Chương 56:
Sức Mạnh Thay Lời Nói
Bên trong khu trại ồn ào hơn hắn so với bên ngoài.
Mùi khói bếp, mùi mồ hôi người sống trộn lẫn vào nhau.
Lều dựng chen chúc, có chỗ
container cải tạo, có chỗ chỉ là khung sắt phủ bạt.
Người qua lại không nhiều nhưng ánh mắt
thì luôn liếc nhìn, đánh giá, ghi nhớ.
Thường Sinh bước chậm lại một chút, đủ để quan sát toàn cục.
Vị trí cao, đường rút lui, nơi
tập trung vrũ krhí, điểm yếu của hàng rào.
Lâm Thanh Mộc đi sát phía sau lưng hắn, không nói gì, nhưng cũng đang nhìn.
Khương Liệt dẫn họ đi qua một lỗi giữa trại, vừa đi vừa nói, giọng không lớn:
ì đây không
phải là khu an toàn.
Nhưng cũng không phải là ổ cướp rẻ tiền.
“Muốn ở lại, thì phải có giá trị.
“Giá trị gì?
Lâm Thanh Mộc hỏi.
Khương Liệt nhìn nàng một cái, rồi cười.
“Sống sót và không làm người khác c-hết vô nghĩa.
Hắn dừng lại trước một khu đất trống tương đối sạch, có mái che bằng tôn cũ, phía sau là
một container sơn xám.
⁄Ở tạm đây”
“Nước thì dùng chung.
Thức ăn tự lo, hoặc là nhận việc.
“Việc gì?
Thường Sinh hỏi.
“Dọn Zombie bên ngoài vành trại.
“Hộ tống đội tìm đồ.
“Hoặc.
Khương Liệt dừng lại một chút, ánh mắt hắn sắc lại.
“Giữ trật tự khi có kẻ quên luật.
Thường Sinh gật đầu.
“Ta chọn cái đầu.
Khương Liệt cười khẽ, không hỏi thêm.
Hắn quay người rời đi, trước khi đi còn nói một câu:
oi đây có người mạnh, cũng có người thích thử người mạnh.
“Nếu không muốn phiền, thì ba ngày đầu ra tay vừa đủ cho người ta nhó.
Thường Sinh không đáp.
Khi Khương Liệt đi khuất, Lâm Thanh Mộc mới thở ra nhẹ một hoi.
“Ít nhất không phải nơi vô luật.
“Không.
Thường Sinh nói.
“Chi là luật do người có sức mạnh đặt ra.
Hắn đặt balô xuống, dựa kiếm vào cạnh container, chưa đầy nửa tiếng sau, đã có ánh mắt bắ
đầu lộ liễu hơn.
Một nhóm ba người đứng gần khu nước chung, giả vờ nói chuyện nhưng
liên tục liếc về phía họ.
Lâm Thanh Mộc thấy rõ.
“Ngươi định làm gì?
nàng hỏi nhỏ.
Thường Sinh tháo găng tay, quấn lại băng vải ở chuôi kiếm cho chắc hơn:
“Không làm gì.
Hắn đứng dậy, bước thẳng về phía nhóm kia, không nhanh, không chậm.
Ba người kia
khựng lại khi thấy hắn tiến tói.
Một tên gầy, mắt sắc, cố cười:
“Chỉ nhìn thôi, anh bạn—”
Rầm—!
Thường Sinh đạp thẳng vào đầu gối hắn, không gãy nát, nhưng sụp xuống ngay lập tức.
Hai
tên còn lại vừa động, chuôi kiếm đã đặt lên cổ một người, còn chân hắn đạp lên cổ tay cầm
dao của kẻ kia.
Nhưng tiếng răng va vào nhau vì sợ thì có.
“Nhìn xong rồi, lần sau, tránh xa.
Hắn thu kiếm, quay lưng đi không ai dám cản, không ai dám nói.
Từ khoảnh khắc đó, khu
trại Bắc Lộ ghi nhớ hai người mặc dù chưa biết tên.
Lâm Thanh Mộc nhìn bóng lưng hắn một lúc lâu sau mới quay đi, nàng không hỏi hắn có
quá tay hay không, cũng không nói hắn nên mềm hơn.
Ở nơi như thế này, đủ cứng để không
bị khinh thường mới là lựa chọn ít đổ máu nhất.
Không ai chủ động tới gần khu hắn nữa, nhưng ánh mắt trong trại đã thay đổi.
Không còn tè
mò hay dò xét.
Một vài kẻ từng dựa lưng vào tường nay đứng thẳng hơn.
Có người khẽ kéo
người bên cạnh tránh xa tầm mắt họ.
Thường Sinh ngồi xuống, dựa lưng vào vách sắt lạnh, nhắm mắt điều tức.
Hắn không vận {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết}.
chỉ để hơi thở chậm lại, giữ thân thể ở trạng thái ổn định
nhất.
Một lúc sau, có tiếng bước chân dừng lại chỗ hắn.
“Ra tay đứt khoát đấy chứ.
Giọng Khương Liệt vang lên, không mang theo ý trách móc.
Thường Sinh mở mắt.
“Đủ dùng.
Khương Liệt cười khẽ.
“Ta không muốn rắc rối.
Khương Liệt không nói gì, trước khi rời đi mới nói:
“Tối nay có đội ra ngoài vành trại phía
đông.
Nếu muốn kiếm đồ và ghi điểm, cứ tới.
Khương Liệt rời đi.
Không khí quanh họ dần trở lại nhịp cũ.
Lâm Thanh Mộc ngồi xuống cạnh Thường Sinh, lưng dựa vào container.
Nàng nhìn ra khu
trại, nơi ánh lửa bếp bắt đầu cháy lên khi trời sập tối.
“Ngươi làm rất đúng.
nàng nói khẽ.
Thường Sinh không nhìn nàng không nói gì.
Một khoảng im lặng ngắn.
“Ngươi không do dự.
Lâm Thanh Mộc nói tiếp.
“Nhưng cũng không vượt quá.
Thường Sinh hơi nghiêng đầu:
“Ở đây nếu giết người, sẽ kéo theo dây chuyền.
“Nếu lùi bước, chúng sẽ tiến lên một bước.
Hắn dừng lại một nhịp:
“Ta chỉ chọn cái ít phiền nhất.
Lâm Thanh Mộc khẽ gật đầu.
Bầu trời trại Kinh Bắc, chỉ còn lại những ánh lửa bếp và vài đèn dầu lập lòe quanh các
container, tạo ra những khoảng sáng.
tối chập chòn.
Thường Sinh đứng lên, đi vòng quanh khu trại một lần, quan sát từ xa.
Hắn không cần ai
hướng dẫn, cũng không cần hỏi thêm, tất cả những gì hắn thấy được đều ghi nhó:
vị trí canh
gác, lối ra vào, điểm tập kết thức ăn và nước.
Lâm Thanh Mộc đi sau lưng.
hắn, không nói gì, những kẻ xung quanh nhìn thấy hắn cũng
tránh xa một chút, cảnh tượng hồi trưa ba tên kia bị hắn áp chế chỉ trong vòng chưa tới ba
giây vẫn in sâu trong tâm trí của từng người.
Hắn đi tới phía mép phía đông của khu tại, ở đó hàng rào được ghép từ những khung xe
buýt lật nghiêng và lưới thép được hàn lại, phía ngoài là một dải đất trống bị san phẳng.
Trê:
chòi canh cao nhất có hai người gác, luân phiên thay ca, động tác rất mệt mỏi nhưng không.
lolà.
Thường Sinh dừng lại, đứng trong vùng sáng mờ của một cây đèn dầu, mắt nhìn ra ngoài.
Bên ngoài trại, trong bóng tối, có tiếng gầm nhẹ, không phải là một con, mà là nhiều tiếng
chồng lên nhau, xa nhưng không rời rạc thứ âm thanh quen thuộc của Zombie tụ tập, di
chuyển theo bản năng, bị thứ gì đó hấp dẫn.
“Phía đông đông hon” Lâm Thanh Mộc nhẹ giọng hỏi.
“Ừ.
Thường Sinh đáp.
“Không biết bọn họ nghĩ gì, mà lại đi vào buổi tối.
nàng nói khẽ
Thường Sinh nhắm mắt lại, không phải là vận chuyển công pháp, mà là lắng nghe.
Tiếng
móng cào vào nhựa đường nứt.
Tiếng kéo lê rất nhẹ.
Có cả tiếng va đập, không đều, không
có dấu hiệu của Zombie biến dị.
“Không phải là đàn lón” hắn nói.
“Nhưng có thứ gì đó hấp dẫn chúng tới.
Lâm Thanh Mộc nhíu mày:
“Mùi người?
“Có thể, hoặc là máu cũ chưa kịp dọn sạch.
Hắn mở mắt, ánh nhìn xung quanh trại:
những đống rác, những hô xử lý những chố tưởng
đã quen nhưng luôn là thứ g-iết người từ từ chậm rãi nhất.
“Khương Liệt nói đêm nay sẽ có nhóm ra ngoài.
nàng nhắc.
Thường Sinh im lặng vài giây.
“Ta sẽ đi.
hắn nói.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn:
“Một mình?
Hắn quay người lại nhìn nàng.
“Ngươi đi cùng.
Nàng không hỏi vì sao, chỉ gật đầu.
Hai người quay về khu container.
Thường Sinh kiểm tra lại thanh kiếm, không tháo băng vải
quấn toàn bộ, chỉ nới lỏng phần chuôi để có thể rút ra trong một nhịp tay.
Hắn không cần
mang theo đồ nặng, nó không cần thiết, chỉ lấy theo một chiếc túi đeo ngang hông đủ cho
dao, đèn pin, vài đồ vật khác nếu cần.
Một lúc sau, tiếng goi vang lên từ trung tâm trại.
Đội ra ngoài có sáu người, hai người có súng, ba v-ũ khí lạnh, một người mang theo balô
lớn.
Khương Liệt đứng bên cạnh, liếc nhìn Thường Sinh một cái rồi gật đầu.
“Phía đông bán kính hai cây số” hắn nói.
“Dọn sạch thứ bá-m s-át hàng rao.
Không truy sâu.
“Được.
Thường Sinh đáp lại.
Không ai hỏi hắn tên, không ai hỏi hắn có dị năng gì.
Chỉ cần biết:
người này đứng đầu đội
hình thì xác suất sống sót cao hơn.
Cổng trại mở ra một khe vừa đủ, gió đêm tràn vào mang theo mùi tanh nhàn nhạt.
Bên ngoài tối hơn hẳn, vừa bước ra ranh giới ánh sáng.
Thường Sinh đã cảm nhận được sự
khác biệt, không phải là nguy hiểm hon, mà là quy tắc khác đi.
Ở bên trong trại là luật người
Ra ngoài là luận của thứ đói khát.
Hắn giơ tay ra hiệu dừng.
Cả đội lập tức đứng lại.
Phía trước, cách chừng năm mươi mét, có một bóng thâp đang bò chậm rãi trên mặt đất lưng
cong bất thường, chân sau kéo lê.
Da nó sẫm lại, loang lổ, mỗi lần di chuyển đều phát ra
tiếng cọ sát mặt đường bê tông.
Là Zombie không phải loại thường, không nhanh nhưng có vẻ lì.
“Để ta” một người cầm súng bước lên nâng súng lên.
Thường Sinh lắc đầu.
“Không nổ súng.
Hắn bước lên một bước, thân người hạ thấp, trong tâm dồn xuống mũi chân, kiếm được thác
ra từ băng vải quấn một nửa, không có kiếm khí, càng không có tiếng gió.
Một bước.
Hai bước.
Zombie quay đầu lại.
Xoet—!
Một đường cắt gọn ngay cổ, nghiêng chéo để tránh phần xương cứng nhất.
Đầu rơi xuống
đất trước khi thân thể kịp đổ xuống.
Không phát ra tiếng động lớn, càng không thu hút thêm thứ gì.
Thường Sinh thu kiếm, liếc
nhìn xung quanh.
Trong bóng tối xa hơn, có thêm hai chuyển động.
“Tiếp.
Cả đội bắt đầu đi theo hắn, khoảng cách vừa đủ.
Không còn ai nghi ngờ việc hắn dẫn đường
Lâm Thanh Mộc đi sát bên hắn, đị năng lan rất mỏng ra mặt đất, không mọc dây leo nhưng.
cảm nhận được mỗi rung động nhỏ đều lọt vào tai nàng.
“Có thứ khác.
“Không giống thứ vừa rồi.
Thường Sinh gật đầu:
“Ta biết.
Hắn đã ngửi thấy trong gió rồi, mùi máu cũ trộn với mùi kim loại và thứ gì đó hơi ngọt dấu
hiệu của một Zombie đã hấp thu tỉnh thể nhưng có vẻ chưa ổn định.
Hắn không hề tăng tốc, cũng không giảm.
Ở giai đoạn này hắn không cần phô trương ra bên
ngoài, chỉ cần griết nhanh, đúng lúc, và để lại đủ sợ hãi cho những thứ còn lại để chúng trán!
xa.
Bóng tối phía trước lay động nhè nhẹ.
Thường Sinh đi tới mép container bỏ hoang, nơi ánh sáng đèn dầu không chiếu tới được.
Gió lùa qua khe thép rít lên khe khẽ, bóng đen phía dưới động đậy, rồi dừng lại như thể
đang do dự.
Thường Sinh đứng yên, không rút kiếm, cũng không phát ra sát khí.
Lâm Thanh Mộc khẽ nhíu mày, nàng cảm giác được dưới mặt đất có thứ gì đó di chuyển, thú
kia nó dang dần lên.
“Ba giây nữa.
nàng thì thẩm.
Hai giây.
Một giây.
Bóng đen kìa chổi lên mặt đất, thân thể gầy dài, khớp xương phát ra tiếng rắc rắc, cánh tay
biến dị kéo dài như lưỡi liềm, móng đen hoắc, mũi ngọt tanh nồng mùi máu ập tới.
Ngay khoảng khắc đó.
Thường Sinh bước tới nửa bước, không nhanh không chậm chỉ một tiếng.
Phập!
Lưỡi kiếm đã chui thẳng qua cằm, xuyên lên não TỔi rút ra ngay lập tức.
Zombie kia còn chư:
kịp phát ra tiếng gầm thì thân thể bị mất lực đổ sụp xuống đất như bao thịt rỗng.
Im lặng, chỉ còn là tiếng kim loại v:
a chạm nhẹ khi xác chạm sàn.
Thường Sinh thu kiếm, lau lưỡi lên áo của cái xác, động tác gọn gàng đến mức giống như
làm việc này hàng trăm lần.
“Chưa ổn định.
“Nó hấp thụ tỉnh thể nhưng não vẫn chưa kịp thích nghi.
Lâm Thanh Mộc nhìn cái xác, rồi nhìn hắn.
“Ngươi cố ý không griết từ xa.
“Ừ”
“Ở đây có người nhìn.
Hắn quay đầu lại, liếc về đằng sau và mấy người canh gác ở trên vừa thấy cảnh hắn vừa giết
con quái vật chui từ lòng đất mà không dám phát ra lời, càng không đám nhìn thẳng hắn.
“Đi thôi.
hắn khẽ nói.
“Khu này sẽ an toàn tới sáng.
Lâm Thanh Mộc đi theo sau, dị năng thu lại.
Hai người rời khỏi khu container, bước chân dần hòa vào ánh đèn thưa thớt của trại.
Không ai dám lên tiếng hỏi, cũng không ai dám giữ họ lại, những kẻ gác đêm đứng im như
tượng gỗ, cho đến khi bóng Thường Sinh khuất hẳn mới dám thở mạnh.
Trên nền đất phía
sau lưng Thường Sinh, vệt máu vẫn còn chưa kịp khô, không ai dám lại gần để dọn.
Có những thứ, để nguyên như vậy tốt hơn.
Ra khỏi phạm vi ánh sáng chính, Thường Sinh dừng lại bên mép trại, nơi hàng rào sắt đã
cong vềênh vì một cú va đập.
Bên ngoài là vùng.
tối kéo dài, lẫn trong đó là mũi xác thối nhàn
nhạt, quen thuộc đến mức gần như hòa vào trong không khí.
Hắn dừng lại một lúc, lắng nghe, không có tiếng bò sát, càng không có tiếng le lết.
Hắn quay
người dựa lưng vào hàng rào, ánh mắt nhìn lên bầu trời tối đen phía trên trại.
Không sao,
không trăng, chỉ có một mảng đen tĩnh lặng.
“Ngày mai đi đâu?
nàng hỏi.
“Cao tốc phía đông”
“Có dấu vết di chuyển số lượng lớn, nhưng không phải đàn.
Lâm Thanh Mộc hơi nghiêng đầu:
“Zombie biến dị.
“Có thể, hoặc người.
Nàng không hỏi thêm.
Một lúc sau, hắn đẩy người rời hàng rào.
“Ngủ đi”
“Ta gác nửa đêm.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn một giây, rồi gật đầu.
Khi nàng rời đi, bóng Thường Sinh hòa hẳn
vào vùng tối ngoài rìa trại.
Không khí quanh hắn dần lắng xuống, như thể bóng đêm tự động
né tránh.
Xa xa, trong những góc tôi chưa có ánh đèn, có thứ gì đó khẽ chuyển động rồi dừng lại,
không tiến lên nữa, bởi chúng không dám.
Đêm ở trại Kinh Bắc trôi qua rất yên ổn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập