Chương 68: Găng Tay Hắc Tinh

Chương 68:

Găng Tay Hắc Tinh Khihắn quay lại khu xưởng lọc nước cũ, ánh chiều đã gần tắt hẳn, chỉ còn một dải sáng mỏng mép trời.

Người phụ trách nhiệm vụ vẫn ngồi đó, trên cái thùng xăng rỗng, một chân chống xuống đất, tay kẹp điếu thuốc cháy dỏ.

Tro rơi lả tả, nhưng ánh mắt thì rất tỉnh.

Thường Sinh bước tới.

Không cần nói.

Hắn đặt túi vải xuống trước mặt người kia.

Bên trong, vài tình thể xám đục lăn ra, lẫn cả mảnh xương bị ăn mòn nửa chừng.

Người kia liếc nhìn, đầu mày khẽ nhúc nhích.

“Có cấp trung.

Hắn nói, giọng không đổi.

Thường Sinh gật.

Người kia rít thêm một hơi thuốc, không hỏi chỉ tiết, cũng không tỏ vẻ nghi ngờ ngay.

“Ta sẽ cho người đi kiểm tra.

“Hôm nay chưa tính.

Hắn gõ nhẹ tàn thuốc xuống thùng sắt.

“Nếu đúng như ngươi nói, ngày mai quay lại.

“Thưởng sẽ đủ.

“Được.

Thường Sinh đáp.

Không có thêm câu nào.

Hắn quay người rời đi, nhưng mà người kia nào biết trong đống tỉnh thể đó còn có một viên biến dị được giấu ở dưới.

Sau lưng, người kia nhìn theo bóng hắn một lúc lâu, rồi mới lẩm bẩm:

“Lại một kẻ không đor giản.

Khi Thường Sinh trở về quán trọ, trời đã tối hẳn.

Trong phòng, đèn dầu được thắp lên.

Lâm Thanh Mộc đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài phố, bóng lưng thẳng, nhưng rõ ràng là đang giận.

Hắn bước vào.

Nàng nghe tiếng, quay đầu liếc một cái, rồi lập tức quay đi, không nói một lời.

Thường Sinh biết, chắc hẳn là nàng đang giận lúc sáng hắn không gọi nàng dậy đi cùng hắn.

Hắn đi tới bàn đặt đổ xuống, đi tới trước mặt nàng, lấy từ túi áo ra một gói nhỏ có hai cái bánh bao.

“Ăn” Hắn nói.

Là bánh bao, trên đường về hắn có mua ven đường, không hẳn là ngon nhưng chắc bụng.

Rồi hắn đặt thêm một túi khác lên bàn.

Khi mở ra, vài viên tỉnh thể ánh xám lấp lánh dưới ánh đèn.

Lâm Thanh Mộc khựng lại.

Nàng quay đầu, nhìn túi tỉnh thể, rồi nhìn hắn.

Im lặng vài giây.

Nàng hừ nhẹ một tiếng, cầm túi bánh lên.

“Lần này.

tạm tha cho ngươi.

Rồi nàng ngẩng lên, ánh mắt nghiêm lại.

“Nhưng lần sau, đi đâu cũng phải nói.

“Không được như hôm nay.

Thường Sinh bật cười khổ.

“Được.

Ngoài miệng hắn đáp rất gọn, trong lòng lại thở dài.

Có những thứ hắn không thể để nàng nhìn thấy.

{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} không phải thứ nên xuất hiện trước mặt người hắn muốn bảo vệ.

Nếu nàng thấy, hậu quả không chỉ là giận, mà có thể là một trận mắng, đến.

không đường lui.

Ít nhất, hôm nay đã xong, ngày mai Lục Thủy có thể sẽ bắt đầu để mắt tới hắn.

Ánh mắt hắn nhìn lại bảng hệ thống màu xanh, chỉ có một mình hắn là người nhìn thấy.

[ Thường Sinh J]

[ Tuvi]

1132/2000

[ Cảnh Giới ]

Luyện Khí (Trung kỳ)

[ Chiến Kỹ ]

Kiếm Phong (Tiểu thành)

Quỷ Ảnh Mê Tung (Tiểu thành)

Ngự kiếm thuật:

Thanh Phong Biến (Nhập môn)

Ngưng Huyết Chùy (Nhập môn)

[ Điểm Tích Lũy ]

352 Hắn nhanh chóng liếc qua cửa hàng trước mặt, cứ thể lướt qua các vật phẩm rồi hắnnhìn kỹ hơn một vật phẩm trước mặt.

[ Găng Tay Hắc Tình ]

[ Phẩm chất ]

Phàm cấp đỉnh phong (Hệ Độc)

[ Hiệu quả )

Cách Ly Độc Tố ngăn chặn hoàn toàn máu bẩn và virus bên ngoài xâm nhập vào da tay.

[ Giá ]

320 điểm tích lũy

[ Miêu tả ]

Chế tác từ da trăn biến dị ngâm độc.

Mềm mại như da người nhưng bền bỉ hơn thép, là vật trung gian hoàn hảo cho kẻ sở hữu đôi bàn tay c-hết chóc.

Thường Sinh nhìn chằm chằm vào dòng chữ kia thêm vài giây.

320 điểm, gần như rút cạn toàn bộ tích lũy hiện tại.

Nếu là trước kia, hắn sẽ do dự.

Nhưng sau trận chiến vừa rồi, cảm giác độc tố xâm thực ngược lại kinh mạch vẫn còn âm ỉ trong người hắn chưa tan hẳn.

{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết}.

vốn là lấy thân làm lò, lấy huyết làm môi.

Giết được địch, nhưng mỗi lần chạm trực tiếp, chính hắn cũng đang mạo hiểm.

Nếu có thứ này.

Hắn sẽ không cần luôn ép huyết khí ra ngoài đầu ngón tay, không cần mỗi lần chạm xác zombie đều lo vi khuẩn, virus, huyết độc phản phê, ổn định hơn, an toàn hơn.

Và quan trọng nhất che giấu tốt hơn.

Thường Sinh không chẩn chừ nữa.

[ Mua thành công Găng Tay Hắc Tinh ]

Điểm tích lũy gần như về không, cạn sạch ở trên không trung trước mặt hắn lơ lửng thanh bao tay màu đen thuần, không nhiễm màu sắc khác, chỉ là nều người ngoài nhìn vào nó chỉ I¡ một thanh bao tay bình thường.

Nhưng chỉ mình hắn biết, bên trong độc tính được cách ly hoàn toàn, huyết khí đi qua lớp găng này, không hề bị hao hụt.

Hắn chụp lấy trước khi nó rơi xuống, hắn bắt đầu đeo vào, một cảm giác mát lạnh rất nhẹ la:

ra ở hai bàn tay.

Đôi găng tay này ôm sát da tay hắn như một lớp da thứ hai.

Ngay lúc đó, một ánh nhìn roi lên tay hắn.

Lâm Thanh Mộc đứng đối diện, đang cầm túi tỉnh thể, bỗng nhíu mày.

“Ngươi đeo găng tay à?

nàng hỏi.

Thường Sinh liếc xuống tay mình một cái, rồi ngẩng lên.

“Ừ”

“Lúc nào mua?

“Hồi nấy.

Ở ngoài.

Lâm Thanh Mộc nhìn thêm một chút, ánh mắt dừng lại ở các ngón tay hắn.

Không thấy gì bất thường, chỉ là găng tay đen, đơn giản đến mức chẳng đáng chú ý.

“Thời tiết cũng chưa lạnh.

nàng nói.

“Tiện thôi.

Nàng không hỏi thêm.

Nhưng trong lòng vẫn có chút lạ.

Trực giác nói với nàng rằng từ lúc trở về, Thường Sinh có gì đó khác hơn nhưng mà nàng suy nghĩ mãi cũng không biết nó là gì.

Nàng quay đi, ngồi xuống mép giường.

“Mai ngươi lại đi?

nàng hỏi, giọng đã dịu hơn.

“Ừ”

“Ta đi cùng.

Thường Sinh im lặng một giây, rồi gật đầu.

“Được.

Hắn nhìn đôi găng tay đen trên tay mình lần nữa, có những thứ hắn vẫn chưa thể nói, nhưng ít nhất từ giờ trở đi đôi bàn tay này sẽ không còn lại để lại dấu vết.

Sáng hôm sau.

Ánh nắng còn dịu, chưa gắt.

Trên phố, vài hàng quán đã mở cửa, mùi cháo nóng và bánh nướng lan ra giữa không khí lành lạnh đầu ngày.

Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc vừa xuống tới tầng trệt thì bà chủ trọ đã nhìn thấy.

Bà đặt cái muôi xuống, lau tay vào tạp dể.

“Đi sóm vậy?

bà hỏi, rồi cười.

“Ăn chút đã.

Sáng nay có cháo ngô với trứng.

Hai người nhìn nhau, không bận, không gấp.

“Được.

Thường Sinh nói.

Họ ngồi xuống một chiếc bàn gỗ.

Cháo không đặc, không loãng, vị nhạt nhưng ấm bụng.

Bà chủ trọ còn gắp thêm cho mỗi người nửa quả trứng.

Lâm Thanh Mộc ăn chậm, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn ra phố.

Có người kéo xe nước đi qua, có đứa trẻ chạy theo, cười khúc khích.

Một buổi sáng bình thường đến mức gần như khiến người ta quên mất tận thế vẫn còn ở ngoài kia.

“Ở đây.

cũng không tệ.

nàng nói nhỏ.

“Ừ.

Thường Sinh đáp.

Ăn xong, họ cảm ơn bà chủ rồi rời quán trọ.

Con đường.

dẫn tới xưởng lọc nước cũ đã quen hơn hôm qua.

Người qua lại nhiều hơn, không khí bót căng.

Người phụ trách nhiệm vụ vẫn ngồi trên thùng xăng rỗng, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay.

Thấy Thường Sinh tới, hắn ngẩng lên, liếc nhìn rồi gật đầu.

“Có báo cáo.

Thường Sinh đặt thẻ nhiệm vụ xuống.

Tên kia không nói nhiều, chỉ kiểm tra một lúc, rồi ném qua một túi nhỏ.

“Xác nhận rồi.

Dọn sạch.

Thường Sinh nhận lấy, gật đầu.

“Ừ” Lâm Thanh Mộc đứng bên cạnh, nhìn cách mọi thứ diễn ra, ánh mắt hơi khác hôm qua.

“Có nhiệm vụ khác không?

nàng hỏi.

Người kia nhìn nàng một cái, r Ổi quay sang bảng gỗ.

“Có vài cái ngắn ngày.

Dẫn đường, hộ tống, dọn rìa ngoài.

“Chọn đi.

Hai người đứng trước bảng nhiệm vụ thêm một lúc.

Không vội, không tranh.

Cuối cùng, Lâm Thanh Mộc chỉ vào một tờ.

“Cái này.

Thường Sinh nhìn qua.

“Được.

Họ xé tờ nhiệm vụ xuống, đưa lại cho người phụ trách.

Mặt trời đã lên cao hơn một chút.

Lục Thủy vẫn vận hành như thường lệ, từng ngày trôi qua, không ồn ào, không vội vã.

Và trong nhịp sống đó, hai người cũng dần hòa nhập vào không khí này, cứ thế họ đã ở đây hon ba ngày, sáng đi tới xưởng lọc nước nhận nhiệm vụ, rồi buổi chiều giao nhiệm vụ.

Đến ngày thứ ba.

Lúc này Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc đang đứng ở trước bản nhiệm vụ, nhìn xem có nhiệm vụ nào phù hợp hay không thì, một người mắt xếch đi lại gần.

Thường Sinh cũng phát hiện quay đầu lại.

“Ngươi là Thường Sinh đúng không?

“Ừ”

“Đây là tin tức ngươi đã nhờ điều tra.

tên kia đưa ra một tờ giấy mỏng, đưa cho Thường Sinh rồi quay người đi.

Thường Sinh mở tờ giấy mỏng ra.

Chữ viết không đẹp, nhưng gọn gàng, rõ ràng, giống kiểu người quen ghi chép tin tức hơn 1 viết thư.

[Có người trùng khớp với mô tả của ngươi]

[Giới tính nữ]

[Hiện đang hoạt động trong khu vực Lục Thủy]

[Thuộc tổ chức:

Liên Minh Thanh Tuyến]

[Không phải nhân vật nhỏ]

Chỉ mấy dòng ngắn ngủi, nhưng đủ để khiến ánh mắt Thường Sinh khẽ trầm xuống.

Hắn gấp tờ giấy lại, Trong đầu hắn, hình bóng người đó lập tức bị phủ định.

Lúc đầu bọn họ đã rời đi rồi.

Không quay đầu.

Thẳng đường tiến về Dương Nam.

Hắn còn nhớ rất rõ.

Ngày ấy, con đường đổ nát kéo dài về phía nam, đoàn xe không hề dừng lại, cũng không có ai ngoái đầu nhìn lại kẻ bị bỏ lại phía sau.

Dương Nam.

Một nơi cách Lục Thủy hơn hai trăm cây số, không phải khoảng cách có thể tùy tiện quay về huống chỉ là trong hoàn cảnh hiện tại.

Lâm Thanh Mộc đứng bên cạnh, nhận ra sự khác thường.

“Có chuyện?

nàng hỏi.

“Không.

Thường Sinh lắc đầu, nhét tờ giấy vào trong áo, “Chỉ là tin tức cũ.

Thường Sinh ngẩng đầu nhìn về phía ngoài khu xưởng lọc nước cũ, ánh mắt trầm xuống.

Không phải oán, cũng không phải hận, mà là món nợ của một người mà hắn sớm muộn.

cũng sẽ đòi.

Hai người cùng xé một tờ nhiệm vụ ở khu vực ngoại vi, không xa lắm, chỉ là dọn dẹp một nhóm Zombie rải rác quanh khu dân bỏ hoang.

Không nguy hiểm, không nổi bật, vừa đủ để không ai để ý.

Trên đường rời đi, Thường Sinh bước chậm hơn, ánh.

mắt lướt qua những gương mặt xa lạ trong khu tập kết, không có ai nhìn thẳng hắn quá lâu, cũng không có ai chủ động tránh đi.

“Ngươi đang nghĩ gì vậy?

Lâm Thanh Mộc đột nhiên hỏi, khi hai người rẽ vào con đường quen thuộc.

“Không chỉ là nghĩ vu vo thôi.

Nàng khẽ nhíu mày, nhưng không truy hỏi.

Nếu như để hắn gặp lại tên đó mọi món nợ tên đó nợ, hắn sẽ đòi lại gấp đôi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập