Chương 10: Quyết Định và Những Bí Ẩn

Chương 10:

Quyết Định và Những Bí Ấn

Sau khi nhận được phần thưởng từ công việc vận chuyển lương thực, Võ Thiên Minh cảm thấy trong lòng mình có một chút thỏa mãn, dù chỉ là một công việc đơn giản.

Tuy nhiên, anh không để cảm giác đó chỉ phối quá lâu.

Một phần thưởng nhỏ không thể làm anh quên đi những điều quan trọng hơn.

Quyết định của anh là phải làm nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn, và không ngừng tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi về chính bản thân mình, cũng.

như những bí mật xung quanh son trang này.

Với một chút tiền thưởng còn lại trong túi, anh quyết định ra chợ mua sắm thêm một ít thức ăn.

Không chỉ là để nấu ăn cho bản thân, mà còn vì anh muốn hiểu rõ hơn về nơi mình đang sống, tìm hiểu về cuộc sống thường nhật của những người dân ở đây.

Anh tự nhủ, ít nhất cũng phải biết được một số thông tin, không thể cứ sống như một kẻ ngoài cuộc mãi được.

Chợ ở gần sơn trang không lớn, nhưng đủ để cung cấp tất cả những gì cần thiết cho cuộc sống.

Những gian hàng nhỏ bán rau củ, gia vị, và các món ăn đặc sản của vùng này.

Võ Thiêr Minh đi dạo một vòng, không vội vàng mua sắm.

Anh lắng nghe những câu chuyện của người dân xung quanh, cố gắng để ý tới những thông tin có thể giúp ích cho mình.

Trong lúc đang xem xét một gian hàng bán sách, mắtanh dừng lại trên một số quyển sách cũ Một vài cuốn sách dày đặc thông tin về các sự kiện gần đây, về tình hình chính trị và những thay đổi trong vùng.

Võ Thiên Minh không ngần ngại, mua ngay vài quyển để nghiên cứu.

Anh không chỉ muốn biết về tình hình trong sơn trang, mà còn muốn biết vị trí của mình trong bối cảnh rộng lớn hơn của thế giới này.

Khi trở về, anh nhẹ nhàng mở cửa phòng và bước vào.

Trong không gian yên tĩnh của căn phòng, anh ngửi thấy một hơi ẩm nhẹ, thoảng qua từ phía phòng tắm.

Võ Thiên Minh không khỏi mỉm cười, nghĩ thầm rằng nam tử chắc đang tắm.

Nhưng dù vậy, trong lòng anh lại không thể không suy nghĩ về câu hỏi sáng nay.

Liệu nam tử có phải là giả trang không?

Anh không thể nào gat bỏ ý nghĩ này.

Tại sao người đó lại trông có vẻ nữ tính như vậy?

Tại sao lại không nói về bản thân mình nhiều hơn?

Có quá nhiều điều chưa rõ ràng.

Lắc đầu một cái, Võ Thiên Minh tự nhủ mình cần phải bình tĩnh lại.

Anh vào bếp, nấu một vài món ăn đơn giản chuẩn bị cơm tối.

Hít một hơi thật sâu, anh cố gắng xua đi mọi nghỉ ngẻ và tập trung vào việc bữa ăn.

Khoảng mười phút sau, anh nghe thấy tiếng bước chân từ phía phòng tắm, rồi nam tử bước ra.

Võ Thiên Minh đang chuẩn bị bày đồ ăn lên bàn thì quay lại, miệng lên tiếng gọi:

"Huynh điệ, 5m esa thi"

Nhưng vừa quay lại, anh cảm thấy một mùi thơm khác lạ, một mùi gì đó ngọt ngào, thanh.

khiết thoảng qua.

Không biết từ đâu, nhưng nó khiến anh cảm thấy một cảm giác mê mẩn khó tả, như thể bị cuốn hút vào một thứ gì đó vô hình.

Anh đứng ngẩn người một lúc, như b lôi kéo vào một thế giới khác, nhưng chỉ trong chốc lát, Võ Thiên Minh đã lấy lại bình tĩnh.

Anh hít một hơi dài, cố gắng đẩy đi cảm giác mơ hồ đó.

Nam tử đi lại gần bàn ăn, đôi chân nhẹ nhàng nhưng không thiếu sự vững chãi.

Võ Thiên Minh quan sát thấy mỗi bước đi của anh ta đều rất tự tin, nhưng lại có vẻ gì đó thanh thoát, như thể anh ta không hề để trọng lực của thế giới này ảnh hưởng đến mình.

Khi đến bàn, nam tử nhìn một lượt món ăn mà Võ Thiên Minh đã chuẩn bị.

Đôi mắt anh ta không chỉ dừng lại ở món ăn, mà có chút gì đó như đánh giá, như thể những thứ anh ta nhìn thấy không chỉ là bề ngoài.

Võ Thiên Minh đứng dậy để dọn thêm chén, nhưng rổi anh ngừng lại khi ngửi thấy một mùi thơm lạ.

Một mùi hương khác biệt hẳn, thanh nhẹ và nồng đượm như một thứ hương hoa nào đó, khiến anh chọt cảm thấy một cảm giác ấm áp kỳ lạ, như thể có một làn sóng vô hình đang cuốn lấy anh.

Cảm giác ấy khiến anh ngỡ ngàng, nhưng chỉ trong chốc lát, anh cố gắng tự trấn tĩnh, tự nhủ rằng đó chỉ là sự tưởng tượng.

Khi ngồi xuống, nam tử bắt đầu dùng bữa, từng động tác rất nhẹ nhàng, từng đũa ăn được đưa lên miệng một cách chậm rãi.

Anh ta không vội vàng, không gấp gáp, từng miếng thức ăn đều được nhai một cách đầy tỉ mỉ, như thể muốn thưởng thức trọn vẹn hương vị.

Võ Thiên Minh không khỏi quan sát, không hiểu sao lại cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ ở nam tử.

Dường như, anh ta không phải kiểu người sẽ vội vã ăn uống như những người khác, mà nhu một kẻ thừa hưởng sự bình thản từ một thế giới khác.

Bầu không khí xung quanh trở nên yên tĩnh, không có tiếng trò chuyện, chỉ có tiếng đũa va vào chén đĩa và hơi thở nhẹ nhàng của hai người.

Võ Thiên Minh không thể không cảm thấy một chút căng thẳng, dù bề ngoài anh cố gắng giữ bình thản.

Cảm giác có thể chuyện gì đó sắp xảy ra khiến anh không thể không tự hỏi về nam tử này, về mối quan hệ giữa họ, và những điều mà anh chưa hiểu rõ.

Một lúc sau, khi bữa ăn gần kết thúc, nam tử đột ngột dừng lại, đôi mắt vẫn hướng ra phía ngoài cửa sổ, nhìn ra những tán cây ngoài sân.

Anh ta không vội vàng đặt đũa xuống mà từ từ hạ cánh tay xuống bàn.

Võ Thiên Minh chờ đợi, cảm giác như mọi thứ dừng lại trong khoảnh khắc ấy.

"Võ huynh, "

Nam tử lên tiếng, giọng anh ta trầm lắng, không vội vã, nhưng có sự uyển chuyển trong cách chọn từ ngữ.

"Sơn trang này không phải là nơi lý tưởng để luyện võ.

Nhưng nếu ngươi muốn, có một cách giúp gia tăng nhục thân, giúp ngươi chịu đựng được những đòn trấn c.

ông mạnh mẽ hơn, có thể dùng để luyện công pháp sau này."

Võ Thiên Minh ngẩng lên, đôi mắt sáng lên chút hứng thú.

Anh nghe rõ từng từ của nam tử, nhưng có điều gì đó trong câu nói khiến anh không thể bỏ qua.

"Có cách nào để gia tăng nhục thân sao?"

anh hỏi lại, giọng lộ vẻ bất ngờ.

Nam tử nhìn anh một lúc lâu, dường như đang cân nhắc xem có nên nói hết cho Võ Thiên Minh nghe hay không.

Nhưng cuối cùng, anh ta lấy một cuốn sách nhỏ từ trong áo ra, đặt lên bàn, rồi nhìn Võ Thiên Minh, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn.

"Đây, "

anh ta nói,

"Cuốn sách này sẽ giúp ngươi bắt đầu.

Những bài học trong đó không phải là công pháp chính thống, nhưng nếu kiên trì, sẽ giúp thân thể ngươi mạnh mẽ hơn.

Sau này, khi có cơ hội, có thể luyện công pháp thật sự."

Võ Thiên Minh không chần chừ, ngay lập tức cầm lấy cuốn sách.

Anh cảm thấy có một sự háo hức dâng trào trong lòng.

Cuối cùng, anh đã có thứ gì đó cụ thể để bắt đầu, một cơ hội để cải thiện bản thân.

Dù chưa hoàn toàn hiểu hết ý nghĩa sâu xa của cuốn sách này, nhưng íí nhất, nó đã mở ra một con đường mới cho anh, một con đường mà anh cần phải bước đi.

"Huynh đệ, cảm ơn."

Võ Thiên Minh nói, giọng anh chân thành, dù vẫn còn một chút nghi hoặc trong lòng.

"Tôi sẽ luyện tập, tôi sẽ cố gắng."

Nam tử gật đầu nhẹ, đôi mắt lại trở nên sắc bén, như thể đang nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng Võ Thiên Minh.

"Cố gắng không chỉ là luyện thân thể.

Trong thế giới này, có những thứ ngươi sẽ phải đối mặt mà không thể tránh được.

Khi đó, có thể những bài học này sẽ giúp ngươi đứng vững."

Võ Thiên Minh không nói gì thêm, chỉ gật đầu.

Anh hiểu rằng những gì nam tử nói không chỉ là về việc luyện vỡ, mà còn là về sự chuẩn bị tâm lý cho những thử thách lớn lao sắp tới.

Anh cảm thấy rằng mình không thể cứ mãi đứng ngoài cuộc sống này, không thể cứ mãi đứng nhìn.

Cả hai ngồi im lặng một lúc lâu, không ai nói gì thêm.

Sau khi bữa ăn kết thúc, Võ Thiên Minh dọn dẹp bàn, rồi đứng dậy, trong lòng vẫn đắm chìm trong những suy nghĩ về cuốn sách và lời nói của nam tử.

Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất, anh đã có được một cơ hội để thay đổi số phận của mình.

Võ Thiên Minh quay lại nhìn nam tử, trong lòng dâng lên một câu hỏi mà anh không thể giải đáp.

Ngủ chung thì sao?

Anh nghĩ thầm.

Dù có là gì đi nữa, tôi cũng sẽ không để chuyện đó làm mình bối rối.

Sẽ có lúc tôi hiểu rõ thôi.

Anh quay lại phòng của mình, tâm trí vẫn còn mải miết với cuốn sách trên tay.

Dù mọi thứ chưa được rõ ràng, nhưng một điều chắc chắn là anh đã bắt đầu bước vào một hành trình m¿ anh không thể quay lại.

Cảm giác đó, dù lạ lẫm, lại khiến anh cảm thấy quyết tâm hơn bao giờ hết.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập