Chương 76: Kiếm Phong Huyết Sát

Chương 76:

Kiếm Phong Huyết Sát Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp sương mù của sáng sớm, đánh thức không gian đổ nát của trạm thu phí.

Thường Sinh mở mắt, đôi đồng tử đen sâu thắm vẫn tỉnh táo như thể hắn chưa từng ngủ.

Hắn khẽ cử động bờ vai, cảm nhận được luồng huyết khí trong người sau một đêm vận chuyển đã trở nên phục tùng hơn.

Lâm Thanh Mộc cũng vừa tỉnh giấc, nàng khẽ rùng mình vì cái lạnh của sương sớm.

Sau khi vệ sinh sơ sài và dùng chút ít lương khô, hai người nhanh chóng lên đường.

Đi được khoảng hai tiếng đồng hồ, con đường nhựa vốn dĩ nứt nẻ bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một vùng đất trũng rộng lớn, bốc lên mùi h-ôi thối nồng nặc.

Đó là “Bãi Rác Tử Thần” một khu vực trên bản đồ hắn đã từng thấy trước đó.

Đó là một khu vực từng là nơi tập kết của chất thải hóa học của các khu công nghiêp phía bắt trước khi tận thế diễn ra.

Giờ đây, những thùng phi rỉ sét bị vỡ, rò rỉ ra những loại chất lỏng màu tím và lục, thấm đẫm vào lòng đất.

“Cẩn thận, đừng hít sâu.

Thường Sinh trầm giọng, hắn quấn chặt thêm lớp vải che mũi miệng cho Lâm Thanh Mộc.

Lâm Thanh Mộc nhíu mày, nàng cảm nhận được thực vật xung quanh đây héo úa:

G đây không có sự sống.

Trái ngược lại với nàng, Thường Sinh bỗng cảm thấy một sự cộng hưởng đáng sọ.

Ngay khi bước vào phạm vi bãi rác, lớp vỏ đen bao bọc trái tìm hắn bỗng đập liên hồi.

Những phân tử độc tố trong không khí li ti như đang bị một thế lực nào đó vô tình kéo về phía hắn, chui qua lỗ chân lông và hòa vào dòng máu đen tím.

Hắn cảm nhận được huyết độc trong người mình đang brốc c.

háy.

Đây không phải là sự phải phê, mà là một sự thèm khát.

Những chất thải hóa học kia chính là liểu thuốc kích thích cực mạnh đối với.

{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)

“Thường Sinh, sắc mặt ngươi.

Lâm Thanh Mộc lo lắng định chạm hắn, nhưng nàng lập tức rút tay lại.

Da thịt hắn lúc này đang tỏa ra một làn khói đen mờ ảo, nóng đến bỏng rát.

“Ta không sao.

đừng lại gần.

Thường Sinh nghiến răng nói, giọng hắn khàn lại.

Đôi mắt hắn bắt đầu hiện lên những tia máu màu tím sẫm.

Hắn phải cố dùng ý chí để kiềm chế lại cơn bão đang nổi lên trong huyết quản.

Nếu để bộc phát ở đây, hắn có thể sẽ hút cạn mọi độc tố trong khu vực này, nhưng cơ thể hắn lúc này chưa chắc đã chịu nổi năng lượng tạp chất khổng lồ đến vậy.

Đột nhiên, từ trong những đống phế thải, có những tiếng động sột soạt.

Những cái đầu trọc lóc, da thịt bị mất lổ chỗ và dị dạng đang chầm chậm nhô lên.

Hàng chục con xác sống dị dạng bắt đầu tiến tới phía họ, miệng chúng chảy ra thứ dịch vàng khè, ăn mòn cả nhựa đường.

Thường Sinh siết chặt chuôi kiếm, hắn không rút ra ngay mà chỉ để bàn tay đeo găng khẽ chạm vào lớp vải.

Một luồng áp lực tử khí đen thẩm từ người hắn tràn ra, khiến những con xác sống dẫn đầu bỗng chúng khựng lại, bản năng của chúng cảm thấy một loại “độc còn đáng sợ hơn cả thứ hóa chất mà chúng mang trong người.

Thường Sinh hiểu rõ trạng thái của mình lúc này.

Luồng hóa c:

hất đrộc hại từ một trường xung quanh như những mồi lừa ném vào chảo đầu sôi trong huyết quản của hắn.

Nếu dây dưa quá lâu, sự hưng phần của kịch độc sẽ vượt quá tầm kiểm soát của lý trí.

“Lùi lại phía sau ta.

Hắn lúc này động, lao thẳng về phía đám Zombie kia, băng vải từ kiếm cũng trượt xuống.

Xoet—!

Thanh kiếm quay một vòng, thanh kiếm không mang theo sắc lạnh của kim loại mà là một luồng hắc khi được bao quanh.

Đám Zombie gầm gừ, hàng chục bóng hình dị dạng cùng lúc lao tới, đôi tay biến dạng chúng vươn dài ra.

Thanh kiếm trong tay hắn rung lên, luồng hắc khi do kịch độc được bao phủ toàn bộ thanh kiếm.

(Kiếm Phong)

Cổ tay hắn xoay cực nhanh, những đường kiếm khí xé gió được tung ra, mang theo kịch độc của chân khí trong người hắn.

Xoẹt!

Xoẹet!

Xoẹt!

Đám Zombie lao tới đầu tiên bị kiếm khí quét qua, thân hình dị dạng của chúng ngay lập tức bị xé toạc.

Những đám xác sống phía sau vẫn không hề biết sợ hãi, chúng dẫm đạp lên đồng loại để lao lên.

Thường Sinh cảm thấy luồng hóa chất trong huyết quản mình đang sôi sục.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thân hình hắn đột ngột trở nên nhòe đi, để lại hàng loạt tàn ảnh giữa vòng vây của lũ quái vật.

Đám Zombie vồ hụt, hắn lướt đi thanh kiếm trong tay không ngừng vung ra những đường kiếm, mỗi lần động là đầu mỗi con rụng xuống.

Tuy nhiên số lượng Zombie quá đông, chúng điên cuồng.

giễm đạp lên nhau.

Thường Sinh cảm nhận được rõ luồng chân khí kịch độc trong người đang bắt đầu mất dần sự ổn định.

{Ngự kiếm thuật:

Thanh Phong Biến} “Đị U Chân khí kịch độc thay vì chỉ bao phủ lưỡi kiếm, nay bắt đầu xoay chuyển theo một quỷ đạo quái dị.

Một luồng gió màu đen đậm đặc đột ngột cuộn tròn quanh lưỡi kiếm, tạo thành một lớp màng khí sắc bén.

Thuộc tính

"Phong"

từ chiêu thức kết hợp với

"Huyết Độc"

khiến thanh kiếm của hắn lúc này không khác gì một cơn bão tử thần thu nhỏ.

Hắn vung mạnh thanh kiếm về phía trước.

Một luồng kiếm khí xé gió dài hơn ba mét lao đi với tốc độ kinh hoàng, nó thổi bay và nghiề nát mọi thứ cản đường.

Đám Zombie bị luồng gió đen cuồn vào, ngay lập tức bị chẻ nhỏ thành từng mảnh vụn.

Con đường phía trước bị dọn sạch trong tích tắc.

Thường Sinh không chần chừ, hắn xoay người nắm bế Lâm Thanh Mộc vận chuyển bộ pháp.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Khi đã thoát hẳn ra khỏi khu vực đó.

Thường Sinh mới dừng lại, để Lâm Thanh Mộc xuống.

Hắn khuy xuống một chân, lồng ngực phập phồng thở dốc.

Lớp vỏ den quanh tim hắn đập mạnh, cố gắng điều hòa lại luồng chân khí đang.

hỗn loạn.

“Ngươi có sao không?

Lâm Thanh Mộc lo lắng tiến lại gần.

“Ta.

không sao.

Thường Sinh gắn gượng trả lòi.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tỉnh thần để vận công.

Lớp vỏ đen quanh tim hắn dần ổn định, bắt đầu nuốt chứng những tàn dư của luồng hóa chất vừa rồi.

Sau một lúc, hơi thở hắn dẫn ổn định, những đường gân đen trên cổ cũng từ từ lặn xuống.

“Chúng ta đi tiếp thôi.

Hắn đứng dậy nói.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, nàng lo lắng nhìn sắc mặt vẫn còn hơi tái của hắn:

“Phía trước ta cé nhìn bản đồ có một khu rừng.

“Chúng ta có thể dừng chân ở đó.

“Ừ” Họ tiếp tục bước tiếp.

Càng tiến về phía bắc, những thị trấn nhỏ ven đường giờ chỉ là những khung sắt, không còn một bóng người, thậm chí Zombie cũng thưa thớt dần.

Hon một giờ sau, cảnh tượng hoang tàn của thị trấn rỉ sét che khuất mờ phía sau.

Trước mắt họ hiện ra một khu rừng đó là nơi mà Lâm Thanh Mộc đã nhắc đến trên bản đổ.

Cánh rừng trước mặt đã bị thưa và những cây thân gồ sần sùi, lá đã chuyển sang màu vàng úa do thiếu chất dinh dưỡng.

Mặt đất đàu lá khô, thỉnh thoảng có vài bụi cây dại mọc lởm chởm giữa tảng đá.

“Chúng ta sẽ nghỉ ở đây.

Thường Sinh lên tiếng, giọng hắn đã bót khàn hơn.

Hắn dẫn nàng đi sâu vào trong một chút, tìm thấy một khoảng đất trống nhỏ được bao quanh bởi những gốc cây lớn, đủ để che chắn tầm nhìn từ phía con đường.

Thường Sinh ngồi xuống, dựa lưng vào một thân cây già.

Hắn đặt thanh kiếm ngang gối, đôi mắt nhắm lại để bắt đầu hồi phục.

Lớp vỏ đen quanh tim hắn giờ đã êm ái hơn, chậm rãi hất thu những tàn dư cuối cùng của kịch độc hóa chất kia, biến chúng thành một phần sức mạnh của bản thân.

Lâm Thanh Mộc lặng lẽ ngồi xuống phía đối diện.

Nàng lấy ra một ít nước sạch còn sót lại, đưa cho hắn nhưng thấy hắn đang nhắm mắt nàng lại đặt bên cạnh.

Nàng không làm phiền hắn, chỉim lặng ngồi đó, thỉnh thoảng đưa mất quan sát xung quanh.

Tiếng lá khô xào xạc trong gió và tiếng chim chóc trong rừng tạo nên một không gian tĩnh mịch.

Hơi thở của Thường Sinh dần trở nên ổn định trờ lại.

Sắc mặt tái nhợt hắn giờ trở lại hồng hào, luồng khí đen u ám cũng hoàn toàn thu lại trong cơ thể.

Đêm đó, dưới sự canh gác của Lâm Thanh Mộc.

Thường Sinh đã hoàn thành việc chuyển hóa toàn bộ độc tố từ “Bãi Rác Tử Thần” thành chân khí trong co thể.

Gần một tuần sau.

Hành trình tiến về phía bắc diễn ra khắc nghiệt hơn dự tính.

Cả hai phải băng qua những vùng đồng bằng, nơi mặt đất khô cằn đến mức không có nổi một cọng cỏ, và vượt qua những khu công nghiệp đổ nát.

Suốt hơn sáu ngày, Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc hầu như không dừng lại quá lâu ở bất kỳ nơi nào.

Họ di chuyển như hai bóng ma, tránh né những cuộc chiến vô nghĩa và những đám cướp.

Càng đi sâu về phía bắc, không khí càng trở nên khô hơn.

Đến chiều ngày thứ bảy, cả hai đã vượt qua một đỉnh đổi thấp, Thường Sinh đột ngột dừng lại, ánh mắt hắn nheo lại nhìn về phía xa.

“Đến tồi sao?

Lâm Thanh Mộc đứng cạnh, nàng đưa tay che nắng, giọng nói mang theo sự mệt mỏi lẫn nhẹ nhõm.

Ở phía xa, vượt qua màn sương, một bóng đen khổng lồ bắt đầu hiện ra chắn ngang của một vùng trời.

Đó không phải là núi đá, mà là một pháo đài bằng thép với những tháp canh cao ngất ngưỡng.

Những đường ống dẫn khổng lồ đan xen nhau.

Thành Phố Sắt.

Noi được mệnh danh là trái tìm đen của phương Bắc điểm trung chuyển lớn nhất cho những kẻ tội đổ.

Thường Sinh siết chặt thanh kiếm ngang hông, cảm nhận được sự rung động của lưỡi kiếm như thể nó đang nôn nóng được muốn rèn luyện lại trong những lò lửa của thành phố kia.

“Đi.

Thường Sinh trầm giọng.

Sau hơn nửa tiếng cả hai mới bắt đầu thấy rõ hơn, cửa sắt to đùng trước mặt để mà đến được đó họ phải băng qua một cây cầu sắt, và xung quanh cũng có nhiều người hơn, các loại xe hàng hóa ra vào.

Thương Sinh và Lâm Thanh Mộc bước đi giữa đường, ở đó cũng có một vài người tị nạn nhếch nhác đang chờ cây cầu sắt đó.

Ở phía cuối cầu là trạm kiểm soát với những người lính canh mặc giáp sắt tự chế, trên tay lăm lăm súng trường.

“Mỗi người nửa cân lương thực hoặc một can nhiên liệu, không có thì cút!

” Một tên lính canl gầm lên, đẩy ngã một ông lão xuống đường.

Thường Sinh không muốn gây chú ý vừa mới đặt chân tới đây.

Hắn ra hiệu Lâm Thanh Mộc giữ im lặng, rồi từ từ lấy ra một túi nhỏ đủ cho hai người đi qua.

Hắn ném cái túi lên bàn kiểm soát:

“Phí cho hai người.

Tên lính canh gầy gò, đôi mắt nhìn túi lương khô rồi liếc sang Lâm Thanh mộc đang đứng phía sau Thường Sinh.

Dù nàng đã trùm kín khăn, nhưng vóc dáng mảnh mai và khí chất của nàng vẫn không che giấu được giữa đám người này.

Tên lính canh nhe răng cười, nụ cười đê tiện.

Hắn không thèm chạm vào túi lương thực mà vươn bàn tay bẩn thỉu định nắm lấy cằm của Lâm Thanh Mộc.

“Đồ ăn thì đủ rồi, nhưng mà con nhỏ này trông có vẻ.

sạch sẽ đấy.

“Để nó lại đây kiểm tra nồng độ nhiễm độc kỹ một chút.

Mấy tên lính xung quanh bắt đầu cười rộ lên đầy thô tục.

Lâm Thanh Mộc lùi lại một bước, tay nàng đã nắm một hạt giống gai mây, ánh mắt hiện lên vẻ đầy tức giận.

Nhưng nàng chưa kịp động thủ, một luồng áp lực tử khí lạnh lẽo đã đột ngột bao trùm lấy không gian xung quanh.

Thường Sinh đã động thủ, không ai kịp nhìn thấy Thường Sinh rút kiếm từ hông khi nào.

Một vệt đen mờ ảo lướt qua không trung nhanh như tia chớp.

“A.

—” Một tiếng hét thảm thiết vang lên, bàn tay của tên lính canh kia vừa trờn ra đã đứt lìa khỏi cể tay rơi bịch xuống đất.

Điều kinh hoàng là v:

ết thương không hề chảy máu đỏ, mà ngay lập tức bị một lớp hắc khí bao phủ, thịt thối rửa với tốc độ chóng mặt đang ăn mòn từ tay tên kia.

Cả trạm gác lập tức rơi vào trạng thái đóng băng.

Những tên lính khác định nhấc súng lên, nhưng Thường Sinh đã thả luồn khí đen thả ra toàn bộ khu vực này, nếu hắn muốn hắn có thể g:

iết tất cả trong vòng chưa đầy ba giây.

"Ta nộp phí là để mua sự bình yên, nếu các ngươi muốn c-hết ta chiều.

Thường Sinh lạnh lùng nhìn quanh, sát ý đậm đặc khiến đám lính canh không tự chủ được mà lùi lại, mồnhôi lạnh chảy ròng ròng.

Tên lính cầm đầu trạm gác, nhận ra kẻ trước mặt là một cao thủ đáng sợ vội vàng xua tay ra hiệu cho đồng bọn hạ vrũ k-hí.

Hắn biết rõ, ở Thành Phố Sắt, chết dưới tay một kẻ mạnh là chuyện thường tình, và cấp trên sẽ không bao giờ đứng ra đòi công bằng cho những kẻ ngu xuẩn dám đụng vào nhầm người.

Cho.

cho bọn họ qua!

Nhanh!

Tên chỉ huy run rẩy nói.

Thường Sinh quấn kiếm lại đặt ngang hông, luồng áp lực biến mất, hắn nắm tay Lâm Thanh Mộc, thản nhiên bước qua xác tên lính đang quằn quại mất tay trúng độc, hắn không có ý định thu hồi lại, tên kia sẽ bị t-ra tấn đến c-hết với độc đã đi vào trong người, hắn cố ý để c:

hất đrộc phát tán từ từ làm cho tên kia sống không bằng chết.

Đối với hắn, Lâm Thanh Mộc chính là ranh giới cuối cùng, bất kỳ kẻ nào chạm vào cũng phải trả giá bằng máu.

Lâm Thanh Mộc nhìn nghiêng khuôn mặt lạnh lùng của hắn, lòng nàng khẽ rung động.

Nàng biết, dù thế giới này có mục nát đến đâu, chỉ cần đứng sau lưng hắn, nàng sẽ luôn được bảo vệ bởi một"

vùng cấm"

bất khả xâm p:

hạm.

“Cảm ơn ngươi.

nàng vui vẻ nói.

Thường Sinh không ngoảnh đầu lại, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay nàng, cảm nhận hơi ấm nhỏ nhoi giữa cái lạnh lẽo của những tấm thép rỉ sét.

“Không cần cảm on.

hắn đáp lại, nhưng tông giọng đã dịu đi vài phần so với lúc đối diện với đám lính canh.

“Ngươi là người duy nhất đi cùng ta đến tận đây.

Bảo vệ ngươi là việc ta phải làm.

Đi một vài phút nữa họ đã đi tới trước cổng sắt to của Thành Phố Sắt.

Cánh cổng sắt khổng lồ của Thành Phố Sắt từ từ mở ra với tiếng rít chói tai của kim loại ma sát, để lộ ra một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Không có màu xanh của cây cỏ, chỉ có những khối thép xám xịt và những tia lửa điện bắn ra từ những xưởng cơ khí hai bên đường.

Ngay khi bước qua cánh cổng, một luồng khí nóng hầm hập mang theo mùi dầu máy nồng nặc ập vào mặt.

Thường Sinh cảm nhận được mặt đất dưới chân hơi rung nhẹ theo nhịp đập của những máy móc vận hành sâu trong lòng đất.

Cẩn thận, bá:

m sát ta.

Thường Sinh dặn dò, tay hắn vẫn không buông tay Lâm Thanh Mộc Họ đi giữa những con phố được dựng lên từ những thùng container cũ và những tấm thép.

Người dân ở đây nhìn họ với ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy kiêng đè, có lẽ tin tức về việc một tên lính canh b:

ị chém lìa tay và trúng độc chếtở cổng thành đã lan đi nhanh hơn cả bước chân của họ.

Dù không muốn gây chú ý, nhưng khí chất sắc bén, u ám của Thường Sinh khiến những kẻ có ý đồ xấu đều phải cân nhắc lại.

Đang đi, Thường Sinh bỗng dừng lại trước một bảng thông báo điện tử rách nát, ánh sáng đc quạch nhấp nháy.

Trên đó có dán những mảnh giấy thông báo tìm người hoặc treo thưởng.

Ánh mắt hắn lướt nhanh qua, rồi khựng lại ở một tờ giấy đã ố vàng, góc dưới có in một biểu tượng quen thuộc:

Hình con cú trắng của Đại học Bắc Thiên.

“Tìm kiếm người có kiến thức về năng lượng hạt n:

hân và cơ khí chính xác.

Địa điểm tập hợp:

Khu lò rèn số 7.

Hắn thầm siết chặt bàn tay đang nắm lấy Lâm Thanh Mộc.

Đại học Bắc Thiên vốn nổi tiếng về những ngành nghiên cứu này.

Anh trai hắn là một sinh viên xuất sắc tại đó, nếu anh ấy còn sống, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội tìm kiếm những người cùng trường.

Lâm Thanh Mộc nhận ra sự thay đổi trong hơi thở của hắn, nàng nhìn theo hướng.

mắt Thường Sinh rồi khẽ hỏi:

Ngươi tìm thấy gì rồi sao?"

Có thể.

Thường Sinh thu hồi ánh mắt, giọng hắn trầm xuống nhưng đầy kiên định.

Chúng ta sẽ đến khu lò rèn trước.

Vừa tìm kiếm tin tức, vừa tìm thợ rèn để xem lại thanh kiếm này."

Họ đi qua những đám đông thợ máy mặc đồ da dầu mỡ, hướng về phía tây, nơi búa máy vang lên lớn nhất và khói đen bốc cao nhất.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập