Chương 7:
Tiến Vào Hậu Viên
Thiên Minh theo sau nha hoàn, bước vào một hậu viện phía sau tòa nhà rộng lớn.
Đây là nơi vắng vẻ, không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ quanh đó.
Hậu viện không giống những khu vực khác trong phủ, nó toát lên một cảm giác lạnh lẽo, u tĩnh.
Từ xa, Thiên Minh đã nhìn thấy một bóng người đứng ở đó, mặc áo đen, đáng vẻ thẳng tắp, không hề nhúc nhích.
Người ấy quay lại nhìn về phía anh, và ngay lập tức, Thiên Minh cảm nhận được một luồng khí lạnh tỏa ra từ đối phương.
Nam tử này có vẻ ngoài rất đặc biệt, mái tóc đen dài buông lơi qua vai, đôi mắt đen sâu thẳm như vũ trụ.
Nhưng điều khiến Thiên Minh không thể rời mắt là khí chất của người ấy – vừa lạnh lùng, vừa đầy mê hoặc.
Dù mang dáng vẻ nam nhân, nhưng Thiên Minh không thể phủ nhận rằng trong đôi mắt, nụ cười mơ hồ ấy lại lộ ra vẻ đẹp tựa như một nữ nhân.
Cả hai đứng đối diện nhau trong một khoảnh khắc dài, không ai nói gì.
Thiên Minh cảm nhận rõ sự khác biệt trong ánh mắt ấy, như thể người trước mặt không phải là một con ngườ dễ dàng tiếp cận.
Mọi cảm giác đó khiến Thiên Minh không khỏi rùng mình, như đang đứng đối diện với một kẻ không thể nắm bắt.
Nha hoàn đứng bên cạnh, nhẹ nhàng giải thích tình hình cho nam tử, r Ổi lặng lẽ rời đi.
Thiên Minh vẫn chưa thể hiểu rõ mối quan hệ giữa anh và người này, nhưng anh không thể không cảm thấy một sự mơ hồ trong không khí.
Thiên Minh hít một hơi dài, cố gắng lấy lại bình tĩnh và lên tiếng chào hỏi nam tử trước mặt:
"Chào huynh đệ, tôi là Thiên Minh."
Nam tử kia chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắtlạnh lùng nhìn về phía anh mà không đáp lại câu chào hỏi.
Hành động của người này không hề có chút thân thiện, khiến Thiên Minh cảm thấy có một khoảng cách vô hình giữa họ.
Dù vậy, anh vẫn giữ được phép lịch sự, cố gắng mỉm cười đáp lại.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Thiên Minh cảm nhận được sự căng.
thẳng trong không khí.
Cảm giác đó khiến anh hiểu rằng mình chỉ là một người tạm thời ở nhờ nơi này.
Không khí giữa họ như một bức tường vô hình, khiến anh không thể tiến gần hơn.
Cố gắng duy trì thái độ hòa nhã, Thiên Minh tự nhiên gọi nam tử trước mặt là
"Đại ca"
dù trong lòng vẫn cản thấy có chút kỳ lạ.
Nam tử kia chỉ khẽ nhướn mày, rồi đáp lại bằng một tiếng sưu ngắn gọn.
Dường như không có gì nhiều để nói, và cũng không có chút cảm giác nào cho thấy sự thân mật giữa họ.
Anh ta chỉ quay lưng, nói:
"Ngươi đi tắm đi, để ta goi người đến khám v-ết thương cho ngươi."
Thiên Minh nghe vậy thì cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng cũng không muốn phản đối.
Anh cảm thấy mình không có quyền gì để yêu cầu hay hỏi thêm.
Vì vậy, anh đành lặng lẽ đi theo nam tử, để tìm nơi tắm rửa.
Mặc dù cơ thể còn đau đớn sau những vết thương, nhưng Thiên Minh cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi bước vào phòng tắm.
Anh để nước nóng xả lên cơ thể, cố gắng xua đi cảm giác mệt mỏi.
Trong khi đó, những suy nghĩ mơ hồ về nam tử mặc áo đen vẫn không ngừng quay cuồng trong đầu anh.
Thiên Minh bước vào phòng tắm, ánh nước ấm nhẹ nhàng xoa dịu cơ thể đau đớn của anh.
Những viết thương tuy chưa khỏi hẳn, nhưng cũng không còn quá nghiêm trọng.
Trong lúc tắm, anh không thể ngừng nghĩ về nam tử mặc áo đen kia.
Người đó có khí chất lạnh lùng, khiến cho bất kỳ ai tiếp xúc cũng cảm thấy như đang đứng trước một tảng băng, không dễ tiếp cận.
Anh nhanh chóng tắm xong, mặc bộ y phục mà người hầu đã chuẩn bị sẵn.
Khi bước ra ngoài, ánh sáng trong hậu viện đã mờ đi, báo hiệu rằng màn đêm đang buông xuống.
Thiên Minh trở lại phòng của mình, và khi anh vừa bước vào, anh nhìn thấy bóng dáng nam tử áo đen ngồi trên một chiếc ghế, tựa vào bàn.
Nam tử vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như trước, nhưng có vẻ như anh ta đang suy tư điều gì đó.
Thiên Minh cảm thấy sự kỳ lạ trong cảnh tượng này, không thể hiểu được tại sao nam tử này lại không đi ngủ, mà vẫn ngồi gật gù như vậy.
Anh tự hỏi trong lòng, sao lại không lên giường ngủ để nghỉ ngơi cho đỡ mệt mỏi?
Lặng lẽ, Thiên Minh ngồi dậy, cố gắng thu hút sự chú ý của nam tử.
"Đại ca, sao ngài không lên giường nghỉ ngơi?"
Thiên Minh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng có chút lo lắng.
Nam tử nghe vậy, liền ngẩng đầu lên, đáp lại một cách ngắn gọn:
"Không quen ngủ chung."
Thiên Minh nghe xong, một chút ngạc nhiên thoáng qua, TỔi anh cười nhẹ.
"Nam với nam thì ngủ có gì mà không quen?"
Thiên Minh hỏi, hơi đùa cợt, dù trong lòng.
vẫn không khỏi thắc mắc.
Nam tử chỉ im lặng, ánh mắt không thay đổi, và bầu không khí giữa hai người vẫn là sự yên tĩnh đầy căng thẳng.
Nam tử áo đen vẫn ngồi im, ánh mắt không rời khỏi bàn.
Thiên Minh có thể cảm nhận được sự không thoải mái trong không khí, như thể giữa họ có một khoảng cách vô hình không thể vượt qua.
Mặc dù câu nói của Thiên Minh có phần đùa cợt, nhưng nam tử không hề tỏ ra bối rối hay phản ứng mạnh mẽ.
Thậm chí, anh ta vẫn không buồn ngẩng đầu lên, tiếp tục cúi mặt xuống như thể đang suy nghĩ về điều gì đó.
Thiên Minh cảm thấy sự lạ lẫm trong tình huống này, anh không thể hiểu nổi con người này.
Nam tử ấy, với vẻ ngoài lạnh lùng và những hành động cứng nhắc, chẳng khác nào một tảng băng vô cảm, khiến anh không thể đoán biết được tâm trạng hay suy nghĩ của người đó.
Cảm giác tò mò trong Thiên Minh càng lúc càng dâng lên.
Anh tự hỏi, tại sao một người như vậy lại lại có thể sống trong một nơi như thế này, nơi dường như không có ai khác ngoài chính bản thân anh và nam tử ấy.
Tại sao anh ta lại ở đây, lại sống một cách đơn độc như thế?
Trong khi Thiên Minh còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, nam tử áo đen cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng chỉ là một câu trả lời ngắn gọn.
"Ngươi nghỉ ngơi đi, ngày mai còn có chuyện cần làm."
Giọng nói của nam tử không mang theo chút tình cảm nào, như thể anh ta đang nói một điểt gì đó hiển nhiên, đơn giản.
Thiên Minh nhận thấy rằng đây không phải là lời khuyên hay sự quan tâm, mà chỉ là một câu ra lệnh nhẹ nhàng.
Anh không cảm thấy bị xúc phạm, nhưng lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Sự lạnh lùng của nam tử khiến anh không thể rời mắt khỏi người đó.
Thiên Minh khẽ thở dài, quyết định không hỏi thêm gì nữa, mà quay lại chuẩn bị nghỉ ngơi.
Dù sao, hiện tại anh cũng chẳng có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tuân theo.
Khi anh nằm xuống giường, ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn dầu trên bàn vẫn chiếu rọi vào căn phòng, tạo nên những bóng đổ mờ nhạt.
Thiên Minh cố gắng chợp mắt, nhưng những suy nghĩ về nam tử ấy vẫn không ngừng vương vấn trong đầu anh.
“Ngươi không quen ngủ chung.
Những lời nói ấy cứ quay lại trong tâm trí anh.
Thiên Minh thầm cười trong lòng.
Dù có kỳ lạ thế nào, anh cũng cảm thấy sự quyến rũ đặc biệt trong cách mà nam tử ấy tồn tại.
Lạnh lùng và khó hiểu, nhưng lại khiến người khác không thể rời mắt.
Đêm dần sâu, và trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng hít thở đểu đặn của Thiên Minh.
Trong khi đó, nam tử vẫn không ngủ, cứ ngồi đó, đôi mắt sáng lên như những ngọn đuốc trong bóng đêm, khiến Thiên Minh chẳng thể nào biết được anh ta đang nghĩ gì.
Dù đã cố gắng nhắm mắt, Thiên Minh không thể tránh khỏi cảm giác bất an.
Nhưng rồi, anh cũng mệt mỏi và dần chìm vào giấc ngủ.
Bên ngoài, đêm tối vẫn tiếp tục, và trong căn phòng yên tĩnh này, chỉ còn lại những câu hỏi không có lời giải đáp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập