Chương 79: Đại Độc Vực

Chương 79:

Đại Độc Vực Ởbên ngoài lúc này hai chiếc xe thiết giáp hạng nặng đang nổ máy rầm rầm, hàng chục lính cảnh vệ trong bộ giáp xám chì đã dàn trận bao vây hình vòng cung của nhà rèn, họng súng.

đen ngòm chỉ thẳng vào hắn.

Thường Sinh bước ra khỏi cửa tiệm rèn, ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhìn lướt qua đội hình bao vây mà không hề mảy may sợ hãi.

Tên chỉ huy đứng trên nóc chiếc xe dẫn đầu, gã điều chỉnh lại kính hồng ngoại trên mũ giáp, giọng nói phát qua loa rè đặc tiếng điện tử:

“Xác nhận mục tiêu!

“Chính là tên tóc đen này và con ä đi cùng hắn đã làm loạn ở Tầng Đỉnh.

Nghe lệnh, hai kẻ này cực kỳ nguy hiểm, nếu chúng có bất kỳ hành động kháng cự nào, cho phép nổ súng tiêu diệt ngay tại chỗ!

” Thì ra, dù chưa biết rõ danh tính, nhưng hình ảnh của Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc đã b hệ thống giám s-át của Tầng Đỉnh phát tán khắp toàn thành phố.

Chúng chỉ biết đây là hai

"kẻ khủng bố"

vừa trốn thoát khỏi tay Đại đội trưởng, và tin báo về một nguồn năng lượng l phát ra từ lò rèn số 7 đã dẫn chúng tới đây.

Thường Sinh không nói một lời, bàn tay hắn đặt lên phần chuôi kiếm quấn vải đột ngột siết chặt.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Vút Ngay khi tên chỉ huy vừa dứt lời, bóng dáng Thường Sinh đột nhiên nhòe đi.

Những họng súng máy hạng nặng bắt đầu khạc lửa điên cuồng, nhưng những viên đạn chì chỉ có thể xuyên qua tàn ảnh của hắn rồi găm vào vách thép của tiệm rèn, tạo nên những tia lửa bắn tung tóe.

“Hắn đâu rồi?

Tên chỉ huy kinh hoàng gào lên, gã xoay họng súng trên xe một cách vô định Xoet—!

Một vệt sáng tím đen lạnh lẽo xé toạc màn sương mù than đá.

Thường Sinh xuất hiện ngay trên nóc chiếc xe thiết giáp thứ hai.

Thanh kiếm quấn vải vẫn chưa lộ diện hoàn toàn, nhưng một luồng kiếm khí kịch độc đã xuyên qua lớp vải, chém đứt lìa họng súng máy và đầu của tên xạ thủ.

Máu phun ra, chưa kịp chạm đất đã bị hắc khí từ người Thường Sinh ăn mòn thành những làn khói khét lẹt.

“Bắn!

Bắn ngay!

Hắn ở trên xe!

” Đám lính cảnh vệ hoảng loạn quay súng lại, nhưng Thường Sinh lại một lần nữa biến mất.

Hắn lướt đi giữa đội hình địch như một bóng ma thực thụ.

Mỗi nơi hắn đi qua, một tiếng “Phập' vang lên, lớp vải quấn quanh kiếm dù chưa tháo bỏ nhưng sức mạnh và độc tố tỏa ra từ Trạch Huyết Kiếm đã đủ để khiến những bộ giáp thép xám chì trở nên vô dụng.

Những tên lính bị hắn lướt qua không c-hết ngay lập tức vì vết thương, mà da thịt chúng bắt đầu thâm tím, mạch máu nổi lên đen kịt rồi đổ gục xuống trong sự đau đón tột cùng.

“Quái vật.

hắn là quái vật!

” Tên chỉ huy ở chiếc xe đầu tiên định lùi xe bỏ chạy, nhưng Thường Sinh đã đứng ngay trước mũi xe.

Hắn chậm rãi rút thanh kiếm ra khỏi lớp vải quấn.

Lưỡi kiếm đen thẩm với những đường vân tím đỏ rực lên, phản chiếu đôi mắt không chút cảm xúc của hắn.

Hắn vung kiếm, một vòng nguyệt tím sẫm quét ngang qua không trung.

Đùng—!

Khối thép dày của chiếc xe thiết giáp bị chẻ đôi như một miếng đậu phụ.

Tiếng nổ dữ dội phát ra từ bình nhiên liệu, ngọn Lửa b:

ùng liên nhuộm đỏ cả một góc khu lò rèn.

Trong vòng chưa đầy ba phút, đội quân bao vây hùng hậu chỉ còn lại là những đống sắt vụn đỏ lửa và những cái xác không còn nguyên vẹn.

Thường Sinh đứng giữa vũng máu, thanh kiếm trong tay khẽ rung lên như đang thưởng thức bữa tiệc tỉnh huyết đầu tiên kể từ khi được rèn lại.

Hắn quay đầu nhìn lại tiệm rèn, nơi Lâm Thanh Mộc đang dìu cậu thiếu niên bước ra.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa màn khói lửa.

"Đi thôi."

Thường Sinh trầm giọng.

Thường Sinh không quay đầu bỏ chạy về phía cổng thành như thông thường.

Hắn nhìn lên những tòa nhà chọc trời của Tầng Đỉnh đang rực sáng đèn cảnh báo, nơi mà hàng trăm quân chi viện đang đổ xuống như kiến.

“Ngươi định làm gì?

Lâm Thanh Mộc kinh ngạc khi thấy Thường Sinh không hướng ra lối thoát mà nhìn lại chằm chằm vào trục thang máy trung tâm, nơi bị hắn phá hủy một phần.

“Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Thường Sinh siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt đen tím rực nhìn lên.

“Chúng nghĩ ta sẽ chạy khỏi thành phố.

Nhưng ta sẽ quay lại ngay dưới chân chúng.

Lâm Thanh Mộc gật đầu.

Thường Sinh biết rõ, lúc này toàn bộ lính canh ở các tầng dưới sẽ đổ dồn ra các cổng ra vào và khu vực bãi thải để chặn đường.

Trong khi đó, khu vực trung tâm điều hành vừa bị càn quét xong sẽ xuất hiện một khoảng trống phòng thủ tạm thời, vì chúng tin rằng không có kẻ điên nào lại quay lại sào huyệt của kẻ thù.

{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết:

Đại Độc Vực} Thường Sinh để Trạch Huyết Kiếm ngang hông, tiến lại gần ôm eo Lâm Thanh Mộc và vác tên kia lên vai.

Một luồng hắc khí tím sẫẵm bao phủ lấy xung quanh hắn đủ để bọc cả ba người vào một vùng không gian mờ ảo, hòa lẫn hoàn toàn vào làn khói đen của vụ nổ xe.

Hắn, Lâm Thanh Dao và cậu thiếu niên kia hóa thành một vệt đen mở ảo lao ngược trỏ lại vào trung tâm khu công nghiệp.

Thay vì dùng thang máy, hắn dùng Trạch Huyết Kiếm cắm vào vách đá kim loại, lướt đi trong những đường ống thông gió khổng lồ vốn chứa đầy chất thải hóa học độc hại.

Thứ mà với người khác là tử thần, nhưng với Thường Sinh lại là lớp ngụy trang hoàn hảo.

Chỉ sau mười phút di chuyển điên cuồng, họ đã có mặt tại khu vực Phòng Lưu Trữ Năng.

Lượng Ngầm ngay bên dưới phủ nghị trưởng.

Noi đây chứa những bể chì khổng lồ và tiếng máy móc ầm ầm, che giấu hoàn toàn mọi tiếng động.

Thường Sinh để hai người xuống, hơi thở hắn hơi đồn dập.

Hắn ra hiệu Lâm Thanh Mộc đư:

cậu thiếu niên kia vào một góc khuất sau những thùng chứa.

“Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây.

Thường Sinh ngồi xếp bằng xuống.

“Đợi khi chúng lục tung cả thành phốbên ngoài mà không.

thấy gì, chúng ta mới hành động.

Thường Sinh ngồi xếp bằng giữa bóng tối của những bể chì khổng lồ, tiếng máy móc gầm rú xung quanh họ như một lớp vỏ hoàn hảo cho sự hiện diện của họ.

Hắn hít vào một hoi thật sâu, cảm nhận luồng khí thải hóa học nồng nặc trong phòng ngầm đang được {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)

chuyển hóa thành chân khí, len lỏi vào từng kinh mạch đang đau nhức.

Bên cạnh hắn, Lâm Thanh Mộc cũng đang nhắm mắt nghỉ ngơi, làn đa nàng dần lấy lại chút hồng hào nhờ dị năng thực vật tự hồi phục.

Còn cậu thiếu niên kia sau khi uống đan dược cũng đã chìm vào giấc ngủ sâu.

"Tầng Đỉnh.

.."

Thường Sinh khẽ lầm bầm.

Những lời nói của tên mặc áo xanh bị xiềng xích dưới hầm kia nói đúng thì, những bộ não được đưa lên Tầng Đỉnh để vận hành hệ tống và nghiên cứu v-ũ khí.

Dù vừa rồi hắn đã náo động một góc Tầng Đỉnh, nhưng đó chỉ là khu vực hành chính và cảnh vệ bên ngoài.

Sào huyệt thực sự của tên Nghị Trưởng, nơi giam giữ những nhân tài kỹ thuật như anh trai hắn, chắc chắn nằm sâu trong lõi của tòa tháp, hoặc là những phòng thí nghiệm mà hắn chưa chạm tới.

“Anh.

chắc chắn vẫn còn giá trị lợi dụng với chúng.

Thường Sinh tự nhủ, hắn biết mình không thể nóng vội được.

Nếu bây giờ đơn thương độc mã xông thẳng vào lõi Tầng Đỉnh một lần nữa khi chưa hồi phục, hắn chẳng khác nào tự sát và còn kéo theo cả Lâm Thanh Mộc vào chỗ chết.

Phải đưa hai người này rời khỏi đây trước, chỉ khi gửi được Lâm Thanh Mộc và cậu thiếu niên kia đến một nơi an toàn, hắn mới có thể không chút vướng bận mà quay lại đây, san bằng Tầng Đỉnh này.

Đột nhiên, từ phía hệ thống ống dẫn phía trên đầu họ, tiếng loa thông báo của thành phố vang lên, giọng điệu của Nghị trưởng giờ đây mang theo sự điên cuồng:

"Phong tỏa toàn bộ các lối ra!

Kích hoạt cảm biến sinh học cấp độ 5!

Tìm cho ra xác của chúng!

Nếu không tìm thấy, hãy trhiêu r‹ụi toàn bộ khu ổ chuột Tầng Đáy!"

Lâm Thanh Mộc giật mình mở mắt, ánh nhìn lo lắng hướng về phía Thường Sinh:

"Chúng.

định đồ sát Tầng Đáy sao?"

Thường Sinh lạnh lùng đáp:

“Đó là cách chúng buộc ta phải xuất đầu lộ diện.

Hắn đứng dậy, luồng sức mạnh trong cơ thể đã phục hồi được bảy phần.

Hắn tiến lại gần một bảng sơ đồ kỹ thuật cũ nát bị vứt bỏ trong góc phòng ngầm.

Ánh mắt hắn dừng lại ở một đường ống thoát thải khổng lồ nối trực tiếp từ lõi năng lượng này ra phía ngoài vách đá của thành phố.

Nơi mà ngay cả bọn chúng cũng không ngờ tới vì nồng độ phóng xạ ở đó quá cao.

"Chúng ta sẽ đi đường này."

Thường Sinh chỉ vào sơ đồ.

Thường Sinh tiến lại gần cánh cửa ngăn cách với đường ống xả thải.

Đó là một khối hợp kim dày, bề mặt còn hằn lên những vết rỉ sét xanh xám do bị ăn mòn bởi các hóa chất nồng độ cao.

Hắn cảm nhận được sự rung động dữ dội từ phía bên kia cánh cửa áp suất của hàng tấn chất thải đang chực chờ bùng phát.

"Lùi lại.

Hắn không chọn cách mở cửa chính thống vì việc thay đổi áp suất đột ngột sẽ kích hoạt hệ thống báo động của trung tâm điều hành.

Hắn cần một lối đi kín đáo, một"

lỗ hổng"

nằm ngoài sự kiểm soát của máy móc.

Thường Sinh rút Trạch Huyết Kiếm ra.

Lưỡi kiếm đen tuyền bắt đầu run lên, hắc khí từ bàn tay hắn truyền vào thân kiếm.

Hắn không chém mạnh, mà chậm rãi đâm mũi kiếm vào ở chính giữa cánh cửa.

Xèo—!

Xèo—!

Sức nóng từ chân khí kịch độc kết hợp với độ sắc bén của Trạch Huyết Kiếm khiến hợp kim bắt đầu nóng chảy.

Thường Sinh hắn vận dụng kịch độc để ăn mòn kim loại thay vì đùng sức mạnh thô bạo.

Hắn xoay cổ tay một vòng tròn, lưỡi kiếm lướt đi như đang chém bùn.

Rắc—!

Một khối thép hình tròn rơi xuống, nhưng ngay lập tức, Thường Sinh dùng tay trái chưởng một luồng hắc khí áp chế để ngăn không cho c:

hất đrộc bên trong tràn ra ngoài quá nhanh.

“Đi nhanh!

Ta sẽ giữ áp suất!

” Lỗ hổng chỉ vừa đủ một người chui qua.

Lâm Thanh Mộc hiểu ý, nàng nhanh chóng đìu cậu thiếu niên vào bên trong đường ống tối om, bốc mùi h:

ôi thối nồng nặc của hóa chất.

Ngay khi hai người đã vào vị trí an toàn, Thường Sinh lách người chui qua, đồng thời vung tay điều khiển chân khí kịch độc để đông đặc lại để tạm thời bít kín lỗ hỏng lại từ bên trong.

Bên trong đường ống xả thải là một thế giới hoàn toàn khác tối tăm, ẩm ướt và tràn đầy những luồng khí độc c:

hết người.

Nhưng đối với Thường Sinh, đây chính là thánh địa.

Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang điên cuồng hấp thụ độc tố xung quanh, bù đắp cho phần chân khí vừa tiêu hao.

“Bá-m ssát ta, chúng ta sẽ trượt theo dòng chảy này để ra khỏi vách đá thành phố.

{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết:

Đại Độc Vực} Hắn lại dùng chiêu thức này lần nữa để bao bọc xung quanh phạm vi cả ba người, ba người họ bắt đầu trượt xuống đường ống dốc đứng cùng lúc, hướng thẳng về phía ánh sáng của bên ngoài vách núi dựng đứng của Thanh Phố Sắt.

Ào—!

Sau một cú trượt dài, cả ba người văng ra khỏi miệng ống xả khổng lồ treo lơ lửng giữa vách núi.

Nhìn xuống dưới, hồ bùn thải hóa học đang sôi sục bọt khí một cái bẫy c:

hết chóc có thể làm tan chảy da thịt của bất kỳ người bình thường nào trong nháy mắt.

{Ngự kiếm thuật:

Thanh Phong Biến} Thanh Trạch Huyết Kiếm bay vrút xuống dưới chân hắn, hắn phi hành chộp được hai người.

Dưới áp lực của việc bảo vệ hai người cùng lúc, Thường Sinh dồn toàn bộ số chân khí vừa hấp thụ được từ đường ống vào thân kiếm.

Một luồng kịch độc tím thẫm, hóa thành một lớp đệm khí dày đặc bao phủ lấy thanh kiếm.

Thay vì rơi xuống hồ bùn, cả ba người như cưỡi trên một con rồng đen, lướt ngang qua mặt hồ độc hại với tốc độ kinh hồn.

Vút—!

Thanh kiếm mang theo họ bay vọt qua vùng đầm lầy, đáp xuống một vách đá cao và khô ráo cách xa khu vực ô nhiễm của Thành Phố Sắt.

Ngay khi tiếp đất, Thường Sinh thu hồi kiếm, cả người hắn lảo đảo, một dòng máu đen rỉ ra từ khóe miệng.

Cưỡng ép ngự kiếm mang theo hai người là một gánh nặng quá lớn đối với ti vi hiện tại của hắn.

Ngươi.

ngươi không sao chứ?"

Lâm Thanh Mộc vội vàng đỡ lấy hắn, ánh mắt nàng tràn đầy sự kinh hãi xen lẫãnnế phục.

Nàng biết, nếu không có chiêu vừa rồi, nàng và cậu thiếu niên kia đã không còn nguyên vẹn.

Thường Sinh tựa lưng vào vách đá, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề.

Hắn xua tay ra hiệu cho Lâm Thanh Mộc rằng mình vẫn ổn, rồi từ từ ngồi xếp bằng xuống để hồi phục lại luồng chân khí đang hỗn loạn trong kinh mạch.

Thường Sinh nhìn về phía sau.

Dưới màn đêm, Tành Phố Sắt hiện lên như một con quái thú khổng lồ bằng kim loại, ánh đèr từ những tháp canh quét liên tục trên bầu trời, nhưng chúng chỉ tập trung vào các cổng thành và khu vực bải thải phía dưới.

Không một kẻ nào bên trong kia ngờ được rằng có kẻ dám cưỡng ép đi ra ngoài đường cống độc hại c-hết người ấy.

Sự im lặng bao trùm lấy không gian, chỉ còn tiếng gió rít qua.

Lâm Thanh Mộc thở phào một hơi dài, nàng ngồi bệt xuống cạnh hắn, không nói gì nhìn về phía chân trời kia.

Thường Sinh lúc này đang tập trung vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)

Dù xung quanh không còn độc tố nồng đặc như trong đường ống, nhưng không khí ở đây vốn đã bị ô nhiễm nrặng nề bởi bụi phóng xạ và hóa chất.

Đối với người thường, đây là môi trường.

khắc nghiệt, nhưng với Thường Sinh, mỗi phân tử khí độc trong gió đều là linh được giúp hắn phục hồi.

“Cần phải tìm một nơi tạm trú trước khi trời sáng.

Thường Sinh mở mắt, ánh mắt đen tím trong đồng từ đã ổn định trở lại.

“Thành phố này sẽ sớm nhận ra chúng ta đã m‹ất tích khỏi hệ thống ống xả.

Hắn đứng dậy, nhìn về phía cánh rừng đen, một khu vực đầy tẫy những thực vật biến dị nằm cách vách đá không xa.

Đó là nơi dị năng mộc hệ của Lâm Thanh Mộc có thể pháthuy tối đa tác dụng để ẩn nấp.

“Thanh Mộc, ngươi còn đủ sức để che dấu dấu vết của chúng ta khi vào rừng không?

Lâm Thanh Mộc khẽ gật đầu, nàng đứng dậy, đôi bàn tay mảnh mai khẽ rung động, khiến những mầm cỏ khô dưới chân bắt đầu vươn đài ra để xóa sạch những vết chân và vết máu đen mà Thường Sinh vừa để lại trên đá.

Hăn đeo lại Trạch Huyết Kiếm ngang hông, một tay xách theo cậu thiếu niên vẫn con đang hôn mê, đi đầu tiến về phía bóng tối sâu thẩm của cánh rừng biến dị.

Càng tiến sâu vào cánh rừng biến dị, khung cảnh càng trở nên quái dị và rợn người.

Những thân cây đen kịt, vặn vẹo như những cánh tay quỷ vươn ra.

Những sợi dây leo gai góc, đỏ rực như chứa đầy máu, thỉnh thoảng lại khẽ cử động như đang dò tìm con mồi.

Noi đây vốn là tử địa với bất kỳ kẻ nào từ Thành Phố Sắt dám đặt chân tới.

Những bào tử nấm cực độc bay lơ lửng trong không khí và những loài thực vật ăn thịt ẩn mình dưới lớp lá mục sẵn sàng nuốt chửng kẻ lạ mặt.

Thế nhưng, đối với Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc, đây lại là một pháo đài thiên nhiên hoàn hảo.

“Đừng dẫm lên thảm cỏ màu tím kia” Lâm Thanh Mộc khẽ nhắc nhỏ.

Nàng có thể cảm nhận được thực vật xung quanh có những cái nào gây hại, nàng không biết tên hay gọi chúng ra sao nhưng mà nàng có thể cảm nhận được linh tính của chúng.

Nhờ có sự nhạy bén của một dị năng giả hệ Mộc, nàng như một người dẫn đường tài ba, chỉ cho Thường Sinh những lối đi an toàn giữa mê cung c:

hết chóc.

Thường Sinh đi sau, một tay vác cậu thiếu niên, tay kia đặt lên chuôi kiếm.

Thường Sinh cảm nhận được khu rừng này chứa đựng một lượng độc tố tự nhiên khổng lồ, khiến lớp vỏ đen quanh tim hắn không ngừng rung động vì hưng phấn.

Sau nhiều giờ luồn lách qua những bụi rậm rạp, cả hai đặt chân tới một bãi trống khá rộng.

lớn nằm sâu trong vùng trung tâm của cánh rừng.

Nơi đây được bao bọc bởi những vách đá dựng đứng và những cây cổ thụ biến dị cao hàng chục mét, tán lá dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ trên cao của các phi đội drone.

“Chúng ta sẽ ở đây.

Thường Sinh lên tiếng, giọng hắn không lớn nhưng mà ở trong không này nó lại vang vọng khắp nơi.

“Bọn chúng không thể mò tới đây được đâu.

“Kể cả có quét radar, thực vật biến dị ở đây sẽ làm nhiễu hoàn toàn tín hiệu của chúng” Lâm Thanh Mộc thở phào, nàng nhìn quanh bãi trống rồi mim cười:

“Ta có thể dùng dị năng để thúc đẩy các cây đại thụ tạo thành một căn nhà cây kiên cố.

“Chúng ta sẽ ở lại đây một thời gian để hồi phục và luyện tập.

Thanh Mộc quỳ xuống, đôi tay chạm vào mặt đất.

Dưới sự điều khiển của nàng, những rễ cây khổng lồ từ lòng đất bắt đầu trổi lên, đan xen vào nhau, tạo thành khung của một ngôi nhà vững chãi.

Các tán lá bên trên cũng tự động kết lại tạo thành mái che chống mưa và bụi phóng xa.

Thường Sinh đặt cậu thiếu niên vào bên trong căn nhà cây vừa hình thành.

Hắn bước ra rìa bãi trống, nhìn về phía những bóng cây rậm rạp bên ngoài.

Hắn dùng Trạch Huyết Kiếm chặ nhẹ những khúc gỗ cứng như thép rơi xuống.

Hắn gom chúng lại thành một đống lớn giữa bãi trống.

Rồi hắn lấy bật lửa ở túi nhỏ phía sau.

Vèo—!

Ngọn Lửa b:

ùng l.

ên, ánh sáng cam rực rỡ xua tan đi vẻ âm u, lạnh lẽo của cánh rừng biến dị Khói trắng cuộn lên.

Ở khoảng cách sâu và hẻo lánh này, ánh lửa không khác gì một đốm sáng nhỏ giữa khu rừng tối tăm này, hoàn toàn không thể bị phát hiện từ phía Thành Phố Sắt.

Lâm Thanh Mộc bước ra từ nhà cây, trên tay nàng là vài loại quả dại đã được nàng dùng dị năng kiểm tra và thanh lọc độc tính.

Nàng ngồi xuống cạnh đống lửa, cảm nhận hơi ấm.

“Đã lâu lắm rồi ta mới thấy ngọn lửa bình yên như này.

nàng khẽ nói, đôi mắt phản chiếu ánh lửa.

Thường Sinh ngồi xếp bằng đối diện, hắn cắm thanh kiếm xuống đất, bắt đầu dùng hơi nóng của lửa để hong khô lớp vải quấn kiếm đã đẫm hơi nước và hóa chất.

“Nghỉ ngơi đi.

Thường Sinh nhàn nhạt nói.

“Tên nhóc đó sắp tỉnh rồi.

Chúng ta cần cậu ta hồi phục để biết thêm về những gì đã xảy ra ỏ lò rèn trước khi chúng ta đến.

Đêm đó, trong khi Lâm Thanh Mộc ngủ gần đống lửa, Thường Sinh vẫn ngồi bất động như pho tượng, hắn vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} Từng đọt chân khí tím thẫm luân chuyển các huyệt đạo, chữa trị những tổn thương trong kinh mạch do lần cưỡng ép ngụ kiếm trước đó.

Môi trường tự nhiên tuy không có độc tố nồng đặc như trong thành phố kia, nhưng lại có sự cân bằng kỳ lạ giúp chân khí của hắn trở nên tỉnh thuần và ổn định hơn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập