Chương 3:
Dream Bar – Ba Lá Bài Định Mệnh
Ánh đèn neon mờ ảo loang lổ trên nền gạch cũ kỹ, những giai điệu jazz trầm buồn len lỏi trong không gian, tạo nên một bầu không khí vừa cổ điển, vừa huyễn hoặc.
Võ Thiên Minh bước qua khung cửa kính, cảm nhận rõ rệt hơi lạnh thấm vào tận xương.
Không gian quán bar khá rộng nhưng lại vắng lặng, chỉ lác đác vài bóng khách ngồi khuất trong bóng tối, tiếng thủy tỉnh va chạm nhẹ như những âm thanh vang vọng từ một thế giới khác.
Hắn đi chậm rãi, ánh mắt sắc lạnh đảo qua từng góc nhỏ.
Trên quầy bar, những chai rượu đủ màu xếp thành hàng, phản chiếu ánh đèn lấp lánh như những viên ngọc ma mị.
Hương tỉnh dầu trầm lan tỏa trong không khí, khiến đầu óc hắn khẽ run lên một nhịp.
Đã lâu lắm rồi, hắ mới thấy một nơi vừa xa lạ vừa thân thuộc đến vậy – như bước vào trong chính giấc mơ nhiều đêm ám ảnh hắn gần đây.
“Anh ngồi đâu vậy?
Tiếng gọi dịu dàng nhưng vang rõ, kéo hắn về với thực tại.
Một bóng người lướt qua, đôi vai trần ngọc ngà lấp ló dưới ánh đèn vàng, mái tóc uốn nhẹ, môi đỏ khẽ nhếch cười.
Đó là một người phụ nữ trẻ trung, ăn mặc sành điệu, làn da trắng muốt tương phản với bộ váy đen bó sát cơ thể, phần vai hở ra đầy thách thức.
Nhưng ấn tượng nhất là đôi mắt:
khép hờ, lông mi dài cong v-út, không nhìn ra cảm xúc – như đang ngủ say, hoặc đơn giản là không nhìn thấy gì cả.
Dù vậy, mỗi bước di chuyển của nàng vẫn tự tin, chẳng hề vấp váp.
Người phụ nữ tiến thẳng về phía quầy, bàn tay thon dài vẫy nhẹ, ý bảo hắn lại gần.
Ánh mắt tuy không mở, nhưng rõ ràng có thể cảm nhận được sự xuất hiện của người lạ – một cảm giác kỳ quái, như thể nàng nhìn xuyên mọi bóng tối.
Thiên Minh ung dung bước tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện.
Ánh mắt hắn khẽ liếc, đánh giá từng đường nét trên khuôn mặt đối phương:
sống mũi cao, môi đỏ, thần thái sắc sảo.
Một né đẹp kiểu thành thị, quyến rũ và sắc lạnh, khiến người khác vừa muốn chỉnh phục vừa dè chừng.
Trong lòng hắn thầm nghĩ:
“Chẳng lẽ đây chính là 'bà chủ thần bí:
mà lũ bạn ra sức tung hô?
Đẹp thì thật đẹp, nhưng cảm giác.
không dễ chạm tới.
Người phụ nữ rót hai ly rượu, đẩy một ly về phía hắn.
Giọng nói vừa quyến rũ, vừa pha chú trêu chọc:
“Khách mới mà đã ngồi yên lặng thế này, thật khiến người ta mất hứng đấy.
Thiên Minh nhấp môi, để vị cay đắng lướt qua đầu lưỡi:
“Nghe nói nơi này giải mộng rất linh.
Ta tới để thử vận, xem lời đồn có đúng không”
Nàng cười khẽ, tiếng cười nhẹ như sương đêm, rồi ngả người về phía trước:
oi đây, mộng cũng là thực.
Chỉ có điều, ngươi thật sự muốn biết điều mình khao khát là gì sao?
Hắn lặng im một thoáng, ánh mắt lóe lên ta nghỉ hoặc rồi nhanh chóng tan biến:
“Có gì đâu mà không dám.
Nếu có thể giúp ta thoát khỏi những giấc mơ quái đản, ta sẽ cảm on ngươi một chầu rượu.
Người phụ nữ không trả lời, chỉ lắng lặng rút ra một bộ bài tarot cổ xưa.
Những lá bài cũ kỹ, hoa văn kỳ lạ, mặt sau ánh lên sắc bạc mơ hồ.
Tay nàng thoăn thoắt xào bài, động tác nhẹ nh múa, khiến từng quân bài loé lên dưới ánh đèn.
“Chọn ba lá đi.
Giọng nàng như lời mời gọi từ vực sâu nào đó.
Thiên Minh nhìn bộ bài, thoáng do dự.
Nội tâm hắn gơn sóng:
“Chỉ là trò bịp bọm hay thật sự có huyền cơ?
Nhưng rổi, bản tính hiếu thắng trỗi dậy, hắn không chẩn chừ rút lấy ba lá, đặt úp trước mặt.
Nàng vẫn không mở mắt, môi khẽ cong lên, như vừa nắm được bí mật nhỏ của hắn:
“Giờ hãy nghĩ về điều ngươi thật sự mong muốn.
Ta sẽ dẫn ngươi trở lại giấc mơ đó.
Ba lá bài hiện lên dưới ngón tay trắng muốt.
Một lá vẽ hình tấm khiên với ánh sáng xanh dịu — tượng trưng cho an toàn.
Lá thứ hai là một con đường uốn lượn giữa hai vách đá, phía cuố bừng sáng ánh bình minh – tượng trưng cho phương hướng.
Lá cuối cùng là một cánh cửa gỗ cổ khép hờ, bên trong ánh lên những tia sáng ấm áp – tượng trưng cho hi vọng và cơ hội.
Nàng mim cười, nhẹ nhàng lật các lá bài.
“An toàn, tìm ra phương hướng, và hy vọng được cứu rỗi.
Đây là những gì ngươi thật sự kiếm tìm?
Thiên Minh nhướng mày, trêu chọc:
“Ngươi không mở mắt mà cũng biết trên bài vẽ gì?
Đừng nói là giả mù nhé, cô nương.
Người phụ nữ nghiêng đầu, khóe môi cong lên bí ẩn:
“Không cần nhìn bằng mắt, vẫn biết được số phận của ngươi.
Giấc mơ của ngươi không phải chỉ là mộng, mà là lời nhắc nhở của số phận.
Mỗi lá bài chính là chiếc chìa khoá dẫn ngươi vào mê cung ấy.
Nếu dám bước tiếp, hãy nhớ kỹ ba điều:
bảo vệ chính mình, đừng đi lạc giữa bóng tối, và hãy tin rằng luôn có một cánh cửa mở ra dành riêng cho ngươi.
Hắn bật cười:
“Nghe có vẻ thần bí thật đấy.
Vậy, nếu ta mo tiếp, liệu có gặp lại cô không?
Nàng cười khẽ, giọng nói khẽ vang như tiếng thủy tỉnh vỡ tan trong không khí:
“Muốn gặp, nhất định sẽ gặp.
Duyên phận vốn không do mắt quyết định, mà là do lòng người.
Khoảnh khắc ấy, không gian dường như chậm lại.
Ánh đèn vàng phủ lên mái tóc nàng một vầng sáng dịu, làn da trắng ngần càng thêm huyền ảo dưới bóng tối bảng lảng của quán bar.
Bên ngoài, mưa đã ngót, tiếng xe cộ cũng chìm vào xa xăm, chỉ còn lại hai người ngồi đối diện giữa thế giới riêng biệt — nơi ranh giới giữa thực và mộng ngày càng mờ nhạt.
Võ Thiên Minh chống cằm, mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt người phụ nữ trước mặt.
Một ý nghĩ bỗng lóe lên, không kìm được mà buông lời trêu chọc:
“Thế.
cô định “giải mộng' kiểu gì?
Cho thuốc ngủ hay là thôi miên?
Nàng mim cười, giọng nói bình thản, pha lẫn chút bí ẩn:
“Ta chỉ mở cửa, còn bước vào hay không là do ngươi tự quyết.
Chẳng ai có thể thay thế bản thân ngươi đối diện với nỗi sợ, cũng như không ai đủ tư cách làm chủ vận mệnh thay ngươi cả”
Hắn nhướng mày:
“Nghe như triết lý ấy.
Vậy nếu ta không dám bước vào thì sao?
“Không ai thật sự dám, chỉ có kẻ đủ liều lĩnh mới có thể tự hóa giải xiểng xích của mình.
Nàng vươn tay, gom lại ba lá bài rồi nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn.
“Đêm nay, ngươi sẽ lại mơ.
Nhưng lần này, hãy để bản thân mình lựa chọn thay vì bỏ mặc sô phận cuốn đi.
Thiên Minh nhấp thêm một ngụm rượu, hương vị cay nồng lan ra đầu lưỡi, ánh mắt dần trầm xuống.
Một nỗi bất an nào đó lặng lẽ dâng lên, xen lẫn chút kỳ vọng khó gọi thành tên.
“Giả như ta gặp nguy hiểm trong mộng, cô có cứu nổi không?
Người phụ nữ hơi nghiêng đầu, mái tóc đen rủ xuống bờ vai trần trắng muốt.
“Ta chỉ là người canh giữ ngưỡng cửa.
Đường đi trong mộng ~ là do ngươi bước, hiểm nguy hay bình yên đều tùy vào một niệm của ngươi thôi.
Hắn trầm ngâm, ngón tay miết nhẹ thành ly thủy tỉnh, ánh mắt ánh lên tia thách thức:
“Nói vậy.
nếu ta thoát được, thì có được thưởng gì không?
Nàng bật cười, tiếng cười vang nhẹ như chuông gió đêm khuya:
“Nếu ngươi ra khỏi được bóng tối của chính mình, mọi thứ ngươi muốn đều sẽ đến.
Bao gồm cả câu trả lời cho những điều ngươi chưa từng dám hỏi.
Thiên Minh bất giác cảm thấy lồng ngực mình khẽ nén lại.
Lời của nàng giống như một loại lời nguyền dịu dàng, vừa quyến rũ vừa nguy hiểm.
“Vậy.
còn cô thì sao?
Đứng canh cửa mãi không thấy chán à?
Nàng cúi đầu, cười mơ hồ:
“Canh giữ bí mật của người khác, đôi khi lại quên mất chính mình là ai.
Nhưng đâu phải ai cũng được quyền bước vào giấc mơ của người khác như ngươi.
Hắn bật cười lớn, tiếng cười trầm khàn vang lên trong không gian yên lặng:
“Thế thì vinh hạnh cho ta rồi.
Không khí lắng lại một nhịp.
Người phụ nữ khẽ đẩy bộ bài về phía hắn, giọng trầm xuống như thủ thi:
“Nhớ kỹ những hình ảnh này.
Khi ngươi lạc lối trong mộng, hãy nghĩ về chúng.
An toàn, Phương hướng, hi vọng – đó là ba chiếc chìa khóa dẫn ngươi ra khỏi mê cung của chính mình.
Ngoài trời, gió đêm lại nổi lên, những bóng đèn vàng hắtánh sáng lay động lên mặt bàn.
Người phụ nữ khép nhẹ đôi mắt, ngón tay khẽ chạm vào cổ tay hắn, hơi lạnh thoáng truyền sang — chẳng rõ là an ủi hay lời chúc phúc thầm kín.
“Đêm nay, nếu có lạc lối, đừng sợ.
Chỉ cần còn nhớ đường về, mọi giấc mơ đều sẽ hóa thành thực tại.
Thiên Minh cụp mắt, lòng bàn tay siết nhẹ bộ bài, trong đầu như văng vắng tiếng thì thầm của số phận.
Chưa bao giờ hắn thấy mình vừa bình thản, vừa hồi hộp đến thế trước một giấc ngủ sắp đến — như thể phía sau làn sương mỏng kia, vận mệnh của hắn đang chờ một lần được chính bản thân lựa chọn.
Mọi câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ.
Đêm mới chỉ bắt đầu, còn mê cung — vẫn chưa ai biết sẽ mở ra điều gì.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập