Chương 8: Khoảng nghỉ ngắn ngủi

Chương 8: Khoảng nghỉ ngắn ngủi Hứa Thành tay cầm gậy bóng chày, cơ bắp cánh tay gồng lên cuồn cuộn.

Hắn vung một cú cực mạnh, tiếng gió rít lên xé toạc không gian trước khi đầu gậy đập trúng thẳng vào thái dương một con Zombie đang lao tới.

Tiếng xương sọ vỡ vụn rắc rắc vang lên khô khốc, con quái vật đổ gục xuống như một bao tải rách.

Hắn không thèm nhìn cái xác, mà liếc mắt về phía nhóm Trần Phàm với vẻ khinh bi lộ liễu.

“Hù” Hứa Thành nhổ một ngụm nước bọt xuống đất, vẻ mặt đầy thách thức.

Lúc này Thanh Dao tay cầm gậy gỗ cùng một vài người bạn đi ra, có ý định giúp đỡ.

Trần Phàm cau mày vội lên tiếng.

“Này, Thanh Dao, đừng đi ra ngoài…

ở ngoài đó không an toàn!” Thanh Dao không.

hề nhúc nhích, ánh mắt kiên định: “Chúng ta không thể cứ đứng đây nhìn đồng đội chiến đấu một mình được.

Họ đang bảo vệ chúng ta, tôi sẽ giúp sức.”

Bên cạnh Thanh Dao lúc này là bạn thân từng khóc lóc lúc trước mới nắm chặt gây gỗ, giọng run rẩy nhưng cứng cỏi “Ngươi c:hết cáy thì cứ ở đó đi đi, Trần Phàm!” Trần Phàm nhíu mày, giọng tức giận: “Ngươi…

Ngọc Hân!” Thấy Thanh Dao kiên định tiến ra, Trần Phàm đành hậm hực đi theo, cùng nhóm của hắn.

Họ bước ra, v:ũ k:hí trong tay, nhưng ánh mắt lộ rõ sự căng thẳng, thậm chí sợ hãi.

Nhưng bi kịch ngay lập tức xảy ra.

Những người này chưa từng thực chiến với Zombie.

Khi vài con xác sống lao tới, họ sợ hãi đến mức đứng cứng, không cử động.

Chỉ trong khoảnh khắc, những tiếng rên rỉ và hét lên vang lên vài người bị cắn cố giãy giụa trước mắt đồng đội máu tung tóe khắp nơi.

“Trần thiếu gia, cứu tôi với…”

Cảnh tượng trước mắt khiến những người còn lại trong nhóm Trần Phàm sợ hãi tột độ.

Một vài người cố gắng chạy lùi, nhưng vẫn bị Zombie áp sát, gào thét, vung gậy gỗ vụng về không đủ uy lực để ngăn con xác sống lao tới.

Chỉ trong chốc lát, thêm vài người người nữa bị cắn.

Trần Phàm đứng lặng, mặt hậm hực, giây phút này ánh mắt hắn vừa lo lắng, vừa tính toán.

Hắn nhận ra rõ ràng nếu cứ tiếp tục để nhóm mình lao ra kiểu này, sẽ mất gần hết lực lượng.

Nhưng bản tính tiểu nhân khiến hắn vẫn chưa dám nhúng tay trực tiếp, nhìn phía trước nhóm của Lưu Hạo gấp gáp: “Nhanh, bám theo nhóm của tên kia!” Trong khi đó, Thanh Dao và Ngọc Hân, sau khi hạ được con Zombie đầu tiên, nhanh chóng kéo nhau ra sau, lùi về phía Thường Sinh và nhóm Lưu Hạo.

Họ hít một hơi dài, nhìn quanh, nhận ra khoảng trống nhỏ do Thường Sinh tạo ra chính là cơ hội duy nhất để tiến lên.

Thường Sinh vẫn như bóng ma ở phía trước, từng bước di chuyển, đánh gọn những con Zombie lao tới, mở đường an toàn cho Thanh Dao, Ngọc Hân và nhóm Lưu Hạo.

Hắnđi nhanh đến mức ánh mắt mọi người không kịp theo hết, nhưng từng cú vung tay, từng bước nhảy của hắn đều chính xác tuyệt đối, không để Zombie nào có cơ hội phản công.

Thanh Dao thở hổn hển, quay sang Ngọc Hân: “Cố lên! Chỉ cần bá-m s-át, chúng ta sẽ ra khỏi đây được!” Cả nhóm, dù thấm mệt và run sợ, vẫn tiếp tục tiến lên, nhờ Thường Sinh dẫn lối, từng bước một, tiến về hướng sân trường, nơi mà chiếc xe buýt và kế hoạch vật tư đang chờ phía trước.

Khi vượt qua khỏi sân ký túc, trước mặt họ hiện ra tòa nhà lớp học chính, những cửa sổ vỡ l¿ lói ánh sáng bình minh chiếu qua, phía sau là đoàn Zombie đuổi theo như những con thú.

Lưu Hạo vừa chạy, giọng nghiêm nghị vang lên: “Mọi người, chạy vào bên trong tòa nhà lớp học!” Mọi người lập tức đổi hướng, lao vội vào lớp học cuối hành lang, cửa nhanh chóng được đóng lại phía sau, chắn tạm dòng Zombie đang.

đuổi theo.

Tiếng va chạm khi khóa cửa kêu chát vang, hòa lẫn với tiếng rên rỉ của Zombie phía sau, khiến tìm mọi người thắt lại.

Thanh Dao và Ngọc Hân bá-m sát Lưu Hạo, tay vẫn nắm chặt gây gỗ, thở hổn hến.

Nhóm Trần Phàm, sau trận thảm h-ọa vừa rồi, chỉ còn vài người đủ sức theo kịp, ánh mắt hoảng loạn, đứng nép bên cửa lớp học, nhìn ra phía sau.

Thường Sinh đứng phía trước, quan sát xung quanh, sẵn sàng lao ra nếu Zombie cố phá cửa.

Nhờ hắn, nhóm tạm thời có được khoảng trống an toàn, vừa hít thở, vừa chuẩn bị cho bước di chuyển tiếp theo ra sân trường để tới xe buýt.

“Hệ Thống”

[ Thường Sinh J]

[Tuvi]

:0/200

[ Cảnh Giới ]

: Luyện thể (Trung kỳ)

[ Chiến Kỹ ]

: Kiếm Phong (Nhập môn)

Quỷ Ảnh Mê Tung (Nhập môn)

[ Điểm Tích Lũy ]

:24 Nhờ cảnh giới đột phá hôm qua, hắn hoàn toàn tự tin lao vào đám xác sống.

Nhưng điểm mấu chốt còn nhờ thân pháp vừa đổi từ cửa hàng, giúp hắn di chuyển nhanh hơn người thường gấp nhiều lần.

Mỗi bước chân, hắn thoắt đến thoắt đi, như bóng ma, khiến bất kỳ kẻ nào muốn tiếp cận cũng khó lòng chạm tới.

Lưu Hạo thở dài, giọng nghiêm nghị vang lên: “Được tồi, chúng ta tạm nghỉ ở đây một chút, khôi phục thể lực.

Khi mọi người đã ổn, chúng ta sẽ tiếp tục đi tới khu giữ xe.”

Các thành viên trong đoàn đều nhanh chóng tản ra nghỉ ngơi ở các phòng học, không khí căng thẳng giảm bớt, nhưng ai cùng hiểu, khoảng nghỉ này chỉ là tạm thời.

Thường Sinh đứng dậy, nhẹ nhàng nói: “Tôi sẽ đi kiểm tra."

“Tôi sẽ đi cùng cậu.”

Lưu Hạo lên tiếng bên cạnh một vài người Vương Khải, Tôn Lâm và Hứa Thành cũng gật đầu bước theo.

Lúc này, Trần Tuyết nhanh chóng tiến lại bên một vài bạn học trong nhóm Trần Phàm b:ị thương sau trận hỗn chiến.

Cô đưa tay lên, một màu hào quang xanh lá nhạt tỏa ra, bao phủ những vết trầy xước và cầm máu cho họ.

Những vrết thương từ từ liền lại, máu ngừng chảy, cơ thể bớt đau nhức.

Cảnh tượng khiến tất cả mọi người trong nhóm Trần Phàm sững sờ, ánh mắt đầy kinh ngạc.

Trần Phàm đứng lặng, không giấu nổi sự bất ngờ, giọng trầm hỏi: “Cậu….

làm thế nào có thể làm được điều này?”

Trần Tuyết chỉ mỉm cười, giọng nhẹ nhàng: “Đây là năng lực chữa trị.

Nó không mạnh mẽ lắm, nhưng đủ giúp các người hồi phục v-ết thương cấp tốc để tiếp tục đi.”

Chu Minh lúc này lên tiếng, giọng nghiêm túc: “Đó là…

dị năng.

Dị năng là khả năng đặc biệt mà một số người có thể sở hữu, không phải ai cũng có được.”

Ngọc Hân và Thanh Dao nhìn nhau, rồi Thanh Dao thốt ra, hơi ngạc nhiên: “Vậy…

Thường Sinh cũng có dị năng à?”

“Đúng rồi.

Cậu ta cũng có dị năng, dị năng cậu ta là loại cường hóa.”

Trần Phàm lúc này bước tới gần Trần Tuyết, ánh mắt tò mò xen lẫn ghen tị: “Vậy làm sao để thức tỉnh dị năng?”

Trần Tuyết khẽ mỉm cười, giọng nhẹ nhưng thành thật: “Thật ra tôi cũng không biết.

Khi tận thế xảy ra, tôi vô tình b:ị thương và rồi nhận ra mình c‹ thể tự chữa lành.

Từ đó mới phát hiện ra năng lực này.”

Trần Phàm ánh mắt kiêng dè nhìn bóng lưng nhóm Thường Sinh, trong lòng lạnh dần, hắn cắn môi, trong lòng ghen ghét: nếu như hắn có năng lực như vậy, thì sao bọn chúng dám xen thường ta.

Các ngươi cứ đắc ý đi đợi đến khi lấy được xe rồi mới phát hiện ra không phải chìa khóa thậ các ngươi mới tuyệt vọng.

Chiếc chìa khóa hắn đưa ra chỉ là chìa khóa xe của Triệu Dương kẻ đã c-hết thôi.

Logo trường bên trên chẳng qua chỉ là miếng hình dán hắn bóc từ thẻ xe cũ, dán lên cho giống thật.

một chìa khóa của người c-hết đổi lại mạng các ngươi mở đường.

Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, nhanh đến mức không ai nhận ra, ánh mắt lóe lên một chút hiểm độc.

Trong khi đó, Trần Tuyết vẫn tập trung chữa trị cho những người còn b-ị thương, ánh hào quang xanh nhạt nhấp nháy như cảnh báo cả nhóm thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, họ sẽ phả sớm tiếp tục di chuyển ra sân trường để đối mặt biển Zombie phía trước.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập