Chương 54:
Tự khóa Hai người vừa rời đi qua khỏi trạm xăng bỏ hoang thì tiếng kim loại bật chốt vang lên, không lớn, nhưng đủ rõ.
Thường Sinh gần như phản xạ, ngay lập tức hắn xoay người, kéo Lâm Thanh Mộc ép sát vòa tường bê tông bên phải.
“Đứng yên.
Giọng hắn trầm xuống hẳn.
Ẩm.
Một phát súng, viên đạn găm thẳng vào trụ xăng phía họ, tia lửa bắn ra tóe sáng trong không khí xám đục.
“Ra đây” Giọng nam khàn khán vang lên từ phía trước.
“Không cần trốn, Bọn ta thấy rồi.
Ba người bước ra từ phía chiếc xe tải lật nghiêng.
Không mặc quân phục, cũng chẳng ăn mặc lôi thôi.
Quần áo đã chỉnh sửa gọn gàng, tay cầm súng ngắn và dao dài.
Ánh mắt chúng tỉnh táo, không hề hoảng loạn.
Người giữa liếc nhanh thanh kiếm sau lưng của Thường Sinh.
“Không phải là lính.
Rồi nhìn sang Lâm Thanh Mộc.
“Cũng không phải là dân chạy nạn.
Hắn cười nhạt.
“Vậy thì chỉ còn một loại.
Thường Sinh không trả lời, hắn bước lên nửa bước che chắn cho Lâm Thanh Mộc phía sau lưng, tay phải buông lỏng hông, tay trái hơi nâng lên, vị trí thuận để rút kiếm bất cứ lúc nào.
Ba người đối diện tách ra rất tự nhiên, tạo thành thế kẹp.
Người đứng giưa lại cười.
“Bình tĩnh thế này, chắc cũng không phải lần đầu bị súng cha vào đầu.
Hắn đưa tay ra hiệu cho tên bên trái hạ nòng xuống một chút, nhưng ngón tay vẫn đặt ở cò súng.
“Bọn ta không g:
iết người vô cớ.
“Chỉ là ngươi có thứ gì để đổi lấy tính mạng của mình không?
Thường Sinh ánh mắt hắn lạnh xuống.
Lâm Thanh Mộc ở phía sau cũng phát hiện khí tức Thường Sinh thay đổi rõ rệt, không khỏi lo lắng.
“Các ngươi muốn cái gì?
Thường Sinh lên tiếng.
Giọng hắn đều, không cao, không thấp.
“Dễ thôi.
“Đứa con gái sau lưng ngươi và đồ của các ngươi đều để lại.
“Còn ngươi ta sẽ tha cho một mạng.
Giọng nói vừa dứt lời.
Không khí như bị ép chặt lại.
Thường Sinh không trả lòi.
Ánh mắt hắn hạ xuống rất thấp, mí mắt cụp lại, che đi toàn bộ cảm xúc.
Trong khoảng khắc đó ba người phía trước không thấy rõ khuôn mặt hắn, chỉ cảm giác lạnh chảy dọc sống lưng của họ.
Lâm Thanh Mộc đứng phía sau, tim của nàng chùng xuống, nàng vừa nhận ra rồi không phải sợ, mà là tức giận.
“Ngươi nói xong chưa?
Thường Sinh hỏi.
Giọng hắn không cần gằn, cũng không lớn.
Nhưng câu hỏi này khiến tên đứng giữa khựng lại một chút.
“Ta hỏi lại lần nữa, các ngươi muốn cái gì?
Tên kia nhếch môi.
“Ta vừa nói rồi, hai thứ con gái và đồ.
Hắn nhún vai:
“Rất công bằng.
Thường Sinh bước lên nửa bước, chỉ nửa bước, nhưng khiến cả ba người theo bản năng siết chặt v-ũ khí.
“Nghe cho rõ.
“Ngươi vừa vượt qua thứ duy nhất có thể giữ mạng mình.
Tên bên trái bật cười khẩy, ngón tay siết cò:
“Ngông cuồng—” Hắn chưa kịp nói hết.
Thường Sinh đã động, thân ảnh hắn lao xéo sang phải, tránh khỏi trục bắn, đồng thời tay trái vung lên.
Một mảnh kim loại nhỏ bắn thẳng vào cổ tay cầm súng.
Rắc.
Tiếng xương gãy vang lên khô khốc.
Tiếng súng nổ lệch, viên đạn cắm vào trụ bê tông phía sau.
Tên đó gào lên.
Chưa kịp lùi, Thường Sinh đã áp sát, chuôi kiếm nện thẳng vào yết hầu, không mạnh đến chết, nhưng đủ để hắn gục xuống, không thở nổi.
Tên đứng giữa rút dao, ánh mắt đổi hẳn.
“Giết hắn!
” Kiếm ra khỏi vỏ, không hoa mỹ, Không kỹ xảo.
Một nhát chém thẳng, từ vai xuống ngực.
Máu phun ra, người ngã xuống.
Tên còn lại sợ hãi quay người bỏ chạy.
Thường Sinh không đuổi, hắn ném kiếm.
Thanh kiếm xoáy trong không khí, cắm xuyên bắp chân, ghim người đó ngã sấp xuống đất.
Hắn bước tới, giẫm lên lưng đối phương.
“Nghe đây” Giọng hắn rất gần, rất thấp.
“Ngươi không chết vì ta nhân từ.
“Ngươi sống vì nàng ở phía sau ta.
Hắn đánh ngất đối phương bằng một cú nện ở cổ bằng sóng kiếm, chính xác.
Kiếm được thu về băng vải trằng.
Máu nhỏ xuống nền bê tông, huyết khí trong người hắn cuộn lên dữ đội, quen thuộc, dụ đỗ, chỉ cần thả lỏng một chút là đủ để kết thúc tất cả nhanh hơn.
Thường Sinh nắm chặt chuôi kiếm, ép xuống, rất đau.
Sau lưng, Lâm Thanh Mộc không nói gà.
Nhưng hắn biết nàng đang nhìn.
Hắn thu kiếm.
“Đi” Lâm Thanh Mộc bước theo, không hỏi, không nhìn lại, khi đi được một đoạn, nàng mới khẽ nói, giọng thấp đến mức gần như tan vào gió:
“Ngươi không cần phải làm vậy.
Thường Sinh không quay đầu.
“Ta cần.
Một giây im lặng, rồi hắn nói tiếp, giọng trầm và rõ:
“Ta có thể trở thành thứ rất tệ nhưng không phải hôm nay.
Đoạn đường sau đó rất dài, không có thêm phục kích, không có tiếng súng hay tiếng gào nữa.
Chỉ có gió thổi qua bãi đất trống, lẫn mùi xăng và bụi khô.
Hai người đi song song, khoảng cách không xa nhưng cũng không chậm.
Lâm Thanh Mộc đi được một lúc thì chậm lại một bước, nàng nhìn bóng lưng của Thường.
Sinh, không phải nhìn dáng vẻ lạnh lùng khi chiến đấu, cũng không phải khoảng khắc hắn r:
tay dứt khoát vừa rồi.
Mà là sau lúc hắn thu kiếm lại, ép thứ gì đó rất mạnh xuống người, như thể đang tự ghì một con thú đang giãy chết.
Nàng chợt hiểu ra, hắn không phải không g:
iết được, mà hắn đang tự khóa mình lại, không phải vì sợ, không phải vì do dự, mà là vì lời nói của nàng.
“Ngươi.
Lâm Thanh Mộc lên tiếng, giọng rất khẽ.
“Vừa rồi, ngươi đã dừng lại.
“Ừ” Lâm Thanh Mộc siết nhẹ tay.
“Là vì ta sao?
nàng nhẹ giọng hỏi.
Thường Sinh không trả lời, sự im lặng này, không phải vì trốn tránh mà là bị nói trúng.
Lâm Thanh Mộc khẽ siết chặt tay.
“Ngươi không khóa bản thân vì ngươi, ngươi khóa nó lại.
là vì ta.
Gió thổi qua trạm xăng bỏ hoang, mang theo mùi sắt gì và bụi khô, một lúc sau Thường Sinh mới lên tiếng.
“Nêu ngươi sợ, thì ta không còn chỗ đứng nữa.
hắn nói rất thấp.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn, lúc này nàng thật sự mới hiếu đối với hẳn, bị sợ hãi còn đáng sợ hơn lời bị phản bội.
Nàng cảm giác tội lỗi khi mà chính bản thân mình lại trở thành ranh giới duy nhất để hắn giữ lại.
Lâm Thanh Mộc buông tay ra, không phải vì lạnh, mà vì nhận ra nếu còn nắm nữa, nàng sẽ vô tình trói chặt hắn thêm nữa.
“Thường Sinh” nàng gọi tên hắn, lần này không hề hạ giọng, cũng không run.
“Nếu một ngày ta sợ, thì đó là vì ta chưa đủ mạnh để đứng cạnh ngươi” nàng nói chậm rãi.
Nàng nhìn thẳng vào hắn.
“Không phải vì ngươi sai.
Thường Sinh khẽ siết chặt tay lại, các ngón tay nổi gân, hắn định muốn nói gì đó, nhưng lại bị kẹt lại trong cổ họng.
“Ta không muốn, trở thành lý do để ngươi phải tự cắt đi một phần của mình.
“Cũng không muốn đến lúc thật sự không còn đường lui, ngươi lại c.
hết chỉ vì nhớ đến ánh mắt của ta.
Gió thổi mạnh hơn, tấm biển trạm xăng kêu cót két.
Thường Sinh cuối cùng cũng quay sang nhìn nàng, trong ánh mắt đó không có sát ý, chỉ có mọt thứ sâu hơn do dự.
“Ta sẽ không để ngươi biến thành thứ khiến ta sợ, ” Lâm Thanh Mộc nói khẽ.
“Nhưng ngươi cũng đừng biến ta thành thứ khiến ngươi không dám sống.
Nàng đi tới trước mặt hắn, nàng giơ tay lên chủ động, không nắm, chỉ đặt nhẹ lên mu bàn tay hắn.
“Nếu có ngày ngươi buộc phải dùng nó.
Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.
“.
thì ta thà sợ một lần, còn hơn là nhìn ngươi c-hết trước mặt ta.
Bàn tay Thường Sinh khẽ run lên, rồi chậm rãi siết lại, không rút đi, cũng chẳng giữ lấy.
Một lát sau, hắn buông lỏng cơ thể thở đài, rất nhẹ, như vừa đặt xuống một thứ nặng hơn cả mạng sống.
Huyết khí trong cơ thể lắng xuống, không hoàn toàn biến mất, chỉ bị ép sâu hơn, chờ thời cơ.
Thường Sinh xoay người bước đi trước, giọng trầm thấp vang lên trong gió:
“Đi thôi, trời sắ tối rồi.
Phía xa, cuối con đường cao tốc nứt vỡ, một tiếng gào khàn khàn của Zombie vang lên, không rõ số lượng.
Mặt trời đã khuất hẳn sau dãy nhà đổ nát khi hai người rời khỏi trạm xăng bỏ hoang.
Ánh sáng cuối ngày kéo dài bóng họ trên đường nứt võ.
Không khí ở khu này khác hẳn.
Không có mùi xác sống thổi nồng nặc quen thuộc của Zombie, mà là một thứ gì đó tanh nặng, pha lẫn mùi ẩm và máu khô.
Thường Sinh đi chậm lại một chút, ánh mắt hắn lướt nhanh qua những vết cào sâu to trên thân xe bỏ hoang bên đường, dấu vết đó không thể nào là tay người.
“Có thứ gì đó ở đây” hắn nói thấp giọng lại.
Lâm Thanh Mộc vừa định đáp thì một tiếng động vang lên.
Không phải là tiếng bước chân kéo lê, cũng không phải là tiếng gào vô thức.
La tiếng kim loạ bị ép cong, rất nhẹ như thể thứ gì đó đang dùng móng vuốt cào thử độ bền.
Từ trên mái của một cửa hàng tiện lợi bị sập một nửa, một bóng đen rơi xuống, không có tiếng động lớn khi v-a c.
hạm tiếp đất.
Thân Thể đáp đất nhẹ như thể không có phát ra âm thanh nào, chỉ có bụi bay lên xung quan!
nó.
Thứ đó nó đứng đậy, cao hơn hai mét, lưng cong, các khớp xương lộ rõ dưới lông đen.
Đuôi dài quét nhẹ trên nền bê tông, để lại một lỗ sâu trên nền.
Mèo.
Nhưng không còn bất kỳ liên quan đến con mèo mà nhân loại từng biết, đầu nó to bất thường, hàm dưới nó nứt rộng ra hai bên, răng nanh dài và cong, dính đầy thị trên kẻ răng của nó.
Hai con mắt đỏ chót co lại thành khe dọc, khóa chặt lấy hai người phía trước, ánh nhìn mang theo bảng năng của một con thú săn mồi.
Nó nghiêng đầu, động tác rất nhỏ nhưng lại khiến cho người khác phải lạnh lưng.
Thường Sinh lập tức kéo Lâm Thanh Mộc lùi lại hắn chắn phía trước người, Tay hắn đã đặt lên chuôi Trường Sinh Kiếm, nhưng không rút ra.
Con mèo biến dị cúi thấp người, cơ bắp phồng lên rõ rệt dưới lớp lông đen của nó, nó đang nhìn chằm chằm vào Thường Sinh, nó đang đánh giá.
“Con này khác hẳn hoàn toàn, với những con mà chúng ta trước giờ gặp.
Lâm Thanh Mộc nói rất khẽ, hơi thở đã chậm lại, ép mình giữ bình tĩnh.
“Ừ.
Thường Sinh đáp Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ kia, trong đầu nhanh chóng phán đoán tốc độ, phản xạ, lực bộc phát ra, da dày hơn Zombie thường.
Nếu dùng Kiếm Phong toàn lực thì có thể phá bỏ lớp đa dày đó.
Con mèo trước mặt nó khè một tiếng, không to nhưng đủ rung cả lồng ngực.
Trong khoảng khắc đó nó động.
Không phải là lao thẳng, thân thể khổng lồ biến mất khỏi vị trí cũ, để lại một vệt bóng đen xé gió, móng vuốt quét ngang tầm eo nhanh đến mức mắt thường mà khó bắt kịp.
Thường Sinh nghiêng người, tránh vừa đủ, vạt áo bị xé toạc, bì giáp phát ra tiếng kim loại cọ xát.
Hắn không phản kích ngay, mượn lực đó lùi lại nhanh hai bước, giữ khoảng cách.
Lâm Thanh Mộc cũng lùi phía sau cùng nhịp độ của hắn.
Con mèo biến dị kia quay đầu, đuôi quất mạnh xuống đất, khói bụi bay lên, ánh mắt nó lóe lên tia hưng phấn.
Nó nhận ra con mồi không yếu, và điều đó khiến nó càng muốn cắn xe con mồi trước mặt.
Thường Sinh hít một hơi sâu.
Băng vải trên kiếm bắt đầu trượt xuống, chân khí trong người đang vận chuyển, không tràn ra ngoài.
Huyết khi cuộn lên, nhưng bị hắn ép chặt lại.
“Giết nhanh” hắn tự nhủ bản thân.
Con mèo biến dị lại lao tới, tốc độ không hề giảm, thậm chí còn nhanh hơn lúc này.
Thân hình khổng lồ của nó xoay lệch giữa không trung, móng vuốt quét thẳng lên thẳng cổ họng Thường Sinh.
Thường Sinh trượt chân sang trái, hắn xoay cổ tay, kiếm động, chỉ là một luồng không khí Phong mỏng bám dọc theo thanh kiếm.
{Kiếm Phong)
Hắn điều động chân khí không toàn lực, một nhát chém xiên từ dưới lên, trúng thẳng vào sườn con mèo biến dị kia.
Xoet—!
Lông đen của nó bị xé toạc một đường lớn, máu đen trên người của nó phun ra, nhưng không quá sâu như hắn dự đoán.
Co thịt Phía dưới của nó co rút mạnh, kẹp chặt lấy Kiếm Phong.
Con mèo gào lên một tiếng chói tai, thân hình vặn vẹo giữa không trung, rồi rơi mạnh xuống mặt đất, lăn vài vòng.
Nhưng nó không crhết.
Nó bật dậy gần như lập tức.
Hai mắt đỏ rực khóa chặt Thường Sinh, sát ý thuần túy tỏa ra, không còn thăm dò nữa.
“Da nó cứng hơn Zombie cấp trung bình thường.
Thường Sinh nói rất nhanh.
“Ta thấy rồi.
Lâm Thanh Mộc đáp lại, giọng vẫn giữ được ổn định.
Khi còn mèo biến dị dậm mạnh chân chuẩn bị lao tới, mặt đất phía sau chân nó rung nhẹ, những dây leo xanh thẫm chui lên từ các khe nứt trên nền bê tông, quấn chặt cổ chân của nó.
Không trói chặt, chỉ là bị làm chậm một nhịp.
Nhưng với Thường Sinh một nhịp đã quá đủ.
Hắn lao tới, thân ảnh áp sát trong nháy mắt con mèo kia mất thăng bằng.
lần này bámm s-át lưỡi kiếm hơn, không tán ra ngoài, tập trung một điểm duy nhất.
Một nhát, chém ngay cổ.
Không phải là cảm giác xé toạc quen thuộc, mà là va vào thứ gì đó cứng đến dị thường.
Keng—!
Kiếm phong tít lên chói tai, luồng khí mỏng bị ép lệch, trượt đi chỉ cắt sâu trong cơ bắp đen sì chứ không chém rời được xương cổ.
Con mèo gào lên một tiếng khè chói tai, thân hình khổng lồ của nó giật mạnh, móng vuốt quét ngang vị trí của Thường Sinh.
Nhưng Thường Sinh không còn ở đó nữa.
Thân ảnh hắn tách ra thành hai tàn ảnh mờ, một lệch bên trái, một lệch ở phía sau.
Mòng vuốt xe toạc không khí chỉ cào trúng bóng tàn ảnh.
Thường Sinh lúc này đã ở phía sau lưng nó, đuôi nó nhanh chóng phản xạ lại quất xuống vị trí Thường Sinh làm hắn phải bật nhảy lên không trung.
Hắn xoay người giữa không trung.
Kiếm dã ròi tay.
“Ra”
{Ngự Kiếm Thuật:
Thanh Phong Biến} Trường Sinh Kiếm hóa thành một luồng sáng xanh sẫẵm, không bay cao, mà lượn sát mặt đất, xoáy vòng từ phía sau, chém thẳng vào phần sống lưng nơi dây leo đang kéo căng.
Máu đen phun ra.
Con mèo khè rống lên giữ dội, thân thể nó lăn lộn dưới đất, nhưng đúng lúc đó Thường Sin!
đã đứng trước mặt nó, không dùng độc huyết, chỉ ép chân khí.
Một luồng kiếm khí mỏng bị nén đến cực hạn, rời khỏi mũi kiếm trong khoảng cách chưa tới ba mét, xuyên thẳng vào hốc mắt đỏ rực bên trái.
Phập!
Âm thanh như vật mềm bị xuyên thủng, con mèo biến dị khựng cứng toàn thân.
Đầu nó giật mạnh, gào lên điên cuồng, thân hình khổng lồ loạng choạng lùi lại, đập sầm vào cột bê tông phía sau.
Ẩm—!
Cột nứt toác.
Thường Sinh không cho nó cơ hội, kiếm bay về lại tay, lần này hắn không giữ nữa.
Huyết khi trong cơ thể hắn dao động rõ rệt, không tràn ra, nhưng đủ để quanh hắn nặng xuống một chút.
Một nhát chém ngang.
được tung ra ở cự ly gần, xương cổ con mèo lần này không chịu nổi.
Rắc—!
Đầu nó lệch hẳn sang một bên, thân thể khổng lồ đổ sập xuống, co giật vài cái rồi bất động.
Im lặng, chỉ còn lại là tiếng gió rít qua cửa hàng tiện lợi.
Thường Sinh đứng yên vài giây, rồi mới thở phào ra, ép huyết khí đang dần lên xuống lại.
Hắn cúi người, rạch ngực con mèo biến dị.
Một viên tỉnh thể đỏ thắm, lơn hơn tỉnh thể Zombie cấp trung khác, ánh sáng bên trong dao động dự dội, như còn mang theo hung tính của con thú đó.
Lâm Thanh Mộc bước tới, nhìn viên tỉnh thể, ánh mắt trầm xuống.
“Hiện tại không chỉ còn là Zombie nữa sao.
Thường Sinh không nói, đặt viên tỉnh thể trong tay nàng.
“Nếu hấp thu được, thì dùng.
Ở phía xa, trong thành phố c:
hết, một tiếng động trầm thấp khác vang lên không giống Zombie, cũng không giống thú.
Thường Sinh ngẩng đầu.
“Đi thôi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập