Chương 77: Đột Kích Tầng Đỉnh

Chương 77:

Đột Kích Tầng Đỉnh Cả hai tiến sâu về phía tây, không khí hơi nóng và bụi than.

Tiếng búa máy nện xuống đe thép, vang lên chói tai.

Tại lối vào của khu lò rèn số 7, một đám d-u côn khoảng bảy, tám tên đang đứng vây kín mộ tiệm rèn nhỏ xập xệ.

"Lão già cụt chân, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!

Đại ca chúng ta cần thanh đại đao này trước tối nay, rèn không xong thì ta đốt cái lò rèn rách này của lão!"

Tên cầm đầu, một gã to con mang theo một cánh tay máy thô kệch, gào lên và đạp đổ một giá treo công cụ.

Lão thợ rèn ngồi bên bệ lửa, chỉ im lặng, ánh mắt lạnh lùng nhìn lò than đang rực cháy, chẳng thèm nhìn đám người kia một cái.

Thái độ đó càng khiến đám kia điên lên, chúng bắt đầu vung vũ k-hí đập phá.

Thường Sinh dừng bước cách đó vài mét.

Hắn không có hứng thú dính dáng tới việc này, nhưng con đường phía trước duy nhất để tiến vào sâu trong khu vực rèn đang bị đám người này chặn hoàn toàn, không cho ai qua.

"Tránh đường."

Thường Sinh nhàn nhạt lên tiếng.

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng nó vẫn đâm xuyên qua tai tất cả mọi người quanh đây như một luồng gió lạnh.

Đám d:

u c-ôn khựng lại, đồng loạt quay đầu nhìn về phía hai người vừa xuất hiện.

“Thằng nhãi ranh nào đây?

Mù à?

Tên mang cánh tay máy trợn mắt, thấy Thường Sinh chỉ là một thằng nhóc đi cùng một đứa con gái trạc tuổi, hắn liền cười khấy.

“Cút sang đường khác mà đi, không thấy bọn ta đang làm việc à?

Thường Sinh không nói câu thứ hai, ánh mắt hắn sâu thẩm nhìn bọn chúng như những cái xác.

Hắn nhẹ nhàng buông tay Lâm Thanh Mộc, rồi lửng thửng tiến về phía trước.

Tên mang cánh tay máy thấy đối phương, không những không sợ mà tiến lại gần, hắn tức giận cánh tay máy rít lên tiếng động cơ khí, vung một cú đấm hơn trăm cân trực diện vào ngực Thường Sinh.

Bốp!

Một tiếng động vang lên, nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến đám d-u côn phải trợn tròn mắt kinh hãi.

Thường Sinh hắn không hề né tránh, hắn chỉ đưa bàn tay ra, bình thản đỡ trọn cú đấm thép của tên to con.

"Cái gì.

.."

Tên to con lắp bắp, gã cố sức nhấn ga cánh tay máy nhưng nắm đấm thép như bị kẹt vào thứ gì đó làm hắn không nhúc nhích được.

Thường Sinh ánh mắt hắn sâu thẳm, lạnh lẽo nhìn tên kia, bàn tay hắn siết chặt.

Tiếng kim loại bị vặn xoắn kêu lên tiếng răng rắc chói tai.

Chỉ bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy kết hợp với chân khí cường hóa, hắn bóp nát vụn lớp hợp kim của cánh tay máy, khiến dầu trong cánh tay bắn tung tóe.

Hắn vung tay hất mạnh, gã to con nặng hơn trăm cân bị quăng đi như một bao tải rác, va sầm vào vách thép của xưởng rèn bên cạnh, ngất lịm ngay tại chỗ.

Đám đàn em thấy đại ca bị hạ gục dễ dàng liền điên cuồng lao lên, đứa cầm gậy sắt, đứa cầm dao phay.

Thường Sinh không thèm rút kiếm, hắn chỉ xoay người lách qua những đường vung vũ khí, mỗi lần hắn vung tay hay đá đều kèm theo tiếng gãy xương vang lên.

Hắn không dùng đến tuyệt kỹ chỉ dùng thuần tốc độ và sức mạnh tuyệt đối để áp đảo bọn chúng.

Chưa đầy một phút, bảy tám tên d-u côn đã nằm la liệt dưới đất, tên thì gãy tay, tên thì dập xương sườn, không một ai có thể đứng vững.

Thường Sinh thản nhiên đi xuyên qua đám người đang rên rỉ, tiến thẳng tới trước mặt lão thợ rèn đang ngồi bên bệ lửa.

Hắn tháo thanh kiếm quấn vải ngang hông xuống, đặt lên đe thép với một tiếng keng nặng nể.

Lão thợ rèn nãy giờ vẫnim lặng, lúc này mới ngước đôi mắt đục ngầu lên nhìn Thường Sinh rồi nhìn xuống thanh kiếm.

Lão ta khàn giọng nói:

"Sức mạnh cơ bắp khá đấy, nhưng thanh kiếm của ngươi.

nó đang khóc.

Nó không chịu nổi thứ năng lượng quái dị trong người ngươi nữa rồi."

Thường Sinh nheo mắt, không vòng vo:

"Ta cần rèn lại nó.

Ông làm được không?"

Lão già hừ lạnh, cầm lấy thanh kiếm, lật qua lật lại quan sát những vết nứt tím đen ẩn hiện dưới lớp vải quấn.

“Rèn thì được, nhưng ở Thành Phố Sắt này, kim loại thường không phục vụ được hạng người như ngươi.

“Ngươi có mang theo thứ gì đáng giá để đánh đổi không?

Thường Sinh chưa kịp trả lời, bỗng từ phía sau lò rèn, một cậu thiếu niên khoảng mười ba tuổi, mặc chiếc áo đồng phục bạc màu có in hình Con cú trắng của Đại học Bắc Thiên, hót hả chạy ra:

"Thầy!

Bọn chúng lại đến khu lò than bắt người rồi!

Các anh khóa trên đều bị đưa đi hết rồi!"

Nghe đến đó, đồng tử của Thường Sinh co rụt lại.

Hắn quay phắt lại, tóm lấy vai cậu thiếu niên, giọng nói lạnh đến thấu xương:

"Ngươi vừa nói gì?

Những người từ Đại học Bắc Thiên đang ở đâu?"

Bàn tay Thường Sinh đang siết chặt lấy vai cậu thiếu niên bỗng run nhẹ, luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra khiến cậu bé tái mét mặt mày, đôi chân run rẩy không đứng vững.

“Thường Sinh!

Bình tĩnh lại!

” Lâm Thanh Mộc vội vàng tiến tới, bàn tay ấm áp của nàng đặt lên mu bàn tay đang nổi gân xanh của hắn.

Hoi ấm từ nàng như một đòng suối thanh mát, xoa dịu cơn thịnh nộ đang chực chờ bùng nổ trong huyết quản hắn.

Thường Sinh hít một hơi sâu, đôi mắt tím đen dần thu liễm lại, hắn từ từ buông tay ra.

Hắn quay sang nhìn lão thợ rèn, ánh mắt âm u nhìn lão ta:

“Ta sẽ đi giải quyết rắc rối ở khu lò than cho ngươi.

“Đối lại, ngươi phải rèn lại thanh kiếm này bằng những vật liệu ngươi có.

“Ngoài ra.

Hắn liếc nhìn Lâm Thanh Mộc.

Trong lúc ta đi vắng, nàng ấy sẽ ở lại đây.

Nếu nàng ấy mất một sợi tóc, ta sẽ khiến cái lò rèn này và cả khu lò than kia biến mất khỏi mặt đất.

Lão thợ rèn hừ lạnh một tiếng:

“Được.

“Cứ để con bé ở đây.

Thường Sinh nhìn xuống thanh kiếm cũ đã đầy vết nứt của mình, rồi lại nhìn đống v-ũ k:

hí thô sơ xung quanh.

Hắn trầm giọng:

“Thanh kiếm của ta không dùng được nữa.

Mượn lão một thanh khác.

Lão già liếc nhìn vào góc tối của xưởng, quay lại nói:

“Nhóc con, vào lấy lấy thanh 'Hắc Thiết Kiếm' ra đây.

Cậu thiếu niên run rẩy chạy vào trong, mang ra một thanh kiếm lớn đen thẩm, không có hoa văn, nhưng lại nhìn rất gọn.

Thường Sinh đưa tay cầm lấy, ngay khi chạm vào chuôi kiếm, hắn bất ngờ.

Thanh kiếm này nhẹ hơn hắn tưởng.

“Đi thôi.

Lão thợ rèn nhìn hắn, hừ một tiếng.

Thường Sinh để kiếm ngang hông, gật đầu với Lâm Thanh Mộc một cái rồi ra hiệu cho tên kia dẫn đường.

Hai người nhanh chóng rời khỏi khu lò rèn, băng qua những con hẻm chẳng chịt dây cáp để tiến xuống Khu Lò Than nơi nằm ở tầng thấp nhất của Thành Phố Sắt.

Càng đi xuống sâu, nhiệt độ càng tăng cao, mùi lưu huỳnh và khói than đặc quánh khiến tầm nhìn bị hạn chế rõ rệt.

“Đến.

đến nơi rồi.

Cậu thiếu niên nấp sau một tảng đá, run rẩy chỉ tay về phía trước.

Trước mắt Thường Sinh là một hầm khai thác khổng lồ.

Hàng chục người mặc bộ đổ xanh nhạt rách nát đồng Phục của sinh viên Đại học Bắc Thiên đang bị xích chân vào nhau, tay cuốc tay xẻng khai thác những khối than đá cứng như thép.

Giữa đám đông, một tên cai ngục vạm vỡ mang mặt nạ phòng độc đang vung chiếc roi điện dài loằng ngoằng, quất mạnh vào lưng một thanh niên gầy gò.

“Làm nhanh lên!

Đám mọt sách các ngươi chỉ có bấy nhiêu sức thôi sao?

Lúc này, Thường Sinh mới từ từ bước ra khỏi bóng tối của tảng đá.

Hắn không vội vàng, bước chân nhẹ tênh không gây ra một tiếng động nhỏ nào trên mặt đất đầy vụn than.

Tên cai ngục chợt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, dù nơi đây nóng như lò thiêu.

Gã quay phắt lại, họng súng gas bên hông định giơ lên nhưng đã quá muộn.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thân hình Thường Sinh biến mất trong làn khói nóng.

Một giây sau, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt tên cai ngục.

Bàn tay hắn vươn ra, bóp nghẹt lấy cổ họng gã, nhấc bổng cơ thể vạm vỡ kia lên khỏi mặt đất như nhấc một đứa trẻ.

“Khục.

khục.

Tên cai ngục giấy giụa, chiếc mặt nạ phòng độc méo mó dưới sức mạnh.

kinh hoàng từ bàn tay Thường Sinh.

Thường Sinh không nhìn tên cai ngục đang hấp hối, hắn liếc nhìn người thanh niên gần nhất giọng nói lạnh nhạt nhưng mang theo áp lực không thể chối từ:

“Trong số những người ở đây, có ai tên là Thường Vũ không?

Người thanh niên gầy gò nhìn Thường Sinh bằng ánh mắt trống rỗng, sau đó lắc đầu.

Những sinh viên xung quanh cũng nhìn nhau, trong mắt họ chỉ có sự sợ hãi và mệt mỏi, không.

hề cé một tia nhận biết nào khi nghe đến cái tên đó.

“Thường Vũ.

ở đây không có ai tên Thường Vũ cả.

Người thanh niên khàn giọng nói.

”Ở khu lò than này chỉ có những người thuộc khoa cơ khí”

“Những người có chuyên môn cao hơn hoặc thuộc các khoa trọng điểm đều đã bị đưa đi nơi khác ngay từ ngày đầu tiên vào thành rồi.

Thường Sinh nheo mắt, lực tay vô thức siết mạnh thêm một chút khiến tên cai ngục bắt đầu trọn ngược mắt, chân đạp loạn xạ vào không trung.

“Đưa đi đâu?

“Tôi.

tôi không biết chính xác.

“Nhưng nghe bọn lính nói, những 'bộ não' của Đại học Bắc Thiên đều bị đưa lên Tầng Đỉnh.

“Họ cần người vận hành các hệ thống và nghiên cứu v-ũ krhí” Thường Sinh khẽ hừ một tiếng.

Hắn không có ý định dây dưa thêm với đám người này.

Bàn tay hắn đột ngột phát lực, một tiếng rắc khô khốc vang lên giữa không gian hầm mỏ.

Tên cai ngục vạm vỡ bị bóp chặt ngất xiu ngay tức khắc, hắn tùy tiện ném xuống đống than đá như một món rác rưởi.

Đám sinh viên run rẩy lùi lại, nhìn hắn như nhìn một con quái vật vừa trồi lên từ vực thẳm.

Thường Sinh không quan tâm đến những ánh mắt đó, hắn quay lưng lại, ra hiệu cho cậu thiếu niên đang nấp sau tảng đá.

Đi"

Hắn bước ra khỏi khu lò than, bỏ lại sau lưng sự hỗn loạn phía sau.

Trên đường lên tầng trên, Thường Sinh vẫn giữ im lặng đến đáng sợ.

Cậu thiếu niên dẫn đường nhìn tấm lưng của Thường Sinh, lấy hết can đảm hỏi:

Đại ca.

gi chúng ta quay về lò rèn của thầy sao?"

Về đó trước.

Thường Sinh bình tĩnh đáp lại.

“Thanh kiếm của ta cần được hoàn thiện, và ta cần một tấm bản đồ chi tiết của Tầng Đỉnh.

Thường Sinh khi quay lại chỗ lò rèn ban nãy, hắn khựng lại ngay đầu hẻm, đôi mắt đen sâu thẳm đột ngột co rút lại.

Bầu không khí quanh lò rèn giờ đây không còn tiếng búa máy quen thuộc, thay vào đó là mùi thuốc súng và mùi mồ hôi của đám lính mang giáp.

Hắn tiến lại gần hơn, ánh nhìn dán chặt vào những lá cây héo úa nằm một cách không tự nhiên trên nền đá xám ngay trước cửa tiệm.

Đó là ám hiệu của Lâm Thanh Mộc một tín hiệu khẩn cấp nhưng cũng chứa đựng phương hướng.

“Đứng lại!

Khu vực này đã bị phong tỏa theo lệnh của Nghị viện!

” Một tên cảnh vệ mặc bộ giáp màu xám chì, tay cầm súng trường, quát lớn khi thấy Thường Sinh tiến tới.

Thường Sinh không dừng lại, cũng không nói một lòi.

Hắn cảm thấy luồng huyết khí trong người mình bắt đầu sôi trào, không phải vì độc, mà vì sự lạnh lẽo tột độ của sát ý.

Lâm Thanh Mộc là người duy nhất đi cùng hắn đến đây, là"

vảy ngược"

mà hắn đã thề sẽ không để bất kỳ ai chạm vào.

Ta nói lại lần cuối, đứng.

Xoet—!

Thanh Hắc Thiết Kiếm rút ra, Thường Sinh không dùng đến kiếm chiêu hoa mỹ, hắn chỉ đơn giản là một bước lướt tới, lưỡi kiếm nặng nề chém ngang qua họng súng của tên cảnh vệ.

Keng—!

Khối thép dày của khẩu súng trường bị chẻ đôi như một miếng đậu phụ.

Thường Sinh không dừng tay, cán kiếm nện thẳng vào ngực tên lính, khiến bộ giáp thép lún sâu vào trong, hất văng gã vào bức tường đá.

Nói.

Những người bên trong đâu rồi?"

Thường Sinh dẫm chân lên ngực tên lính đang hộc máu, mũi kiếm đen thẫm chỉ thẳng vào yết hầu.

Tên cảnh vệ run rẩy, đôi mắt tràn đầy kinh hoàng nhìn luồng khói đen đang bốc ra từ lưỡi kiểm của Thường Sinh:

“Ho.

họ bị đưa lên Tầng Đỉnh.

Lão già đó bị buộc tội tàng trữ vật liệu cấm.

còn cô gái đó.

đại đội trưởng nói nàng là vật mẫu hiếm.

Nghe đến hai chữ"

vật mẫu"

luồng chân khí trong người Thường Sinh bùng nổ, khiến mặt đất dưới chân hắn rạn nứt.

Hắn không cần nghe nữa, lưỡi kiếm chém đứt đầu tên kia.

Hắn cúi xuống, nhặt lấy những lá cây héo úa.

Khứu giác nhạy bén giúp hắn nhận ra một mù hương cỏ xanh rất nhạt còn sót lại đó là mùi dị năng của Lâm Thanh Mộc.

Mùi hương kéo dài thành một sợi chỉ mỏng manh hướng về phía thang máy khổng lồ nối liền với Tầng Đinh Thường Sinh liếc tên thiếu niên đằng sau.

“Tìm chỗ trốn đi.

Hắn cứ thế đi tới trung tâm, càng gần dến khu vực trung tâm, kiến trúc càng trở nên kiên cố.

Những tấm thép rỉ sét được thay thế bằng những khối hợp kim sáng bóng và dây cáp chằng chịt.

Ngay tại sảnh chờ thang máy, một tiếng còi báo động chói tai vang lên.

Cạch!

Cạch!

Cạch!

Một tiểu đội robot chiến đấu gồm sáu thực thể cơ khí nặng nề trượt ra từ những hốc tường.

Chúng không phải là những cỗ máy vụng.

về, mà là sản phẩm công nghệ cao với lớp giáp mạ điện chống ăn mòn, tay phải tích hợp lưỡi cưa máy, tay trái là súng điện cao áp.

Xác định mục tiêu xâm nhập.

Cấp độ đe dọa:

Cao.

Chế độ tiêu diệt:

Kích hoạt!

Giọng nói máy móc vang lên vô cảm.

Thường Sinh không hề giảm tốc độ.

Hắn siết chặt chuôi thanh Hắc Thiết Kiếm, cảm nhận sức nặng của nó truyền qua lòng bàn tay.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thân hình hắn đột ngột nhòe đi giữa làn đạn điện đang xẹt qua không trung.

Những luồng điện cao áp chỉ kịp xuyên qua tàn ảnh của hắn rồi đánh vào vách thép phía sau, tạo nên những tiếng nrổ chát chúa.

Một con robot vung lưỡi cưa máy chém bổ nhào tới.

hắn chỉ xoay người một vòng lấy đà, vận chân khí cường hóa cơ bắp đến mức tối đa, vung thanh Hắc Thiết Kiếm chém ngang.

Đùng—!

Tiếng kim loại bị đập nát bởi sức mạnh tuyệt đối.

Thanh kiếm đen thẫm đập thẳng vào lớp giáp của con robot.

Con robot b:

ị điánh bay như một khối sắt vụn, găm chặt vào tường, hệ thống điện tử bên trong nổ tung tóe lửa.

Thường Sinh lướt đi giữa những kẽ hở của bầy máy móc.

Mỗi lần Hắc Thiết Kiếm vung lên là một tiếng động đục ngầu vang lên, chân robot bị chặt đứt, đầu robot bị đập nát.

Chỉ trong chưa đầy hai phút, sảnh chờ thang máy đã trở thành một bãi rác cơ khí tan hoang.

Thường Sinh đứng giữa điống đổ nát, hơi thở vẫn ổn định.

Hắn tiến đến bảng điểu khiển hí thống thang máy một khối thiết bị phức tạp với vô số bánh răng và ống dẫn khí.

Hắn không biết mật mã, cũng chẳng cần tìm hiểu.

Rắc—!

Thường Sinh đâm mạnh mũi kiếm vào lõi trung tâm của bảng điều khiển, sau đó vận chuyểt chân khí kịch độc truyền thẳng vào trong.

Lần này, kịch độc không dùng để griết người, mà dùng để ăn mòn toàn bộ hệ thống vi mạch và làm quá tải áp suất hơi nước.

x I—!

Những đường ống dẫn khí bắt đầu rung chuyển dữ dội rồi nổ tung, hơi nước mịt mù che khuất tầm nhìn.

Toàn bộ khu vực thang máy Tầng Dưới bị t-ê Liệt hoàn toàn, ngăn chặn mọi đường rút lui hoặc chi viện từ phía dưới.

Hắn bước vào buồng thang máy duy nhất còn hoạt động nhờ hệ thống khẩn cấp, nhấn nút hướng về phía Tầng Đỉnh.

Cánh cửa thép khép lại.

Buồng thang máy bắt đầu rung lên, mang theo gã sát thần mang tên Thường Sinh lao thẳng vào sào huyệt của những kẻ cai trị Thành Phố Sắt.

Hắn khẽ vuốt ve lưỡi kiếm đen thẫm, đôi mắt tím đen nhìn trừng trừng vào con số tầng đang nhảy liên tục:

Thanh Mộc.

đợi ta.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập