Chương 67:
Sức Mạnh Tà Môn
Thường Sinh cứ thế đi dạo xung quanh giết đa phần toàn là Zombie cấp thấp lảng vãng, hắr đi thêm một chút.
Không gian dần mở ra, khu dân cư thưa thớt chuyển thành bãi đất xen lẫn nhà kho sập nửa mái.
Ở đây, mùi tanh không còn là lác đác mà đậm đặc.
Hắn dừng lại.
Ba con Zombie bước ra từ phía sau một bức tường sập.
Khác hẳn lần trước, cơ thể chúng cao lớn hơn, cơ bắp phồng cứng, da xám sẵm pha đen, khớp xương chuyển động trơn tru đến gần như còn ý thức.
Một con trong đó, móng vuốt đã biến dạng thành sừng cong, cào xuống dưới mặt nền bê tông tạo ra tiếng rì rì rõ rệt.
Zombie cấp trung.
Thường Sinh hắn không rút kiếm, thở ra một hơi.
{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} vận chuyển sâu hon một tầng.
Huyết khí không còn chỉ bám dưới da mà ăn xuống cơ bắp, ép chặt từng sợi gân.
Con đầu tiên gầm lên lao tới.
Thường Sinh bước chéo sang trái, tránh cú vồ trực diện, bàn tay vỗ nhẹ lên sườn đối phương Chỉ một cái chạm, huyết độc lập tức thẩm thấu, nhưng lần này không tan rã ngay.
Zombie cấp trung gầm lên, xoay người phản công.
“Ừm.
Thường Sinh gật nhẹ.
Hắn xoay cổ tay, huyết khí bỗng nghịch chuyển, từ thẩm thấu chuyển sang kéo giật.
Nội tạng con zombie như bị bóp ngược từ bên trong, tiếng xương gãy vang lên răng rắc, thân thể nó khựng lại nửa nhịp.
Đủ rồi.
Một chưởng ấn thẳng vào ngực.
Lần này không phải ăn mòn từ từ, mà là bạo phát.
Lồng ngực nổ tung từ trong ra, con zombie đổ gục, không còn nhúc nhích.
Hai con còn lại không lùi.
Chúng lao lên cùng lúc, phối hợp vụng về nhưng hung hãn.
Thường Sinh hạ thấp trọng tâm, thân hình lướt đi giữa hai đòn công kích, huyết khí bọc kín hai cẳng tay.
Một con bị hắn khóa cổ từ phía sau.
Không bẻ, hắn siết.
Huyết độc theo động mạch cổ tràn thẳng lên não, lần này mất gần ba giây, lâu hơn zombie cấp thấp, nhưng kết cục vẫn như nhau.
Con zombie mềm ra trong tay hắn.
Con cuối cùng gào lên, nhảy bổ tới.
Thường Sinh xoay người, dùng vai đỡ, lực va chạm làm hắn trượt lùi nửa bước, bàn chân rí trên nền xi măng.
Hắn không phản công ngay, mà để huyết khí ăn mòn dần qua điểm tiếp xúc.
Zombie cấp trung run lên, thân thể co giật, rồi ngã sấp xuống.
Yên tĩnh trở lại.
Ở một mái nhà đổ cách đó không xa, một kẻ nấp sau tấm tôn gỉ, nín thở từ đầu đến cuối.
Hắn đã theo đối từ lúc Thường Sinh bước vào khu này.
Không dùng súng, không hề dùng dị năng.
Chỉ dùng một loại lực.
rất tà môn.
Ánh mắt hắn tối lại khi nhìn những xác zombie cấp trung.
nằm rải rác.
Rồi đất dưới chân khẽ rung, không mạnh, nhưng đều.
Kẻ ẩn nấp kia lập tức ngẩng đầu.
Từ phía sâu trong bãi đất trống, một bóng.
trắng bước ra, là một con chó.
Nhưng không còn là chó bình thường.
Lông trắng xám bết máu, thân hình cao gần bằng một con bò nhỏ, cơ bắ nổi rõ dưới da.
Cột sống gồ lên dị dạng, hai mắt đỏ sẫm, đuôi dài quét nhẹ xuống đất để lại vết hẳn sâu.
Zombie biến dị cấp trung.
Hắn siết chặt hàm răng, chính là nó.
Con quái vật đã g:
iết hơn mười người của hội hắn.
Sáu dị năng giả.
Chỉ còn hai kẻ sống sót bỏ chạy về báo tin.
Con chó ngẩng đầu, ánh mắt nó khóa chặt Thường Sinh, không lao vào trấn công ngay.
Nó cúi thấp thân hình, như đang đánh giá con mồi.
Thường Sinh lần đầu tiên khựng lại, hắn cảm nhận được.
Thứ này.
khác.
“Phiền phức.
Hắn đưa tay ra sau rút thanh kiếm sau hông, băng vải trắng từ từ trượt xuống, ngay khoảng khắc đó, con chó trắng lao tới, nhanh, khá nhanh.
Thường Sinh vừa kịp nghiêng người thì cái đuôi roi thép đã quất tới.
Ẩm—!
Thân thẻ hắn b:
ị đánh văng ra ngoài, lưng đập mạnh vào tường bê tông, bụi tung mù.
Huyết khí đang được vận chuyển tự động.
{Ngưng Huyết Chùy)
hiện hình máu chắn trước người, ngưng tự thành một lớp phòng ngự đặc.
Đòn quật thứ hai nên lên, lớp khí vỡ ra từng mảnh nhưng cũng đã chặn được lực chí mạng.
Thường Sinh hạ chân, đứng vững.
Mắt hắn tối lại.
Hắn di chuyển, thân hình hắn mờ đi như bóng ma.
{Quỷ Ảnh Mê Tung)
Trong mắt con chó trắng, Thường Sinh biến thành hai, rồi ba bóng.
Kiếm quang lóe lên, không phải chém thẳng, mà là cắt xiên, mang theo huyết khí ăn mòn.
Con chó gầm lên, móng vuốt quét ngang, đánh tan hai ảo ảnh, nhưng bóng thứ ba đã ở trên cao.
{Kiếm Phong)
Một nhát chém rơi xuống, gió kiếm rít lên bén ngót, huyết khí bám dọc lưỡi kiếm như rắn độc.
Lông trắng bị xé toạc, da thịt cháy xém.
Nhưng chưa đủ.
Con chó biến dị tru lên, bật ngược lại, cơ bắp phồng lên lần nữa.
Thường Sinh không cho nó cơ hội, hắn buông tay.
Kiếm bay lên.
{Ngự kiếm thuật:
Thanh Phong Biến} “Đị U Kiếm lao đi, đổi hướng liên tục giữa không trung, mỗi lần chuyển hướng đều để lại một vệt gió mỏng sắc lẹm.
Con chó bị ép lùi, thân thể trúng liên tiếp ba nhát chém, máu đen phun ra.
Người nấp xa kia trợn mắt.
Ngự kiếm.
Hắn là thứ quái vật gì vậy?
Kiếm quay về tay Thường Sinh, hắn bước tới.
Con chó trắng kia không ngã xuống, nó trượt về phía sau mấy mét, bốn chân cắm sâu xuống đất, móng vuốt cào rách xi măng.
Máu đen nhỏ giọt từ những vết chém, nhưng thân thể nó không sụp đổ xuống, trái lại cơ bắp còn co rúm rồi phồng lên lần nữa, như thể nó đang tự vá lại chính mình.
Một tiếng tru trầm thấp vang ra từ cổ họng nó.
Thường Sinh cảm nhận rõ ràng, huyết khí trong cơ thể hắn bị kéo ra.
“Biết phản kháng huyết khí sao.
Hắn nheo mắt lại.
Con chó biến dị lao tới lần nữa, không còn lao thẳng.
Nó đổi hướng giữa chừng, thân hình vặn xoắn, đuôi quét thấp còn móng vuốt chém cao, một đòn phối hợp thô bạo nhưng hiệu quả.
Thường Sinh vừa nghiêng người tránh được móng vuốt thì đuôi đã tới.
lại được sử dụng.
Lực mạnh quá.
Thường Sinh bị hất bay, lăn qua nền đất đầy mảnh vỡ, máu trào len cổ họng bị hắn ép xuống lại.
Huyết độc trong người hắn phản ứng dữ dội, cắn ngược lại kinh mạch như muốn thoát ra.
Đau, nhưng ánh mắt hắn sáng lên, hắn chống kiếm đứng dậy, không lau vết m'áu.
{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} được đẩy lên một lần nữa.
Không còn giữ nữa, những mạch máu trên người hắn nổi lên màu đen, mắt lúc này tròng trắn cũng chuyển sang đỏ, ở giữa là tâm đen.
Huyết khí bốc lên quanh thân hắn như sương mỏng, không tỏa ra xa nhưng ép không khí xung quanh lạnh đi.
Mỗi bước hắn đi, nền đất dưới chân đều rạn nứt nhẹ.
Con chó trắng khựng lại, bản năng của nó gào lên cảnh báo.
Nhưng đã muộn.
Thường Sinh biến mất.
Lần này không phải tàn ảnh, mà là tốc độ thật.
(Quỷ Ảnh Mê Tung)
được hắn sử dụng đến tốc độ cực hạn, bên ngoài chỉ thấy hắn như dịch chuyển vậy, hắn xuất hiện bên hông con chó, kiếm chém ngang, nhưng không hề nhắm vào thịt mà chém thẳng vào khớp.
mang theo huyết khí ăn mòn nổ ra ngay trong khe xương.
Rắc!
Một chân trước gãy gập.
Con chó tru lên, thân hình mất thăng bằng, nhưng cái đuôi lại quật ngược ra sau.
Thường Sinh không tránh, hắn đỡ.
Hai tay nắm chặt kiếm, huyết khí bám lên thân kiếm như lớp nhựa đặc, đuôi thép đập thẳng vào.
Hắn bị ép lùi, hai gót chân cày rãnh dài trên mặt đất, ngay khoảnh khắc đó, hắn xoay cổ tay.
Huyết khí bám ngược lên đuôi con chó, ăn mòn.
Không nhanh, nhưng sâu.
Con chó giật mạnh, định rút đuôi về, nhưng Thường Sinh đã áp sát.
Một khuỷu tay đập thẳng vào cổ nó, lực thuần túy cộng với huyết độc nổ tung trong mô thịt.
Bịch!
Cả thân hình to lớn bị đập ngã xuống.
Nhưng con quái vật chưa c:
hết.
Nó lăn một vòng, há miệng cắn tới, hàm răng trắng xóa khép lại ngay sát cổ Thường Sinh.
Hắn xoay người, vai bị răng cào rách một mảng, máu phun ra.
Đau rát, huyết độc lập tức phản ứng.
Thường Sinh ánh mắt lạnh hẳn.
Kiếm rời tay lần nữa.
Không phải một nhát, mà là nhiều nhát liên tục, cắm vào rồi rút ra.
Thanh kiếm bay v-út lên cao, xoay tròn, huyết khí quấn quanh tạo thành vòng xoáy đỏ sẫm.
Kiếm lao xuống như cơn lốc, chém dọc theo cột sống con chó, mỗi nhát đều đổi góc giữa không trung, cắt sâu vào cùng một trục.
Máu đen bắn tung tóe, tiếng xương vỡ liên tiếp vang lên.
Con chó tru điên cuồng, thân thể giãy giụa, đập nát cả nền đất.
Thường Sinh không dừng.
Hắn tiến lên, hai tay kết ấn, huyết khí trong cơ thể đốc cạn một mạch.
“Trạch.
Không gian quanh hắn như chùng xuống.
“Huyết.
Huyết khí ép vào một điểm.
“Hủ”
Bàn tay hắnấn thẳng xuống đỉnh đầu con quái vật, từ điểm tiếp xúc, đầu con chó trắng tan rã từ trong ra, như bị rút cạn sinh mệnh.
Tiếng tru tắt dần thành tiếng thở gấp rồi im bặt.
Thân thể khổng lồ co giật vài cái, rồi bất động.
Im lặng.
Chỉ còn tiếng gió thổi qua bãi đất trống.
Ở xa, kẻ quan sát toát mồ hôi lạnh.
Hắn nhìn Thường Sinh đứng giữa xác quái vật, huyết khí dần thu lại, sắc mặt hơi tái nhưng lưng vẫn thẳng.
Huyết khí thu lại, nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm vẫn chưa biến mất.
Thường Sinh không quay đầu ngay.
Hắn đã cảm nhận được ánh mắt đó từ rất sớm, ngay khi bước ra khỏi hàng rào chắn ngoài khu xưởng.
Không ác ý rõ ràng, nhưng mang theo thói quen dò xét của kẻ chuyên theo dõi người khác.
Hắn chỉ giả vờ như không biết, cho tới khi con chó trắng gục xuống, gió thổi qua, bụi bay nhẹ.
Thường Sinh khẽ nâng tay, thanh kiếm vốn đang lơ lửng thu hồi huyết khí, đột nhiên biến mất khỏi tay hắn.
Ở một góc đổ nát cách đó hơn ba mươi mét—
Vút—!
Thanh kiếm căm phập xuống đất, chỉ cách cổ họng một người chưa đầy một gang tay.
“Á
Tiếng hét thất thanh vang lên.
Một người đàn ông lăn từ sau bức tường sập ra, mặt tái mét, tay chân run rẩy, cả người đổ sập xuống đất, không dám nhúc nhích.
“Đừng.
đừng giết ta!
Hắn giơ hai tay lên cao, giọng vỡ ra vì hoảng sợ.
“Ta không có ác ý!
Hắn bước chậm rãi tới, mỗi bước đều khiến người kia co rúm lại.
Huyết khí quanh người hắt đã thu lại gần hết, nhưng dư âm còn sót đủ để làm người thường nghẹt thở.
“Ngươi theo bao lâu rồi?
Giọng hắn ngắn, trầm.
“.
Từ lúc ngươi vào khu này.
Người kia nuốt nước bọt.
“Ta.
ta chỉ nhìn thấy ngươi đánh zombie thôi, thật sự chỉ là vô tình!
Thanh kiếm khẽ rung lên một chút.
Người kia lập tức nói nhanh hơn, gần như khóc:
“Ta là người của Liên Minh Thanh Tuyến!
Chỉ là người ngoài vi phụ trách trinh sát!
Ta không báo về, chưa báo gì cả, thật đấy” Thường Sinh nhìn hắn, không hỏi thêm.
Chỉ im lặng.
Sự im lặng đó khiến người kia sợ hơn cả bị hỏi.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng hắn, đầu óc trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ:
Mình sắp chết.
“Ngươi thấy gì?
Thường Sinh hỏi.
“C.
con chó biến dị.
“Hết.
“Ngươi nghĩ ta tin sao?
Người kia cứng họng, hắn biết, với người trước mặt này, một câu nói dối cũng đủ c:
“Ta thể.
ta chỉ muốn xác nhận.
“Liên Minh gần đây mất người ở khu này.
ta thấy con đó.
nên.
Thường Sinh gio tay.
Người kia lập tức câm miệng.
“Ta không griết ngươi.
“Không phải vì ngươi vô tội.
Người kia ngẩng lên, ánh mắt hoang mang.
“Mà vì nếu ngươi c:
hết ở đây, sẽ phiển.
Hắn rút kiếm lên, mũi kiếm chữa thẳng vào trán đối phương, cách da chưa tới một đốt ngón tay.
“Nhưng nghe cho rõ.
Ánh mắt Thường Sinh lạnh hẳn xuống.
“Lần sau, nếu Liên Minh còn dám nhòm ngó ta.
“Hai chữ “vô tình ngươi nói, sẽ không cứu được ai.
Người kia gật đầu điên cuồng, giọng run rẩy:
“Ta hiểu!
Ta hiểu rồi!
Ta thể không theo dõi nữa!
“Cút”
Chỉ một chữ.
Người kia không dám nói thêm, bò dậy, lảo đảo chạy đi, mấy lần suýt ngã nhưng không đán quay đầu lại lấy nửa mắt.
Thường Sinh nhìn theo cho tới khi bóng người kia biến mất hắn, hắn quay lại nhìn xác con chó trắng lần cuối.
“Liên Minh.
Hắn lẩm bẩm, rắc rối bắt đầu rồi, nhưng hắn đã quen với việc đó.
Thường Sinh thở dài, xoay người bắt đầu nhặt tinh thể, và lấy huyết của con chó Zombie cấp trung biến dị kia, rồi bước về hướng thành Lục Thủy khi mặt trời đã ngã hẳn sang phía tây, hắn còn phải trở về trước khi trời tối.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập