Chương 53: Rời khỏi Nam An

Chương 53:

Rời khỏi Nam An

Điểm cuối đường lên phía bắc Nam An đốc hon những khu còn lại.

Phố xá thưa dần, nhà cử;

thấp đi, thay vào đó là những con đường bê tông cũ kỹ ôm sát sườn đá.

Gió mang theo vị mặn đặc trưng của biển thổi ngược lên, chúng quét qua những tấm biển quảng cáo đã gãy một nửa.

Thường Sinh đi trước.

Không cần bản đồ.

Hắn rẽ vào một lối mòn cù, nơi lan can sắt rỉ sét đã gần như mục nát.

Zombie ở khu vực này.

ít hơn hẳn, không phải vì an toàn mà vì không có gì để chúng tới đây.

Chỉ có gió, đã và khoảng trống.

Cuối con đường là vách đá, bên dưới, biển Nam An trải rộng, màu xanh bát ngát.

Sóng không lớn, nhưng rất đều từng nhịp đập vào chân vách đã, phát ra tiếng ầm trầm trầm, như nhịp thở.

Lâm Thanh Mộc dừng lại khi nhìn thấy cảnh ấy.

“.

Đẹp quá”

Nàng nói khẽ, như thể sợ làm vỡ không gian nơi này vậy.

Thường Sinh không đáp lại.

Hắn đứng sát mép vách đá, gió thổi qua tóc hắn lay động nhẹ.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn đứng ở đây, ngược lại, quá quen.

“Trước đây, mỗi khi cần yên tĩnh, ta đều đến đây.

hắn khẽ nói nhỏ.

Chẳng phải để nhớ cũng không phải để khóc, chỉ là nơi này không có người.

Thường Sinh ngồi xuống mép đá, hai chân buông lỏng.

Hắn tháo găng tay, đặt sang một bên để gió biển thổi thẳng vào lòng bàn tay còn vết chai cũ.

Lâm Thanh Mộc không nói gì, ngồi bên cạnh hắn cũng buông lỏng bản thân.

Thường Sinh chậm rãi lên tiếng:

“Nếu một ngày ta không quay lại nữa, thì nơi này sẽ vẫn như vậy.

Lâm Thanh Mộc khẽ nghiêng đầu nhìn hắn, nàng không hỏi vì sao cũng không nói đừng nói những lời như vậy.

Chỉ im lặng một lúc rồi nói:

“Vậy thì, ít nhất hôm nay, ngươi vẫn đang ở đây”

Thường Sinh hơi khựng lại.

Một câu rất nhẹ, nhưng không cho hắn đường lùi.

Hắn không quay sang nhìn nàng, chỉ nhìn biển.

“Ta không giỏi ở cạnh người khác.

“Ta biết.

“Và con đường ta đi.

“Ta cũng biết.

Lâm Thanh Mộc đặt tay lên mặt đá lạnh bên cạnh hắn, không chạm vào hắn, nhưng khoảng cách giữa hai người không còn là trống rỗng.

Cứ thế hai người không nói gì, cứ ngắm cảnh biển sóng vô trước mặt, trời dẫn ngả sang màu cam nhạt, biển vẫn ở đó không đổi.

Thường Sinh đứng dậy đi trước.

“Đi thôi.

Lâm Thanh Mộc nhìn hắn, không hỏi đi đầu, chỉ đứng lên đi theo, lần này, không phải vì bị kéo theo, mà là vì nàng tự bước.

Gió biển thổi mạnh hơn khi mặt trời chạm sát đường chân trời.

Thường Sinh đi chậm lại, nhị thể không muốn phá vỡ nhịp yên tĩnh vừa hình thành.

Ra khỏi lối mòn, con đường bê tông cũ dẫn họ xuống một khúc cua cao.

Từ đây có thể nhìn nửa thành phố Nam An năm thấp phía sau lưng, những mái nhà lẫn trong sương.

Thường Sinh dừng lại.

“Ngày mai” hắn nói, giọng hắn không lớn, không nhỏ nhưng đủ để đằng sau Lâm Thanh Mộc nghe rõ.

“ta sẽ rời Nam An.

Lâm Thanh Mộc không tỏ ra bất ngờ.

Nàng chỉ khẽ “ừ” một tiếng, như thể đã nghe thấy câu này từ trước, chỉ là hôm nay nó mới được nói ra.

“Ngươi muốn đi đâu?

nàng hỏi.

“Chưa biết.

Câu trả lời thẳng thắn đến mức không cần che giấu, Thường Sinh nhìn về phía xa, nơi con đường quốc lộ cũ kéo dài thành một vệt đen mờ nằm giữa đổi đá và rừng.

“Khi còn nhỏ, ta từng nghĩ, nếu có thể đi mãi, thì sẽ có những nơi yên bình giống như thế này.

Không có người, không có tiếng gọi, chỉ có gió và đất dưới chân.

Hắn đừng lại một chút.

“Sau mới biết được, đi được hay không không quan trọng.

Quan trọng là có dám đi hay không.

Lâm Thanh Mộc bước chân chậm lại, đứng ngang vai hắn.

“Vậy bây giờ, ngươi dám rồi?

Thường Sinh không trả lời ngay.

Một lúc sau, hắn khẽ gật đầu.

“Ừ”

Không phải một quyết định bốc đồng, cũng không phải là chạy trốn.

Chỉ là, cuối cùng hắn cũng chấp nhận rằng mình không thể mãi đứng một chỗ, dù nơi đó có yên bình tới đâu.

Hắn quay người đi tiếp.

“Trước khi trời tối hắn, phải rời khỏi nơi này.

Lâm Thanh Mộc đi theo sau nửa bước, ri rút ngắn khoảng cách, bước song song với hắn.

“Ta cũng sẽ đi cùng.

nàng khẽ nói.

Không phải là lời xin phép, cũng không phải là lời hứa.

Chỉ là một câu khẳng định bình thản Thường Sinh không nhìn nàng, nhưng bước chân.

hắn chậm lại đúng một nhịp, đủ để hai người cùng tốc độ.

Phía sau lưng, biển Nam An dần chìm trong bóng tối.

Phía trước, con đường cũ dẫn ra ngoài thành phố, kéo dài trong ánh hoàng hôn tàn.

Con đường rời khỏi Nam An đốc xuống rồi lại bằng phắn dần.

Khi ánh hoàng hôn tắt dần thành phố phía sau chỉ còn là một mảnh tối lẫn trong sương biển.

Họ đi trong im lặng một khoảng thời gian dài.

Không phải là thứ im lặng gượng ép.

Là kiểu im lặng mà mỗi người đều biết đối phương đang ở đó, nên là không nói thêm lời nào.

Qua khỏi đoạn đường bê tông nứt gãy, mặt đất chuyển sang đất cát lẫn sỏi, Một trạm nghỉ cũ hiện ra bên đường, mái che nghiêng.

hẳn sang một bên, ghế dài gãy mất hai chận, bảng chỉ đường mờ chữ, chỉ còn đọc được mỗi mũi tên hướng bắc.

Thường Sinh dừng lại.

“Đêm nay chúng ta nghĩ ở đây.

Lâm Thanh Dao gật đầu, Nàng đã quá quen với việc quyết định, ngắn gon không giải thích thừa của hắn.

Hắn đi kiểm tra xung quanh rất nhanh, không có mùi xác sống, không có dấu chân lê, chỉ có tiếng côn trùng và gió.

An toàn ở mức tạm chấp nhận được.

Lửa không đốt lớn, chỉ một ngọn nhỏ, đủ ấm tay.

Lâm Thanh Mộc ngồi xuống trước, dưa lưng vào cột trạm.

Ánh lửa hắt lên gương mặt nàng, làm mềm đi những đường nét thường ngày.

Thường Sinh ngồi đối diện, cách khoảng vừa đủ.

Hắn lau lưỡi kiếm, động tác rất chậm, như một thói quen đã ăn sâu trong hắn.

“Ngày mai đi hướng bắc, qua rìa rừng đá, sẽ vào khu đất c-hết.

“Khu đó không có căn cứ.

“Ừ”

“Khu đó không có người”

“Ừ”

Lâm Thanh Mộc nhìn hắn một lúc lâu:

“Vậy tại sao lại đi.

Thường Sinh dừng tay:

“Vì không có người.

Câu trả lời rất ngắn, cứ như thể nó là đặc trưng của hắn vậy, một lúc sau, hắn nói tiếp, giọng thấp hơn:

“Ta cần xác nhận vài thứ.

Về bản thân ta.

Về thứ ở bên trong ta nữa.

Lâm Thanh Mộc không hỏi thêm, nàng hiểu hắn đang nói về điều gì.

“Ta sẽ không ép ngươi, nhưng nếu ngươi lùi lại.

ta sẽ là người nhìn thấy.

Ánh lửa khẽ lay động.

Thường Sinh ngẩng lên nhìn nàng.

Lần này hắn không tránh né.

“Thế là đủ rồi.

Đêm trôi rất chậm.

Gió bót mặng đi, mang theo mùi đất khô từ phía Bắc.

Xa xa, một tiếng gào Zombie vang lên rồi tắt hẳn đi, như thể bị nuốt chừng bởi trong khoảng không.

Khiánh lửa gần tàn, Thường Sinh mới đứng dậy.

“Ngủ đi, ta canh”

Lâm Thanh Mộc không tranh, nàng khẽ nhắm mắt lại, nhưng trước khi ngủ, nói rất nhỏ:

“Ngươi không còn đi một mình nữa.

Thường Sinh không trả lời, nhưng khi nàng ngủ, hắn không còn ngồi quay lưng về phía nàng như mọi khi.

hắn ngồi xuống cách nàng nửa bước, lưng thẳng, hai chân xếp bằng, kiểm đặt lên ngang đuổi, cũng không hẳn là cưỡng ép vận hành công pháp.

Chỉ là để chân khí tự chảy.

Trong thức hải của hắn, huyết khí vẫn còn đó, không còn b-ạo điộng như trước, những cũng không ngoan ngoãn.

Nó cuộn lại thành từng đè lên kinh mạch, mang theo cảm giác nặng và lạnh.

Mỗi lần hắn chạm tới, đều có cảm giác tanh rất nhẹ, như mùi kim loại.

Hắn không hề ép, chỉ là giữ khoảng cách.

Đó là cách duy nhất để không phá vỡ lời hữa.

Một giây, hai giây.

hắn mở ra tầng cảm tri thứ hai, không còn nhìn bằng mắt, mà là bằng cảm giác.

Gió đổi hướng, côn trùng ngững kêu gọi trong một khắc, rồi lại tiếp tục.

Không có chuyển động bất thường xung quanh, không có tiến lại gần.

An toàn

Huyết khi trong người hắn khẽ rung lên, có vẻ như không hài lòng.

Nó quen với việc được thả ra, quen với mùi máu và cái c.

hết, Nhưng lần này nó bị giữ lại.

Đau.

Những không phải về đau thể xác, mà là thứ đau âm ỉ, giống như một thói quen bị lãng quê:

và không lặp lại nữa.

Thường Sinh nhíu mày nhẹ.

“Chưa phải lúc.

Một tiếng trôi qua, hắn mở mắt.

Lâm Thanh Mộc ngủ rất yên tĩnh, không cau mày, không run rẩy, Gió đên thổi bay vài sợi tóc còn vươn lên trên má của nàng, ánh trăng mỏng chiếu lên gương mặt ấy, làm nàng trông xa lạ không phải là người của tận thế, mà giống như ai đó đang nghỉ chân trên đường.

Thường Sinh nhìn một lát rồi đời đi, không phải vì sợ mềm lòng, mà vì hắn biết, nếu nhìn lât hơn khí huyết trong người sẽ hiểu lầm.

Hắn tiếp tục canh giữ, cho tới khi trời từ màu đen chuyển sang màu xám nhạt, hắn mới đứng dậy, thu lại kiếm đặt vị trí ngang hông quen thuộc, dập tắt đống lửa.

Lâm Thanh Mộc lúc này cũng mở mắt đúng lúc đó.

“Đổi ca?

nàng hỏi, giọng còn hơi khàn khi vừa mới tỉnh dậy.

“Không cần.

“Người không nghỉ.

“Ta quen rồi.

Nàng nhìn hắn, không trách chỉ hỏi:

“Đi tiếp chứ?

Thường Sinh gật đầu.

Phía bắc, sương mù dày hơn, đất cần hơn, và con đường trước mắt không còn dấu vết của thành phố.

Hắn bước đi trước, lần này không phải để trốn tránh, mà là xem nếu không dựa vào độc huyết trong người, hắn có thể đi được bao xa.

Con đường phía bắc rời khỏi An Nam không còn bảng phẳng.

Nhựa đường nứt toác thành từng mảng, cỏ dại mọc chen giữa, nhiều đoạn đã sụp xuống sát mép vực.

Xa xa, thành phố chỉ còn là một dải xám mờ bị sương sớm nuốt, như thể chưa thực sự tồn tại.

Thường Sinh đi chậm lại một chút, không phải vì cảnh giác, mà vì hắn đang điều chỉnh lại hơi thở.

Mỗi bước chân đều có ý thức, mỗi lần đặt chân xuống đều kéo theo một dòng chân khí nhỏ vận chuyển trong cơ thể.

Không phô trương, không tăng tốc, chỉ là giữ cho kịch mạch của hắn luôn mở nhưng không hề quá tải.

Tu luyện giữa đường.

Lâm Thanh Mộc đi sau lưng hắn nửa bước, để ý thấy điều đó.

Nhịp bước đi của hắn rất đều, không giống người đang di chuyển, mà giống như đang trấn áp thứ gì đó trong cơ thể.

Nàng không hỏi, chỉ lặng lẽ điều chỉnh tốc độ theo hắn.

Gió biển yếu dần đi rồi thay vào đó là một không khí khô và lạnh.

Hai bên đường bắt đầu xuất hiện những dấu vết cũ:

trạm xăng bỏ hoang, bảng chỉ đường, vài chiếc xe lật nghiêng.

Thường Sinh dừng lại trước một khúc của, hắn giơ tay ra hiệu dừng lại, không có tiếng động hay là vết m‹áu.

Nhưng mặt đất phía trước có vết lõm rất sâu, không phải là do sụp, mà là c một vật thể gì đó có trọng lượng lớn từng đứng yên ở đây rất lâu.

“Có người.

hắn thấp giọng nói.

“Hay là thứ giống người?

nàng hỏi.

“Là người.

Thường Sinh nói xong không giải thích gì thêm.

Hắn cúi người xuống, đặt tay lên vết lõm kia, đầu ngón tay nhấn nhẹ.

Mặt đất bắt đầu cứng lại, không phải là dấu vết mới tạo ra trong vài phút, mà là thứ gì đó ở đây rất lâu, đủ lâu để trong lượng ép nén mặt đường bê tông, rồi mới rời đi.

Lâm Thanh Mộc nhìn xung quanh.

Trạm xăng bỏ hoang phía trước đã bị cháy đen, bảng chỉ đường bị gãy nghiêng sang một bên, vài chiếc xe lật ngửa, cửa mở toang.

Nhưng tất cả đều cũ, không hề có dấu hiệu mới đây.

“Vậy là có người sống ở đây.

nàng hỏi.

“Không hẳn, là người đi ngang.

Nhưng mà không chỉ một mình.

Thường Sinh đứng thẳng người.

Trên mặt đất, có dấu vết kéo lê rất nhẹ, nhưng không đủ sâu để tạo vết, giống như có thứ gì đó được kéo đi, nhưng người kéo cố tình tránh để lại dấu vết rõ ràng.

“Có tổ chức, biết che dấu.

Lâm Thanh Mộc cảm thấy lưng lạnh đi.

“Người bình thường làm được điều này sao?

“Không phải người bình thường, những cũng không phải là thứ khác.

Hắn nói.

“Là người đã quen việc griết người.

Không khí giữa hai người trầm xuông, không có tiếng gào, không có mùi máu, nhưng sụ im lặng phía trước lại nặng nể hơn bất kỳ con Zombie nào.

Thường Sinh đặt tay lên chuôi kiếm, không hề tháo băng vải ra nhưng vẫn nắm chặt ở tay chuôi.

“Đi sát ta, lần này đừng rời quá nửa bước.

hắn nói.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, không hỏi thêm.

Hai người tiếp tục đi về phía trước, nhưng tốc độ chậm hơn, từng bước một, như thể đang đi vào nơi có thứ gì đó đang chờ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập