Chương 71: Thoát Khỏi Lục Thủy

Chương 71:

Thoát Khỏi Lục Thủy Cảm giác mát lạnh từ những sợi dây leo xanh mướt như một dòng suối nhỏ chảy vào vùng đất khô cằn đang bốc cháy.

Thường Sinh cảm nhận được sự quyết tâm của Lâm Thanh Mộc nàng đang dùng chính sinh mệnh lực của dị năng để gánh vác một phần gánh nặng cho hắn.

Những đường gân đen trên cổ hắn dần địu đi, sắc đỏ trong mắt rút lui, trả lại đôi đồng tử đen sâu thắm nhưng mệt mỏi tận cùng.

Hắn nhìn nàng, nhìn những giọt mồnhôi đang lăn dà trên gương mặt xinh đẹp vì kiệt sức, bàn tay hắn khẽ cử động, muốn nắm lấy tay nàng nhưng rồi lại thôi.

“Đủ rồi.

hắn thào thào.

“Độc tính đã lặn.

Ngươi sẽ kiệt huệ mất.

Lâm Thanh Mộc không buông, nàng nghiến răng, ép thêm một luồng dị năng xanh thẳm vàc lòng bàn tay hắn:

“Im lặng đi.

Để ta làm điều gì đó.

dù chỉ là một chút.

Đúng lúc đó, từ phía trên sàn bê tông của căn hầm, một tiếng động lạ vang lên.

Cạch.

Cạch.

Cạch.

Tiếng kim loại gõ xuống nền đá, đều đặn.

Nó không giống tiếng bước chân lê lết của Zombie cũng không phải bước chân vội vã của con người.

Thường Sinh lập tức cảnh giác.

Hắn dùng chút sức lực vừa hồi phục đẩy nhẹ Lâm Thanh Mộc ra sau lưng mình, tay phải mò tìm chuôi kiếm.

“Thứ gì đó đang đến.

hắn nói, giọng đã lấy lại vẻ sắc lạnh thường ngày.

Từ kẽ hở của cánh cửa hầm rỉ sét, màn sương xám bắt đầu luồn vào, nhưng lần này nó không tản ra mà tụ lại thành từng sợi, như những xúc tu của một sinh vật vô hình.

Phía sau màn sương, một bóng đen cao lớn hiện ra.

Đó là một kẻ mặc áo choàng đen rách nát, khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ phòng độc kiểu cũ Trên tay hắn cầm một cây gậy kim loại dài, đầu gậy đính một viên tĩnh thể màu xám đục đang tỏa ra thứ khói độc chính là màn sương ngoài kia.

Hắn đứng lại trước cửa hầm, nhìn vào bên trong.

Một giọng nói rè rè vang lên qua bộ lọc của mặt nạ:

“Nuốt được độc của ta mà vẫn còn tỉnh táo.

Ngươi là kẻ đầu tiên đấy.

Thường Sinh đứng dậy, thanh kiếm chậm rãi rút ra khỏi vỏ, băng vải trắng rủ xuống sàn nhà bẩn thiu.

Hắn đứng chắn trước Lâm Thanh Mộc, dù đôi vai vẫn còn hơi run nhưng khí thế đã khóa chặt kẻ lạ mặt.

“Ngươi là kẻ tạo ra vùng đỏ này?

Thường Sinh hỏi, ánh mắt nheo lại.

Tên áo đen cười, một tiếng cười khan đặc:

“Ta chỉ giúp thế giới này nhanh chóng lọc đi những kẻ yếu đuối thôi.

Nhưng ngươi.

cơ thể ngươi chứa một thứ sức mạnh rất thú vị.

Nó thèm khát độc tố, nó sống dựa trên sự mục nát.

Hắn giơ cây gậy lên, viên tĩnh thể xám bỗng sáng rực:

“Ta muốn thấy trái tim ngươi sẽ đen đến mức nào trước khi nó vỡ tung.

“ Ngay lập tức, màn sương trong hầm bùng lên dữ đội, hóa thành những lưỡi dao sương sắc lẹm chém về phía hai người.

Thường Sinh không lùi.

Hắn vận chuyển phần chân khí độc vừa luyện hóa được từ màn sương ban nãy, bao phủ lên lưỡi kiếm.

Lần này, thanh kiếm của hắn không tỏa ra màu xanh của {Kiếm Phong)

mà là một màu đen sẫm mang theo tử khí.

“Thanh Mộc, giữ lấy lối thoát phía sau!

Hắn hét lên rồi lao v-út đi.

Một nhát chém ngang xé toạc màn sương, tạo ra một đường rãnh đen ngòm giữa không trung.

Cuộc chiến giữa kẻ tạo ra độc và kẻ sống nhờ độc bắt đầu.

Thường Sinh lao đi như một bóng ma đen kịt giữa màn sương xám.

Hắn không dùng

(Kiếm Phong)

thuần túy, vì luồng gió từ kiếm khí sẽ chỉ làm tán độc ra xa hơn, gây nguy hiểm cho Lâm Thanh Mộc.

Hắn chọn cách chiến đấu áp sát, mỗi nhát chém đều mang theo tính ăn mòn cực độ của {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} .

Keng—!

Thanh trường kiếm v-a c-hạm với cây gậy kim loại.

Một luồng khói đen kịt bùng lên tại điểm tiếp xúc, ăn mòn cả lớp vảy rỉ sét trên cây gậy của tên áo đen.

"Ồ?"

Tên áo đen thốt lên kinh ngạc qua lớp mặt nạ.

"Sức mạnh kỳ dị kia của ngươi không phải là kháng độc.

Ngươi đang nuốt lấy sức mạnh của ta?"

Thường Sinh không trả lời hắn, đôi mắt đỏ sẵm của hắn lóe lên trong bóng tối.

Hắn cảm nhận được viên tỉnh thể xám trên đầu gậy chính là lõi điều khiển.

Hắn xoay cổ tay, thanh kiếm trượt dọc theo thân gậy, hướng thẳng vào khớp tay của đối phương.

Cùng lúc đó, Lâm Thanh Mộc ở phía sau không hề đứng yên.

Nàng hiểu rằng nếu chỉ đứng nhìn, nàng sẽ thực sự trở thành gánh nặng.

Nàng quỳ một gối xuống sàn, dồn toàn bộ dị năng còn lại vào mặt đất bê tông.

Từ những kẽ nứt dưới chân tên áo đen, hàng loạt dây leo, đen xám vì nhiễm độc bùng lên.

Chúng không cố gắng siết chết hắn, mà quấn chặt lấy hai chân và cố định cây gậy kim loại xuống sàn.

Kẻ áo đen bị khựng lại một giây.

Chỉ một giây đó là quá đủ cho Thường Sinh.

Hắn vận dụng {Ngưng Huyết Chùy)

} nhưng lần này không phải tụ lực vào tay, mà là truyền toàn bộ huyết khí áp súc vào mũi kiếm.

Lưỡi kiếm rung lên bần bật, tỏa ra một mùi tanh nồng kinh người.

Phập!

Thanh kiếm xuyên qua lớp áo choàng, găm thẳng vào bả vai tên áo đen, đóng hắn vào bức tường phía sau.

M Á Hà Một tiếng hét thảm thiết vang lên.

Không phải vì vrết thương đâm xuyên, mà vì huyết độc tử kiếm của Thường Sinh đang điên cuồng tàn phá hệ thống kinh mạch của hắn.

Thường Sinh áp sát, bàn tay đeo Găng Tay Hắc Tinh bóp chặt lấy chiếc mặt nạ phòng độc củ:

đối phương, giọng hắn trầm đục như đến từ địa ngục:

"Ngươi thích độc đến thế.

thì nếm thử thứ này đi."

Hắn cưỡng ép đẩy ngược luồng độc khí mà hắn vừa hấp thụ lúc nãy vào thẳng bên trong mặt nạ của tên áo đen.

Tiếng rít lại trong cổ họng kẻ lạ mặt.

Cơ thể hắn bắt đầu co giật dữ dội, lớp da dưới mặt nạ nhanh chóng chuyển sang màu tím đen rổi thối rữa.

Viên tỉnh thể xám trên cây gậy mất đi người điều khiển, nứt vỡ tan tành.

Màn sương xám trong hầm và ngoài phố cũng theo đó mà nhạt dần rồi tan biến vào hư không.

Tên áo đen đổ gục xuống, hơi thở tắt hắn, cơ thể hắn chảy ra thành một vũng nước đen bốc mùi h:

ôi thối.

Hắn c:

hết bởi chính thứ mà hắn tự hào nhất.

Thường Sinh đứng im giữa vũng máu đen, thanh kiếm cắm xuống sàn để giữ cho cơ thể không ngã khuy.

Những đường vân đen trên người hắn từ từ rút xuống, để lại một làn da tái nhọt và hơi thở đứt quãng.

Lâm Thanh Mộc lao đến, lần này nàng không màng đến việc hắn có độc hay không, nàng ôm chặt lấy bả vai hắn:

"Kết thúc rồi.

Thường Sinh, kết thúc rồi.

"Đi thôi.

trước khi những kẻ khác kéo đến."

Thường Sinh được Lâm Thanh Mộc đỡ đứng dậy.

Hắn cúi xuống, dùng mũi kiếm gạt nhẹ đống tro tàn của tên áo đen, nhặt lên một miếng kim loại không hề bị ăn mòn bởi huyết độc.

Đó là một tấm thẻ bài hình lục giác, bên trên khắc hình một con mắt bị xuyên thấu bởi ba mũi tên.

Thường Sinh nhìn một hồi lâu, bỏ tấm thẻ vào túi rồi quấn băng kiếm lại để ngang hông.

Hai người dìu nhau rời khỏi căn hầm.

Màn sương độc đã tan, hai người dìu nhau rời khỏi căn hầm, màn sương độc đã tan, họ không dừng lại, đi thẳng về phía khu vực bên trong Lục Thủy.

Trong phòng thuê.

Cánh cửa vừa đóng lại.

Thường Sinh TỐt cuộc cũng khong trụ vững được nữa.

Hắn đổ gục xuống cạnh giường, hơi thở rít lên từng hơi nặng nể.

“Thường Sinh!

” Lâm Thanh Mộc hoảng hốt, nàng vội vàng tháo balô, trải tấm chăn mỏng xuống sàn rồi cố sức đỡ hắn nằm lên.

Nàng vắt một chiếc khăn ướt, lau đi những vệt máu đen và mồnhôi đang bám chặt trên trán hắn.

Lúc này, bàn tay Thường Sinh đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay nàng.

Lực nắm rất mạnh, nhưng tay hắnlạnh ngắt.

"Đừng.

vận dị năng nữa."

Hắn thểu thào, mắt nhắm nghiền.

"Ngươi đã kiệt sức rồi.

Để ta.

tự hồi phục.

"Ngươi im đi!"

Lâm Thanh Mộc gắt khẽ, nước mắt lại chực trào ra.

Nàng không nghe lời hắn vẫn tiếp tục áp lòng bàn tay xanh mướt lên ngực hắn, rơi trái tim đang đập một cách hỗn loạn.

Một lúc sau, những đường mạch đen trên người Thường Sinh hoàn toàn biến mất, để lại một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Hắn roi vào trạng thái hôn mê sâu vì kiệt sức.

Lâm Thanh Mộc ngồi bệt xuống bên cạnh, nhìn gương mặt hắn khi ngủ.

Không còn vẻ lạnh lùng, không còn sát khí, chỉ còn lại sự mệt mỏi của một kẻ đã gồng gánh quá nhiều.

Nàng chợt nhìn sang cổ tay mình thấm đẫm mồ hôi.

Nàng thu lại những dây leo đang bò quanh phòng, ngồi xuống cạnh giường, canh giữ giấc ngủ cho hắn.

Ngày hôm sau.

Khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Thường Sinh tỉnh dậy, hắn nhìn sang bên cạnh, Lâm Thanh Mộc đang gục đầu bên mép giường, vẫn còn ngủ say, tay vẫn nắm chặt lấy áo hắn như sợ hắn biến mất.

Thường Sinh khẽ cử động, cảm giác đau đớn đã giảm đi đáng kể, nhưng bên trong, luồng huyết khí dường như đã trở nên sắc bén và lạnh lẽo hơn sau khi được

"tẩm"

thêm độc tố của tên áo đen.

Hắn nhìn nàng giơ tay nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, một hành động cực kỳ hiếm hoi và vùng về

"Ta tỉnh rồi."

Hắn nói nhỏ.

Lâm Thanh Mộc giật mình choàng tỉnh, thấy hắn đã ngồi dậy, nàng thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ nghiêm nghị:

"Ngươi mà còn làm vậy một lần nữa, ta thể sẽ bẻ gãy thanh kiếm của ngươi."

Thường Sinh hơi khựng lại, rồi khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong gần như không thể thấy:

"Sẽ không có lần sau."

Thường Sinh đứng dậy, cầm lấy tấm thẻ bài hình lục giác đặt lên bàn.

Tấm thẻ lạnh ngắt, chấ liệu không phải sắt cũng chẳng phải đá, trên đó chỉ khắc duy nhất một biểu tượng hình con mắt bị xuyên thấu, trông như một lời nguyển rủa hơn là một huy hiệu.

“Ngươi biết nó là gì không?

Lâm Thanh Mộc bước tới bên cạnh, giọng nàng vẫn còn vương chút lo lắng.

“Không.

Thường Sinh đáp, hắn nhíu mày lại.

“Có vẻ chúng ta bị nhắm vào tồi.

Hắn nhớ lại lời nói rè rè qua lớp mặt nạ của tên áo đen:

“Ta muốn thấy trái tìm ngươi sẽ đen đến mức nào trước khi nó vỡ tung.

“ Hắn không biết mình đã lọt vào tầm mắt của ai, hay từ khi nào.

Nhưng cảm giác bị một kẻ nào đó đứng sau màn sương điều khiển, quan sát từng bước đi của mình khiến huyết khí trong người hắn khẽ xao động.

“Chúng ta không thể cứ giữ thứ này mà không biết gì.

Lâm Thanh Mộc nhìn tấm thẻ, cảm giác bất an dâng cao.

“Hay là mang tới xưởng lọc nước?

Những kẻ mang chỉ đen có thể biết điều gì đó.

Thường Sinh gật đầu.

“Đi thôi.

Hai người rời khỏi phòng trọ.

Lần này, Thường Sinh đi rất chậm, hắn không nhìn thẳng vào ai, nhưng mọi dao động xung quanh.

đều được hắn cảm nhận.

Trên phố, những băng tay màu nâu, xanh lục vẫn đi lại đông đúc, nhưng Thường Sinh nhận ra có gì đó khác lạ.

Số lượng những kẻ mang sợi chỉ đen đường như xuất hiện nhiều hơn ở các góc tối.

Họ không làm gì, chỉ đứng đó, im lặng như những cái bóng.

Vừa đến gần khu vực xưởng lọc nước cũ, Thường Sinh bỗng khựng lại.

Hắn ngửi thấy mùi máu.

Không phải mùi máu cũ của zombie, mà là mùi máu tươi mới đổ xuống, trộn lẫn với mùi tro tàn của trận sương độc tối qua.

Cổng xưởng lọc nước không có ai canh gác, nhưng bên trong sân, không khí im lặng đến mức đáng sợ.

Thường Sinh ra hiệu cho Lâm Thanh Mộc dừng lại, mùi máu này rất nồng, hai người lách qua cửa tôn của khu xưởng chính.

Cảnh tượng bên trong khiến Lâm Thanh Mộc phải siết chặt nắm tay.

Những người mang sợi chỉ đen đang nằm rải rác trên nền bê tông.

Không có dấu vết của mộ;

trận chiến, hầu hết họ đều c-hết trong tư thể đang làm dở việc gì đó:

kẻ đang mài dao, kẻ đang tựa lưng vào bồn lọc.

Điểm chung duy nhất là trên cổ họng họ đều có một vết cắt mảnh như sợi chỉ, và da thịt xung quanh vết thương đã chuyển sang màu xám, khô héo như thể bị rút cạn sự sống.

“Độc.

Lâm Thanh Mộc thầm thì, nàng nhận ra sự tương đồng với màn sương tối qua.

Thường Sinh bước tới giữa sân xưởng, ánh mắt dừng lại ở bồn lọc nứt vỡ trung tâm.

Gã đàn ông đã đưa sợi chỉ đen cho họ hôm trước đang ngồi đó.

Hắn vẫn khoanh tay, đầu hơi cúi xuống như đang suy ngẫm.

Nhưng khi Thường Sinh lại gần, hắn thấy một cây gậy kim loại gãy đôi đâm xuyên qua ngực gã đàn ông, đóng chặt hắn vào bồn lọc.

GGã đàn ông chậm rãi ngẩng đầu lên.

Hắn chưa c hết, nhưng hơi thở nhẹ từ miệng.

Ánh mắt hắn mờ đục, nhìn chằm chằm vào Thường Sinh, rồi di chuyển xuống tấm thẻ bài hình lục giác mà Thường Sinh đang cầm trên tay.

“Ngươi.

mang thứ đó về đây làm gì?

Gã nói, máu đen trào ra khóe miệng.

“Kẻ nào làm?

Thường Sinh hỏi, giọng lạnh băng.

“Không có.

kẻ nào cả.

Hắn hấp hối, máu đen bắt đầu trào ra từ hốc mắt.

“Chỉ có “nhãn!

thôi.

Chúng ta nhìn tất cả nên chúng cũng nhìn thấy chúng ta.

Gã đàn ông gục đầu, hơi thở hoàn toàn tắtlịm.

Cùng lúc đó, tấm thẻ bài hình lục giác trên tay Thường Sinh bỗng nóng rực lên.

Hình con mắt khắc trên đó phát ra một luồng ánh sáng đỏ nhạt, xoay chuyển như đang quét nhìn xung quanh.

“Thường Sinh!

Nó đang phát tín hiệu!

” Lâm Thanh Mộc cảnh báo.

Thường Sinh không ném tấm thẻ đi.

Hắn nắm chặt lấy nó, huyết khí kịch độc từ lòng bàn tay tràn ra, đen đặc như mực bám lấy tấm thẻ, cưỡng ép dập tắt luồng ánh sáng đỏ kia.

Hắn không muốn tìm hiểu sâu về tấm thẻ, hắn chỉ biết mình đang bị một thế lực nào đó

"nhìn"

vào.

“Đi” Thường Sinh chỉ nói một chữ.

Hắn cùng Lâm Thanh Mộc nhanh chóng rời khỏi khu xưởng chính.

Phía sau họ, mùi máu tươi vẫn nồng nặc.

Cả một phe phái ngầm mạnh mẽ ở Lục Thủy đã bị quét sạch chỉ trong một đêm, im lặng đến mức đáng sợ.

Khi họ vừa ra đến cổng xưởng lọc nước, Thường Sinh đột ngột dừng bước.

Trên con đường bê tông dẫn về khu dân cư, không còn bóng dáng của những người đi lại bình thường.

Thay vào đó, ba bóng người đang đứng đợi sẵn.

Họ mặc trang phục xám tro, không mang băng tay của ba phe phái lớn, nhưng cổ tay họ đều quấn những sợi dây xích mảnh màu đen.

Kẻ đứng giữa cầm một cây gậy kim loại dài, đầu gậy khẽ chạm xuống đất tạo ra tiếng cạch, cạch quen thuộc.

“Tấm thẻ đó không phải để chơi.

kẻ đó lên tiếng, giọng nói khô khốc.

“Người mang nó vào thành, phải đểlại mạng.

Lâm Thanh Mộc lùi lại một bước, dây leo dưới chân nàng.

bắt đầu luồn sâu vào các kẽ nứt bê tông.

Nàng nhận ra luồng sương độc nhạt đang bắt đầu lan tỏa quanh chân những kẻ kia.

Thường Sinh không nói lời nào.

Hắn biết nói chuyện lúc này là vô nghĩa.

Hắn chậm rãi rút thanh kiếm ra, lớp băng vải trắng tuột xuống, lộ ra lưỡi kiếm lạnh lẽo.

Hắn khẽ liếc nhìn Lâm Thanh Mộc:

“Tìm khe hở, chạy trước.

“Ngươi định một mình chặn ba tên?

Nàng lo lắng.

“Đây không phải là lúc cãi nhau.

Thường Sinh trầm giọng.

“Độc của chúng.

ta có thể nuốt, nhưng ngươi thì không.

Lần này, hắn không còn giữ.

{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)

vận hành ở mức cao nhất ngay từ đầu.

Những đường vân đen nổi lên trên gương mặt tái nhợt của hắn kéo dài đến tận khóe mắt, mắt tròng trắng chuyển sang đỏ chói.

Hắn bước lên một bước, mặt đất dưới chân nứt nhẹ.

Kẻ cầm gây kim loại cười lạnh, vung gậy ra lệnh.

Hai bóng người bên cạnh lao vrút đi, tốc đệ nhanh đến mức chỉ để lại những tàn ảnh xám tro.

Thường Sinh không lùi mà tiến.

Hắn lao thẳng vào giữa hai kẻ đang áp sát.

Thanh kiếm trong tay hắn không còn tỏa ra kiếm khí xanh lục, mà là một màu đen đậm đặc.

Keng—!

Thanh kiếm v-a c.

hạm với xích sắt của một tên đối thủ.

Ngay tại điểm tiếp xúc, kịch độc từ kiếm của Thường Sinh men theo sợi xích lan nhanh như lửa cháy.

Tên kia biến sắc, lập tức buông sợi xích nhưng đã muộn.

Huyết độc đã chạm vào da thịt hắn, bắt đầu quá trình ăn mòn thối rữa chỉ trong chớp mắt.

le Thường Sinh xoay người, một cú đá mang theo kình lực huyết khí hất văng tên thứ hai, đồng thời tạo ra một khoảng trống duy nhất.

“Chạy đi!

” Lâm Thanh Mộc nhìn bóng lưng đầy những đường gân đen của hắn, nàng hiểu rằng mình ở lại chỉ làm hắn thêm phân tâm.

Nàng cắn môi, điều động dây leo quất mạnh vào tên cầm gậy để cản bước, rồi mượn lực bật nhảy ra khỏi vòng vây, chạy về hướng ngược lại của cổng.

thành.

Tên cầm gậy kim loại nhìn theo Lâm Thanh Mộc, định đuổi theo nhưng Thường Sinh đã xuấ hiện trước mặt hắn, mũi kiếm chỉ thẳng vào tim.

Hơi thở của Thường Sinh lúc này đã mang theo sương đen.

Tên cầm gậy kim loại thấy Lâm Thanh Mộc chạy thoát, hừ lạnh một tiếng, định vung gậy điều khiển luồng sương xám đuổi theo.

Thế nhưng, mũi kiếm của Thường Sinh đã nhanh như chớp đâm tới, mang theo một luồng tử khí khiến hắn phải thu chiêu lùi lại.

“Ngươi lo cho nàng ta, sao không lo cho cái mạng nát của ngươi trước đi?

Tên cầm gậy cười nhạo, gậy kim loại trong tay rung lên, tạo ra một màn sương độc dày đặc bao phủ lấy Thường Sinh.

Thường Sinh không hề né tránh, hắn hít vào một hơi thật sâu.

Luồng sương độc mà kẻ kia tự hào, khi chạm vào cơ thể Thường Sinh, bỗng nhiên bị những đường vân đen trên da hắn nuốt chửng một cách tham lam.

Nếu là trước đây, việc cưỡng ép nuốt một lượng lớn tạp độc từ bên ngoài sẽ khiến kinh mạch hắn như bị thiêu đốt, huyết khí xung đột dữ đội dẫn đến phản phê ngay lập tức.

Đó là cái gií của việc dùng cơ thể làm vật chứa khi chưa đủ độ tương thích.

Sau trận chiến với kẻ trước đó ở dưới hầm, và sau một thời gian vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} để tôi luyện kịch độc trong máu, cơ thể hắn đã bắt đầu hình thành một loại

"bản năng nuốt chửng”.

Độc tố đối với người khác là thuốc độc, nhưng đối với kẻ tu luyện Hủ Tâm Quyết, chúng dầ trở thành"

chất dinh dưỡng"

thô ráp để bù đắp cho sự tiêu hao của huyết khí.

Hắn không còn cảm thấy đau đớn xé lòng, chỉ có một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, rồi nhanh chóng bị dòng máu đen đặc nghiền nát và đồng hóa.

“Ngươi.

ngươi là cái thứ quái thai gì?

Tên cầm gây lắp bắp, lùi lại một bước.

Thường Sinh không đáp, đôi mắt hắn lúc này chỉ còn một màu đỏ sậm đục ngầu.

Hắn tiến lên, thanh kiếm trong tay khẽ rung lên một tiếng rển rĩ.

“Độc của ngươi.

Thường Sinh trầm giọng, hơi thở tỏa ra làn khói xám nhạt “Còn không bằng một phần mười thứ ta từng nuốt.

Ngay lập tức, Thường Sinh bộc phát tốc độ.

Hắn không dùng {Quỷ Ảnh Mê Tung} để tạo áo ảnh, mà chỉ đơn giản là dùng sức mạnh bộc phát từ đôi chân đã được cường hóa bởi huyết khí.

Vút—!

Tên cầm gậy chỉ kịp giơ cây gậy kim loại lên đỡ theo bản năng.

Rắc—!

Lực chém không phải là sức mạnh vật lý đơn thuần.

Thanh kiếm của Thường Sinh mang, theo tính ăn mòn được vận chuyển cực hạn của {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} .

Tại thời điểm tiếp xúc cây gậy kim loại bị gậm nhắm với tốc độ chóng mặt, gãy như một cành củi.

Lưỡi kiếm không dừng lại, nó vạch một đường chéo đen kịt qua ngực đối phương.

Tên cẩm gây không hét lên được.

Hắn ôm lấy vết thương, mà trố mắt nhìn máu của chính mình bốc hơi thành khói đen khi vừa chạm vào không khí.

Thường Sinh quấn kiếm lại, không nhìn cái xác đang dần tan rã của đối thủ.

Hắn cảm nhận được luồng độc khí vừa hấp thụ đang dần ổn định trong đan điền, dù vẫn có chút nặng nề nhưng không còn là mối đe dọa.

Hắn quay đầu nhìn về hướng cổng thành, nơi Lâm Thanh Mộc đã chạy đi.

Hắn phải nhanh lên.

Lục Thủy không còn là nơi có thể ở lại, và thế lực đứng sau những tấm thẻ bài hình con mắt này đang bắt đầu cử những quân cờ thực sự đến.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập