Chương 86:
Vạn Độc Quy Tâm
Ánh nắng bắt đầu xuyên qua những kẽ lá, rọi xuống mặt đất tạo thành những đốm sáng trêr thảm cỏ, Thường Sinh dùng tay ấn mạnh một thanh gỗ cuối cùng xuống mặt đất, tiếng “khục” vang lên cho thấy hàng rào đã được cắm sâu và chắc chắn.
Hắn đứng thẳng người, phủi đi lớp mỏng gỗ bám vào trên áo, rồi nhìn phía dưới bóng râm dưới gốc cây to.
Lâm Thanh Mộc vẫn ngồi đó, tay cầm một chiếc quạt bằng gỗ mỏng nhỏ khẽ phẩy cho Thường An.
Đứa nhỏ sau một hồi hò hét giờ đã bắt đầu liu thiu, cái đầu nhỏ dựa vào lồng ngực mẹ, thỉnh thoảng cái miệng nhỏ lại chép chép như đang mơ thấy điều gì đó ngon lắm.
Thường Sinh bước lại gần, bước chân của hắn dù trên nền lá khô vẫn không hề phát ra tiếng động.
Hắn cúi xuống, nhìn ngắm gương mặt bình yên của con trai rồi thấp giọng hỏi:
“Nó ngủ tổi sao?
Lâm Thanh Mộc ngước lên, mim cười khẽ gật đầu:
“Chắc là mệt rồi.
Cứ nhìn ngươi làm việc từ sáng đến giờ không chớp mắt mà.
Nàng nhìn Thường Sinh, liền đưa tay lấy chiếc khăn thấm nước đặt bên cạnh đưa cho hắn.
Thường Sinh lấy khăn từ tay nàng lau đi những bụi gỗ trên người.
“Xong hàng rào rồi chứ?
Nàng hỏi.
sềz Thường Sinh đáp, giọng hắn vốn đã trầm nay lại càng nhẹ hơn để không làm thức giấc đứa nhỏ.
Hắn ngồi xuống bãi cỏ ngay dưới chân Lâm Thanh Mộc, đưa tay cầm lấy bình nước bằng gỗ, uống một ngụm lớn.
Vị nước suối mát lạnh thấm vào cổ họng làm hắn tỉnh táo hắn ra.
Sau khi đặt bình nước xuống, hắn lại nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình.
Lâm Thanh Mộc đặt tay mình lên tay hắn, những ngón tay thon dài của nàng đan vào kẽ tay thô ráp của Thường Sinh.
Nàng hiểu hắn đang nghĩ gì.
Đối với một kẻ đã đi qua quá nhiều máu và lửa như hắn, sự bình dị này đôi khi mang lại cảm giác không chân thực.
Thường Sinh nhìn nàng, tự nhiên, Thường An trong lòng Lâm Thanh Mộc khẽ cựa quậy, đôi mắt đen láy mở to, nhìn thấy cha đang ngồi cạnh liền nhe răng cười, hai cái tay nhỏ xíu vươr ra đòi bế.
Thường Sinh đón lấy con, nhấc bổng thằng bé lên không trung.
Thường An cười nắc nẻ, những tiếng cười giòn tan vang vọng khắp khoảng sân nhỏ, đánh tan đi sự trầm mặc của khi rừng.
Thường Sinh bế con áp sát vào ngực mình, cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim đập nhanh của sinh mệnh nhỏ bé.
“Đi thôi.
Thường Sinh đột ngột nói.
“Đi đâu?
Lâm Thanh Mộc ngạc nhiên.
“Ra suối.
Hồi bữa ta hứa dẫn con đi xem cá nhảy.
Hắn vừa nói vừa quay vào nhà, cầm theo một chiếc giỏ đan bằng vải do Lâm Thanh Mộc thò gian rảnh rồi đan và thanh Trạch Huyết Kiếm quấn ngang hông.
Họ cùng nhau đi bộ dọc theo con đường mòn nhỏ mà Thường Sinh đã dọn trước đó.
Con suối ngầm nằm cách nhà không xa, nơi dòng nước chảy ra từ một kẽ đá lớn, trong vắt và mái lạnh quanh năm.
Khi đến gần, tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót đặc trưng của khu rừng.
Thường Sinh đặt Thường An ngồi trên một phiến đá phẳng ngay sát mép nước, tay vẫn giữ chặt lưng áo của con.
Lâm Thanh Mộc ngồi bên cạnh, thả đôi bàn chân trần xuống nước.
Dưới làn nước trong vắt, những con cá nhỏ mang vảy bạc óng ánh đang tung tăng bơi lội.
Thỉnh thoảng, có vài con cá lớn hơn từ dưới hốc đá lao vọt lên mặt nước để lấy không khí, tạo nên những vòng tròn sóng nước lăn tăn.
Thường An tròn mắt nhìn theo, mỗi lần có con cá nào nhảy lên cao, thằng bé lại vỗ tay bộp bộp, miệng không ngừng kêu “A.
a.
Thường Sinh nhìn con trai hào hứng, rồi lại nhìn Lâm Thanh Mộc đang dùng tay hất những tia nước nhỏ về phía con, cười đùa vui vẻ, đôi mắt hắn dần dịu đi.
Hắn ngồi đó, đôi mắt không còn nhìn về phía hai mẹ con, mã khẽ lướt qua phía bên kia bờ suối, nơi những bụi cỏ dại mang sắc tím nhạt đang rung rinh.
Hắn không nhìn vì cảnh giác, mà là vì đang tập trung cảm nhận.
Đôi tai hắn khẽ động, bắt lấy tiếng lạch cạch rất nhỏ dưới những viên đá cuội.
"Ngồi yên với mẹ."
Hắn buông Thường An ra, giọng nói nhè nhẹ.
Lâm Thanh Mộc dừng tay, nàng nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò.
Thường Sinh không tháo băng vải kiếm, hắn chỉ lắng lặng đứng dậy, bước từng bước cực nhẹ trên mặt nước suối.
Những vòng sóng dưới chân hắn lan ra rất mỏng, như thể hắn không hề có trọng lượng.
Hắn đi đến giữa dòng, nơi dòng nước chảy xiết hơn một chút.
Đột nhiên, bàn tay hắn lao xuống nước nhanh như chớp.
Xoet—!
Khi hắn rút tay lên, một con cá vảy bạc lớn, dài gần bằng bắp tay đang quẫy đạp điên cuồng giữa những ngón tay cứng như kìm sắt của hắn.
Thường Sinh xoay người, bước ngược về phía phiến đá.
"AI A!
' Thường An hét lên đầy phấn khích, đôi chân nhỏ xíu đập liên tục xuống mặt đá khi thấy con cá to đùng ngay trước mặt.
Thường Sinh thả con cá vào một cái hố nước nhỏ tự nhiên ngay trên phiến đá để nó không thể chạy thoát nhưng vẫn còn sống.
Thường An lập tức bò lại gần, tò mò vươn cái tay mập mạp định chạm vào cái đuôi cá đang quẫy mạnh.
Cẩn thận, nó tron lắm.
Lâm Thanh Mộc cười khẽ, nàng một tay giữ eo con, một tay cùng.
con trêu đùa con cá nhỏ.
Thường Sinh nhìn hai mẹ con chơi đùa, rồi hắn lại lội xuống suối thêm lần nữa.
Lần này, hắn không bắt cá ngay.
Hắn đứng bất động giữa dòng nước cao đến đầu gối, nhắm mắt lại.
Luồng chân khí kịch độc trong người hắn được thu liễm hoàn toàn, thay vào đó là sự giao hòa với hơi thở của thiên nhiên.
Hắn đang dùng cảm giác của mình để tìm kiếm thứ gì đó đặc biệt hơn.
Một lúc sau, hắn cúi xuống, lật một phiến đá lớn phủ đầy rêu xanh.
Phía dưới đó là những con tôm đá to, vỏ màu xanh thẫm, đang búng đuôi chạy trốn.
Chiều nay có thêm món tôm nướng.
Thường Sinh lên tiếng.
Cứ thế, một buổi chiều bên bờ suối trôi qua một cách yên bình.
Thường Sinh không chỉ bắt cá, hắn còn đi dọc theo mép suối hái thêm vài loại rau rừng mà Lâm Thanh Mộc đã chỉ cho hắn từ trước những loại rau mọng nước, có vị ngọt thanh mà đứa nhỏ có thể ăn được.
Thường An chơi đùa dưới nước một hồi cũng mệt, thằng bé bắt đầu dụi mắt, đầu gục xuống vai Lâm Thanh Mộc.
Nàng khẽ vỗ về con, rồi ngước nhìn Thường Sinh đang đứng giữa nắng chiểu, bóng hắn đổ dài trên mặt suối lấp lánh.
Về thôi, Thường Sinh.
Thường Sinh thu lại giỏ tôm cá, đi lại bên cạnh nàng.
Hắn không nói lời nào, tự giác cầm lấy đôi dép của nàng đang để trên bờ, một tay xách giỏ, tay kia chìa ra để nàng vịn vào khi bước xuống khỏi phiến đá trơn trượt.
Con đường mòn lúc về dường như ngắn hơn lúc đi.
Tiếng côn trùng bắt đầu lan ra trong những bụi rậm biến dị, nhưng Thường Sinh đi đến đâu, uy áp vô hình từ cơ thể hắn khiến những sinh vật kia đều giữ một khoảng cách.
Về đến căn nhà gỗ, Thường Sinh không nghỉ tay.
Hắn đặt giỏ tôm cá bên cạnh giếng nước, bắt đầu đi nhặt những cành củi khô đã được tích trữ trước đó.
Hắn xếp chúng thành một đống nhỏ giữa sân, nơi có vòng đá dùng để đốt lửa sưởi ấm và nấu ăn mỗi buổi chiều.
Lâm Thanh Mộc đặt Thường An vào nôi trong nhà, rồi bước ra sân.
Nàng thấy Thường Sinh đang dùng một viên đá đánh lửa, động tác dứt khoát.
Xoet.
Xoẹt.
Bùng.
Ngọn lửa cam rực rỡ bốc lên, xua đi cái se lạnh bắt đầu len lỏi vào khu rừng.
Ánh lửa nhảy nhót trên gương mặt của Thường Sinh, khiến đường nét của hắn trông bót đi phần sắc sảo mà thêm phần ấm áp.
Để ta làm cá cho.
Nàng đề nghị.
Ngồi đó đi.
Thường Sinh lắc đầu.
Thường Sinh tay cầm con đao nhỏ bắt đầu sơ chế tôm đá.
Tay ngươi vừa chạm nước lạnh, vào sưởi lửa đi.
Lâm Thanh Mộc nghe vậy cũng không tranh giành, nàng mỉm cười ngồi xuống phiến đá cạnh đống lửa, khoanh tay nhìn hắn làm việc.
Thường Sinh xiên từng con tôm vào que tre, đặt lên giàn nướng.
Mùi thơm của thịt tôm chín dần tỏa ra, hòa quyện với mùi gỗ cháy, tạo nên một hương vị của sự no ấm giữa lòng mạt thể tàn khốc.
Thường Sinh xoay nhẹ những que tre, để hơi nóng từ than hồng thấm đều vào lớp vỏ tôm.
Khi lớp vỏ chuyển sang màu đỏ và bắt đầu tỏa ra mùi thom đặc trưng, hắn dùng tay không nhấtc một xiên lên, lột lớp vỏ cháy xém.
Khói trắng bốc lên từ khối thịt tôm chắc nịch.
Hắn thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa tới trước miệng Lâm Thanh Mộc.
“Nếm thử xem.
Lâm Thanh Mộc hơi nghiêng đầu, cắn một miếng nhỏ.
Vị ngọt lịm của tôm đá tươi rói hòa cùng vị mặn tự nhiên của suối nguồn khiến nàng khẽ nheo mắt lại vì hài lòng.
“Ngọt lắm.
Ngươi cũng ăn đi.
“Ừ”
Thường Sinh đáp lại, nhưng tay vẫn tiếp tục bóc thêm một con khác.
Động tác của hắn rất tập trung.
Sau khi loại bỏ hết phần chỉ lưng và lớp vỏ cứng, hắn để phần thịt tôm vào một chiếc bát gỗ nhỏ sạch sẽ, rồi dùng muỗng gỗ nghiền nhẹ cho nhuyễn ra.
Đúng lúc này, từ trong nhà gỗ vang lên tiếng ọ e, rồi sau đó là tiếng khóc đòi ăn giòn giã của Thường An.
Lâm Thanh Mộc định đứng dậy nhưng Thường Sinh đã nhanh hơn.
Hắn đặt bát tôm xuống, lau tay vào khăn rồi bước nhanh vào nhà.
Chỉ một lát sau, hắn đã bế Thường An ra ngoài, đứa nhỏ vừa thấy ánh lửa bập bùng và ngửi thấy mùi thơm của thức ăn đã lập tức ngừng khóc, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào những xiên tôm nướng trên giàn.
“Đến giờ rồi.
Thường Sinh ngồi xuống cạnh Lâm Thanh Mộc, để Thường An ngồi vững trong lòng mình.
Hắn múc một ít thịt tôm đã nghiền mịn, thổi thật kỹ rồi đưa đến bên môi con.
Thường An há cái miệng nhỏ xíu ra, đớp lấy miếng mồi một cách hào hứng.
Nhìn cái cách con trai nhai ché;
chép với vẻ mặt thỏa mãn, đôi môi Thường Sinh khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ.
Cảnh tượng này thật kỳ lạ.
Một kẻ mang trong mình chân khí kịch độc, đôi tay từng nhuộm đỏ máu của trăm xác, giờ đây lại đang tỉ mi đút từng thìa thức ăn cho một đứa bé.
Đêm dần buông xuống sâu hơn.
Ngoài bìa rừng, những loài cây biến dị bắt đầu tỏa ra ánh sáng lân tỉnh mờ ảo, nhưng bên trong khoảng sân nhỏ này, chỉ có hơi ấm của đống lửa và tiếng lách tách của củi cháy.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn, rồi nhìn con, rồi khẽ tựa đầu vào vai Thường Sinh.
Nàng cảm nhận được lớp cơ bắp rắn chắc của hắn dưới lớp áo vải, cảm nhận được hơi ấm và cả sự tĩnh lặng tuyệt đối tỏa ra từ hắn.
“Thường Sinh.
Nàng gọi khẽ.
“Ừ?
“Ngươi có hối hận không?
“Ý ta là.
rời bỏ thế giới ngoài kia, sống một cuộc đời ẩn dật thế này.
Thường Sinh ngừng tay, hắn nhìn Thường An đang dựa vào ngực mình ngủ quên sau khi đã no bụng.
“Thế giới ngoài kia không có gì để ta hối hận.
“Tất cả những gì ta cần bảo vệ, đều đang ở đây rồi.
Hắn nói xong, rồi cúi xuống nhìn Lâm Thanh Mộc.
Dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt nàng trở nên dịu dàng và xinh đẹp hơn bao giờ hết.
Hắn khẽ đặt một nụ hôn lên tóc nàng, luồng chân khí kịch độc trong người hắn lúc này dường như đã hoàn toàn lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên đến lạ kỳ.
Đống lửa tàn dần, Thường Sinh bế con đứng dậy, tay kia dắt Lâm Thanh Mộc bước vào nhà.
Hắn cẩn thận đóng then cửa gỗ, ngăn cách mọi hiểm nguy và bóng tối của mạt thế ở bên ngoài.
Đêm nay, cũng như mọi đêm khác trong ba tháng qua, căn nhà gỗ nhỏ vẫn tràn ngập hơi ấm của sự sống và tình yêu.
Một buổi chiểu ngày hôm nào đó, ở trên cao, một đỉnh ngọn núi, Thường Sinh đang ngồi xết bằng trên một tầng lớp cỏ, trước mặt hắn là cảnh sắc núi rừng bạt ngàn dưới chân hắn, hắn đang vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} thu hút những nguồn độc ở xung quanh khu rừng biến dị này.
Sau khi hắn đến đây được một thời gian khá dài, hắn tu luyện đa phần là nhờ vào độc dược của những thực vật biến dị, có c-hất điộc c-hết người tại nơi đây.
Với ngần ấy thời gian hắn đã đi qua hết gần như toàn bộ khu xung quanh để hấp thụ độc dược, thì hắn đã hấp thụ gần như toàn bộ những thực vật độc dược hết quanh rừng.
Bây giờ trong đan điền của hắn, luồng chân khí kịch độc sau nhiều tháng tích lũy từ những thực vật biến dị đã đạt đến mức cực hạn.
Nó không còn là ở dạng khí nữa, mà bắt đầu cô đặc lại đặc như nhựa đường, xoáy mạnh thành một vòng xoáy đen tím.
Oanh —!
Một luồng áp lực kinh thiên lấy hắn làm tâm điểm, bùng nổ ra xung quanh.
Thảm cỏ xanh dưới chỗ hắn ngồi ngay lập tức bị héo, chết khô, rồi hóa thành tro đen trong chớp mắt.
Từ lỗ chân lông của Thường Sinh, một màn sương máu đỏ thằm phun ra, nhưng không rơi xuống.
đất mà lơ lửng quanh thân hắn, kết thành một cái kén máu khổng lồ.
Bầu trời phía trên đỉnh núi vốn đang trong xanh bỗng chốc kéo thành mây đen kịt.
Không phải là mưa, mà là những tầng mây mang theo tử khí âm u.
Trong cái kén, xương cốt của Thường Sinh rên rỉ như tiếng sấm nổ.
Từng sợi kinh mạch được gột rửa bằng độc dịch, trở nên dai và rộng lớn hơn gấp đôi.
Huyết độc quanh người hắn lúc này không còn là sự hỗn loạn, mà nó mang theo một thứ uy nghiêm của kẻ đứng.
đầu vạn độc.
Một tiếng “Rắc” vang lên trong tâm thức của hắn.
Giọt chất lỏng trong đan điển vỡ ra, hóa thành một hồ nước nhỏ màu tím sẵm, trầm ổn và sâu thắm.
Thường Sinh mở mắt ra, đồng từ hắn không còn đỏ rực của sự điên cuồng, mà chuyển sang một màu tím đen sâu hoắm như vực thắm vĩnh hằng.
Chỉ một ánh nhìn qua, kẻ nào bị hắn nhìn dường như bị bóp nghẹt lại.
Hắn chậm rãi đứng dậy.
Lúc này, hắn không cần vận chuyển công pháp, chỉ cần hoi thở tự nhiên cũng đủ khiến không khí xung quanh điên cuồng phát ra tiếng bị ăn mòn.
Luồng ma khí đỏ thẫm bao quanh hắn dần thu lại, thẩm ngược lại làn da, để lại những đường vân máu nhạt màu tìm chạy dọc theo cổ tay, rồi biến mất.
Hắn đưa tay ra, thanh Trạch Huyết Kiếm cắm bên cạnh lập tức bay v-út vào tay hắn.
Thanh kiếm rít lên đầy hưng phấn, lưỡi kiếm đen tuyển giờ đây chảy ra những tia chớp nhỏ.
Thường Sinh nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Hắn cảm nhận được sinh mệnh của chính hắn tăng lên rõ rệt, và sức mạnh trong người hắn lúc này, chỉ cần một ý niệm, hắn có thể khiến cả khu rừng này biến thành đất chết.
Hắn nhìn phía dưới khu rừng, nơi có căn nhà gỗ nhỏ bé giữa màn sương.
Thường Sinh thu lại toàn bộ khí tức.
Luồng ma khí đỏ thẫm và sương độc tím đen đang cuồn cuộn xung quanh dường như bị một lực hút khổng lồ kéo ngược vào trong, biến mất không còn tăm hơi Hắn vẫy tay một cái.
Thanh Trạch Huyết Kiếm rời tay hắn, lơ lửng trước mặt hắn, thanh kiếm toả ra một luồng kiếm quang đen thẩm.
Thường Sinh đặt chân lên thân kiếm.
Không còn sự cưỡng ép, không còn sự tiêu hao chân khí đến kiệt quệ như thời Luyện Khí.
Giờ đây, Ngự Kiếm Phi Hành đối với hắn nhẹ nhàng như hoi thở.
Hắn hóa thành một vệt sáng đen, xé toạc màn sương mù của đỉnh núi, lướt đi giữa những tán cây đại thụ với tốc độ kinh hoàng.
Chỉ trong chục giây, mái nhà gỗ quen thuộc đã hiện ra trước mắt.
Thanh Trạch Huyết Kiếm đáp xuống một bụi rậm cách căn nhà gỗ chừng trăm mét.
Thường Sinh bước xuống, thanh kiếm lượn một vòng trên không trung rồi đáp xuống tay hắn, hắn vừa đi phía căn nhà gồ vừa quấn vải trắng bọc lại thanh kiếm rồi đặt ngang hông.
Thường Sinh đang di chuyển trong những bóng râm của tán lá, nếu người thường nhìn được sẽ ngạc nhiên, một bước của hắn nhanh như người khác phải chạy hết tốc mới có thể bắt kịp, mỗi bước của hắn đều để lại tàn ảnh đen, hắn đang vận chuyển.
{Quỷ Ảnh Mê Tung)
ở mức thấp nhất, hắn đang tu luyện bộ pháp để tìm hiểu ra chân lý của cảnh giới Đại thành của nó.
Hắn bước ra từ bóng tối của một góc cây lớn, cử động hắn nhẹ nhàng.
Những tàn ảnh đen vừa mới hiện ra sau gót chân đã lập tức biến mất, trả lại cho hắn vẻ ngoài tĩnh lặng như mặt hồ.
Thường Sinh hít sâu một hơi, ép chặt luồng chân khí cuồn cuộn của mình vào đan điền, khiến hơi thở của hắn trở nên ổn định hơn, không khác gì một người bình thường nhưng lại mang theo một loại áp lực nhàn nhạt.
Lâm Thanh Mộc đang ngồi bên bậc thềm gỗ, tay cầm chiếc rổ mỏng đang nhặt mấy loại quả dại.
Nghe tiếng lá khô xào xạc, nàng ngẩng đầu lên, thấy Thường Sinh đang bước tói.
Nàng khựng lại một chút, đôi mắt khẽ nheo lại quan sát người đàn ông trước mặt.
Thường.
Sinh vẫn là Thường Sinh, thanh kiếm quấn vải trắng vẫn nằm ngang hông, bộ y phục vải thô vẫn đơn giản như thế.
Nhưng chẳng hiểu sao, nàng cảm thấy hắn vừa đi một chuyến, dường như đã có gì đó thay đổi.
Ngươi về rồi sao?"
Lâm Thanh Mộc đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên áo.
Nàng đi lại gần hắn, khoảng cách chỉ còn vài bước chân.
Nàng khẽ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt tím đen của hắn thứ mà lúc này đây đã trở lại màu đen tuyển bình thường.
Hình như.
ngươi lại cao lên một chút?
Hay là do ta nhìn nhầm nhỉ?"
Nàng đưa tay lên, định so thử chiều cao của hắn so với lần trước.
Thường Sinh đứng yên, để mặc nàng quan sát.
Hắn không nói gì, cũng không nói về cột sáng huyết độc đã xé toạc bầu trời đinh núi lúc nãy.
Đối với hắn, bí mật về một tu sĩ là thứ hắn sẽ giữ bí mật với nàng hoặc ít nhất là chưa phải lúc này để nàng phải lo lắng về những thứ vượ quá tầm hiểu biết của nàng.
Có lẽ do gió trên núi thổi mạnh quá thôi.
Thường Sinh giọng nhẹ nhàng trả lời, tông giọng vẫn lạnh ấy.
Lâm Thanh Mộc bật cười, nàng không hỏi thêm.
Nàng vốn là người tinh tế, nàng nhận ra khí chất của hắn lúc này dường như không còn giống như trước nữa.
Thường An vừa ngủ rồi.
Hôm nay nó nghịch lắm, cứ đòi bò ra phía đống củi mãi."
Nàng vừa nói vừa tự nhiên vòng tay qua cánh tay hắn, dắt hắn vào nhà.
Thường Sinh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nàng truyền qua lớp vải áo.
Luồng chân khí Trúc Co trong người hắn vốn đang sôi sục muốn tìm chỗ phát tiết, nay chạm phải sự dịu dàng này bỗng chốc lắng xuống, ngoan ngoãn như một con thú dữ bị thu phục.
Hắn liếc nhìn về phía sau, nơi bóng tối của khu rừng vẫn đang che giấu những tàn ảnh đen mà hắn vừa để lại.
Cảnh giới Đại Thành của {Quỷ Ảnh Mê Tung} dường như đã gần ngay trước mắt.
Hắn cùng nàng đi vào trong nhà, lúc này Thường An lúc này đã tỉnh lúc nào không hay đang nằm trong nôi gỗ, nhìn hắn và Lâm Thanh Mộc cười giòn tan, với tay về phía hắn.
Thường Sinh nhanh chóng bước tới trước mặt thằng bé, bế Thường An lên, đôi tay mới vừa cuộn trào sức mạnh của một tu sĩ Trúc Cơ, lúc này lại mềm mại.
Thằng bé bám chặt lấy ngón tay cái của hắn, đang mang găng tay hắc tỉnh, đôi mắt đen phản chiếu lại hình bóng của hắn.
Hắn cảm nhận được luồng sinh mệnh nhỏ bé nhưng tràn đầy sức sống đang đập trong vòng tay mình.
Luồng chân khí tím đen trong đan điển, vống mang theo kịch độc, khi đối diện với nụ cười thằng bé bỗng chốc trở nên dịu lại đến mức kinh ngạc, phải biết nhiều lần trước đó, mỗi khi sát ý dâng cao, huyết độc trong người hắn lại sôi sục bọn chúng đòi ra ngoài, khiến hắn suýt chút nữa mất đi lý trí.
Nhưng kỳ điệu, ngay lúc này khi chạm vào làn da và nhìn đôi mắt của thằng bé trước mặt, cái thứ sức mạnh đó lại không hề có chủ ý làm hại, như thế nó biết trước mặt nó là đồng loại chứ không phải là kẻ thù.
Thường An đường như cảm nhận được tâm tình của hắn, thằng bé cười tít mắt, hai chân mập mạp đạp đạp vào lồng ngực hắn.
Thường Sinh khẽ nâng Thường An lên cao, nhìn thẳng vào đôi mắt đen của thằng bé.
“Con sẽ không bao giờ phải thấy những thứ cha đã thấy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập