào hắn, rồi rất nhanh rút lại.
“Xin lỗi.
Nàng nói ngay lập tức, gần như theo bản năng.
“Không sao.
Thường Sinh cũng đáp lại khá nhanh.
Cả hai cùng im lặng, không khí có chút lạ.
Không phải ngượng ngùng kiểu thiếu niên, mà là kiểu không biết nên tiếp tục như thế nào sau một đêm mà cả hai đều hiểu là đã vượt qua một ranh giới vô hình.
Lâm Thanh Mộc chỉnh lại cổ áo, quay mặt sang hướng khác.
“Ta ngủ quên mất.
“ta không có ý —”
“Ta biết.
Hắn ngắt lời nàng, giọng bình thản, nhưng tai hơi nóng.
Lâm Thanh Mộc khẽ cười, không trêu, chỉ là một nụ cười rất nhỏ:
“Ngươi lúc nào cũng nói ít hơn cần thiết.
Thường Sinh không phản bác.
Hắn đứng đậy trước, khoác lại áo ngoài, quay lưng về phía nàng.
“Chuẩn bị đi.
“Ra ngoài sớm thì ít Zombie hơn.
Lâm Thanh Mộc đứng lên sau hắn, buộc lại tóc, ánh mắt đã trở lại bình 8nh thường ngày.
Nhưng trước khi đi qua cửa, nàng dừng lại một nhịp, nhìn bóng lưng hắn:
“Thường Sinh.
Hắn không quay đầu.
“Đêm qua.
không cần phải giả vờ như chưa từng xảy ra.
Hắn khựng lại một chút.
“Ta không có ý định giả vò.
Cánh cửa mở ra, ánh sáng buổi sáng tràn vào, hai người bước ra, không ai nói thêm gì.
Nhưng khoảng cách giữa họ không còn xa như trước.
Ánh nắng buổi sáng chưa kịp xua tan xua tan sương mỏng sáng sớm, Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc lúc này dừng lại ở đầu một con hẻm chữ L.
Hẻm không sâu, nhưng hẹp.
Hai bên là tường gạch bỗng hắn nghe tiếng động, không phải lề tiếng hét lên, cũng.
chẳng phải tiếng kéo lê thứ gì đó.
Mà là tiếng “cạch.
cạch.
nó phát ra rất đều, giống như vật kim loại va nhẹ vào mặt đường theo từng nhịp vậy, từ ngã tư phía trước, một thân hình gầy gò bước ra.
Không cao lớn, không đổ sộ.
Ngược lại, nó lại quá gầy, gầy đến mức xương sống và xương sườn nó lộ ra lớp da màu xám của nó.
Hai tay dài bất thường, gần như là chạm đất, các khớp uốn cong sai lệch như bị bẻ ngược.
Đầu nó cúi thấp, cổ kéo dài, nhưng đôi mắt thì nó mở rất to, không đục ngầu, không hề vô hồn, mà là một màu vàng nhạt, luôn chuyển động, như đang liên tục đo khoảng cách.
Thứ tạo ra âm thanh kia là những mảnh xương mỏng như lưỡi dao của cẳng tay và bắp chân mỗi bước đi chúng khẽ cào xuống mặt đường, phát ra tiếng kim loại.
Quang trọng.
nhất là khi nó gặp Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc nó đang đứng yên, không có lao tới ngay, không hề phát ra tiếng động khác, nó chỉ nghiêng đầu, quan sát như thể nó đang học cách giiết vậy.
Lâm Thanh Dao cảm thấy da đầu tê dại
“Con này.
nàng hạ giọng.
Thường Sinh gật đầu nhẹ, hắn cũng nhận ra, thứ này không mạnh như con hồi chiều hôm qua hắn griết nhưng nó lại mang cảm giác nguy hiểm hơn, có thể vì nó kiên nhẫn.
Zombie biến dị khẽ dịch bàn chân, chỉ một bước.
Nhưng trong khoảng khắc đó, chân khí trong người Thường Sinh dao động mạnh hơn không phải vì áp lực, mà là cảm giác bị nhắm tới, con này nó không tấn công theo bản năng, mà nó đang khóa mục tiêu trước mặt.
Nó dừng lại.
Rồi lại dịch thêm nửa bước, rất chậm.
Khoảng cách giữa hai bên không hề thay đổi nhiều, nhưng Thường Sinh biết, chỉ cần hắn sơ ý tiến lên trước một nhịp, thế đứng hiện tại sẽ lập tức bị phá võ.
Con Zombie nghiêng đầu sang trái, cổ kéo dài thêm một chút, khớp xương phát ra tiếng “rắc”.
Đôi mắt vàng nhạt kia đảo qua Thường Sinh, TỔi lướt qua Lâm Thanh Mộc phía sau hắn, dừng lại một chút.
Thường Sinh bước chéo nửa người, chắn hoàn toàn tầm nhìn của nó.
Ngay lập tức, ánh mắt con kia quay trở lại hắn.
Lâm Thanh Dao khẽ siết chặt túi bên cạnh, lòng bàn tay đã toàn mồ hôi lạnh.
Nàng không.
lùi, cũng không hỏi, chỉ đứng yên sau lưng Thường Sinh, nhưng cái cảm giác bị nó nhìn vào khiến sống lưng nàng trở nên tê dại.
“Cẩn thận, ” nàng nói rất khẽ.
Thường Sinh không đáp.
Hắn rút kiếm.
Cuốn băng vải trắng được kéo xuống, Ngay lúc đó, con Zombie biến dị khẽ cuối người xuống một chút, hai tay dài gần chạm đất, những lưỡi xương mỏng trên cẳng tay cào nhẹ xuống mặt đường.
Cạch.
Âm thanh đều đặn lại vang lên, như đang đếm nhịp.
Thường Sinh không lao tới.
hắn giữ kiếm thấp xuống, ánh mắt khóa chặt phần vai và hông của đối phương.
Con này không có cơ bắp rõ ràng, nhưng từng cử động đều mang theo cảm giác được tính toán trước.
Con này nó có trí tuệ sao?
Một câu hỏi tự dưng, hiện lên trong đầu Thường Sinh, con Zombie biến dị bỗng nghiêng người, không tiến lên, mà lại lệch sang bên trái, chiếm lấy góc hẻm.
Đồng thời, nó nhấc lên một chân rất chậm, lưỡi xương nơi bắp chân khẽ chạm xuống đất, phát ra như tiếng kim loại mảnh.
Thường Sinh nheo mắt lại, nó đang khiến hắn vào vị trí bất lợi.
Nếu như tiếp tục đứng yên, hắn sẽ bị buộc phải đánh trong không gian hẹp hơn, còn nếu như tiến lên lúc này, sườn bên trái sẽ lộ ra đúng tầm của cánh tay dài kia.
Chân khí hắn khẽ rung lên, không phải vị muốn bộc phá, mà vì tà niệm bắt đầu cựa quậy.
Thường Sinh hít sâu một hơi, ép dòng nguyên khí xuống, giữ cho nhịp thở ổn định lại.
Hắn nhớ rất rõ lời mình đã nói hôm qua.
Không dùng, ít nhất là trước mặt nàng.
Zombie biến dị kia dường như nhận ra sự do dự đó.
Nó không hề vôi, chỉ khẽ dịch thêm một bước, rồi dừng lại, đôi mắt vàng nhạt không rời khỏi hắn dù chỉ một khắc.
Như thể nó biết, chỉ cần chờ thêm một chút nữa thôi.
Hắn phủ định ý nghĩ vừa rồi, con này chắc chắn nó có trí tuệ hơn những con biến dị khác hắn từng gặp, nó đang phân tích và dồn ép hắn vào thế bất lợi.
Hắn buộc phải lựa chọn.
Thường Sinh lúc này nắm chặt đuôi kiếm, lần này hắn nhích lên nhưng không phải lao thẳng vào, hắn xoay người, mũi chân trượt trên mặt đất, đổi góc tiếp cận, cố tình kéo con kia rời khỏi vị trí thuận lợi.
Zombie biến dị khựng lại một chút.
nó nhúc nhích trước, không gào, không lao thẳng.
Nó đạp mạnh xuống đất, thân hình gầy guộc của nó bắn chéo lên tường gạch bên trái, lưỡi xương ở cẳng tay quét ngang như dao phay.
Cạch—!
Thường Sinh nghiêng người né sát mép tường, lưỡi xương sượt qua trước ngực hắn một chút, để lại vết sướt mảnh trên Thanh Phong Bì Giáp.
Hắn phản công lại ngay.
Tay cầm kiếm vung ra, kiếm khí thành hình, một đường chém gọn, kiếm khí không hẳn là mạnh nhưng đủ sắc.
Keng!
Kiếm khí chạm vào xương, ta lửa bắn ra.
Con Zombie không lùi, khớp vai vặn ngược một cách phi lý, tay con lại từ trên cao đâm thẳng xuống từ trên cao.
Thường Sinh lùi nửa bước, con này nhanh, quá nhanh so với kích cỡ của nó.
Lâm Thanh Mộc ở ngoài nín thở, với cấp độ chiến đấu này, nàng không thể can thiệp vào được.
Con zombie không t-ruy s-át ngay.
Nó tiếp đất, khom người thấp xuống, rồi biến mất khỏi tầm nhìn không phải biến mất thật, mà là bá-m s-át mặt đất, trườn sát vào tường hẻm.
Thường Sinh chau mày, hắn cảm nhận được không phải bằng mắt mà bằng cảm giác bị khóa chặt lại.
là bên trái, không, phía sau!
Hắn xoay người chém ngang.
Xoẹt!
Không trúng.
Một bóng xám lướt qua sau lưng.
hắn, lưỡi xương cào trúng vai, máu bật ra.
Không nhiều, nhưng đủ đau.
Trong khoảnh khắc đó, huyết khí trong người hắn sôi lên.
Chỉ cần một ý niệm —
Độc huyết có thể tràn ra, kết thúc trận này trong vài giây.
Thường Sinh dừng lại.
Hắn cắn chặt răng, ép dòng khí xuống, đau nhói lan khắp kinh mạch.
Mũi kiếm run lên trong tay, nhưng không đổi thế.
Con zombie nhận ra sự chậm lại.
Nó đứng thẳng lên lần đầu tiên từ khi giao chiến, cổ kéo dài, mắt vàng ánh lên vẻ háo hức.
Nó lao tới.
Thường Sinh không lùi, hắn bước thẳng vào đường tấn công, thân kiếm dựng đứng, {Ngụ Kiếm Thuật} khởi động.
Ngay khi lưỡi xương sắp chạm ngực, hắn xoay cổ tay.
Kiếm lật sống, mũi kiếm xuyên qua khớp gối dị dạng của nó.
Rắc!
Thân hình kia mất trụ, đổ sập xuống, Thường Sinh không cho nó cơ hội đứng dậy lần nữa.
Hắn tiến lên một bước, mũi kiếm đóng thẳng xuống gáy.
Kết thúc.
Hẻm nhỏ trở nên im lặng trở lại, Thường Sinh đứng yên vài nhịp thở, máu từ trên vai nhỏ xuống, sắc tím thoáng hiện rồi bị ép tan.
Con Zombie ngã xuống, dư âm giao tranh còn chưa kịp tan đi, nhưng Lâm Thanh Mộc không nhìn xác.
Ánh mắt nàng đặt trên vai Thường Sinh, nàng thấy rất rõ, không phải là lúc kết liễu, mà là khoảng khắc trước đó.
Khi huyết khí trong người hắn trồi lên, dủ chỉ một thoáng, không trào ra ngoài, nhưng đủ để không khí xung quanh hắn lạnh đi.
Đó không phải là sát ý đơn thuần, mà là thứ gì đó quen thuộc.
và nguy hiểm.
Nàng bước tới, không vội.
“Vai”
Thường Sinh cúi đầu nhìn v-ết thương, định nói không sao, nhưng Lâm Thanh Mộc đã giơ tay, chạm nhẹ lên tay hắn, kéo hắn ngồi xuống bậc thềm sát tường.
Nàng lấy băng ra, động tác rất chậm, không phải vì run, mà vì nàng đang nghĩ.
Máu đỏ bình thường, không tím, không có mùi tanh lạ.
Nàng buộc băng xong, tay vẫn chưa rút lại.
“Lúc nãy, ngươi đã dừng.
Thường Sinh không trả lời.
Nàng cũng không ép, một lúc sau, nàng mới nói tiếp, rất nhẹ, như thể nói với chính mình hơn là với hắn.
“Ta đã nghĩ nếu như ngươi làm vậy trước mặt ta, ta có sợ không?
Thường Sinh im lặng, nàng mỉm cười rất nhạt.
“Có, ta vẫn là người bình thường.
Hắn khẽ siết tay lại.
“Nhưng lúc ngươi dừng lại, thì ta hiểu rồi.
Hiểu rằng lúc đó không dừng vì do dự mà vì nhớ tới lời nói của nàng.
Lâm Thanh Dao rút tay về, ngồi sát bên hắn chút, vai gần chạm vai.
“Ta không ở lại vì ngươi sạch sẽ.
“Ta ở lại vì ngươi còn biết dừng lại.
Một khoảng lặng ngắn ngủi, gió sáng sớm lùa qua con hem, mang theo mùi máu nhạt dần.
Lâm Thanh Mộc khẽ thở ra:
“Cho nên, nếu có ngày ngươi không dừng được.
Nàng không nói hết, chỉ nhìn vào mắt hắn:
“Ta sẽ là người đầu tiên biết.
Không phải là để ngăn hắn lại, mà để ở đó.
Thường Sinh quay đầu đi, nhìn về phía đầu hẻm, nơi ánh sáng đang dần sáng hơn.
“Đi thôi.
Hắn nói
Nhưng lần này, khi đứng đậy, hắn đi chậm hơn nửa bước để cô gái đẳng sau theo kịp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập