Chương 81: Đột kích Tầng Đỉnh

Chương 81:

Đột kích Tầng Đỉnh Sáng hôm sau, khi những tia nắng xuyên qua màn sương dày đặc độc của khu rừng biến dị, Thường Sinh đã thức giấc.

Hắnnhìn sang bên cạnh, Lâm Thanh Mộc vẫn đang tựa lưng vào vách nhà cây ngủ say, mái tóc nàng vương chút hương cỏ.

Căn nhà cây mà nàng tạo ra thực chất khá nhỏ, việc ba người cùng ở trong không gian chật hẹp này là bất khả thi, đặc biệt là khoảng cách giữa hắn và nàng quá gần, khiến Thường Sinh cảm thấy có chút không tự nhiên Hắn nhẹ nhàng bước ra ngoài, thấy Tiêu Viêm đang nằm co quắp dưới gốc cây lớn, sương đêm làm ướt đẫm vai áo cậu thiếu niên.

Hắn rút Trạch Huyết Kiếm ra.

Lưỡi kiếm đen thẫm dưới ánh mặt trời buổi sóm tỏa ra một luồng hàn khí lãnh lẽo.

Xoẹt!

Xoẹt!

Thường Sinh lướt đi giữa những thân cây cổ thụ đrã c.

hết khô quanh bãi trống.

Kiếm quang chớp nhoáng, mỗi nhát chém đều cực kỳ chính xác và gọn gàng.

Những thân cây to bằng một người ôm còn không hết chỉ bị hạ gục trong nháy mắt, cành lá dư thừa bị gạt bỏ, chỉ để lại những khúc gỗ thẳng tắp.

Tiêu Viêm giật mình tỉnh giấc bởi tiếng động, cậu dụi mắt chạy lại:

"Đại ca, người đang làm gì thế?"

"Xây thêm phòng."

Thường Sinh nhàn nhạt đáp, tay vẫn không ngừng nghỉ.

"Căn nhà cây kia sẽ để ngươi ở.

Ta và Lâm Thanh Mộc cần một chỗ riêng."

Lâm Thanh Mộc lúc này cũng bước ra khỏi nhà cây, nàng ngạc nhiên nhìn Thường Sinh đang khuân vác những khúc gỗ lớn.

Nàng không ngờ một kẻ trông có vẻ

"vô tình"

như hắn lại để )

đến việc nhỏ nhặt này.

"Để ta giúp ngươi một tay."

Lâm Thanh Mộc khẽ cười, nàng đặt tay xuống đất.

Những sợi dây leo xanh lập tức vươn lên từ lòng đất, quấn chặt lấy các khúc gỗ mà Thường Sinh đã dựng khung, kết nối chúng lại thành một căn nhà sàn nhỏ kiên cố ngay cạnh căn nhề cây cũ.

Sự kết hợp giữa sức mạnh cơ bắp của Thường Sinh và dị năng của nàng khiến công việc diễn ra nhanh chóng một cách kỳ lạ.

Chỉ trong một buổi sáng, một khu trại nhỏ đã thành hình giữa lòng rừng già.

Thường Sinh nhìn thành quả của mình, rồi nhìn Tiêu Viêm đang há hốc mồm thán phục.

"Từ giờ ngươi vào căn nhà cây đó mà ở."

Thường Sinh chỉ tay về phía căn nhà cũ.

"Nó có sẵn mộc khí, rất tốt cho việc ngươi vận hành.

{Thổ Nạp Căn Nguyên)

Còn căn nhà gỗ này.

mi M Hắn quay đầu nhìn căn nhà sàn vừa dựng xong, tuy đơn sơ nhưng rộng rãi và thoáng hơn hẳn.

Ánh mắt hắn lướt qua Lâm Thanh Mộc, rồi nhanh chóng dời đi như để che giấu sự sắp xếp có phần"

ý đồ"

của mình.

Lâm Thanh Mộc bước tới cạnh hắn, đôi tay nàng vẫn còn một chútánh sáng xanh từ dị năng Nàng nhìn căn nhà mới, rồi lại nhìn Thường Sinh, nụ cười trên môi nàng càng thêm ý vị:

Căn nhà này chắc chắn hơn nhiều.

Ngươi vất vả rồi.

Tiêu Viêm lúc này mới tỉnh táo lại, cậu gãi đầu cười hì hì:

“Đại ca chu đáo thật, ta còn tưởng đại ca bắt ta ngủ ngoài gốc cây mãi chứ.

Cậu bé hào hứng thu dọn mấy món đổ lặt vặt của mình chạy tót vào nhà cây, không quên để lại không gian riêng cho hai người.

Thường Sinh không nói gì, hắn bước vào căn nhà gỗ mới, dùng kiếm gọt giữa nốt một vài góc cạnh gồ ghề của sàn nhà.

Lâm Thanh Mộc cũng tự nhiên bước vào theo.

Nàng ngồi xuống mép sàn gỗ còn thơm mùi nhựa cây, đưa mắt nhìn ra cánh rừng biến dị đầy sương mừ bên ngoài.

Thường Sinh, "

nàng gọi khẽ.

Việc ngươi xây căn nhà này.

là vì không muốn chúng ta ở quá gần nhau trong căn nhà nhỏ kia sao?"

Thường Sinh dừng tay lại, im lặng một lúc lâu mới trầm giọng đáp:

“Trạng thái của ta vẫn còn độc chưa hoàn toàn có thể thu lại hoàn toàn.

“Ở quá gần sẽ ảnh hưởng đến dị năng của ngươi.

Hơn nữa.

Hắn xoay người lại, nhìn nàng:

Ta không quen có người ở cạnh khi đang tu luyện.

Lâm Thanh Mộc không vạch trần cái lý do vụng về ấy, nàng chỉ khẽ gật đầu:

Ta hiểu.

Dù sac thì, có một 'ngôi nhà' thực sự giữa cánh rừng này cũng khiến ta thấy an tâm hơn.

Nghỉ ngơi nốt hôm nay đi.

Thường Sinh nhắm mắt lại, bắt đầu đi vào trạng thái ổn định tu vi.

Thời gian thấm thoát trôi qua, gần một tuần yên bình hiếm hoi giữa khu rừng biến dị đã giúi mọi thứ đần đi vào quỹ đạo.

Tiêu Viêm dưới sự chỉ dẫn của Thường Sinh đã hoàn toàn củng cố được Luyện Thể sơ kỳ.

Lâm Thanh Mộc cũng dùng dị năng của mình bao phủ một lớp sương mờ quanh khu trại, khiến nó hoàn toàn hòa làm một với thiên nhiên.

Sáng hôm đó, sương mù dày hơn mọi khi.

Thường Sinh đứng trước căn nhà sàn gỗ, hắn quay sang nhìn Lâm Thanh Mộc.

Các ngươi sẽ ở lại đây.

Thường Sinh nói nhỏ.

Lâm Thanh Mộc bước tới, nàng nhìn vào mắt hắn, dường như đã đoán trước được điều này:

“Ngươi định một mình thâm nhập vào sào huyệt của đối phương sao?

“Ừ, vì vậy ta mới cần đi một mình.

“Nếu có biến cố, một mình ta sẽ thoát thân dễ hơn.

Hắn đưa cho Lâm Thanh Mộc một viên ngọc thạch nhỏ màu tím, bên trong chứa một tia chân khí kịch độc của hắn.

Nếu ngọc thạch này vỡ, nghĩa là khu trại đã bị phát hiện, hãy mang theo Tiêu Viêm rời đi ngay lập tức.

Đừng đợi ta.

Lâm Thanh Mộc nhận lấy viên ngọc, cảm nhận cái lạnh buốt thấu xương từ nó truyền vào lòng bàn tay.

Nàng biết tính cách của Thường Sinh, một khi hắn đã quyết định thì không ai có thể can ngăn.

Được, ta sẽ trông chừng Tiêu Viêm và bảo vệ nơi này.

Nàng khẽ thở dài, ánh mắtlo lắng.

Ngươi.

phải quay về đấy.

“t7 Nói xong, Thường Sinh tung mình lên không trung.

Thanh Trạch Huyết Kiếm thoát ra hông, bay vòng xuống dưới chân hắn.

Một luồng hắc khí mờ nhạt bao phủ lấy cả người và kiếm, khiến hắn gần như tan biến vào màn sương mù xám xịt.

Vút—!

Một tiếng xé gió cực nhỏ vang lên, bóng dáng Thường Sinh hóa thành một vệt đen mờ ảo, la thẳng về hướng vách núi dựng đứng của Thành Phố Sắt.

Gió rít gào bên tai, Thường Sinh đứng trên mũi kiếm.

Với tu vi Luyện Khí Hậu Kỳ, cảm giác Ngự Kiếm phi hành đã không còn là gánh nặng đối với kinh mạch của hắn.

Hắn không chọn tiến vào qua những cổng gác dày đặc lính đánh thuê và robot tự động.

Ánh mắt Thường Sinh lạnh lùng nhìn về phía vách đá dựng đứng phía dưới Tầng Đỉnh, nơi có một hệ thống ống xả khổng lồ vẫn đang phun ra những làn khói đen ngòm.

Hắnhạ thấp độ cao, điều khiển Trạch Huyết Kiếm lách qua những luồng lôi điện nhân tạo đang bao phủ quanh vách núi.

Ngay khi tiếp cận cửa ống xả, Thường Sinh thu kiếm vào hông, hai chân chạm nhẹ vào thành kim loại nóng rực.

Hắn nín thở, hắc khí bao phủ toàn thân để trung hòa cái nóng kinh người, rồi nhanh như một bóng ma, lách mình vào bên trong kẽ hở của hệ thống thông gió.

Thường Sinh ép sát người vào những đường ống chẳng chịt trên trần nhà.

Hắn nhắm mắt lại tập trung lắng nghe, mọi rung động nhỏ nhất trong bán kính mười mét trong đầu.

Tầng Đỉnh không giống như khu lò rèn sập xệ hay khu bãi thải ô nhiễm.

Nơi đây không gian sạch sẽ đến mức lạnh lẽo.

Thường Sinh cảm nhận được những luồng sóng điện từ dày đặc quét qua vách ống gió, đó là hệ thống cảm biến chuyển động cao cấp.

“Hệ thống quét sinh học.

Nếu ta để lộ dù chỉ một chút nhịp tim, báo động sẽ vang lên.

Hắn vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)

ép nhịp tim xuống mức cực thấp, cơ thể lạnh ngắt như một xác c'hết.

Phía dưới một khe hở của lưới tản nhiệt, Thường Sinh nhìn thấy một nhóm nhân viên kỹ thuật mặc đồng phục trắng đang đẩy những xe hàng chứa đầy các ống nghiệm phát quang xanh dị thường.

Nhanh lên!

Lô vật liệu này phải chuyển đến Phòng Thí Nghiệm trước khi Nghị trưởng tới kiếm tra.

Một tên chỉ huy trung đội an ninh quát lớn.

Thưa ngài, tình hình ở khu giam giữ 'những bộ não' sao rồi?

Nghe nói mấy sinh viên từ Đại học Bắc Thiên lại vừa gây loạn.

Tên kỹ thuật viên vừa đẩy xe vừa hỏi khẽ.

Tên chỉ huy hừ lạnh một tiếng, giọng nói vang lên đầy vẻ tàn nhẫn qua lớp mặt nạ phòng độc:

“Gây loạn?

Tên cầm đầu cái nhóm 'Bắc Thiên' đó đã bị chúng ta đưa vào phòng thẩm vấn đặc biệt rồi.

“Sau ba ngày đêm dùng điện cao áp và thuốc kích thích hệ thần kinh, hắn đã không còn tư cách để gây loạn nữa đâu.

“Hiện tại chắc chỉ còn là một cái xác không hồn đang chờ ngày trích xuất não bộ thôi.

Tên kỹ thuật viên rùng mình, không dám hỏi thêm, vội vã cúi đầu đẩy xe đi nhanh hơn.

Thường Sinh nấp sau lưới tản nhiệt, ánh mắt vẫn lạnh lùng và tĩnh lặng như mặt hồ không đáy.

Đối với hắn, những sinh viên Đại học Bắc Thiên kia chỉ là những người xa lạ bị cuốn vàc guồng quay tàn khốc của Thành Phố Sắt.

Điều duy nhất hắn quan tâm lúc này là Phòng Thí Nghiệm và Phòng Thẩm Vấn Đặc Biệt.

Nếu tên cầm đầu nhóm nổi loạn bị giam ở đó, thì rất có thể những tài liệu hoặc thông tin quan trọng có liên quan tới anh trai hắn.

Hắn chờ cho toán lính đi khuất, rồi trượt ra khỏi ống thông gió.

Chân khí trong người luân chuyển nhẹ nhàng, duy trì trạng thái.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

ở mức tiêu thụ thấp nhất.

Hắn bám theo vệt bánh xe của nhóm kỹ thuật viên vừa rồi.

Trên sàn nhà bằng hợp kim sáng bóng vẫn còn vương lại một chút bột hóa chất màu xanh phát quang từ các ống nghiệm.

Đối với người thường, vệt bột này gần như vô hình, nhưng dưới nhãn lực của một tu sĩ, nó rực r như một chỉ dẫn đường đi.

Đi hết hành lang, Thường Sinh bắt gặp một cánh cửa thép dày có ký hiệu khu vực sinh học S 1.

Hai thiết bị laser tự động gắn trên trần nhà liên tục quét qua quét lại, phát ra những tia đỏ mảnh như sợi chỉ.

Hắn khẽ thu mình vào một hốc tối cạnh tủ điện.

Thay vì phá cửa, Thường Sinh lấy từ trong người ra một thanh kim loại nhỏ một công cụ bẻ khóa mà hắn nhặt được từ đrống đrổ nát của lò rèn.

Hắn không dùng công cụ để vặn ổ khóa, mà truyền một tỉa {Kiếm Phong} cực nhỏ vào bên trong khe cửa.

Tia kiếm khí sắc bén, mang theo độc tính ăn mòn, lặng lẽ cắt đứt mạch điều khiển bên trong mà không làm chập điện hệ thống báo động.

Cánh cửa khẽ rùng mình rồi hé mở một khoảng nhỏ vừa đủ cho một bóng người lướt qua.

Thường Sinh lách mình vào bên trong.

Một luồng mùi hóa chất nồng nặc sộc vào mũi.

Trước mắt hắn là một dãy các buồng kính, bên trong chứa đầy những bộ não được nuôi dưỡng trong dung dịch xanh ngắt, dây nhợ kết nối chi chít với các máy chủ khổng lồ.

Hắn đứng lại trước một màn hình trung tâm, đôi mắt nheo lại khi thấy một danh sách đang chạy:

Dự án trích xuất tri thức cổ đại, nhóm Bắc Thiên, đối tượng số 09:

Đã xử lý.

Hắn lướt ngón tay trên bảng điểu khiển ảo, tìm kiếm cái tên Thường Vũ.

Tuy nhiên, màn hình lập tức hiện lên cảnh báo đỏ:

[TRUY CẬP BỊ TỪ CHỐI – YÊU CẦU MÃ XÁC NHẬN CỦA NGHỊ TRƯỞNG]

“C-hết tiệt, bảo mật ở đây cao hơn mình tưởng.

Thường Sinh cau mày.

Ngay lúc đó, tiếng bước chân đều đặn của một toán tuần tra cơ giới vang lên từ phía cuối phòng thí nghiệm.

Thường Sinh nhìn quanh, rồi đột ngột nhảy lên, bám chặt vào phía sau một bình chứa dung dịch lớn.

Tiếng bước chân của đôi ủng quân sự vang lên.

Chiếc bình chứa dừng lại trước một cổng vòm lớn có ký hiệu.

Một bóng đen từ phía sau chiếc bình đổ ập xuống.

Trước khi tên kỹ thuật viên kịp nhận ra sự hiện diện của một người thứ hai, một bàn tay lạnh như băng đã bịt chặt miệng hắn, trong kh một luồng chân khí kịch độc như kim châm đâm thẳng vào gáy, làm t:

ê Liệt hoàn toàn tứ chi của gã.

Thường Sinh lôi gã vào khoảng trống hẹp giữa hai máy phát điện, đẩy mạnh vào tường.

Thanh Trạch Huyết Kiếm chưa rút khỏi vỏ, nhưng chuôi kiếm quấn vải thô đã đè sát vào yết hầu đối phương.

Nếu muốn giữ lại cái mạng, thì hãy trả lời cho đúng.

Giọng Thường Sinh trầm đục, mang theo một áp lực vô hình khiến gã kỹ thuật viên run rẩy đến mức không đứng vững.

Thường Sinh nới lỏng bàn tay ở miệng gã một chút, nhưng ánh mắt tím sẵm của hắn vẫn khóa chặt vào con ngươi đang giãn ra vì sợ hãi của đối phương.

Cái tên Thường Vũ.

Hắn ở đâu?"

Tên kỹ thuật viên lắp bắp, Tăng va vào nhau lập cập:

Thường.

Thường Vũ?

Tôi không biết rõ từng người các 'đối tượng' ở đây chỉ có số hiệu.

Thường Sinh không nói một lời, ngón tay hắn khẽ nhấn vào một huyệt đạo trên vai.

Một luồng độc khí nhàn nhạt thâm nhập vào, khiến hắn cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang gặăm nhấm vào xương tủy.

A.

hu.

Hắn đau đón nhưng không.

thể hét lớn vì thanh quản bị chân khí bóp nghẹt.

Nhóm sinh viên Bắc Thiên.

Tên cầm đầu vừa bị đưa vào phòng thẩm vấn đặc biệt.

Hắn tên là gì?

Số hiệu bao nhiêu?"

Thường Sinh lạnh lùng tiếp tục.

Số.

số hiệu 001!

” Tên kỹ thuật viên nước mắt nước mũi giàn dụa.

"Hắn.

hắn là tên cứng đầu nhất, là kẻ cầm đầu đám sinh viên đó.

Tôi thực sự không biết tên thật của hắn là gì, chúng tôi chỉ được lệnh gọi hắn là Vật mẫu 001!"

Thường Sinh nheo mắt, sát khí lạnh lẽo khiến gã kỹ thuật viên run rẩy hết người.

"Hắn hiện đang ở đâu?"

“Phòng.

Phòng Thẩm vấn Đặc biệt số 1 tầng B4.

hắn cố gắng nói, mắt trắng đã vì kiệt sức.

Thường Sinh thu tay lại, tên kỹ thuật sụp đỗ xuống sàn như một đống bùn, lồng ngực phập phồng hít lấy hít để không khí.

rồi hắn đánh ngất tên này đi.

Hắn không cần phải vội làm gì, đối với Thường Sinh, tên bị giam cầm kia là một manh mối tiềm năng.

Nếu kẻ đó là thủ lĩnh của nhóm sinh viên Bắc Thiên, chắc chắn hắn nắm giữ sơ đí nhân sự hoặc biết rõ danh sách những người bị đưa vào đây thí nghiệm.

“Tầng B4, Khu vực an ninh đỏ.

Hắn bước ra khỏi góc khuất, lướt đi trên mặt sàn mà không để lại bất kỳ tiếng động nào.

Thay vì đi thang máy chính nơi có hệ thống quét võng mạc và nhận diện sinh trắc học dày đặc.

Thường Sinh nhắm thẳng vào lối cầu thang thoát hiểm dành cho công nhân vệ sinh.

Trên đường đi, hắn gặp nhóm lính tuần tra.

Thường Sinh không ra tay, hắn chỉ nhẹ nhàng bậ người lên, bám chặt vào những thanh xà gì sét trên cao, để đám robot lạch cạch đi qua ngay bên dưới chân mình.

Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên đặc quánh mùi lưu huỳnh và tiếng rển rĩ của máy móc hạng nặng.

Khi tiếp cận ranh giới của tầng B4, Thường Sinh nhìn thấy một dãy đèn báo hiệu màu đỏ rực, xoay vòng liên tục.

Hai con Robot những sinh vật có cơ bắp vạm võ nhưng khuôn mặt được thay thế bằng các cảm biến quang học đang đứng sừng sững trước lối vào duy nhất.

Thường Sinh nấp sau góc tối, quan sát chuyển động của các tia laser bảo vệ.

Ánh mắt hắn lạnh lùng, âm thầm đánh giá.

Hắn thò tay vào túi áo, lấy ra một mẩu kim loại nhỏ nhặt được lúc nãy, búng nhẹ về phía góc hành lang đối diện.

Keng—!

Tiếng động nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

Một trong hai con Robot Sinh Học lập tức quay đầu, cảm biến ánh sáng đỏ rực quét về hướng đó.

Thường Sinh không để lãng phí dù chỉ một giây khi cảm biến của con robot thứ nhất vừa lệch đi.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thân hình Thường Sinh nhòe đi, hóa thành một làn khói tím đen mờ ảo lướt đi trên mặt sàn.

Tốc độ của hắn lúc này, đã vượt xa giới hạn xử các camera an ninh thông thường.

Con robot còn lại chỉ kịp nhận diện một sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ phía trước mặt.

Nhưng trước khi bộ não điện tử của nó kịp đưa ra lệnh, Thường Sinh đã xuất hiện ngay trong kẽ hở phòng thủ của nó.

Xoet—!

Mũi kiếm mang theo một luồng hắc khí đặc, chuẩn xác đâm thấu vào khe hở hẹp giữa lớp giáp ngực và khớp cổ của con robot.

Đó là nơi tập trung các bó dây thần kinh sinh học và ống dẫn chất lỏng thủy lực.

280.

z8» Kịch độc từ lưỡi kiếm ngay lập tức bùng phát.

Chất lỏng màu tím đen thâm nhập vào bên trong khiến các mô cơ bắp biến dị bên trong thối rửa chỉ trong chớp mắt.

Bộ cảm biến quang học của con robot nhấp nháy đỏ liên tục rồi tắt hẳn.

Thường Sinh xoay người, một tay đỡ lấy thân hình đồ sộ của con robot đang đổ sụp xuống để không gây ra tiếng động, tay kia vung nhẹ.

Vút—!

Một luồng {Kiếm Phong)

sắc bén từ đầu ngón tay hắn bắn ra, xuyên thủng bộ não sinh học của con robot thứ nhất đang quay lưng lại phía xa.

Con thú máy kia đổ gục ngay lập tức.

Thường Sinh quấn băng vải thu lại trên kiếm.

Hắn bước qua hai cái xác đang brốc khói đen nghi ngút, trước mặt cánh cửa thép là Phòng Thẩm vấn Đặc biệt số1.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập