Chương 57:
Trại Đông Kinh
Gần sáng, sương mỏng phủ xuống.
Ánh đèn dầu tắt dần, chỉ còn những tiếng gió lùa qua những miếng tôn méo mó và nhịp thở của những người ngủ muộn chưa dậy.
Thường Sinh hắn vẫn đứng ở rìa trại.
Khi bầu trời phía đông vừa hửng lên một vệt ánh sáng, hắn đã quấn kiếm đeo ngang hông, xoay cổ tay cho tan đi cảm giác lạnh cứng trong khớp.
Đêm qua không có thứ gì dám lại gần Những dấu vết còn sót lại ngoài hàng rào đã biến mất, như thể cả vùng tối kia tự hiểu ranh giới của mình.
Hắn bắt đầu đi quay trờ lại trại.
Lâm Thanh Mộc đã dậy từ lúc nào, đang.
ngồi bên thùng nước, rửa mặt bằng nước lạnh.
Dị năng của nàng thu gọn đến mức gần như không cảm nhận được, nhưng ánh mắt thì tỉnh táo.
“Không có động tĩnh?
nàng khẻ hỏi.
“Ừ”
“Chúng tránh rồi.
Hai người không nói gì thêm, đây không phải là lần đầu, cũng sẽ không phải là lần cuối.
Một lúc sau, trong trại có tiếng xôn xao.
Người thức dậy, kẻ thu dọn đồ, vài ánh mắt lén nhìn Thường Sinh rồi nhanh chóng quay người đi.
Không ai hỏi gì thêm về đêm qua thế nào, bởi kết quả đã nằm ngay đó yên ổn.
Thường Sinh lấy balô, kiểm tra nhanh:
nước, lương khô, đồ đóng hộp, đèn pin, không thừa cũng chẳng thiếu.
“Đi thẳng ra ngoài?
Lâm Thanh Mộc hỏi.
“Không cần báo.
Ra khỏi trại, cảnh vật thay đổi.
Nhà xưởng bỏ hoang, xe cháy nằm nghiêng ven đường, mặt đường, mặt nhựa cao tốc nứt gãy như những vết sẹo.
Gió thổi qua, mang theo mùi bụi, mùi dầu khô và mùi máu nhàn nhạt.
Lâm Thanh Mộc đi phía sau hắn một bước.
những dây leo rung vì gió xung quanh bị thứ gì đó chạm vào, nàng mới khẽ lên tiếng.
“Bên phải, có động.
Thường Sinh đổi hướng đi chéo ra giữa cao tốc, bước chân vẫn đều, tay vẫn đặt lên chuôi kiếm, chưa rút ra.
Một chiếc xe tải lật nghiêng phía trước.
Bên dưới gầm xe, có một bóng đen chậm rãi trườn ra ngoài, không gào thét, không lao lên.
Da xám nứt nẻ, cột sống nhô cao lên bất thường, móng tay cào nhẹ lên mặt đường phát ra tiếng ken két khó chịu.
Zombie biến dị sơ cấp.
Thường Sinh không cần dùng kiếm khí, cũng chẳng cần dùng ngự kiếm, hắn bước lệch nửa thân, {Quỷ Ảnh Mê Tung)
chỉ thoáng qua trong một giây, không để lại tàn ảnh rõ ràng, ch đủ làm cho đối phương phán đoán sai.
Zombie kia vồ hụt, trọng tâm lệch đi đúng khoảng khắc đó.
Kiếm phát ra, không có ánh sáng, cũng không có tiếng gió xé.
chỉ là một đường.
thẳng tuyệt đối, Lưỡi kiếm lướt sát bên cổ Zombie, không chém ngang mà đâm xuyên từ cổ họng xuống xuyên qua tim rồi kéo ngược lên, phát nát toàn bộ trục thần kinh.
Động tác liền mạch không hề dư thừa.
Zombie biến dị kia giật mạnh một cái, móng tay cào lên mặt đường tạo ra tiếng ken két chói tai, rồi thân hình cứng đờ, đổ xập suông nên bê tông.
Thường Sinh thu lại kiếm, bước qua sát, không quay đầu, hắn theo thói quen lau v:
ết máu trên kiếm rồi mới quấn kiếm lại đặt ngang hông.
Hắn liếc nhìn lại trên cao tốc, quá sạch không phải là sạch theo nghĩa không có Zombie, mà là sạch có chủ ý.
Những xác cũ bị kéo ra xa lề đường, vài vết bánh xe chồng lên nhau, không.
mới nhưng cũng chưa quá lâu.
“Có người đi trước.
“Không ít.
Thương Sinh đáp lại.
“Bọn họ biết cách xử lý dấu vết, nhưng lại không đủ gọn.
Hắn đổi hướng đi, không đi giữa cao tốc nữa mà là men theo làn khẩn cấp, nơi xe cháy đen khuất tầm nhìn.
Mỗi bước đều đặt đúng chỗ, không tạo lên tiếng vang.
Cả hai đi thêm tầm hai trăm mét.
Lâm Thanh Mộc bỗng dừng lại.
“Có mùi máu.
nàng khẽ nói.
“Chưa quá một giờ.
Thường Sinh ra hiệu dừng lại, cả không gian như lắng xuống, phía trước, sau một dãy xe cor đâm chồng lên nhau, có tiếng thở gấp bị cố nén lại.
Không phải là Zombie nhịp thở không đều, có ý thức, có sợ hãi.
Hắn không rút kiếm ra, chỉ bước lên một bước, để lộ bản thân trong ánh sáng mờ buổi sóm.
“Ra đi.
Thường Sinh nói.
“Hoặc là ta sẽ coi các ngươi là kẻ địch.
Im lặng kéo dài ba giây, rồi có người đứng lên.
Chỉ có ba người, hai nam, một nữ, tay cầm v-ũ k-hí tự chế.
Người đàn ông đi trước có vết sẹo dài ngang má, cũ nhưng rất rõ, ánh mắt cảnh giác nhưng không hề dấu hiệu điên loạn.
“.
Chúng tôi không có ý gây chuyện.
người có sẹo nói.
“Chỉ đi nhặt đồ.
Thường Sinh nhìn thẳng vào hắn, không phải là nhìn khuôn mặt, mà là tư thế.
Chân không run, tay cầm v-ũ k:
hí không siết chặt quá mức.
Ánh mắt luôn liếc sang bên trái, không nhìn thẳng vào Lâm Thanh Mộc.
“Nhặt đồ thì nhặt nhanh.
Thường Sinh bình tĩnh nói.
“Cao tốc này không an toàn.
Người kia im lặng một chút.
“Có đàn Zombie đang di chuyển?
hắn hỏi.
“Không.
“Có người.
Câu trả lời rất ngắn.
Người đàn ông có sẹo kia khẽ cười.
“Vậy thì đúng là không an toàn.
Hắn lùi một bước, tồi ra hiệu cho hai người đằng sau.
“Cảm ơn, chúng tôi sẽ tránh đi.
Ba người kia rút lui rất nhanh, không quay đầu, cũng không đặt câu hỏi thêm.
Hắn và Lâm Thanh Mộc đi tiếp, cao tốc phía đông mở ra trước mặt, kéo dài như một vết nứt khổng lồ trên mặt đất.
Xa xa, có một cột khói mỏng bốc lên, rất nhạt gần như hoà trong sương.
“Có chỗ trước mặt.
Lâm Thanh Mộc nói.
“Chúng ta qua đó xem sao”.
Cao tốc dần thu hẹp lại khi mà tiến gần khu giao lộ cũ.
Những tấm biển chỉ đường gãy nát treo xiêu vẹo, chữ đã phai nhưng mũi tên vẫn chỉ về một hướng.
Khu dịch vụ liên tính.
Nơi từng đông đúc người qua lại, giờ chỉ còn là bê tông và những bóng đen lảo đảo.
Thường Sinh dừng lại trên cầu vượt, từ đây nhìn xuống có thể thấy rõ.
Bên dưới là một cụm người sống sót quy mô không nhỏ, lớn hơn trại Kinh Bắc gần gấp đôi.
Container xếp thành vòng cung, xe tải chặn lối, có tháp canh dựng tạm bằng thép và gỗ.
Khói bốc lên không hề che giấu, chứng tỏ bọn họ không hề sợ phát hiện.
“Không phải trại lang thanh” Lâm Thanh Mộc nói.
“Có tổ chức.
“Ừ.
Thường Sinh đáp.
“Có người làm chủ.
Hắn quan sát rất kỹ, lính gác không hề đi loạn, tuyến tuần tra cố định.
Có người còn mang súng trường.
Quan trọng nhất là không khí không hề hỗn loạn, không có kẻ la hét không có cảnh tranh giành.
“Ít nhất không phải là ổ ăn thịt” nàng nói.
“Nhưng có vẻ cũng không hiển” hắn đáp lại.
Cả hai người bắt đầu đi xuống, không hề che giấu cũng không né tránh, một đường đi thẳng chưa tới trăm mét, đã có ba người trước mặt chặn đường.
Không giơ súng ngay, nhưng tay vẫn đặt sẵn như thể có biến họ có thể tấn c'ông ngay lập tức.
“Dừng lại” một người lên tiếng lớn.
“Khai báo mục đích.
Thường Sinh đứng yên.
“Qua đường, không gây chuyện.
Người lính gác nhìn hắn một cái, rồi liếc qua Lâm Thanh Mộc.
Ánh mắt hắn nhìn lại rất lâu thanh kiếm quấn vải của Thường Sinh.
“Qua đường không đi ban ngày.
“Nhất là hai người.
“Ban đêm càng phiền hơn.
“Ta không thích làm ồn.
Không khí lúc này căng như dây đàn, nhưng ngay lúc đó, từ phía sau vang lên một giọng.
trầm:
“Để họ vào.
Một người đàn ông bước ra đội canh gác, khoảng bốn mươi tuổi, thân hình rắn chắc.
Ánh mắt ông ta rất bình tĩnh, không hề hung hăng, cũng không yếu.
Ông ta nhìn Thường Sinh rất lâu.
“Ngươi là người ở Kinh Bắc.
“Không”
“Đêm qua là ngươi.
Không phải là câu hỏi, mà là khẳng định, Thường Sinh không hề phủ nhận.
Người đàn ông gật đầu.
“Ta là Lý Thường Kiệt.
“Là quản trại.
“Nơi đây là trại Đông Kinh.
Hắn xoay người.
“Cho họ vào.
Không ai phản đối, khi bước qua cổng.
Lâm Thanh Mộc cảm nhận rõ được những ánh mắt xung quanh không phải là tò mò, mà là đánh giá.
Mọi người đều quen với việc cân nhắc đến giá trị của kẻ khác.
Lý Thường Kiệt dẫn họ vào bên trong.
oi lại vài ngày.
hắn nói thẳng.
“Không có cam kết gì.
“Đổi lại?
“Đối lại, nếu có loạn ngươi sẽ ra tay.
Thường Sinh nhìn ông ta một lúc.
“Ông không sợ tôi à”
Lý Thường Kiệt cười nhạt.
“Ngươi dám đứng ngoài rìa trại cả đêm, còn đáng tin hơn kẻ cười nói trong ánh lửa.
Chỉ một câu đó lại khiến Thường Sinh bật cười.
Lâm Thanh Mộc đứng cạnh sững sờ, đây là lần đầu tiên nàng thấy.
hắn cười với người khác.
Lý Thường Kiệt nhìn thấy nụ cười đó, chỉ nhếch mép rất nhẹ, như thể đã đoán trước.
“Ta nói sai à?
ông ta hỏi.
chỉ là.
hắn ngừng một nhịp, nụ cười nhanh chóng tắt đi, quay lại vẻ lạnh quen thuộc.
“Đã lâu rồi không có ai nhìn người khác theo cách đó.
“Cách nào?
Lý Thường Kiệt hỏi.
“Không nhìn xem có thể bốc được bao lâu.
“Mà nhìn xem có thể đứng được bao lâu.
Không khí quanh đó dịu xuống hẳn.
Lý Thường Kiệt không hỏi thêm, chỉ xoay người tiếp tục dẫn đường.
Họ đi xuyên qua khu container trung tâm, nơi có người đang chia lương thực, sửa xe, nhóm bếp.
Mọi thứ không Ồn ào, những cũng không yên bình giả tạo, đây là kiểu trật tự được xây dựng bằng mồ hôi về nỗi sợ.
“Trại này không thiếu người mạnh.
Lý Thường Kiệt vừa đi vừa nói.
“Nhưng thiếu người biết lúc nào nên dừng tay.
Ông ta dừng lại trước một khu container riêng biệt, xung quanh dược dọn sạch, không quá xa trung tâm, cũng không quá gần cổng.
⁄ỞỜ đây”
“Không ai làm phiền, nhưng cũng không ai bảo vệ”
Thường Sinh nhìn qua một vòng, gật đầu.
“Đủ rồi.
Lý Thường Kiệt quay sang Lâm Thanh Mộc.
“Cô dùng dị năng thực vật đúng không?
Nàng hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu.
“Đừng quá lộ liễu.
Ông tanói thẳng.
oi đây, cái gì hữu dụng quá thì dễ bị nhắm vào.
“Tôi biết.
nàng đáp.
Lý Thường Kiệt quay người rời đi, nhưng trước khi đi hẳn, ông ta dừng lại, không quay đầu.
“Đêm nay.
“Không cần ra ngoài.
“Nếu có chuyện, ta sẽ cho người gọi.
Thường Sinh nhìn theo bóng lưng đó, không trả lời.
Khi chỉ còn lại hai người, Lâm Thanh Mộc mới khẽ lên tiếng:
“Ngươi vừa tồi.
Thường Sinh cắt lòi.
“Ta cười.
“Vì ông ta?
nàng hỏi.
Hắn im lặng một lúc.
“Vì ông ta nhìn ta như một con người.
“Không phải là vrũ k:
hí.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn, ánh mắt mềm xuống.
“Vậy thì ở đây.
nàng nói khẽ.
“Ít nhất, ngươi không cần tự khóa mình lại quá chặt.
Thường Sinh không đáp lại ngay.
Hắn nhìn về phía trại, nơi ánh lửa bếp đang bốc lên, người sống sót đi qua đi lại, mỗi người đều mang trên người những câu chuyện mà họ chưa kịp kể.
“Chỉ là tạm thời, nhưng đủ để thở.
hắn nói.
Gió chiểu thổi qua khu container, mang theo mùi thức ăn loãng và khói dầu.
Một buổi tối bình thường hiếm hoi, không có tiếng gầm, không có máu tươi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập