Chương 5: Huyết Ảnh Giữa Làng Nghèo

Chương 5:

Huyết Ảnh Giữa Làng Nghèo

Bầu không khí nặng nề phủ xuống ngôi làng nghèo, không khí đặc quánh mùi đất ẩm và sợ hãi.

Tiếng khóc, tiếng thét, tiếng chân đạp lên bùn đất hòa lẫn thành một bản hòa tấu tuyệt vọng, kéo dài như vô tận giữa trưa hè oi bức.

Võ Thiên Minh đứng đó, ánh mắt lạnh như băng nhìn cảnh tượng trước mặt.

Trong lòng dậy lên một cơn phẫn nộ khó kìm nén -hắn không thể chấp nhận nổi cái ác lại ngang nhiên giày xéo người yếu đuối như thế này.

Dù chỉ là mộng cảnh, hắn cũng không phải loại người khoanh tay đứng nhìn.

“Mộng thì sao?

Nếu ta có thể ra tay, thì mộng này sẽ do chính ta thay đổi.

Ý nghĩ ấy lóe lên, hắn lập tức quét mắt tìm quanh.

Không có v-ũ k:

hí, hắn chợt nhận ra một khúc gỗ lớn vứt bên đường, đầu còn dính bùn đất và rêu xanh.

Hắn không chẩn chừ, bước tới nhặt lấy, bàn tay siết chặt, sức mạnh dồn vào từng ngón.

Xa xa, đám người chạy trốn đã bị vây chặt, tiếng khóc đã hóa thành tiếng rên rỉ, vài thân người ngã xuống, máu nhuộm đỏ nền đất.

Những kẻ còn sống sót run rẩy co lại dưới chân tường, ánh mắt tràn ngập sợ hãi.

Đứng giữa bọn c-ướp, một tên đại hán hung tợn, mặt sẹo ngang tàng, tay cầm thanh đao to bản.

Đầu đao vẫn còn nhỏ máu, ánh sáng phản chiếu một vệt đỏ ghê người.

Gã nhe răng cười, chỉ đao về phía đám người co rúm:

“Muốn sống thì nộp hết bạc và đàn bà ra đây!

Đừng để bọn gia gia mất kiên nhẫn!

Không gian ngột ngạt, tuyệt vọng, tiếng khóc im bặt — chi còn tiếng cười sằng sặc của bọn cướp và tiếng thở hổn hến của những người yếu thế.

Một ý nghĩ xẹt qua đầu Võ Thiên Minh:

“Nếu là mộng, c:

hết đi cũng chẳng sao.

Nếu là thật.

ít nhất cũng phải sống cho đáng mặt người.

Không kịp nghĩ nhiều, hắn xông thẳng về phía trước, khúc gỗ trong tay lướt nhanh trong gió Đám người bất ngờ ngẩng đầu nhìn, còn chưa kịp phản ứng thì bóng áo đen đã lao tới đứng chắn trước mặt họ.

Tên đại hán ngạc nhiên, mắt đỏ ngầu:

“Một kẻ không biết sống c:

hết!

Ánh đao rít lên xé gió.

Võ Thiên Minh vung khúc gỗ, tiếng v-a chạm nảy lửa.

Khúc gỗ chỉ cầm được một hơi đã rung bần bật, rồi

"rắc"

một tiếng, vỡ làm hai đoạn, mảnh gỗ văng ra, mảnh đao lạnh lùng chém sượt qua mặt.

Cảm giác đau buốt lan ra ngay lập tức.

Một đường rạch đỏ sẫẵm kéo dài từ gò má xuống tới cằm, máu tươi túa ra nóng hổi, nhỏ từng giọt lên cổ áo đen.

Không khí thoáng đặc lại – mọi âm thanh dường như lùi xa, chỉ còn nhịp tim nện thình thịch trong.

lồng ngực.

Hắn đưa tay lên sờ v-ết thương, máu dính vào đầu ngón tay, đỏ rực – không phải là máu trong mơ, mà là máu thật, mùi tanh ngai ngái len vào tận óc.

Khoé môi hắn nhếch lên, không phải nụ cười điên dại, cũng không phải lạnh lùng, mà là một sự tỉnh táo kỳ dị giữa dòng đau đớn:

“Đau thật.

Mộng này, rốt cuộc muốn thử bản lĩnh hay ý chí của ta?

Ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo, nhưng sâu trong đó loé lên một tia khiêu khích.

“Nếu chỉ thế này thì chưa đủ để khuất phục ta.

Tất cả mọi người – cả những kẻ vây đánh lẫn đám người già, trẻ nhỏ — đều lặng đi trong một thoáng, như bị đông cứng giữa thực và mộng.

Không khí ngưng đọng, gió lùa qua làm lay động vệt máu trên má hắn, như vẽ nên một dấu ấn không thể phai nhạt.

Chỉ đến khi tên đại hán lại vung đao, mọi thứ mới bùng nổ trở lại.

Khúc gỗ gãy văng khỏi tay, Võ Thiên Minh lùi nửa bước, ánh mắt sắc lạnh không lùi một tấc.

Máu từ vết chém rỉ xuống môi, mằn mặn – vị của thật, của mộng, của cả kiêu ngạo lẫn khinh thường số phận.

Tên đại hán nhếch miệng cười dữ dằn, nâng đao chữa thẳng mặt Thiên Minh, giọng khàn như xé vải:

“Lại thêm một kẻ muốn chết cùng bọn tiện dân này?

Ngươi nghĩ ngươi là ai?

Đám crướp phía sau hò hét, vòng vây ngày càng khép chặt.

Bên cạnh, tiếng rênri yếu ớt của những người dân b:

ị thương trộn lẫn tiếng khóc của trẻ nhỏ, run rẩy dưới gót giày bạo Lực.

Võ Thiên Minh đảo mắt, trong lòng dâng lên nỗi giận dữ lạnh lùng — một thứ bất cần đời nhưng không thể làm ngơ trước bất công.

Hắn siết chặt nửa khúc gỗ còn lại, ánh nhìn như một lưỡi đao sắc cắt ngang không khí nặng nề.

Ngay khoảnh khắc thanh đao lóe lên lần nữa, không khí đột ngột chấn động.

Từ phía xa vọng tới tiếng vó ngựa dồn dập, bụi đất cuộn lên như sóng trào, cắt ngang tiếng la hét.

Một thân ảnh cưỡi ngựa xuất hiện, tựa như xuyên qua khói bụi mà đến, bóng dáng nhanh như chớp.

Trên lưng ngựa, người ấy vận y phục trắng ngà điểm hoa văn đỏ nhạt, thân hình thanh thoát mà mạnh mẽ, mái tóc dài tung bay sau lưng.

Dưới ánh sáng nhọt nhạt, khí chất ấy vừa trong trẻo, vừa kiêu hãnh, dường như có cả tia lạnh lùng của thần linh giáng thế.

Người ấy không nói một lời, nhưng từng cử động đều dứt khoát, quyết đoán.

Khi chỉ còn cách chục trượng, hông bên người lóe sáng, liên tiếp ba mũi tên phóng vụt đi, lao thẳng vào đội hình bọn cướp.

“Phập!

” — một trên cướp ngã vật xuống, mũi tên cắm sâu vào cổ.

Hai tên khác còn chưa kip hiểu chuyện đã bị những mũi tên tiếp theo xuyên qua vai, gào lên rồi lăn lộn dưới đất.

Cả đám c-ướp rúng điệng, có kẻ vội vã quay đầu bỏ chạy, có kẻ gào lên xông về phía thân ảnh lạ mặt.

Ngay khoảnh khắc ấy, bóng người kia vung kiếm ra khỏi vỏ, ánh thép xé gió thành một đường cong lạnh lẽo, chiếu rọi giữa bụi mò.

Ngựa phi lướt ngang đám crướp, thân ảnh ấy nhào tới nhanh như chớp, kiếm ảnh lóe lên nơi nào – nơi đó máu tươi vung vãi, tiếng kêu thảm thiết nổi lên như bị xé nát khỏi ngực.

Võ Thiên Minh đứng đó, mắt mở lớn.

Dưới làn mưa máu bất ngờ, trong mắt hắn phản chiếu bóng hình ấy – không phải một kẻ tàn bạo, càng không giống anh hùng tuần tiết, mà là một đường sáng sắc bén tách đôi thế giới âm u này.

Trong khoảnh khắc, hắn quên cả đau, cả máu rỉ trên má, chỉ còn cảm giác kinh ngạc, kính nể — và trong đáy lòng, một tia cảm xúc khó tả lay động.

Đám crướp co lại như đàn sói gặp hổ.

Tên đại hán mặt sẹo trợn mắt, quát lớn:

“Bọn ngươi là ai?

Đừng tưởng có chút võ công mà dám phá chuyện của ông!

Thân ảnh lạ không đáp, chỉ lạnh lùng xoay kiếm, ánh mắt hững hờ quét qua, dường như chẳng thèm để tâm đến tiếng gào thét của kẻ sắp c hết.

Đám c:

ướp còn lại rút đao lao lên, hợp sức bao vây.

Chỉ thấy người ấy nhẹ nhàng lách mình giữa vòng vây, kiếm khí tung bay, động tác như gió, thoắt ẩn thoắt hiện.

Mỗi một nhịp kiếm là một mạng người ngã xuống, máu nóng.

bắn lên vạt áo trắng, in thành những vệt hoa đỏ rực trên nền băng tuyết.

Từng tiếng gào, từng tiếng đao kiếm v-a c.

hạm dần lùi xa, cuối cùng chỉ còn lại tên đại hán mặt sẹo.

Gã thở hổn hển, mặt trắng bệch, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Võ Thiên Minh đứng giữa bãi chiến trường tạm lắng, vẫn chưa hết bàng hoàng.

Đám dân làng run rẩy quỳ rạp đưới đất, không ai dám ngước nhìn bóng người đang dần bước tới từ trong bụi máu.

Trận chiến chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, nhưng dư âm máu tanh vẫn quẩn quanh không khí như một bóng tối không thể tan biến.

Võ Thiên Minh đứng lặng giữa bãi đất lầy lội, bàn tay dính máu của chính mình, hơi thở dồn dập mà trái tim lại lạnh dần đi – không phải vì nỗ sợ, mà vì chấn động bởi thứ sức mạnh và sát khí vừa quét qua trước mắt hắn.

Hắn từng trải qua không ít cảnh g-iết chóc, nhưng cách mà người ấy xuất hiện – như cơn gió lạnh mùa đông, như một lưỡi kiếm sáng lòa tách đôi màn đêm u ám – khiến hắn bất giác ngẩn ngơ, trong đầu hiện lên vô số câu hỏi.

“Là người.

hay là mộng?

Kiếm pháp ấy, thân pháp ấy.

Không lẽ trong thế giới này lại tổn tại một kẻ vừa tàn nhẫn, vừa thanh khiết đến thê?

Bầu không khí trở nên lặng như tờ.

Máu tươi loang ra trên đất, những xác người nằm ngổn ngang, mùi sắt tanh thấm đẫm vào từng thớ đất cằn.

Đám dân làng dường như không còn đủ sức để kinh ngạc, chỉ biết ôm chặt người thân, cúi gập mình run rẩy cảm tạ trời đất hay một vị thần nào đó không tên.

Võ Thiên Minh khẽ siết chặt nửa khúc gỗ còn sót lại trong tay, ánh mắt sắc như dao lặng lẽ quan sát thân ảnh vừa cứu cả bọn.

Người ấy đứng yên giữa vũng máu, sống lưng thẳng tắp, mái tóc đài lẫn vào sắc áo trắng đã nhuộm máu đỏ.

Một tay cầm kiếm, tay kia nắm chặt dây cương, phong thái lạnh nhạt, hờ hững với sinh tử trước mắt— dường như trong thế giới này, chỉ có một mình người ấy là thực, còn lại tất cả chỉ là mộng ảo.

Bàn chân nhỏ nhắn của người ấy dẫm lên bùn đất, không hề vướng bận, cũng chẳng để lại một dấu vết nào.

Gió nhẹ lướt qua, tà áo bay phần phật, vết máu bám trên vải trắng như những bông hoa nở rộ giữa cơn ác mộng.

Gương mặt thanh tú ẩn dưới tấm khăn mỏng, chỉ lộ ra đôi mắt sáng mà lạnh như băng tuyết – ánh mắt ấy đảo qua từng người, dừng lại trên khuôn mặt của Võ Thiên Minh chỉ đúng một nhịp thở.

Cái nhìn đó – không có sự khinh thường, cũng chẳng có thiện cảm — mà là một thứ bình thản kỳ lạ, tựa như gió mát thổi qua sa mạc c:

hết chóc.

Võ Thiên Minh trong lòng chấn động, nhưng ngoài mặt lại cố giữ vẻ thản nhiên, môi khẽ nhếch lên thành nụ cười ngạo nghề.

“Ngươi là ai?

Thân phận gì?

Tại sao lại ra tay như vậy?

– Hàng loạt câu hỏi dồn dập trong.

đầu, nhưng hắn vẫn giữ yên lặng, chỉ lặng lẽ nhìn.

Ở phía xa, tên đại hán mặt sẹo và đám tàn quân còn sót lại bừng tỉnh, la hét điên cuồng, quyết liều c-hết xông lên.

Nhưng mọi thứ đã quá muộn.

Thân ảnh áo trắng lại chuyển động, kiếm khí tung bay, bóng người hòa lẫn vào ánh chiều xám xịt — từng kẻ ngã xuống, không kịp kêu lên một tiếng.

Chỉ trong nháy mắt, máu tươi lại thấm đẫm đất khô, tiếng la hét dần tắt, trả lại sự tĩnh lặng rợn người cho làng nghèo.

Không khí sau trận chém griết trở nên đặc quánh, ngột ngạt tới nghẹt thở.

Bầu trời càng lúc càng xám, như cũng rợn mình trước cảnh máu loang bùn đất.

Tiếng gió rít qua kẽ lá, cuốn theo từng đợt bụi, mùi máu tươi và khói thuốc súng âm i hòa lẫn, tạo thành một thứ hương vị không thuộc về bất cứ giấc mơ nào của đời thường.

Võ Thiên Minh cảm giác toàn thân như vừa thức dậy khỏi một giấc ngủ mơ hồ, mổ hôi lạnh dính lưng, máu chảy trên má vẫn chưa kịp khô.

Cơ thể hắn ê ẩm, nhưng lòng lại tỉnh táo đến kỳ lạ.

Trước mắt, những người dân làng dần ngẩng đầu, ánh mắt dõi theo thân ảnh trắng như tuyết giữa vũng máu đỏ.

Người ấy thu kiếm, động tác chậm rãi mà tao nhã, nhẹ nhàng như thể máu vừa bắn lên vạt áo chỉ là vệt bụi mỏng không đáng để tâm.

Gương mặt lẫn sau lớp khăn trắng chỉ lộ ra đôi mắt trong veo, lạnh buốt, ngời lên một thứ ánh sáng mà Võ Thiên Minh chưa từng bắt gặp trong đời:

Thanh khiết, nhưng sắc bén;

dịu dàng mà không dung thứ.

Một cơn gió thốc ngang, vạt áo người ấy lướt nhẹ trên mặt đất, tà váy khẽ cuốn lấy những cánh hoa rụng từ đâu bay tới.

Cảnh vật tưởng như dịu dàng ấy lại nổi bật giữa bãi máu và xác người, khiến mọi thứ càng trở nên siêu thực, lạnh lẽo mà đẹp đẽ đến mức khiến người ta rùng mình.

Thiên Minh đưa tay lau máu trên mặt, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng ấy.

Trong lòng dấy lên cảm giác kỳ lạ – vừa kính nể, vừa cảnh giác, vừa tò mò muốn biết thân phận, mục đích của người đã cứu mình.

“Chỉ bằng một thân một kiếm, người ấy có thể đảo ngược cục diện.

Nếu là mộng, vậy kẻ này chính là nhân vật chủ chốt của mê cảnh này.

Đám dân làng dường như quên cả sợ hãi, lấm lét cúi đầu tạ ơn.

Một đứa trẻ bám chặt vào vạ!

áo mẹ, nước mắt lăn dài trên gương mặt lấm lem.

Không ai dám đến gần người vừa cứu mạng ~ sát khí còn lưu lại quanh thân khiến người ta chỉ muốn cúi rạp xuống đất.

Khoảng cách giữa Võ Thiên Minh và người lạ chỉ còn vài trượng.

Hắn bước lên một bước, cái bụi bám lên gấu quần, v:

ết m‹áu rỉ xuống từng nhịp tim.

Người ấy quay đầu nhìn, đôi mắt sáng lên lặng lẽ, sâu không thấy đáy – trong nháy mắt, hai ánh mắt giao nhau.

Không một lời nói, không một động tác thừa, chỉ có một thoáng chạm nhẹ của khí phách và thần sắc, như hai dòng nước lạnh va vào nhau trong đêm giá.

Võ Thiên Minh nhếch môi, khàn giọng:

“Cảm ơn.

Nếu không có ngươi, chắc ta đã thành ma dưới đao bọn cướp rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập