Chương 69: Oan Gia Ngõ Hẹp

Chương 69:

Oan Gia Ngõ Hẹp

Chiều tối đến rất nhanh.

Ánh đèn dầu phất lên khuôn mặt Thường Sinh đang ngồi cạnh cửa sổ, bóng lửa lay theo từng con gió.

Từ trên cao nhìn xuống, dòng người dưới phố thưa dần, phần lớn là những độ;

nhỏ quay về sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

trong ngày.

Ởbên trong khu sinh hoạt, điện bị hạn.

chế, nhưng ngoài trục đường chính, vài bóng đèn trec cao vẫn được bật lên khi trời sẫm hẳn.

Ánh sáng yếu ót, nhưng đủ để xua đi cảm giác hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Thường Sinh nhìn rất lâu.

Không phải nhìn người, mà là nhìn nhịp điệu, ai đi nhanh, ai đi chậm, ai luôn nhìn về phía trước, ai hay liếc ngang, ai có đồng đội đi sát, ai cố tình giữ khoảng cách.

Đây là thói quen hắn hình thành từ lúc hắn đi một mình.

“Ngươi đang canh chừng gì à?

Giọng Lâm Thanh Mộc vang lên từ phía sau, nàng đang buộc lại dây tóc, khi mới đi tắm xong, chuẩn bị nghỉ ngoi.

“Không.

Thường Sinh đáp.

“Chỉ là buổi tối ở đây khác ban ngày.

Nàng bước tới, nhìn theo hướng hắn chỉ.

Quả nhiên, ở góc phố đối diện có mấy người đứng tụ lại, không ổn ào, không mang theo vũ k'hí, chỉ là giống như đang nói chuyện phiếm.

Nhưng có vẻ bọn họ đứng quá lâu hơn bình thường.

Lâm Thanh Mộc cũng nhận ra, khẽ nhíu mày:

“Người của Liên Minh?

“Chưa chắc.

Thường Sinh nói, ánh mắt không rời.

“Có thể là người của qruân đ:

ội, cũng có thể là kẻ không thuộc phe nào.

Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng rất nhỏ nhưng đủ nghe.

“Nhưng có một điểm giống nhau.

“Bọn họ đang chờ.

Không phải chờ Zombie, chắc cũng có lẽ không phải là chờ nhiệm vụ, có thể chờ một sự kiện gì đó.

Ngay lúc đó, ở dưới phố, một tiếng cãi vả nhỏ vang lên.

Hai người tranh chấp thứ gì đó, giọng không lớn nhưng đủ để gây chú ý xung quanh.

Một trong số họ đẩy người kia một cái.

Chỉ trong vài giây.

Một bóng người từ trong nhóm đứng chờ kia bước ra, không nói nhiều, chỉ đặt tay lên vai kẻ gây chuyện.

Động tác rất nhẹ, nhưng đối phương lập tức im lặng, sắc mặt thay đổi.

Người đó quay đầu, kéo đồng bọn rời đi.

Thường Sinh nheo mắt.

“Có người đang âm thầm kiểm soát ban đêm ở Lục Thủy.

Hắn nói chậm rãi,

“Không phải phe đen.

Lâm Thanh Mộc nhìn hắn:

“Không phải quân đội?

“Nếu là quuân đội, họ sẽ đứng sáng sủa hơn.

Thường Sinh đáp.

“Đây giống.

dọn đường.

Hắn khẽ gõ ngón tay lên khung cửa gỗ.

“Có thể vài ngày nữa, nơi này sẽ có chuyện.

Lâm Thanh Mộc im lặng một lúc, TỔI nói:

“Vậy chúng ta thì sao?

Thường Sinh quay đầu lại, ánh đèn đầu phản chiếu trong mắt hắn, không sắc bén, nhưng rất sâu.

“Chúng ta không dính vào.

“Ít nhất là bây giò.

Hắn đứng dậy, khép cửa sổ lại.

Bóng tối bên ngoài bị chặn đứng, chỉ còn lại ánh đèn dầu ấm áp trong phòng nhỏ.

“Ngày mai, “ hắn nói, “chọn nhiệm vụ ban ngày, về sóm.

“Ban đêm.

không phải lúc để người mới nổi bật.

Ngoài kia, bóng đèn đường chớp nhẹ một cái rồi ổn định lại.

Ở góc phố xa, nhóm người đứng chờ kia dần tản ra, biến mất trong bóng tối, như thể chưa từng tồn tại.

Sáng hôm sau như thường lệ.

Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc đi tới xưởng lọc nước của phe đen nhận nhiệm vụ, nhưng lần này hắn và Lâm Thanh Mộc gặp một chuyện trước giờ chưa gặp tới.

Khi Lâm Thanh Mộc cầm được một bên của tờ giấy nhiệm vụ chuẩn bị lấy xuống thì cũng có một bàn tay cầm tương tự, cùng một tờ giấy.

Cả hai người quay lại liếc nhau, đánh giá nhau, đối diện Lâm Thanh Mộc lúc này cũng là một người phụ nữ, tóc nàng ta đỏ rực như lửa, nàng nhìn Lâm Thanh Mộc rồi hắn giọng nói.

“Ta đã để ý nhiệm vụ này trước rồi, ngươi nên để nó cho ta.

Lâm Thanh Mộc ngoài cười, nhưng trong không cười nói.

“Thật ngại quá, nhưng mà ta cũng đã để ý nhiệm vụ này từ nãy giờ rồi.

Người phụ nữ tóc đỏ kia, ánh mắt híp lại nhìn chằm chằm Lâm Thanh Mộc, bên này cũng không vừa, cũng là ánh mắt sắc bén nhìn lại.

Một giây.

Hai giây.

“Khu khụ.

Lúc này một người thanh thiếu niên độ tuổi đôi mươi ở đằng sau cô gái tóc đỏ kia, nhẹ nhàng:

“Lâm Vũ à, chúng ta cũng có thể lấy nhiệm vụ khác mà.

“Không được.

Một câu của nàng làm thanh niên kia cười khổ, không biết nói gì, nhìn về phía sau Lâm Thanh Mộc là Thường Sinh lúc này cũng chú ý tới hai người trước mặt.

Thường Sinh lúc này cũng nhìn hai người trước mặt, rồi nhìn tên trạc tuổi cùng mình ánh mắt khẩn cầu nhìn hắn.

“Thôi bỏ đi, chúng ta cũng có thể lấy nhiệm vụ khác.

“Ngươi nói vậy là sao?

Lâm Thanh Mộc lúc này vẫn giữ mặt cười, điểm đạm, nhưng khi quay mặt lại nhìn Thường Sinh, khiến hắn hơi cảm giác run sợ một chút.

Không biết từ giây phút nào, nhưng đây là lần đầu tiên Lâm Thanh Mộc cho hắn thấy một b( mặt hơi đáng sợ nhìn hắn, làm hắn cũng không nói tiếp quay đầu đi.

Không khí trước bàng nhiệm vụ bị kéo căng như dây đàn.

Người phụ nữ tóc đỏ vẫn giữ tay trên tờ giấy, ánh mắt như lưỡi dao, không hề né tránh.

Nàng ta cao hơn Lâm Thanh Mộc nửa cái đầu, vai thả lỏng nhưng tư thế đứng rất vững kiểu người quen giải quyết vấn đề bằng nắm đấm nếu cần.

“Ta nói rồi.

Giọng nàng ta hạ thấp, không còn lịch sự.

“Nhiệm vụ này, ta lấy.

Lâm Thanh Mộc vẫn cười, nhưng khóe môi đã cứng lại.

oi đây không có quy định ai để ý trước thì được.

“Nhiệm vụ treo trên bảng, ai lấy trước thì là của người đó.

Không khí im lặng một giây.

Vài người xung quanh đã bắt đầu để ý nhưng không ai xen vào.

Ở xưởng lọc nước, tranh nhiệm vụ không hiếm, miễn là chưa vượt quá giới hạn.

Người thanh niên phía sau tóc đỏ bước lên nửa bước, giọng hạ thấp:

“Đừng làm lớn chuyện ở đây, Lâm Vũ.

Lâm Vũ không quay đầu.

“Ngươi im đi”

Nàng nhìn thẳng Lâm Thanh Mộc.

“Ta không thích tranh cãi.

“Nhiệm vụ này ở khu tây, phạm vi rộng, số lượng không rõ.

“Ngươi mới tới, mang theo một người không thích hợp.

Lâm Thanh Mộc hơi nheo mắt.

“Ngươi đang quan tâm cho ta?

“Không, ta đang nói sự thật.

Bàn tay hai người vẫn cùng giữ tờ giấy, không ai chịu buông.

Lúc này, Thường Sinh bước lên nửa bước.

Không nhanh, không chậm, chỉ vừa đủ để người khác biết hắn đang ở đó.

Ánh mắt Lâm Vũ lướt sang hắn, một cái liếc rất nhanh.

Thường Sinh mở miệng, giọng thấp:

“Chia.

Hai người đều quay sang nhìn hắn.

“Chia?

Lâm Vũ nhíu mày.

“Ừ”

“Nhiệm vụ dọn dẹp.

“Chia khu.

Người thanh niên phía sau Lâm Vũ hơi sửng sốt, rồi ánh mắt sáng lên như đèn pha ô tô.

“Ý hắn là.

mỗi bên xử lý một phần?

Lâm Thanh Mộc quay sang nhìn Thường Sinh, nhưng không cắt lời.

Lâm Vũ im lặng vài giây, đánh giá hắn từ đầu tới chân.

“Ngươi chắc?

nàng hỏi.

“Khu này không.

dễ”

Thường Sinh gật đầu.

“Về sóm.

Lâm Vũ bật cười khẽ, nhưng không phải cười nhạo.

“Được”

Nàng buông tay.

“Tờ nhiệm vụ ta giữ.

“Phía bắc khu tây, ta xử lý.

Ánh mắt nàng chuyển sang Lâm Thanh Mộc.

“Phía nam, để các ngươi.

Lâm Thanh Mộc nhìn tờ giấy, rồi nhìn Thường Sinh, nàng cũng buông tay.

Lâm Vũ gật đầu.

Hai bên tách ra.

Đám người xung quanh dần giải tán, không khí trở lại như cũ, như thể vừa rồi chỉ là một khúc đệm nhỏ.

Đi được vài bước, Lâm Thanh Mộc mới thấp giọng:

“Ngươi vừa rồi.

“Không sao.

Thường Sinh nói ngắn gon.

Nàng hừ nhẹ.

“Lần sau đừng tự quyết.

Hắn không dám cãi, chỉ đáp:

“Ừ.

Ở phía xa, Lâm Vũ quay đầu liếc lại một lần, ánh mắt dừng trên Thường Sinh, hơi lâu hơn bình thường.

“Người mới à.

Nàng lẩm bẩm.

“Thú vị đấy.

Khu tây, rìa phía nam.

Mặt đất ẩm ướt, bể lọc cũ đổ nát kéo dài như một cái xác khổng lồ bị moi rỗng ruột.

Ống dẫn gãy nát chồng chéo, nước bẩn nhỏ giọt không ngừng, mùi kim loại gỉ và rêu mục trộn lẫn trong không khí.

Thường Sinh vừa dọn xong một tổ biến dị nhỏ thì dừng lại, không phải vì mệt.

Mà vì phía trước có động tĩnh.

Ởranh giới hai khu, một sinh vật biến dị cỡ lớn đang bò ra khỏi hố lọc sập, thân thể xù xì, lớp da như đá vôi trộn bùn, bốn chân dính xuống nền xi măng.

Thứ đó rõ ràng không thuộc riêng khu nào.

“Xem ra.

đụng hàng rồi.

Giọng Lâm Thanh Mộc vang lên sau lưng.

Cùng lúc đó, từ phía đối diện, Lâm Vũ dẫn người bước ra.

Nàng ta cũng vừa nhìn thấy con biến dị kia, ánh mắt tối lại.

Hai bên đứng cách nhau chừng mười mấy mét.

Con biến dị ở giữa, gầm khẽ, đầu xoay qua xoay lại như không biết nên chọn mổi nào trước.

Không ai lập tức ra tay, không khí lại căng.

“Ranh giới.

Lâm Vũ lên tiếng trước.

“Thứ này tính thế nào?

Lâm Thanh Mộc khoanh tay, ánh mắt lạnh.

“Nhiệm vụ không ghi rõ.

“Nhưng nó đang nghiêng về phía nam.

“Phía nam là của các ngươi?

Lâm Vũ cười nhạt.

“Hay là ngươi vừa vạch ra?

Hai nữ nhân nhìn nhau, ánh mắt tóe lửa, không ai chịu nhường.

Thường Sinh không nói gì, hắn chỉ quan sát con biến dị, cách nó dồn lực vào chân trước, vị trí lõi biến dị nhô lên mờ mờ dưới lớp da.

Ngay lúc đó, người thanh niên đi theo Lâm Vũ bước lên trước một bước, giơ tay ra hiệu hòa hoãn.

“Khoan đã, khoan đã.

Hắn cười, giọng khá dễ nghe.

“Để ta nói trước một chút.

Lâm Vũ liếc hắn.

“Lui lại.

“Chỉ vài câu thôi.

Hắn quay sang phía Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc.

“Ta là Trịnh Tuấn.

“Đi cùng Lâm Vũ.

Rồi hắn nhìn sang Thường Sinh, ánh mắt tò mò nhưng không đề phòng.

“Các ngươi.

là người mới tới khu này?

Thường Sinh gật đầu một cái, rất nhẹ.

“Thường Sinh.

Hắn dừng một nhịp, rồi nhìn sang bên cạnh.

“Lâm Thanh Mộc.

Trình Dã hơi ngạc nhiên khi thấy Thường Sinh là người trả lời trước, nhưng vẫn cười.

“Rất vui được gặp”

Lâm Thanh Mộc khẽ hừ một tiếng.

“Vui chỗ nào?

Trình Dã cười khổ.

“Ít nhất là không phải gặp nhau lúc đánh nhau.

“Chưa chắc.

Lâm Vũ lạnh lùng chen vào.

“Nói xong chưa?

Trịnh Tuấn giơ tay đầu hàng:

“Rồi rồi.

“Con này không yếu, nếu đánh riêng, mất thời gian.

“Hay là hợp tác nhanh gọn, rồi chia phần?

Hai ánh mắt nữ nhân lập tức quay sang hắn.

“Ngươi đứng về bên nào?

Lâm Vũ hỏi, giọng nguy hiểm.

“Ta đương nhiên đứng về phía ngươi rồi.

Trịnh Tuấn đáp ngay.

Lâm Thanh Mộc cười lạnh.

“Nghe hay đấy.

“Nhưng ta không thích hợp tác với người quá tự tin.

“Còn ta, ” Lâm Vũ nói tiếp,

“không thích người tự cho mình là trung tâm.

Hai người nhìn nhau, không khí giữa họ như nóng lên.

Con biến dị ở giữa gầm mạnh hơn, móng cào xuống nền xi măng, chuẩn bị lao tới.

Thường Sinh bước lên nửa bước.

“Đánh trước.

Chỉ hai chữ, không tranh luận, không chọn phe.

Hắn đã nhìn ra nếu chậm thêm một chút nữa, thứ này sẽ chủ động.

Lâm Thanh Mộc và Lâm Vũ gần như cùng lúc nhận ra điểu đó.

“Tch”

“Hừ”

Hai tiếng hừ lạnh vang lên từ hai phía, nhưng không ai phản đối.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, bốn người đồng loạt tản ra, tạo thành thế bao vây lỏng lẻo quanh con biến dị.

Trịnh Tuấn vừa rút v-ũ k:

hí vừa lẩm bẩm:

“Xem ra hai người các ngươi đúng là nước với lửa”

Lâm Thanh Mộc liếc hắn.

“Ngươi nhiều lời.

Lâm Vũ cười nhạt:

“Giữ mạng mình trước đã.

Con biến dị gầm lên, thân thể khổng lồ lao về phía trước, lớp da đá vôi cọ vào nền xi măng phát ra tiếng ken két rợn người.

Lâm Vũ là người ra tay đầu tiên.

Nàng giậm mạnh xuống đất, dị năng bộc phát, ngọn lửa đỏ sẫm bùng lên từ lòng bàn tay, không phải kiểu cháy lan dữ đội mà là hỏa diễm bị nén, sắc và gọn.

“Tránh ra.

Một câu ngắn, không nhắm vào ai cụ thể.

Ngọn lửa kéo thành một đường cong, quét thẳng vào chỉ trước của con biến dị.

Ẩm—!

Da ngoài bị thiêu cháy, mùi khét lan ra, nhưng con biến dị chỉ khựng lại một chút rồi gầm lên, lớp da đá vôi bong tróc lộ ra phần thịt xám bên trong chịu nhiệt cực tốt.

“Không dễ ăn rồi.

Lâm Thanh Mộc nói khẽ.

Ngay lúc đó, người thanh niên đứng sau Lâm Vũ bước lên.

Trịnh Tuấn.

Khác với vẻ cười nói ban nãy, lúc này ánh mắt hắn đã hoàn toàn tập trung.

Hắn giơ tay, năm ngón mở ra, hơi lạnh lan tỏa.

Không khí xung quanh đột ngột hạ nhiệt.

“Đóng.

Chỉ một chữ từ dưới chân con biến dị, băng sương bùng lên, lan nhanh theo các khe nứt trên mặt đất, khóa chặt hai chi sau của nó.

trong nháy.

mắt.

Rắc—rắc—

Băng không dày, nhưng đúng thời điểm.

Con biến dị mất thăng bằng, thân hình nặng nề nghiêng sang một bên.

Thường Sinh đã đợi sẵn.

Chương 69:

Oan Gia Ngõ Hẹp

Chiều tối đến rất nhanh.

Ánh đèn dầu phất lên khuôn mặt Thường Sinh đang ngồi cạnh cửa sổ, bóng lửa lay theo từng con gió.

Từ trên cao nhìn xuống, dòng người dưới phố thưa dần, phần lớn là những độ;

nhỏ quay về sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

trong ngày.

Ởbên trong khu sinh hoạt, điện bị hạn.

chế, nhưng ngoài trục đường chính, vài bóng đèn trec cao vẫn được bật lên khi trời sẫm hẳn.

Ánh sáng yếu ót, nhưng đủ để xua đi cảm giác hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Thường Sinh nhìn rất lâu.

Không phải nhìn người, mà là nhìn nhịp điệu, ai đi nhanh, ai đi chậm, ai luôn nhìn về phía trước, ai hay liếc ngang, ai có đồng đội đi sát, ai cố tình giữ khoảng cách.

Đây là thói quen hắn hình thành từ lúc hắn đi một mình.

“Ngươi đang canh chừng gì à?

Giọng Lâm Thanh Mộc vang lên từ phía sau, nàng đang buộc lại dây tóc, khi mới đi tắm xong, chuẩn bị nghỉ ngoi.

“Không.

Thường Sinh đáp.

“Chỉ là buổi tối ở đây khác ban ngày.

Nàng bước tới, nhìn theo hướng hắn chỉ.

Quả nhiên, ở góc phố đối diện có mấy người đứng tụ lại, không ổn ào, không mang theo vũ k'hí, chỉ là giống như đang nói chuyện phiếm.

Nhưng có vẻ bọn họ đứng quá lâu hơn bình thường.

Lâm Thanh Mộc cũng nhận ra, khẽ nhíu mày:

“Người của Liên Minh?

“Chưa chắc.

Thường Sinh nói, ánh mắt không rời.

“Có thể là người của qruân đ:

ội, cũng có thể là kẻ không thuộc phe nào.

Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng rất nhỏ nhưng đủ nghe.

“Nhưng có một điểm giống nhau.

“Bọn họ đang chờ.

Không phải chờ Zombie, chắc cũng có lẽ không phải là chờ nhiệm vụ, có thể chờ một sự kiện gì đó.

Ngay lúc đó, ở dưới phố, một tiếng cãi vả nhỏ vang lên.

Hai người tranh chấp thứ gì đó, giọng không lớn nhưng đủ để gây chú ý xung quanh.

Một trong số họ đẩy người kia một cái.

Chỉ trong vài giây.

Một bóng người từ trong nhóm đứng chờ kia bước ra, không nói nhiều, chỉ đặt tay lên vai kẻ gây chuyện.

Động tác rất nhẹ, nhưng đối phương lập tức im lặng, sắc mặt thay đổi.

Người đó quay đầu, kéo đồng bọn rời đi.

Thường Sinh nheo mắt.

“Có người đang âm thầm kiểm soát ban đêm ở Lục Thủy.

Hắn nói chậm rãi,

“Không phải phe đen.

Lâm Thanh Mộc nhìn hắn:

“Không phải quân đội?

“Nếu là quuân đội, họ sẽ đứng sáng sủa hơn.

Thường Sinh đáp.

“Đây giống.

dọn đường.

Hắn khẽ gõ ngón tay lên khung cửa gỗ.

“Có thể vài ngày nữa, nơi này sẽ có chuyện.

Lâm Thanh Mộc im lặng một lúc, TỔI nói:

“Vậy chúng ta thì sao?

Thường Sinh quay đầu lại, ánh đèn đầu phản chiếu trong mắt hắn, không sắc bén, nhưng rất sâu.

“Chúng ta không dính vào.

“Ít nhất là bây giò.

Hắn đứng dậy, khép cửa sổ lại.

Bóng tối bên ngoài bị chặn đứng, chỉ còn lại ánh đèn dầu ấm áp trong phòng nhỏ.

“Ngày mai, “ hắn nói, “chọn nhiệm vụ ban ngày, về sóm.

“Ban đêm.

không phải lúc để người mới nổi bật.

Ngoài kia, bóng đèn đường chớp nhẹ một cái rồi ổn định lại.

Ở góc phố xa, nhóm người đứng chờ kia dần tản ra, biến mất trong bóng tối, như thể chưa từng tồn tại.

Sáng hôm sau như thường lệ.

lu NI PT mi NV mm NT Ã_—— ”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập