Chương 55: Không trả bằng người

Chương 55:

Không trả bằng người

Ánh bình minh bắt đầu hạ dần cho mặt trăng ló dạng, trời phủ đầy mây, xung quanh đường là những ven cỏ, trên mạch đường phía bắc hai bên là đồng bằng, có hai bóng người đang đi dọc vô định.

Thường Sinh ngầng đầu nhìn trời đã bắt đầu trở tối, hắn quay người.

“Chúng ta sẽ nghỉ ở đây.

Lâm Thanh Dao gật đầu, nàng cũng đã quen với những lúc như này rồi.

Cứ thế hắn đi xung quanh nhặt những mảng.

gỗ khô, cỏ khô còn sót lại ven đường.

Một lúc sau cuối cùng cũng đã gom đủ, đống lửa nhỏ được nhóm lên.

Khi ánh lửa lóe lên, thì trời lúc này cũng đã tối hắn, hai người ngổi đối diện nhau, trên tay mỗi người đều cầm thức ăn đóng hộp đã hâm bên đóm lửa.

Khi mở nắp ra mùi đồ ăn nóng hổi bốc lên.

Cứ thế cả hai ăn tư từ chậm rãi, không ai nói gì với nhau, chỉ có tiếng gió lùa qua cỏ khô, và tiếng lửa nổ lách tách.

Một lúc sau Lâm Thanh đặt hộp thức ăn sang một bên.

Nàng lấy trong túi ra viên tỉnh thể đỏ sẫm.

Ánh sáng của nó phản chiếu trong mắt nàng, không ổn định, lúc sáng lúc tối cứ như thể nó đang thở vậy.

“Viên này.

khác hẳn” nàng nói khẽ.

Thường Sinh nhìn qua.

“Ừ”

“Hung tính mạnh hơn, không giống tỉnh thể từ Zombie người.

Lâm Thanh Mộc siết nhẹ viên tỉnh thể trong tay.

Nàng đã từng hấp thu tình thể trước đây một vài lần, nhưng cảm giác lần này lại khiến cho nàng không yên tâm.

Lâm Thanh Mộc im lặng vài giây.

Nàng hít sâu một hơi, ngồi thẳng người, đặt viên tỉnh thể lên giữa hai lòng bàn tay.

Dị năng trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, ban đầu rất chậm.

Tĩnh thể đỏ rung nhẹ, ánh sáng dâng lên từng đợt nhỏ.

Nhưng chỉ sau một vài giây.

Bùng —!

Một luồng khí nóng dữ dội xộc thẳng vào cơ thể nàng.

Lâm Thanh Mộc khẽ rên một tiếng, lưng lập tức căng cứng.

Những dây leo dưới đất quanh nàng run lên, mọc nhanh TỔI lại co rút, như phản ứng theo cảm xúc của chủ nhân.

“Giữ nhịp thở.

Thường Sinh nói thấp.

“Đừng để nó kéo ngươi đi.

Mồñhôi bắt đầu rịn ra trên trán Lâm Thanh Mộc.

Nàng cảm nhận rõ ràng một thứ gì đó không thuộc về mình đang cào xé bên trong không phải ký ức, mà là bản năng săn mồi, đói khát, hung bạo, không giống zombie.

Mà là thú.

Trong đầu nàng hiện lên những hình ảnh rời rạc:

bóng đêm, mùi máu, cảm giác rượt đuổi con mồi yếu hơn, tay nàng run lên.

Dây leo đột ngột bắn ra, cắm sâu vào mặt đất, như để giữ nàng tại chỗ.

“Thanh Mộc.

Thường Sinh gọi tên nàng, giọng hắn không lớn, nhưng ổn định đến lạ.

“Đó không phải ngươi.

Lâm Thanh Mộc nghiến răng, ép dị năng quay lại theo nhịp quen thuộc.

Không đối kháng, mà lọc, từng chút một.

Tinh thể đỏ trong tay nàng mờ dần, ánh sáng bên trong bị kéo giãn, phân tán, rồi tan vào cơ thể.

Khoảnh khắc cuối cùng, một luồng hung tính dữ dội bùng lên như phản công tuyệt vọng.

Ngọn lửa trước mặt chao đảo mạnh.

Thường Sinh đã tới chỗ nàng từ lúc nào, một tay đặt nhẹ lên vai nàng, không.

truyền lực.

chỉ đặt nhẹ tay lên vai như một điểm tựa.

Dị năng của Lâm Thanh Mộc cuối cùng cũng ổn định lại, tỉnh thể trong tay nàng vỡ thành bột mịn, tan theo gió đêm.

Nàng thở đốc, cúi đầu một lúc lâu mới ngẩng lên được.

“Suýt nữa.

nàng nói, giọng khàn đi.

“Ta tưởng mình không kéo lại được.

Nhìn thấy vẻ đau đớn chưa kịp tan trên khuôn mặt Lâm Thanh Mộc, trong lòng Thường Sinh khẽ trầm xuống, hắn đã đoán được nguy hiểm.

Nhưng khi thực sự nhìn thấy nàng suýt bị kéo đi, hắn mới nhận ra có những thứ không nên đem ra đặt cược.

“Là lỗi của ta.

hắn nói rất thấp.

Lâm Thanh Mộc khưng lại, quay đầu nhìn hắn.

“Ngươi không —”

“Ta biết nó nguy hiểm.

Thường Sinh cắt lời, giọng trầm và đều.

“Ta vẫn để ngươi làm.

Hắn nhìn viên tỉnh thể đã vỡ vụn, bột đỏ còn vương trên mu bàn tay nàng.

Ngọn lửa trước mặt bập bùng, ánh sáng phản chiếu trong mắt nàng đã trở lại bình thường, không còn hỗn loạn.

“Ta đã từng hấp thu rồi, không phải lần đầu.

“Nhưng lần này khác.

Thường Sinh đáp.

Lâm Thanh Mộc cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.

Những đường gân xanh nhạt dưới da vẫn còn hiện rõ, dây leo quanh nàng đã rút xuống, nằm im lìm trên mặt đất.

“Ta biết, nhưng nếu không hấp thu, ta sẽ là người chậm lại.

Nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt rất thẳng:

“Ta không muốn trở thành gánh nặng.

Một câu nói đơn giản, nhưng khiến ngực Thường Sinh siết lại, hắn rút tay về.

Không phải vì xa cách, mà vì sợ nếu giữ thêm một giây nữa, hắn sẽ không còn đủ bình tĩnh để đứng đúng vị trí của mình.

“Ngươi không phải gánh nặng.

“Nhưng ta cũng không muốn lần sau phải nhìn ngươi như vừa rồi.

Lâm Thanh Mộc khẽ cười, nụ cười mệt nhưng không yếu:

“Vậy thì lần sau, ngươi đừng để ta một mình.

Thường Sinh nhìn nàng:

“Ta chưa từng có ý định đó.

Lâm Thanh Mộc thả người, ngã xuống đống cỏ đằng sau lưng, rồi hít sâu một hơi, rồi từ từ đứng đậy.

“Ta ổn rồi, chỉ là.

cần quen với cảm giác này.

Thường Sinh gật đầu.

“Ngủ đi, ta gác.

Nàng nhìn hắn một lúc, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi bắt đầu mới quay người về phía đống lửa cuộn áo khoác lại.

Khi nàng đã nhắm mắt, Thường Sinh mới quay mặt đi, ánh mắt hắn trầm xuống, dừng lại rấ lâu ở nơi viên tỉnh thể đã tan thành bụi.

Gió đêm thổi qua đồng bằng phía bắc, mang theo hơi lạnh.

Ngọn lửa khẽ rung lên, bóng của hai người kéo dài trên mặt đường cũ nứt nẻ.

Thường Sinh ngồi xuống, lưng dựa vào cột mốc giao thông đã đổ.

Hắn không nhìn Lâm Thanh Mộc nữa, nhưng mọi chuyển động nhỏ của nàng vẫn lọt vào tai hắn rất rõ, nhịp thở đều đặn.

Hắn nhắm mắt lại lúc lâu, trong đầu hắn hiện lên rất rõ cảm giác khi mà hắn hấp thu huyết khí, không phải là đau, mà là thèm.

Thèm đè nát, thèm dùng sức mạnh đè nát tất cả.

Hắn đã quen với thứ đó, quen đến mức chính xác ranh giới ở đâu.

Nhưng nàng thì chưa.

“Ngu ngốc.

hắn lẩm bẩm rất nhỏ, không rõ là nói với nàng hay là chính mình.

Thường Sinh mở mắt, nhìn lên bầu trời đầy mây.

Ánh trăng bị che khuất, chỉ lộ ra từng mảng ánh sáng mờ, như bị ai đó cố tình che đi.

“Ngươi nói không muốn trở thành gánh nặng.

Hắn khẽ siết tay lại, biết nàng đã ngủ nhưng hắn vẫn nói.

“.

ta cũng vậy.

Hắn không sợ chết, nhưng hắn sợ một ngày nào đó, vì hắn mà người bên cạnh phải đi nhanh hơn khả năng của mình và rời đi.

Gió thổi mạnh hơn, cỏ ven đường xào xạc.

Thường Sinh đứng dậy, kiểm tra lại khu vực xung quanh, không có động tĩnh, không có dấu vết di chuyển mới, hắn mới đặt thanh kiếm bên tay phải.

Hắn quay lại ngồi lại chỗ cũ, giữ tư thế canh gác quen thuộc.

Ánh lửa chiếu lên nửa khuôn mặt hắn, nửa còn lại chìm trong bóng tối.

Con đường phía trước vẫn còn một đoạn nữa mới tới nơi, từ khoảng khắc này, hắn biết hắn không thể chỉ một mình làm quen với bóng tối nữa, phải chậm lại, hoặc dạy nàng cách đi cùng.

Dù thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ không để nàng bước vào thứ mà ngay cả hắn cũng phải cảnh giác.

Ngọn lửa lách tách nổ nhẹ.

Đêm trôi qua trong im lặng.

Sáng sớm hôm sau

Ánh nắng nhẹ của bình minh bắt đầu ló dạng, mây trôi chậm trên nền trời màu xám.

Lâm Thanh Mộc tỉnh dậy khi ánh sáng vừa đủ nhìn rõ mặt đường cũ nứt nẻ trước mặt.

Nàng ngồi dậy, cử động nhẹ hai bàn tay.

Dị năng vận hành trơn tru hơn tối qua, không còn cảm giác rrối Loạn, chỉ hơi mỏi như vừa dùng quá sức.

Thường Sinh vẫn ngồi đó, tựa vào cột mốc giao thông, kiếm đặt ngang đùi.

Tư thế vẫn không thay đổi đang vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)

những đường mạch tím sẫm hiện rõ dưới làn da, rồi dần dần lắng xuống theo từng nhịp thở đều đặn.

Lâm Thanh Mộc nhìn một lúc, không lên tiếng.

Nàng đã quen với cảnh này, nhưng mỗi lần thấy vãn không tránh khỏi cảm giác nghèn nghẹn, hắn luôn tu luyện theo cách giống như tự ép mình chịu đựng.

Một lúc sau, Thường Sinh mở mắt.

Màu tím sẵm trên các đường mạch hắn đã tan, mắt đỏ đã tan đi rất nhanh.

Hắn thở ra một hơi dài, đứng dậy, tiện tai phủi bụi bám theo áo.

“Tỉnh rồi?

hắn hỏi.

“Ừ.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, rồi thử điều động dị năng một chút.

Dây leo dưới chân khẽ rung lên, mềm mại và ổn định hơn hôm qua nhiều.

“Đỡ hơn nhiều rồi.

Thường Sinh nhìn qua một cái, ánh mắt trầm lại một chút, nhưng cũng không nói gì.

Hắn quay người dập tắt đống lửa, dùng mũi giày phủ dất lên tro than cho sạch dấu vết.

“Ăn nhanh, chúng ta đi tiếp.

Hai người chia nhau nốt phần lương khô còn lại.

Không ai nói chuyện nhiều, nhưng không.

còn cảm giác căng thẳng như hôm qua.

Mọi thứ quay về nhịp quen thuộc của hành trình.

Khi thu dọn xong, Thường Sinh đi trước dẫn đường.

Con đường phía bắc mở ra rất thẳng, hai bên là đồng bằng trống trải, cỏ thấp, tầm nhìn xa.

Những bảng chỉ đường cũ kỹ nghiêng ngả, mũi tên sơn trắng chỉ về phía những cái tên đã mờ gần hết.

Lâm Thanh Mộc nhìn theo một bảng còn đọc được chữ:

“Ra khỏi Nam An rổi, chúng ta đi đâu?

nàng hỏi.

Thường Sinh bước chậm lại nửa nhịp.

“Lên phía bắc nữa.

hắn đáp.

“Có một tuyến thành phố cũ dọc ven biển.

Í người, ít tranh chấp.

“Và?

nàng đọi hắn nói tiếp.

“Ta muốn ngươi quen dần.

hắn nói thẳng.

“Không phải với tỉnh thể, mà là với thế giới bên ngoài.

“Còn ngươi?

nàng hỏi.

Thường Sinh im lặng một chút:

“Ta cũng cần xem.

“Xem mình có thể đi được tới đâu, mà không phải chỉ một mình.

Câu nói rất bình thản, nhưng Lâm Thanh Mộc nghe ra được thứ ẩn phía sau.

Nàng không nói thêm, chỉ bước lên đi song song với hắn, khoảng cách vừa đủ gần.

Mặt trời dần lên cao hơn, ánh sáng trải dài trên con đường cũ nứt võ.

Phía trước là vùng đất chưa ai đặt chân tới trong một thời gian dài.

Hành trình rời Nam An, lúc này mới thật sự bắt đầu.

Đến trưa, cảnh vật bắt đầu đổi khác.

Con đường bê tông thẳng tấp cuối cùng cũng kết thúc ở đoạn sụp lớn.

Phía trước không còn đồng bằng trống trải nữa, mà là một vùng đổi thấp đan xen rừng, đất đỏ lẫn đá, cây cối mọc lệch lạc như bị ép lớn trong điều kiện thiếu nước.

Một tấm biểng gãy được cắm bên đường, chữ chỉ còn đọc được phân nữa:

— KHU VỰC TÁI ĐỊNH CƯ SỐ3 —

Bên dưới là vết cháy đen loang lổ.

Thường Sinh dừng lại.

“Ra khỏi phạm vi Nam An rồi.

hắn nói.

Không cần bản đổ, hắn vẫn biết.

Không khí ở đây khác hẳn không có mùi mặn của biển, thay vào đó là mùi đất ẩm thấp lẫn lộn với tro.

Gió thổi qua rừng tạo thành âm thanh rì rào, giống như có thứ gì đó đang chuyển động từ bên trong.

Lâm Thanh Mộc nhìn quanh, những ngôi nhà thấp bằng bê tông xuất hiện rải rác giữa đổi, cửa sổ bịt ván, mái sập từng mảng.

Không có Zombie lang thang bên ngoài.

Quá yên tĩnh.

“Noi này.

từng có người sống đông.

nàng khẽ nói.

“Ừ.

Thường Sinh gật đầu.

“Và rời đi rất gấp”

Hắn bước xuống con dốc dất đỏ, giày đạp lên để lại dấu vết rõ ràng, rồi khựng lại, nghiêng người quan sát.

“Có dấu chân mới, không quá một ngày.

Lâm Thanh Mộc lập tức cảnh giác:

“Người hay Zombie?

“Người” Thường Sinh đáp ngay.

Hắn không tháo băng vải kiếm, chỉ hạ thấp giọng.

“Đây không còn là vùng vắng, mặc dù chưa đi sâu vào trong trung tâm.

“Nhưng không còn là vùng bỏ hoang nữa.

Lâm Thanh Mộc hiểu ra.

Đây chính là vùng trung chuyển, nơi những kẻ sống sót tụ tập, thử vận may, lập nhóm, săn lùng hoặc săn người.

Nàng hít sâu một hơi:

“Vậy thì sao?

Thường Sinh nhìn về cánh rừng phía trước, nơi giữa các thân cây có khói mỏng bốc lên rất mờ.

“Vậy thì từ đây trở đi, chúng ta cần phải cẩn thận hơn.

hắn nói rất chậm.

Thường Sinh cứ thế tiên lên, tốc độ không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước chân đều nhẹ đi rõ rệt.

Hắn không còn để lại dấu dày sâu như trước, mũi chân đặt xuống trước, lực tải ra rất đều.

Lâm Thanh Mộc nhìn thấy, liền điểu chỉnh theo.

Hai người đi men theo rìa rừng, không vào thẳng.

Khói phía trước không đứng yên, mỏng v:

tản, chứng tỏ không phải lửa lớn, nhiều khả năng chỉ là bếp nhỏ có người canh.

“Có ít nhất ba người, nhưng có người canh gác.

Thường Sinh nói thấp giọng.

“Ngươi nhìn thấy?

nàng hỏi khẽ.

“Nghe⁄

Hắn nghiêng đầu, dừng lại một chút.

Gió lùa qua tán cây mang theo tiếng kim loại chạm nhẹ, rất nhỏ, nhưng đều là âm thanh quen thuộc của người cầm v-ũ k-hí đang đổi thể vì mỏi.

“Không phải đội chính quy.

hắn nói tiếp.

“Nhưng cũng không phải là dân chạy loạn.

Lâm Thanh Mộc siết chặt dây đeo balô sau lưng.

“Đi vòng qua?

Thường Sinh lắc đầu.

“Vòng thì được, nhưng có thể phía sau là rừng thấp, dễ bị khóa đường.

Hắn dừng lại sau một thân gãy, quay lại nhìn nàng.

“Quy tắc cũ, không ra tay trước.

Nhưng nếu họ ép chúng ta—”

Hắn không nói hết câu, nhưng Lâm Thanh Mộc đã ngầm hiểu gật đầu.

Hai người tiếp tục tiến lên phía trước, không hoàn toàn che giấu nhưng cũng không có lộ diện quá rõ ràng, khoảng cách rút ngắn dần.

Rồi một giọng nam vang lên từ trong rừng, không lớn nhưng đủ để nghe:

“Dừng lại!

Ba bóng người bước ra giữa những thân cây.

Không giơ súng ngay, nhưng tay đều đặt ở trên v-ũ k:

hí.

Ánh mắt họ liếc nhìn qua Thường sinh, rồi dừng lại lâu hơn trên người Lâm Thanh “Đi ngang hay tìm chỗ ỏ?

người đứng giữa tiến lên hỏi.

Thường Sinh im lặng vài giây, giọng trả lời bình thản:

“Đi ngang, ”

Người kia cười nhẹ.

“Qua vùng này, không có chuyện đi ngang miễn phí”.

Không khí bỗng nhiên căng thẳng lên rất nhanh.

Lâm Thanh Mộc cảm nhận được cơ thể Thường Sinh khẽ điều chỉnh, không phải là để tấn công, mà là chuẩn bị chịu lực.

Hắn đang khóa rất chặt thứ bên trong, giống như tối qua.

Nàng liếc sang hắn một cái.

Thường Sinh không nhìn nàng, nhưng giọng nói vẫn đều.

“Chúng tôi trả được.

“Nhưng không thể trả bằng người.

Gió trong khu rừng.

bỗng ngừng lại

Người đứng giữa nhướng mày lại, khóe miệng cong lên.

“Khẩu khí ngươi lớn thật.

Hắn nghiêng đầu ra hiệu, hai kẻ còn lại lập tức tách sang hai bên, vũ k:

hí chúng chưa bao giờ rời khỏi tay.

Sai lầm của chúng là bước thêm một bước.

Thường Sinh động trước, không có tiếng hét, không có tăng tốc phô trường.

Hắn chỉ nghiêng người, mũi chân xoay nhẹ, cả thân người như trượt đi một khoảng ngắn.

Kiếm chưa tháo ra hoàn toàn khỏi băng vải trăng, chỉ lộ ra phân nửa.

Xoet—!

Một đường chém gọn, cực nhanh.

Tên bên trái chỉ kịp cảm thấy cổ tay mình lạnh đi.

Dao rơi xuống đất trước khi hắn kịp kêu lên tiếng, bàn tay hắn b:

ị chém đứt gọn, máu phun ra như bị mở van.

Hắn ngã khụy xuống đất, tiếng thét chói tai giữa khu rừng.

Tên bên phải giật mình bóp cò.

Ẩm—!

Viên đạn sượt qua vai Thường Sinh, xé rách vải áo.

Hắn không dừng lại, một bước tiến lên ái sát kiếm trong tay xoay ngược.

chém thẳng vào đầu gối.

Rắc!

Xương gãy nghe rất rõ.

Tên kia đổ gập xuống đất, súng văng khỏi tay.

miệng há ra nhưng không kịp hét, chỉ còn tiếng thở gấp gáp vì đau.

Tất cả chỉ diện ra trong vòng ba giây.

Người đứng giữa lùi mạnh lại một bước, mặt tái đi.

Hắn giơ súng lên, tay run lên thấy TỐ.

“Khoan—Y

Thường Sinh đã đứng trước mặt hắn, không chém.

Chỉ đưa mũi kiếm đặt ngang bắp đùi.

“Ta đã nói, ” giọng hắn thấp và lạnh,

“không trả bằng người.

Xoet—!

Một đường cắt sâu vào bắp cơ đùi, không chí mạng, nhưng đủ để chảy máu xối xả và cảm giác ở chân mất lực.

Tên kia gào lên, ngả ngửa ra đất, hai tay bò loạn xạ.

Thường Sinh không nói gì lùi lại một bước, lau kiếm cuốn lại thanh kiếm bằng vải rồi đặt ngang hông.

Ba kẻ nằm trên mặt đất, một mất một cánh tay, một gãy chân, còn kẻ còn lại be bết máu, chưc ai chết, nhưng ánh mắt chúng nhìn hắn đã không còn là hung hẳng như lúc ban đầu, mà là hoảng sợ thuần túy.

Ánh mắt Thường Sinh lạnh ngắt, như thể nhìn ba kẻ đã chết, lý do hắn không giết chúng chỉ là có Lâm Thanh Mộc ở phía sau.

Thường Sinh lúc này mới lên tiếng:

“Nếu còn sống, thì nhớ cho rõ.

“Có những người, đừng thử lấy bằng miệng.

Chương 55:

Không trả bằng người

Ánh bình minh bắt đầu hạ dần cho mặt trăng ló dạng, trời phủ đầy mây, xung quanh đường là những ven cỏ, trên mạch đường phía bắc hai bên là đồng bằng, có hai bóng người đang đi dọc vô định.

Thường Sinh ngầng đầu nhìn trời đã bắt đầu trở tối, hắn quay người.

“Chúng ta sẽ nghỉ ở đây.

Lâm Thanh Dao gật đầu, nàng cũng đã quen với những lúc như này rồi.

Cứ thế hắn đi xung quanh nhặt những mảng.

gỗ khô, cỏ khô còn sót lại ven đường.

Một lúc sau cuối cùng cũng đã gom đủ, đống lửa nhỏ được nhóm lên.

Khi ánh lửa lóe lên, thì trời lúc này cũng đã tối hắn, hai người ngổi đối diện nhau, trên tay mỗi người đều cầm thức ăn đóng hộp đã hâm bên đóm lửa.

Khi mở nắp ra mùi đồ ăn nóng hổi bốc lên.

Cứ thế cả hai ăn tư từ chậm rãi, không ai nói gì với nhau, chỉ có tiếng gió lùa qua cỏ khô, và tiếng lửa nổ lách tách.

Một lúc sau Lâm Thanh đặt hộp thức ăn sang một bên.

Nàng lấy trong túi ra viên tỉnh thể đỏ sẫm.

Ánh sáng của nó phản chiếu trong mắt nàng, không ổn định, lúc sáng lúc tối cứ như thể nó đang thở vậy.

“Viên này.

khác hẳn” nàng nói khẽ.

Thường Sinh nhìn qua.

“Ừ”

“Hung tính mạnh hơn, không giống tỉnh thể từ Zombie người.

Lâm Thanh Mộc siết nhẹ viên tỉnh thể trong tay.

Nàng đã từng hấp thu tình thể trước đây một vài lần, nhưng cảm giác lần này lại khiến cho nàng không yên tâm.

Lâm Thanh Mộc im lặng vài giây.

Nàng hít sâu một hơi, ngồi thẳng người, đặt viên tỉnh thể lên giữa hai lòng bàn tay.

Dị năng trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, ban đầu rất chậm.

Tĩnh thể đỏ rung nhẹ, ánh sáng dâng lên từng đợt nhỏ.

Nhưng chỉ sau một vài giây.

Bùng —!

Một luồng khí nóng dữ dội xộc thẳng vào cơ thể nàng.

Lâm Thanh Mộc khẽ rên một tiếng, lưng lập tức căng cứng.

Những dây leo dưới đất quanh nàng run lên, mọc nhanh TỔI lại co rút, như phản ứng theo cảm xúc của chủ nhân.

“Giữ nhịp thở.

Thường Sinh nói thấp.

“Đừng để nó kéo ngươi đi.

Mồñhôi bắt đầu rịn ra trên trán Lâm Thanh Mộc.

Nàng cảm nhận rõ ràng một thứ gì đó không thuộc về mình đang cào xé bên trong không phải ký ức, mà là bản năng săn mồi, đói khát, hung bạo, không giống zombie.

Mà là thú.

Trong đầu nàng hiện lên những hình ảnh rời rạc:

bóng đêm, mùi máu, cảm giác rượt đuổi con mồi yếu hơn, tay nàng run lên.

Dây leo đột ngột bắn ra, cắm sâu vào mặt đất, như để giữ nàng tại chỗ.

“Thanh Mộc.

Thường Sinh gọi tên nàng, giọng hắn không lớn, nhưng ổn định đến lạ.

“Đó không phải ngươi.

Lâm Thanh Mộc nghiến răng, ép dị năng quay lại theo nhịp quen thuộc.

Không đối kháng, mà lọc, từng chút một.

Tinh thể đỏ trong tay nàng mờ dần, ánh sáng bên trong bị kéo giãn, phân tán, rồi tan vào cơ thể.

Khoảnh khắc cuối cùng, một luồng hung tính dữ dội bùng lên như phản công tuyệt vọng.

Ngọn lửa trước mặt chao đảo mạnh.

Thường Sinh đã tới chỗ nàng từ lúc nào, một tay đặt nhẹ lên vai nàng, không.

truyền lực.

chỉ đặt nhẹ tay lên vai như một điểm tựa.

Dị năng của Lâm Thanh Mộc cuối cùng cũng ổn định lại, tỉnh thể trong tay nàng vỡ thành bột mịn, tan theo gió đêm.

Nàng thở đốc, cúi đầu một lúc lâu mới ngẩng lên được.

“Suýt nữa.

nàng nói, giọng khàn đi.

“Ta tưởng mình không kéo lại được.

Nhìn thấy vẻ đau đớn chưa kịp tan trên khuôn mặt Lâm Thanh Mộc, trong lòng Thường Sinh khẽ trầm xuống, hắn đã đoán được nguy hiểm.

Nhưng khi thực sự nhìn thấy nàng suýt bị kéo đi, hắn mới nhận ra có những thứ không nên đem ra đặt cược.

“Là lỗi của ta.

hắn nói rất thấp.

Lâm Thanh Mộc khưng lại, quay đầu nhìn hắn.

“Ngươi không —”

“Ta biết nó nguy hiểm.

Thường Sinh cắt lời, giọng trầm và đều.

“Ta vẫn để ngươi làm.

Hắn nhìn viên tỉnh thể đã vỡ vụn, bột đỏ còn vương trên mu bàn tay nàng.

Ngọn lửa trước mặt bập bùng, ánh sáng phản chiếu trong mắt nàng đã trở lại bình thường, không còn hỗn loạn.

“Ta đã từng hấp thu rồi, không phải lần đầu.

“Nhưng lần này khác.

Thường Sinh đáp.

Lâm Thanh Mộc cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.

Những đường gân xanh nhạt dưới da vẫn còn hiện rõ, dây leo quanh nàng đã rút xuống, nằm im lìm trên mặt đất.

“Ta biết, nhưng nếu không hấp thu, ta sẽ là người chậm lại.

Nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt rất thẳng:

“Ta không muốn trở thành gánh nặng.

Một câu nói đơn giản, nhưng khiến ngực Thường Sinh siết lại, hắn rút tay về.

Không phải vì xa cách, mà vì sợ nếu giữ thêm một giây nữa, hắn sẽ không còn đủ bình tĩnh để đứng đúng vị trí của mình.

“Ngươi không phải gánh nặng.

“Nhưng ta cũng không muốn lần sau phải nhìn ngươi như vừa rồi.

Lâm Thanh Mộc khẽ cười, nụ cười mệt nhưng không yếu:

“Vậy thì lần sau, ngươi đừng để ta một mình.

Thường Sinh nhìn nàng:

“Ta chưa từng có ý định đó.

Lâm Thanh Mộc thả người, ngã xuống đống cỏ đằng sau lưng, rồi hít sâu một hơi, rồi từ từ đứng đậy.

“Ta ổn rồi, chỉ là.

cần quen với cảm giác này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập