Chương 72: Hốc Đá Đêm Trăng

Chương 72:

Hốc Đá Đêm Trăng

Thường Sinh lướt đi trên những mái nhà tôn rỉ sét, thân hình hắn mờ ảo như một bóng ma.

Huyết độc vừa hấp thụ từ tên cầm gậy đang sục sôi, khiến mỗi bước chân của hắn đều mang theo một sức bật kinh người.

Từ trên cao nhìn xuống, cổng.

Bắc thành Lục Thủy hiện lên như một pháo đài thép.

Đèn pha công suất lớn quét qua quét lại, súng máy đặt trên các bao cát đã sẵn sàng nhả đạn.

Quân đội Đồn Lục Thủy đã hoàn toàn phong tỏa lối ra.

Ở giữa vòng vây, Lâm Thanh Mộc đang bị dồn vào chân tường đá.

Nàng nghiến răng điểu động những dây leo gai cuối cùng để ngăn cản đám binh sĩ đang khép vòng vây.

"Dừng tay!"

Một giọng nói cao ngạo, đầy vẻ ra lệnh vang lên từ phía sau hàng rào qruân điội.

Thường Sinh khựng lại trên mái nhà cao nhất.

Giọng nói này dù có qua bao nhiêu năm tháng, dù có bị chôn vrùi dưới lớp bụi của tận thế, hắn vẫn nhận ra ngay lập tức.

Hắn nhìn xuống.

Một nam tử mặc quân phục chỉnh tể, nhưng cổ áo mở rộng đầy vẻ tùy ý, đang bước ra từ phía sau một chiếc xe bọc thép.

Gương mặt kia, vẻ tự mãn kia chính là Trần Phàm.

"Một dị năng giả hệ thực vật xinh đẹp thế này mà lại đi cùng phe lũ sâu mọt Chi Đen sao?"

Trần Phàm nhếch môi cười, ánh mắt liếc nhìn Lâm Thanh Mộc đầy tính toán.

"Giao nộp tấm thẻ bài lục giác ra đây, ta sẽ cần nhắc cho cô một vị trí trong qruân đội.

"Trong mo đi."

Trần Phàm sa sầm mặt lại:

"Bắn vào chân nàng ta.

Vút —!

Một luồng kiếm khí đen kịt từ trên trời giáng xuống, chém nát chiếc xe bọc thép ngay cạnh chỗ Trần Phàm đứng, tạo ra một tiếng nổ chấn động.

Khói đen bốc lên nghi ngút, che khuất tầm nhìn của đám lính.

Thường Sinh từ trên cao nhảy xuống, đáp nhẹ nhàng giữa vòng vây, chắn ngay trước mặt Lâm Thanh Mộc.

Trần Phàm bị dư chấn hất ngã ngồi xuống đất, hắn lồm cồm bò dậy, quát lớn:

Kẻ nào?

Thường Sinh chậm rãi quay người lại.

Ánh đèn pha từ cổng thành chiếu thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của hắn.

Vết sẹo mờ bên mắt trái và những đường gân đen đang đập phập phồng dưới da khiến hắn trông như một ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.

Thường Sinh nhìn thẳng vào mắt Trần Phàm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:

Trần Phàm.

ngươi nói đúng.

Ta bị cắn rồi.

Trần Phàm khựng lại.

Một giây.

Hai giây.

Đồng tử hắn co rụt lại khi ký ức về nhà kho kia hiện lại"

Thường.

Thường Sinh?

Ngươi chưa c-hết?

Thường Sinh bước lên một bước, mỗi bước chân đều khiến mặt đất dưới chân nứt toác bởi ái lực huyết khí.

Đám lính xung quanh đồng loạt lên đạn, Trần Phàm đột ngột hét lớn:

Giết hắn!

Bắn chết hắn cho ta!

Thường Sinh không cho chúng cơ hội.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

kích hoạt ở trạng thái điên cuồng nhất.

Hắn không dùng kiếm để g-iết đám lính, hắn chỉ dùng kiếm khí hất văng súng ống của chúng, mục tiêu duy nhất của hắn là kẻ đang sợ hãi lùi lại phía sau.

M Á Hà

Tiếng hét xé lòng vang lên.

Không phải tiếng súng, mà là tiếng lưỡi kiếm xé toạc không khí.

Trong chớp mắt, Thường Sinh đã áp sát.

Thanh kiếm mang theo huyết độc ăn mòn quét qua bốn nhát cực nhanh.

Xoẹt!

Xoet!

Xoẹt!

Xoẹt!

Trần Phàm đổ gục xuống.

Hai tay và hai chân của hắn bị chém đứt lìa ngay tại khớp, máu đen kịt phun ra như suối.

Thường Sinh đã cố ý khống chế lực đạo, huyết độc từ kiếm không griết c.

hết Trần Phàm ngay lập tức, mà nó sẽ đông cứng mạch máu lại, khiến hắn không thể chết vì mất máu, nhưng phải chịu đựng cơn đau của việc thịt xương bị ăn mòn từ từ.

Ngươi.

ngươi.

Trần Phàm run rẩy trên mặt đất, nhìn tứ chi của mình nằm rải rác xung quanh, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng tột độ, cơn đau ập tới cực độ làm hắn ngất đi.

Thường Sinh đứng từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt đỏ sẫm không một chút thương hại.

Hắn quay sang Lâm Thanh Mộc, người đang sững sờ trước sự tàn bạo của hắn.

Thường Sinh nắm lấy tay nàng, giọng hắn đã lấy lại vẻ bình tĩnh đáng sọ:

Đi thôi.

Thường Sinh không ngoảnh đầu nhìn lại đống hỗn độn phía sau.

Hắn bế Lâm Thanh Mộc lên theo kiểu công chúa, mặc kệ nàng đang hoảng hốt và đỏ mặt vì bất ngờ.

Lúc này, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

Phải đi thật xa.

Hắn vận chuyển (Quỷ Ảnh Mê Tung)

đến mức cực hạn.

Từng tàn ảnh của Thường Sinh nối đuôi nhau lướt qua những cánh đồng hoang và những xác xe tải rỉ sét dọc con lộ phía Bắc.

Huyết khí trong người hắn giống như một lò lửa bị đốt cháy quá độ, bốc lên hừng hực nhưng cũng đang cạn kiệt với tốc độ đáng sợ.

Sau hơn mười cây số di chuyển bằng bộ pháp tốc độ cao, trước mặt họ hiện lên một ngôi nhà gạch cũ nằm tro trọi giữa cánh đồng cỏ dại cao lút đầu người.

“Tới.

tới nơi rồi.

Thường Sinh bước chân hắn loạng choạng, đi cùng Lâm Thanh Mộc dưới tầng hầm.

Ngay khi vừa bước qua cánh cửa gỗ mục nát của ngôi nhà, hắn dừng lại dựa lưng vào góc tường, từng mảng da trên người đỏ rực rồi tái mét.

Việc bộc phát huyết độc để phế Trần Phàm và sau đó là dùng toàn lực bộ pháp để chạy trốn đã vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng của hắn.

Lâm Thanh Mộc lo lắng định lên tiếng, nhưng Thường Sinh khẽ đưa tay lên môi:

“Suyt.

có người.

Nàng rùng mình, lập tức thu mình vào bóng tối bên cạnh hắn.

Từ phía tầng trên của ngôi nhà hoang, có tiếng bước chân và tiếng trò chuyện vọng xuống.

Thường Sinh dựa hẳn người vào vách tường bong tróc, tiếng tim đập thình thịch bên tai át c¿ tiếng gió lùa qua khe cửa.

Hắn cảm nhận được luồng huyết khí đang b:

iểu tình dữ dội, nó không còn chảy theo kinh mạch mà như những mảnh sành vụn đang cào xé từng tấc thịt bên trong.

Phía trên gác lửng, tiếng bước chân gỗ kêu lộp cộp dừng lại ngay sát mép cầu thang.

“Tên Trần Phàm bên Đồn Lục Thủy đó thật hách dịch, lần này chúng ta phải phối hợp với hắn, đúng là xui xẻo.

Giọng Lâm Vũ vang lên đầy vẻ khó chịu.

“Thôi đi Lâm Vũ, ” Trịnh Tuấn đáp.

“Dù sao hắn cũng là con trai của cấp cao bên Quân đội.

Hội Đinh Thạch hay Liên Minh.

Thanh Tuyến đều phải nể mặt cha hắn để lấy đạn dược.

Chúng ta mang dấu đen, đi làm nhiệm vụ dọn dẹp rìa ngoài này mà đụng mặt hắn thì cứ nhịn một chút cho xong chuyện, giao nhiệm vụ xong là về phòng ngủ.

Lâm Vũ hừ lạnh:

“Nhìn cái mặt vênh váo của hắn là ta đã muốn đấm rồi.

Loại công tử bột đé mà không có đám lính cầm súng vây quanh thì chắc đã làm mồi cho Zombie từ lâu.

Ở dưới lầu, Lâm Thanh Mộc nín thở, nàng nhìn sang Thường Sinh.

Một mảng da trên cổ hắn vừa mới đỏ rực như máu giờ đã chuyển sang màu trắng bệch tử thi.

Nàng thấy bàn tay hắn đang run rẩy siết chặt lấy chuôi kiếm, đốt ngón tay trắng bệch.

Nàng biết, Thường Sinh đang dùng ý chí cuối cùng để giữ cho hơi thở không bị loạn.

Bất ngờ, Trịnh Tuấn ở phía trên đột ngột im lặng.

Hắn đứng bật dậy, mũi khẽ động.

“Có mùi máu.

Lâm Vũ lập tức cảnh giác, giọng thấp xuống:

“Zombie bò vào sao?

“Không phải mùi xác thối là máu tươi, rất gần.

Tiếng bước chân bắt đầu tiến về phía cầu thang gỗ mục nát.

Thường Sinh nheo mắt, trong bóng tối, đôi đồng tử của hắn lóe lên tia đỏ sậm tàn nhẫn.

Hắn khẽ ra hiệu cho Lâm Thanh Mộc.

Nàng hiểu ý, đôi tay nhỏ nhắn âm thầm điều động dị năng thực vật, nhưng không phải để trấn c-ông, mà là để những dây leo từ phía sau nhà bò vào, che đậy lối vào cửa hầm ngầm nhỏ hẹp ngay dưới chân họ.

Khi tiếng giày của Trịnh Tuấn chạm vào bậc thang đầu tiên, Thường Sinh dùng chút sức cuối cùng, kéo Lâm Thanh Mộc lùi sâu vào hầm ngầm, rồi khép cánh cửa gỗ phủ đầy bụi bặm lại.

“Không có ai.

Giọng Lâm Vũ vang lên dưới tầng trệt sau một lúc tìm kiếm.

“Chỉ có vài vệt máu khô trên sàn thôi.

Chắc là con Zombie nào đó đi ngang qua.

“Kỳ lạ.

mùi máu đó rất lạ.

Trịnh Tuấn lẩm bẩm, nhưng rồi cũng tặc lưỡi.

“Thôi, trời gần sáng rồi, thu dọn đồ đạc quay về Lục Thủy sớm.

Nếu đụng phải đội tuần tra của Đồn Lục Thủy vào giờ này lại phiển.

Thường Sinh ngồi trong bóng tối của tầng hầm, nghe tiếng bước chân của nhóm Lâm Vũ xa dần rồi mất hút.

Lúc này, hắn mới dám buông lỏng cơ thể, cả người đổ sụp vào lòng Lâm Thanh Mộc.

Con đau buốt từ các khối cơ bị ép hoạt động quá mức dâng lên, khiến tay chân hắn run rẩy không ngừng.

Đây là hậu quả kiệt sức thuần túy của cơ bắp khi phải gánh chịu một lượng lớn huyết khí để duy trì tốc độ kinh người suốt mười cây số.

“Đi thôi.

Lâm Thanh Mộc dìu hắn đứng dậy, nàng có thể cảm nhận rõ hơi nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể hắn.

Hai người lặng lẽ rời khỏi ngôi nhà hoang theo lối cửa sau, lấn khuất vào những bụi cỏ dại cao lút đầu người.

Họ không đi dọc theo đường lộ chính mà chọn băng qua cánh đồng để tiến sâu về phía đãy núi mờ ảo ở hướng Tây Bắc.

Đi được thêm khoảng ba cây số, Thường Sinh cảm thấy đôi chân mình như không còn thuộc về bản thân nữa.

Hắn khuy xuống bên cạnh một gốc cây già.

Lâm Thanh Mộc nhìn quanh, thấy một hốc đá tự nhiên nằm khuất sau bụi gai lớn, nàng dìu hắn vào trong.

Nơi này kín đáo, đủ để che chắn gió đêm và sự dòm ngó từ xa.

Nàng nhanh chóng lấy bình nước từ balô, đỡ đầu hắn lên để hắn uống từng ngụm nhỏ.

Ánh trăng nhạt nhòa hắt vào hốc đá, soi rõ gương mặt Thường Sinh.

Màu da đỏ rực ban nãy đã biến mất, chỉ còn lại sự tái nhọt vì mất sức quá độ.

“Ngươi liều mạng quá rồi.

Lâm Thanh Mộc nói, giọng nàng run run vì lo lắng.

“Bế ta chạy suốt quãng đường đó, ngươi coi mình là sắt đá sao?

Thường Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chân khí đang chậm rãi vận chuyển để xoa dịu các thớ thịt đang căng cứng.

Hắn khẽ cử động đôi găng tay đen, cảm giác mát lạnh của nó giúp đôi bàn tay hắn bót run hơn.

“Lúc đó chỉ có cách đó mới thoát nhanh nhất.

Hắn đáp, giọng vẫn còn khàn.

Lâm Thanh Mộc im lặng một lúc, nàng lấy chiếc khăn lau những vết bụi bẩn và máu khô trê mặt hắn.

Động tác của nàng rất nhẹ nhàng, như sợ làm đau kẻ vừa mới tàn sát cả một đội quân.

“Thường Sinh.

sau này đừng làm vậy nữa.

“Ý talà đừng bế ta chạy như thế:

Ta có thể tự chạy”

Thường Sinh mở mắt nhìn nàng.

Trong bóng tối, đôi mắt hắn không còn màu đỏ sát khí, mà chỉ là sự trầm mặc sâu thắm.

“Ta không muốn đánh cược.

Lâm Thanh Mộc khựng lại.

Nàng hiểu ý hắn:

Hắn không muốn đánh cược bất kỳ rủi ro nào lên mạng sống của nàng.

Sự im lặng bao trùm hốc đá.

Thường Sinh bắt đầu tập trung vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} chỉ để phục hồi sinh lực.

Dưới tác động của công pháp, những thớ cơ bị xé rác!

bắt đầu tự chữa lành, cảm giác tê dại dần được thay thế bằng một luồng nhiệt lượng ấm áp.

Khoảng hai tiếng sau, hơi thở Thường Sinh đã ổn định trở lại, hắn cảm nhận được sức mạnh đang dần hồi phục trở lại.

Hắn ngồi dậy, nhìn về hướng thành Lục Thủy.

Giờ này chắc chắn tin tức về con trai đại tá bị phế đã làm nổ tung qruân đội.

Họ không thể ở lại vùng ngoại vi này quá lâu.

“Đi tiếp thôi.

Hắn đứng đậy.

“Chúng ta đi đâu?

Tiếp tục hướng.

Bắc?

Lâm Thanh Mộc hỏi.

Thường Sinh nhìn tấm bản đồ trong đầu, rồi nhìn về phía núi rừng trước mặt.

“Không thể đi đường mòn.

Chúng ta sẽ xuyên rừng.

Ở đó Zombie nhiều nhưng quân đội thì khó lòng lùng sục.

Khi nào hồi phục hoàn toàn, chúng ta sẽ tính tiếp.

“Ừm.

Lâm Thanh Mộc gật đầu.

Hai bóng người lại tiếp tục đi vào ban đêm, bỏ lại sau lưng ánh đèn pha nhạt nhòa của thành phố, tiến vào vùng hoang dã mênh mông.

Sau khi đi được một quãng xa khỏi vùng bình nguyên, địa hình bắt đầu đốc dần.

Càng vào sâu, không khí càng trở nên ẩm thấp.

Thường Sinh vừa đi vừa dò xét xung quanh.

Hắn không còn sử dụng bộ pháp tốc độ cao nữa, nhưng đôi mắt đỏ nhạt vẫn liên tục quét qua những bụi rậm.

Khoảng hơn một giờ sau, giữa những tán cây cổ thụ to lớn, một bóng đen vuông vức hiện ra Đó là một căn nhà gỗ nhỏ, mái đã sụp một góc, những mảng rêu xanh bám đầy trên các vách tường mục.

Căn nhà nằm tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, dường như nó đã bị bỏ hoang rất lâu trước khi tận thế diễn ra.

Thường Sinh dừng lại, giơ tay ra hiệu cho Lâm Thanh Mộc.

Hắn lặng lẽ rút kiếm, tiến tới đại nhẹ vào cánh cửa gỗ.

Két—!

Tiếng bản lề rỉ sét rít lên khô khốc.

Bên trong tối om, bụi phủ dày đặc đến mức chỉ cần một cử động nhỏ cũng khiến chúng bay lên mù mịt.

Sau khi xác nhận không có hơi thở của Zombie hay sinh vật biến dị, hắn mới khẽ thở phào.

Vào đi.

Đêm nay nghỉ ở đây.

Họ bước vào trong, căn nhà chỉ có một gian duy nhất, giữa nhà là một bộ bàn ghế gõ đã cũ nát, một chiếc giường ở góc và một lò sưởi bằng đá phủ đầy mạng nhện.

Lâm Thanh Mộc nhanh chóng dùng dị năng, điều khiển vài sợi dây leo nhỏ bò quanh các kh cửa và cửa sổ, tạo thành một mạng lưới mạng nhện.

Nàng trải một tấm bạt nhỏ lên sàn gỗ, nhìn Thường Sinh đang mệt mỏi tựa lưng vào vách nhà.

“Không, đừng.

đốt lửa.

Thường Sinh ngăn lại.

“Ánh sáng và khói trong rừng rất đễ gây chú ý.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, nàng ngồi xuống cạnh hắn, lấy ra một chiếc chăn mỏng đắp chung cho cả hai.

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng côn trùng kêu râm ran bên ngoài và nhịp tim đều đặn của đối phương.

Thường Sinh lúc này mới thực sự thả lỏng.

Hắn cảm nhận được cơ bắp sau khi trải qua trạng thái căng cứng cực độ đang bắt đầu giãn ra, đi kèm là cảm giác đau nhức nhối nhưng dễ chịu.

Hắn cúi đầu nhìn bàn.

tay vẫn còn đeo găng đen của mình, rồi nhìn sang Lâm Thanh Mộc.

Nàng đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên sàn nhà bụi bặm.

Sau chuyện này.

Lục Thủy chắc chắn không còn chỗ cho chúng ta.

Lâm Thanh Mộc khẽ nói, giọng nàng có chút bâng khuâng.

Ngươi có hối hận vì theo ta không?"

Thường Sinh hỏi, mắt vẫn nhắm lại.

Lâm Thanh Mộc quay lại nhìn hắn, dưới ánh trăng mờ, đôi mắt nàng sáng lên một cách kỳ lạ Nàng khẽ lắc đầu, rồi tựa đầu vào vai hắn.

Không.

Ta chỉ đang nghĩ.

cuối cùng thì ngoài kia còn nơi nào bình yên không thôi.

Thường Sinh im lặng.

Hắn không có câu trả lời cho nàng, thế giới này đã hỏng từ lâu, và bình yên là một thứ xa xỉ chỉ dành cho những kẻ mạnh hoặc những kẻ đã nằm xuống.

Ngủ đi."

Hắn thì thầm.

Huyết khí trong người hắn bắt đầu vận chuyển theo chu kỳ chữa lành.

Căn nhà gỗ nhỏ giữa rừng sâu như một ốc đảo tách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn và máu đổ ở thành Lục Thủy.

Đêm đó, Thường Sinh không nằm mơ, hắn chìm vào giấc ngủ sâu kể từ khi bắt đầu hành trình, với hơi ấm của người đồng hành bên cạnh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập