Chương 62: Con Đường Về Phía Tây Bắc

Chương 62:

Con Đường Về Phía Tây Bắc

Trời sáng lên rất chậm, không có bình minh rực rỡ, chỉ là màn xám nhạt dần bóng tối bị đẩy lùi từng chút một khỏi các góc phố.

Sương mỏng phủ thấp mặt đất, đọng trên những thanh ray đường sắt cũ và mái tôn rỉ sét thành những giọt nước.

Thương Sinh hắn mở mắt trước, hắn đã thoát ra khỏi trạng thái vận chuyển.

{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)

mắt hắn đã bót đỏ dần và những đường gân mạch hắn đã lắng xuống chuyển thành màu xanh bình thường.

Hắn không đứng dậy ngay, mà ngồi yên lắng nghe động tĩnh xung quanh.

Không có tiếng gào, không có tiếng kéo lê, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa, và âm thanh kim loại v-a chạm với nhau tạo ra tiếng động rất nhẹ.

Một đêm đã trôi qua mà thị trấn này vẫn còn nguyên.

Hắn bắt đầu đứng dậy bước ra đến cửa sổ.

Ánh sáng buổi sáng lộ rõ những gì đêm qua bị che giấu:

dấu chân hỗn loạn trên nề đất ở rìa thị trấn vẫn chưa bị gió xóa đi, vết cào trên tường bên ngoài, và những mảng máu khô loang lổ kéo dài phía đường lớn.

Chúng đã tới, nhưng không vào sâu.

Lâm Thanh Mộc tỉnh dậy ngay sau đó.

Nàng nhìn theo hướng ánh mắt hắn, không cần hỏi.

“Bị chặn ở ngoài.

“Ừ”

Thương Sinh xuống cầu thang trước, kiểm tra lối ra vào.

Cửa vẫn còn nguyên, không có dấu hiệu va đập.

Điều đó có nghĩa là đàn Zombie này chỉ lướt qua, bị thứ gì đó dẫn đi, hoặc có thể đon giản là chưa phát hiện ra họ.

Hai người bắt đầu rời khỏi căn nhà khi sương sớm còn chưa tan đi.

Quảng trường buổi sáng trông khác hắn.

Ánh sang làm lộ ra những chi tiết bị bỏ sót:

một chiết xe tải lật nghiêng ở góc đường, thùng xe trống rỗng.

Vài tấm biển cảnh báo bị kéo đổ, và ở ngoài bồn phun nước lúc trước, có một v-ết máu mới, chưa bị khô hẳn đi.

Thường Sinh dừng lại, dùng mũi giày khẽ chạm vào.

“Không phải là người.

hắn nói.

“Zombie?

⁄Ừ, nhưng có vẻ không bị griết ở đây.

Bị kéo tới rồi kéo đi.

Lâm Thanh Mộc cau mày lại:

“Có nghĩa là tối qua có biến dị đi ngang qua?

“Hoặc một đàn lớn hơn.

Không cần trí tuệ.

Chỉ là cẩn số lượng và bản năng tụ hội lại.

Họ tiếp tục kiểm tra quanh thị trấn, không đi sâu, chỉ vòng ngoài.

Ở phía tây, gần đường lớn, mặt đất bị cày nát, có dấu kéo rất rõ, chồng chéo lên nhau.

Một số Zombie bị giảm nát, đầu không còn hình dáng, xương gãy vụn, như bị chính đồng loại đè chết.

Thường Sinh nhìn những dấu vết đó khá lâu.

“Nơi này không thể ở lại lâu.

hắn nói.

“Ta cũng nghĩ vậy.

Lâm Thanh Mộc đáp.

“Nhưng ít nhất ban ngày vẫn an toàn.

Hắn gật đầu, mở bản đồ cũ ra trên nắp ca pô chiếc xe họ đậu từ tối qua.

Khu vực Lý Thường Kiệt đánh dấu nằm sâu hơn phía tây bắc, vượt qua một dải đổi thấp rồi mới tới noi.

“Nếu đi ngay bây giờ, trước trưa có thể ra khỏi vùng này.

Hắn khép bản đồ lại, ra hiệu lên xe.

Khi động cơ khởi động, tiếng n-ổ khô khang vang lên phá tan sự yên tĩnh của buổi sáng.

Ở rất xa, phía ngoài thị trấn, một vài tiếng gào yếu ớt vang lên đáp lại, nhưng không có thứ gì tiến lại gần.

Chiếc xe cứ thể lăn bánh rời khỏi quảng trường.

Thị trấn bỏ hoang dẫn khuất sau màn sương, quay trở lại trạng thái vốn có của nó, một cái bẫy tự nhiên, không cần trí tuệ để giết người.

Chiếc xe vừa rẽ ra khỏi đoạn đường đá vụ thì Thương Sinh giảm tốc.

Phía trước, giữa con đường nhựa bằng phẳng nứt né, có ba người đang đi bộ.

Không hề có dấu hiệu lảo đảo, không có lê chân, bước đi không đều nhưng có nhịp, mang, theo sự cảnh giác rõ ràng của người sống sót.

Ba người họ cũng thấy chiếc xe.

Gần như cũng lúc, ba người họ cũng dừng lại, chỉ đứng yên giữa đường.

Thương Sinh không bấm còi, hắn thả ga, để xe tự trôi chậm lại rồi dừng hẳn cách họ khoảng ba mươi mét.

Khoảng cách đủ xa để không bị tập kích, nhưng cũ đủ để nhìn rõ.

Ba người, hai nam một nữ.

Quần áo cũ, bẩn, vá chằng chịt.

Trên người đều có vết trầy xước cũ, không mới.

Người đi giữa cầm một cây tuýp sắt, không giơ lên, nhưng tay siết rất chặt.

Lâm Thanh Mộc mở cửa xe, nhưng không bước xuống vội.

“Người sống.

nàng nói nhỏ.

“Ừ.

Thường Sinh nói.

“Và đói.

Hắn mở cửa, bươc ra, đứng cạnh đầu xe.

Tay không đặt lên chuôi kiếm, nhưng vị trí đứng rã chuẩn, chỉ càn nửa giây là rút kiếm ra.

Người đàn ông đi giữa lên tiếng trước.

Giọng khàn, cổ họng khô:

“Chúng tôi.

không có ý chặn đường.

Thường Sinh không trả lời.

Hắn đang quan sát, mắthọ không đỏ, da không tái xám, hơi thở gấp, nhưng không thối.

“Các người từ đâu tới?

hắn hỏi.

“Phía nam.

người kia đáp nhanh.

“Một trại nhỏ.

Mất rồi”

Không nói vì sao mất, cũng không cần nói.

Người phụ nữ phía sau nuốt nước bọt, ánh mắt lướt nhanh qua chiếc xe, rồi dừng ở balô phía sau ghế lái.

Ánh nhìn đó không che giấu được.

Lâm Thanh Mộc bước xuống xe lúc này.

Nàng không mở dị năng, chỉ đứng bên cạnh Thường Sinh.

“Các người đi đâu?

nàng hỏi.

“Không biết, chỉ là đi.

Ở lại thì chết.

Một khoảng im lặng.

ngắn, gió thổi qua, mang theo mùi bụi và máu rất nhạt từ thị trấn phía sau.

Lâm Thanh Mộc lên tiếng:

“Con đường này không an toàn.

Ban đêm sẽ tụ Zombie.

Người kia gật đầu.

“Chúng tôi biết.

“Vậy tại sao vẫn đi?

Người đàn ông cười rất khẽ, gần như không thành tiếng:

“Vì đứng yên còn c.

hết nhanh hơn.

Câu trả lời đó không sai.

Lâm Thanh Mộc nhìn ba người thêm một lần nữa, rồi quay sang Thường Sinh đứng bên cạnh.

Hắn hiểu ánh mắt nàng, khẽ lắc đầu rất nhẹ không phản đối, nhưng nhắc nhở.

“Chúng ta không đi cùng.

Lâm Thanh Mộc nói thẳng.

“Nhưng tôi có thể cho các người một thứ.

Ba người căng thẳng hẳn lên.

Lâm Thanh Mộc mở cốp xe, lấy ra hai chai nước, một gói lương khô, đặt xuống mặt đường, rồi lùi lại một bước.

“Lấy rồi đi hướng đông.

nàng nói.

“Đừng bám theo xe này.

Người đàn ông nhìn đổ, rồi nhìn Lâm Thanh Mộc rồi nhìn lại Thường Sinh vẫn đứng đó, do dự chỉ một giây.

“Cảm ơn.

hắn nói, giọng rất thấp.

Ba người chậm rãi tiến lên, nhặt đổ, rồi lập tức rời đường, đi lệch sang một lối nhỏ khác không ngoái đầu lại.

Thường Sinh không nói gì đi lên xe, động cơ nổ máy.

Khi xe lăn bánh vượt qua họ, Lâm Thanh Mộc nhìn qua gương chiếu hậu.

Ba bóng người nhỏ dần, rồi bị khúc cua nuốt mất.

“Ngươi nghĩ họ sống được bao lâu?

nàng hỏi.

Thường Sinh nhìn con đường phía trước.

“Nếu không ngu.

hắn đáp.

“Thì lâu hơn hôm nay.

Xe tăng tốc, rời khỏi đoạn đường đó, phía trước, địa hình bắt đầu nhô cao dần ra khỏi vùng trũng, hai bên bắt đầu xuất hiện những gò đất trơ trụi và nền nhà sụp đổ rãi rác.

Cảm giác ẩm thấp ban nãy nhạt dần, nhưng đổi lại là một sự trống trải khiến người ta khó chịu.

Thương Sinh không nói gì, chỉ giữ tốc độ ổn định.

Bản đồ mở trên bàng điều khiển, khu thị trấn trung chuyển đã ở phía sau, trước mặt là một dải đường nối sang vùng đổi thấp nơi từng là khu dân cư ngoại vi.

Lâm Thanh Mộc phá vỡ im lặng trước.

“Ba người vừa rồi.

nếu họ quay lại, bám theo từ xa thì sao?

“Ta sẽ biết.

Thường Sinh đáp lại.

“Và họ cũng nên biết mình không nên làm vậy.

Không phải là lời đe dọa, chỉ là hắn nói sự thật.

Xe chạy thêm chừng nửa tiếng.

Hai bên đường bắt đầu xuất hiện dấu vết mới hơn:

vỏ đạn rả rác, một chiếc xe tải lật nghiêng, cử sau bị cạy nát.

Trên nền đất có dấu vệt kéo dài không đều như có thứ gì đó bị kéo lê đi, nhưng không phải là xác Zombie.

Thường Sinh giảm tốc lại.

“Có người từng đóng chốt ở đây, không lâu.

hắn nói.

Lâm Thanh Mộc quan sát xung quanh.

Dây leo khẽ bò ra từ ống tay áo, nhưng không bò xa, chỉ chạm mắt đất rồi thu hồi lại.

“Bị dòn rồi.

nàng nói.

“Không phải Zombie làm.

Hắn gật đầu.

Zombie không thể nào dọn sạch dấu vết như vậy, chúng chỉ để lại đống hỗn loạn.

Xe đi thêm một đoạn thì dừng hẳn.

Phía trước, còn đường bị chắn bởi một dải thép gai kéo ngang, cắm vôi nhưng chúng có tính toán.

Không hề cao nhưng buộc xe phải dừng.

Thường Sinh tắt máy, hai người không xuống xe ngay.

“Không phải là trại.

Lâm Thanh Mộc nói.

“Trại sẽ dựng nhiều lớp hơn.

“Ừ.

hắn đáp.

“Là một nhóm săn lẻ.

Ngay khi câu nói dứt, từ hai bên đường, bốn người lần lượt lộ diện.

Không che giấu.

Không nấp kỹ.

Họ cầm v-ũ khí đủ loại:

dao dài, súng ngắn cũ, một cây nỏ tự chế.

Người đi đầu giơ tay, ra hiệu dừng lại.

“Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện.

hắn nói lớn.

Thường Sinh mở cửa xe, bước xuống.

Lần này, tay phải hắn đặt lên chuôi kiếm, không hề che giấu.

“Nói “

Người kia liếc nhanh qua Lâm Thanh Mộc, tồi lại nhìn xe.

Ánh mắt dừng lại ở balô, thùng đí Phía sau, không giấu được tính toán.

“Đường này bọn tôi quản lý.

hắn nói.

“Muốn đi qua, để lại ít đồ.

Không phải là cướp trắng trọn, chỉ là một lời thăm dò.

Thường Sinh không nói gì, ánh mắt hắn liếc qua từng tên.

“Các ngươi quản được bao lâu TỔỒi?

Người kia nhíu mày lại:

“Liên quan gì?

“Liên quan đến việc các ngươi có sống qua hôm nay không.

Thường Sinh đáp lại.

Không khí chùng xuống lại, một kẻ phía sau nhích chân lên, nắm chặt cán dao.

Lâm Thanh Mộc cảm nhận được ở trong xe, hơi thở gấp gáp của họ không giống người có kinh nghiệm chiến đấu như Thường Sinh.

Họ đang đói, mệt và sợ.

Ánh mắt tên cầm đầu nhìn Thường Sinh, liếc qua chiếc áo giáp khoác bên trong màu đen xanh, vết sẹo bên mắt phải, và cuối cùng là thanh kiếm được quấn vài sau hông ở Thường, Sinh.

Thường Sinh không nói nữa, bước lên một bước.

“Ta không tìm chuyện, nhưng cũng không mua đường.

Một giây, hai giây.

Người cầm nỏ kia nuốt nước bot, cuối cùng, kẻ cầm đầu giơ tay lên lần nữa, nhưng lần này 1.

hạ xuống.

“Đi đi” hắn nói, giọng không cam tâm.

“Nhưng đừng quay lại.

Thường Sinh không đáp, hắn quay người, trở lại xe.

Người kia kéo thép gai sang một bên, đủ để xe Thường Sinh đi qua.

Xe nổ máy, lăn bánh chỗ thép gai đã dọn.

Khi đi xa, Lâm Thanh Mộc mới thở ra một hơi.

“Họ có thể sẽ biến thành thứ khác thôi.

nàng nói.

“ÙỪ” Thường Sinh nhìn con đường phía trước, nơi đổi thấp nối tiếp nhau.

Xe rời khỏi đoạn chướng ngại, con đường đốc dần lên.

Hai bên không còn nhà cửa đổ nát nữa, mà thưa ra thành những bãi đất trống xen kẽ là những rừng cây thấp.

Cỏ dại mọc cao đầu gối, bị bánh xe cán qua phát ra tiếng sột soạt.

Thường Sinh lái xe rất đều, không nhanh, nhưng cũng không chậm.

Nhưng Lâm Thanh Mộc nhận ra một thay đổi rất nhỏ:

hắn không nhìn bản đồ nữa.

Hắn đang quan sát địa hình.

“Đám kia không phải là mối nguy.

nàng nói khẽ.

“Ừ.

Thường Sinh đáp.

“Nhưng sự tồn tại của chúng nói lên một chuyện khác.

“Có người sống sót tụ lại ở phía trước?

“Hoặc có thứ khiến người ta không dám đi sâu thêm.

hắn sửa lại.

Xe leo qua một con đốc dài.

Khi lên tới đỉnh, tẩm nhìn lúc này mới mở rộng ra.

Phía trước là thung lũng nông, ở giữa có một khu dân cư cũ không lớn, chỉ vài chục căn nhà thấp, một nhì kho xi măng, và một tháp nước đã nghiêng hẳn sang một bên.

Không có khói, không có cờ hiệu, nhưng dấu vêt di chuyển rất rõ ràng, như thể không sợ bị ai phát hiện.

Đường đất dẫn xuống thung lũng có rất nhiều vết chân chồng chéo, cũ mới lần lộn.

Không phải là một hai con Zombie đi lạc.

Thường Sinh dừng xe ở trên cao.

⁄ỞỜ đây”

“Không phải là điểm trung chuyển Lý Thường Kiệt nói.

Lâm Thanh Mộc nhíu mày.

Hắn tắt máy.

Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim loại nguội dần trong động cơ.

Hai người xuống xe.

Lâm Thanh Mộc đặt tay lên mặt đất.

Dị năng lan ra rất chậm, không khuếch tán rộng, chỉ dò theo các vết chân:

“Zombie cấp thấp.

“Rất nhiều.

Nhưng rải rác.

“Ban đêm chúng tụ lại ở vùng trũng.

Thường Sinh nhìn về phía thung lũng.

“Sáng lại tản ra.

“Không có kẻ điều khiển?

nàng hỏi.

Hắn lắc đầu:

“Nếu có, đã không để chúng di chuyển hỗn loạn thế này.

Đó là điều khiến hắn hơi khó chịu.

Zombie đúng là không có trí tuệ.

Nhưng tập tính thì có.

Và nơi này giống như một điểm tụ tự nhiên địa hình thấp, ẩm, nhiều vật che chắn.

Một cái bẫy tự nhiên cho bất kỳ ai không cẩn “Đi vòng?

Lâm Thanh Mộc đề nghị.

Thường Sinh nhìn bản đồ lần nữa.

Nếu vòng, họ sẽ mất ít nhất một ngày, còn phải đi qua khu rừng rậm hơn nơi tầm nhìn kém, khó chạy xe.

“Không.

hắn nói.

“Đi xuyên.

Nàng nhìn hắn.

“Nhưng không xuống ngay.

Thường Sinh mở thùng xe, lấy ra vài chai nhiên liệu còn sót lại, cùng một mảnh kim loại gỉ.

Hắn không giải thích, chỉ bước ra xa chừng vài chục mét, chọn một lối phụ dẫn xuống thung lũng.

Hắn đổ nhiên liệu thành một vệt mỏng, không nhiều, chỉ vừa đủ bốc mùi.

Rồi dùng kim loại gõ nhẹ vào đá.

Keng—!

Keng—!

Âm thanh không lớn, nhưng trong không gian yên tĩnh, nó lan rất xa.

Khoảng mười giây sau từ dưới thung lũng, những tiếng gào lẻ tẻ vang lên.

Không đồng loạt.

Không hung hãn.

Chỉ ]

phản xạ.

“Ngươi đang kéo chúng sang hướng khác.

Lâm Thanh Mộc hiểu ra.

“Ừ.

hắn đáp.

“Dọn đường ”

Hắn châm lửa.

Ngọn lửa không bùng lên lớn, chỉ cháy thành một dải đỏ thấp, khói đen mỏng bốc lên, mang mùi rất nồng.

Đối với Zombie cấp thấp, mùi đó đủ để hấp dẫn hơn bất cứ thứ gì khác.

Từ xa, những bóng dáng lảo đảo bắt đầu xuất hiện, chậm rãi kéo về phía ngọn lửa.

“Chúng sẽ tụ lại ở đó ít nhất nửa ngày.

hắn nói.

“Đủ cho chúng ta đi qua.

Lâm Thanh Mộc nhìn hắn một lúc, rồi gât đầu.

“Đi thôi.

Hai người quay lại xe, lái xuống thung lũng theo hướng ngược lại.

Con đường.

đất xóc nảy, nhưng không có Zombie lao ra.

Chỉ có những bóng lưng đang lảo đảo đi xa dần, bị mùi và ánh lửa dẫn dụ.

Khi xe đi tới giữa khu dân cư cũ, Thường Sinh bỗng giảm tốc.

“Có người từng trú ở đây.

hắn nói.

“Nhưng rời đi rất vội.

Xe không dừng lại lâu.

Họ đi xuyên qua thung lũng, rời khỏi khu dân cư cũ khi mặt trời đã đứng yên.

Phía sau, khói mỏng vẫn còn bốc lên, tiếng gào lẻ tẻ vang vọng rồi dần bị khoảng cách nuốt mất.

Con đường phía trước không còn là lộ đất nữa.

Nhựa đường xuất hiện lại, dù nứt nẻ nhưng vẫn liền mạch.

Hai bên đường bắt đầu có biển báo cũ, chữ sơn phai nhưng chưa mất hẳn.

Cộ điện đứng.

thẳng hơn, không còn nghiêng:

đổ hàng loạt.

Đi được thêm gần một giờ, Lâm Thanh Mộc là người lên tiếng trước.

“Có người.

Không phải cảm giác mơ hồ.

Là rất rõ.

Phía trước, ở đoạn giao lộ lớn, có một chiếc xe tải nhỏ đang chậm rãi chạy ngang.

Không gấp gáp.

Không né tránh.

Phía sau nó, xa hơn một chút, còn có một chiếc bán tải khác, thùng xe che bạt, bánh xe sạch đến mức lạ.

Thường Sinh giảm tốc.

Hai bên đường bắt đầu xuất hiện nhà cửa liền dãy.

Không phải nhà hoang.

Có cửa sổ còn kính, có rèm kéo nửa chừng.

Trên ban công, thậm chí có quần áo phơi cũ, nhưng là mới phơi, không bị gió mưa ăn mòn.

“.

“ Lâm Thanh Mộc im lặng.

Xe của họ vừa lăn vào khu vực này, lập tức có ánh mắt nhìn tới.

Không hề lộ liễu.

Chỉ là những cái liếc rất nhanh, rất quen ánh mắt của người sống sót đã quen đánh giá xem kẻ khác là nguy hiểm, có giá trị, hay nên tránh xa.

“Không giống trạm trung chuyển.

nàng nói khẽ.

“Ừ.

Thường Sinh đáp.

Xe tiếp tục đi.

Càng vào sâu, cảnh tượng càng khiến người ta khó chịu theo một cách khác.

Có quầy hàng dựng ven đường chỉ là vài tấm ván ghép lại, bán nước lọc, pin cũ, thậm chí có cả bánh khô.

Có người đi bộ, mang túi, nói chuyện nhỏ với nhau.

Không ổn ào, nhưng hoàn toàn không giống một nơi vừa trải qua tận thế.

Một đứa trẻ ngồi trên bậc thềm, tay cầm lon rỗng, nhìn xe họ chạy qua.

Thường Sinh dừng xe lại, không phải vì nguy hiểm, mà vì quá bất thường.

Một người đàn ông trung niên đang đẩy xe hàng đi ngang qua, thấy họ dừng lại thì cũng.

khựng lại theo bản năng, tay siết chặt cán xe một nhịp, rồi thả lỏng khi thấy trong xe chỉ có hai người.

Thường Sinh mở cửa xuống xe.

“Xin hỏi.

giọng hắn không cao, rất bình thường.

“Đây là đâu?

Chương 62:

Con Đường Về Phía Tây Bắc

Trời sáng lên rất chậm, không có bình minh rực rỡ, chỉ là màn xám nhạt dần bóng tối bị đẩy lùi từng chút một khỏi các góc phố.

Sương mỏng phủ thấp mặt đất, đọng trên những thanh ray đường sắt cũ và mái tôn rỉ sét thành những giọt nước.

Thương Sinh hắn mở mắt trước, hắn đã thoát ra khỏi trạng thái vận chuyển.

{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)

mắt hắn đã bót đỏ dần và những đường gân mạch hắn đã lắng xuống chuyển thành màu xanh bình thường.

Hắn không đứng dậy ngay, mà ngồi yên lắng nghe động tĩnh xung quanh.

Không có tiếng gào, không có tiếng kéo lê, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa, và âm thanh kim loại v-a chạm với nhau tạo ra tiếng động rất nhẹ.

Một đêm đã trôi qua mà thị trấn này vẫn còn nguyên.

Hắn bắt đầu đứng dậy bước ra đến cửa sổ.

Ánh sáng buổi sáng lộ rõ những gì đêm qua bị che giấu:

dấu chân hỗn loạn trên nề đất ở rìa thị trấn vẫn chưa bị gió xóa đi, vết cào trên tường bên ngoài, và những mảng máu khô loang lổ kéo dài phía đường lớn.

Chúng đã tới, nhưng không vào sâu.

Lâm Thanh Mộc tỉnh dậy ngay sau đó.

Nàng nhìn theo hướng ánh mắt hắn, không cần hỏi.

“Bị chặn ở ngoài.

“Ừ”

Thương Sinh xuống cầu thang trước, kiểm tra lối ra vào.

Cửa vẫn còn nguyên, không có dấu hiệu va đập.

Điều đó có nghĩa là đàn Zombie này chỉ lướt qua, bị thứ gì đó dẫn đi, hoặc có thể đon giản là chưa phát hiện ra họ.

Hai người bắt đầu rời khỏi căn nhà khi sương sớm còn chưa tan đi.

Quảng trường buổi sáng trông khác hắn.

Ánh sang làm lộ ra những chi tiết bị bỏ sót:

một chiết xe tải lật nghiêng ở góc đường, thùng xe trống rỗng.

Vài tấm biển cảnh báo bị kéo đổ, và ở ngoài bồn phun nước lúc trước, có một v-ết máu mới, chưa bị khô hẳn đi.

Thường Sinh dừng lại, dùng mũi giày khẽ chạm vào.

“Không phải là người.

hắn nói.

“Zombie?

⁄Ừ, nhưng có vẻ không bị griết ở đây.

Bị kéo tới rồi kéo đi.

Lâm Thanh Mộc cau mày lại:

“Có nghĩa là tối qua có biến dị đi ngang qua?

“Hoặc một đàn lớn hơn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập