Chương 8: Giấc Mơ thực thực ảo ảo

Chương 8:

Giấc Mơ thực thực áo ảo

Võ Thiên Minh tỉnh giấc trong một không gian quen thuộc, nhưng lại không thể nhớ rõ ràng mình đã thiiếp đi lúc nào.

Cảm giác lạ lùng khiến anh mở mắt, thấy mình vẫn nằm trong phòng nghỉ của An Gia Thôn Trang.

Những tia sáng yếu ớt từ cửa sổ lọt vào, vẽ lên những hình bóng mờ ảo trên nền đất cũ.

Anh ngồi dậy, đưa tay lên trán, cảm nhận vết thương trên mặt đã dần khô đi, nhưng tâm trí anh vẫn còn đắm chìm trong những câu hỏi chưa lời giải.

Võ Thiên Minh thở dài, tự nhủ rằng anh chỉ cần một chút thời gian để tìm hiểu rõ mọi chuyện.

Nhưng một thứ cảm giác kỳ lạ lại tiếp tục quấy rầy anh — cảm giác rằng mình vừa thoát ra từ một giấc mơ rất khác, một giấc mơ không phải do chính anh tạo ra.

Anh nhắm mắt, hy vọng xua tan cảm giác mơ hồ.

Nhưng chỉ trong khoảnh.

khắc, giấc mơ lại kéo đến.

Lần này, không phải là giấc mơ cũ về nữ ma đầu hay những trận chiến đau đớn.

Mê là một không gian mờ ảo, nơi anh cảm nhận rõ ràng như thể mình đang bị một sức mạnh nà‹ đó kéo vào.

Trước mắt anh là bóng dáng của người phụ nữ ấy, người mà anh không thể nào quên được kể từ lần gặp mặt trong quán bar.

Cô ấy đứng đó, không nói lời nào, chỉ nhìn anh bằng đôi mắt bạc mờ đục, vẻ mặt đầy ẩn ý.

"Ngươi đã tỉnh rồi sao?"

Giọng nói của cô vang lên nhẹ nhàng nhưng không kém phần sâu sắc.

Võ Thiên Minh không trả lời ngay lập tức, chỉ đứng lặng im, cảm giác như không thể nào bước đi, dù không khí xung quanh anh đầy mờ ảo và nặng nể.

"Ngươi có muốn hiểu lý do tại sao giấc mơ này luôn theo đuổi ngươi không?"

Nàng tiếp tục, đôi mắt sâu thắm như có thể nhìn thấu tận trái tim anh.

"Mọi thứ ngươi đang trải qua, tất cả chỉ là một phần trong số phận đã được định sẵn.

"Số phận?"

Võ Thiên Minh nhếch môi, không tin vào những điểu huyền bí hay lạ lùng.

"Chẳng lẽ tôi bị xuyên không?

Giấc mơ này là thật sao?"

Nữ nhân mỉm cười, nụ cười không mang theo sự khinh thường nhưng lại khiến anh cảm thấy có gì đó rất mơ hồ.

"Ngươi vẫn chưa hiểu.

Đây không phải là giấc mo.

Đây là mục tiêu của ngươi, là lý do ngươi được triệu hồi vào thế giới này.

Nguyệt vọng của ngươi là gì, ngươ.

phải tự tìm ra.

Nhưng ta chỉ có thể nói rằng—ngươi không thể trốn thoát."

Mỗi từ cô nói đều như một cú đánh vào tâm trí anh, làm cho mọi lý trí và lý thuyết về thực tại của Võ Thiên Minh dần tan biến.

Anh không tin vào chuyện xuyên không, không tin vào những điều kỳ diệu, nhưng sự thật là.

điều này lại quá chân thật.

Trước khi anh kịp phản ứng, giấc mơ mờ ảo lại biến mất, như một giấc mộng bất chọt, để lại Võ Thiên Minh một mình trong căn phòng quen thuộc.

Võ Thiên Minh bước vào sân, ánh sáng ban mai chiếu qua những tán cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng ấm áp trên nền đất.

Hôm nay, tâm trạng anh có vẻ nhẹ nhàng hơn.

Anh đi ngang qua nam tử áo đen, người vẫn đứng đó, với ánh mắt lạnh lùng quen thuộc, nhưng có điều gì đó khác biệt, như thể đang suy nghĩ về điều gì.

Võ Thiên Minh tiến lại gần, không biết rõ vì sao, chỉ là một phần trong anh cảm thấy cần phả nói chuyện.

Nam tử này, mặc dù không tỏ ra thân thiện, nhưng có vẻ hiểu rõ những gì đang.

diễn ra xung quanh.

"Ngươi ngủ ngon không?"

Võ Thiên Minh hỏi, cố gắng bắt đầu một cuộc trò chuyện bình thường, dù không thể che giấu sự ngạc nhiên về việc anh ta luôn tỉnh táo khi mọi người nghỉ ngoi.

Nam tử chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không thay đổi, sắc lạnh như thường lệ, nhưng lần này, Võ Thiên Minh cảm nhận được một sự quan tâm lạ lùng trong đó.

“Ngươi được Tiêu Dao cứu sống, đúng không?

Nam tử bỗng nhiên lên tiếng, giọng điểm tĩnh, nhưng ánh mắtlại sáng lên một chút tò mò.

“Tình trạng của ngươi lúc ấy chắc không phải dễ chịu.

Võ Thiên Minh ngạc nhiên trước câu hỏi này.

Anh không nghĩ nam tử sẽ quan tâm đến chuyện của mình, dù trước đó họ chẳng nói nhiều với nhau.

“Đúng vậy, Tiêu Dao cứu tôi.

Tôi.

tôi không thể tưởng tượng được nếu không có cô ấy.

Anh ngừng lại một lúc, ngẫm nghĩ về những gì đã xảy ra, về tình huống mình rơi vào khi bị t-hương nặng.

Nhưng trong những ngày qua, một cảm giác khác cũng bắt đầu dấy lên trong lòng anh.

Sự bảo vệ, sự an toàn — tất cả chỉ có thể đến khi anh thực sự mạnh mẽ, khi anh có thể đứng lên bảo vệ chính mình và những người xung quanh.

Nam tử dường như cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của anh.

Anh ta nhìn Võ Thiêr Minh một cách sâu sắc, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

“Ngươi không.

muốn học võ sao?

Câu hỏi bất ngờ này khiến Võ Thiên Minh không khỏi giật mình.

Anh vốn chưa bao giờ nghĩ đến việc học võ, bởi vì thế giới của anh vốn rất khác, rất xa vời những trận chiến như vậy.

Nhưng giờ đây, khi nghĩ đến việc mình phải đối mặt với những giấc mơ ám ảnh, với nữ ma đầu luôn truy đuổi mình, một ngọn lửa bất an trong lòng anh dần bùng cháy.

“Võ công?

Tôi.

Võ Thiên Minh ngập ngừng, không phải vì không muốn, mà vì anh chưa từng nghĩ rằng bản thân lại phải đối diện với cái gọi là học võ, rèn luyện thể lực, và mạnh mê như vậy.

Nhưng khi nhớ lại những giấc mơ khủng khiếp, cảm giác bị truy đuổi và sự bất lực khi không thể phản kháng, một phần trong anh chọt tỉnh thức.

"Tôi nghĩ.

tôi cần học võ.

Dù không phải là vì lý do gì to lớn, mà chỉ vì.

tôi không muốn tiếp tục cảm thấy yếu đuối như vậy nữa."

Anh không nói thẳng ra mục tiêu của mình là thoát khỏi những cơn mơ ám ảnh, nhưng trong thâm tâm, anh biết rằng mình không thể sống mãi trong cảm giác bị đuổi bắt, bị áp đảo bởi bóng tối vô hình đó.

Anh phải mạnh mẽ hơn, phải học cách đối diện với mọi thứ.

Nam tử nhìn anh một lúc lâu, đôi mắt như thể đang thấu hiểu, nhưng lại không nói gì.

Anh ta mỉm cười nhẹ, không phải kiểu cười đùa, mà là một nụ cười hài lòng, như thể đã thấy rõ điều gì đó mà Võ Thiên Minh chưa nhận ra.

“Nếu ngươi muốn học, thì học.

Nam tử đáp, ánh mắt trở nên mềm mỏng hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự lạnh lùng của bản tính.

“Tiêu Dao có thể giúp ngươi, nhưng ngươi phải tự mình quyết định xem mình muốn gì.

Võ Thiên Minh cảm nhận được sự thay đổi trong câu nói của nam tử.

Một chút sự chấp nhận một chút khích lệ.

Anh gật đầu, cảm giác như đây là thòi điểm thích hợp để bắt đầu hành trình của mình — không chỉ trong giấc mơ, mà trong cả thế giới thực.

“Cảm ơn.

Anh không nói gì thêm, chỉ là một lời cảm ơn nhẹ nhàng, đầy cảm xúc ẩn giấu bên trong.

Nam tử không trả lời, chỉ quay lưng, rồi đi thẳng về phía khu vườn phía trước.

“Vậy thì, đi xem xung quanh.

Biết đâu ngươi sẽ tìm thấy những điều cần thiết cho mình.

Võ Thiên Minh không nói gì thêm, chỉ đi theo sau.

Anh cảm nhận được sự thay đổi trong mô quan hệ giữa mình và nam tử, và có lẽ, chính bản thân anh cũng đã thay đổi.

Giờ đây, anh không chỉ phải đối diện với những cơn mơ, mà phải chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn.

Họ bước ra ngoài, dưới ánh nắng ban mai chiếu rọi.

Cả hai cùng đi, không phải để tìm kiếm gì, mà để khám phá chính bản thân mình, và để tìm ra lý do vì sao anh lại bị kéo vào cuộc chiến này.

Võ Thiên Minh và nam tử đi qua những khu vườn rộng lớn, không khí yên tĩnh và mát mẻ bao trùm xung quanh họ.

Những bước chân của cả hai vang lên nhẹ nhàng trên con đường đất, không gian xung quanh vẫn giữ nguyên sự tĩnh lặng.

Lần này, sự im lặng giữa họ không còn căng thẳng như lúc trước, mà là một sự thoải mái kỳ lạ, như thể cả hai đã dần quen với nhau.

Sau một khoảng thời gian không ai lên tiếng, Võ Thiên Minh bất ngờ phá vỡ sự im lặng.

"Ngươi sống ở đây lâu chưa?"

Anh hỏi, ánh mắt dừng lại trên những cây cổ thụ dọc hai bên đường.

Nam tử khẽ liếc nhìn anh, đôi mắt vẫn sắc bén như thường lệ, nhưng có chút gì đó mềm mại hơn.

"Một thời gian rồi."

Anh ta trả lời ngắn gọn, tồi tiếp tục,

"Nơi này yên tĩnh, thích hợp để sống ẩn dật."

Võ Thiên Minh gật đầu, cảm giác như mình cũng đang tìm kiếm điều đó—một chút bình yên, một chút tĩnh lặng để có thể suy nghĩ rõ ràng hơn về mọi thứ.

Nhưng khi nhìn lại, anh nhận ra rằng có thể mình đã sai, bởi không thể dễ dàng tìm thấy sự an bình khi xung quanh có quá nhiều điều bí ẩn chưa được giải đáp.

"Vậy thì.

ngươi có từng nghĩ đến việc đi nơi khác chưa?"

Võ Thiên Minh lại hỏi, hơi nghiêng đầu một chút.

Nam tử không trả lời ngay, đôi mắt anh ta dừng lại trong chốc lát, nhìn về phía trước.

"Đi đâu?"

Anh ta lẩm bẩm như tự hỏi mình, rồi khẽ cười,

"Có lẽ là không.

Nơi này đủ để tôi suy nghĩ."

Võ Thiên Minh mỉm cười nhẹ, cảm thấy có chút gì đó tương đồng trong câu trả lời của nam tử.

Cả hai đều không thích sự ồn ào, đều muốn tìm kiếm một nơi bình yên để có thể tự đối diện với những suy nghĩ của chính mình.

"Chắc ngươi là người thích suy nghĩ nhiều, "

Võ Thiên Minh nói, có chút đùa cợt, nhưng thực chất là một lời nhận xét.

Nam tử không đáp lại ngay, chỉ khẽ cười, rồi quay lại nhìn Võ Thiên Minh, ánh mắt thăm dò.

"Ngươi thì sao?

Không giống như một người thích suy nghĩ."

Võ Thiên Minh cười khẽ, cảm nhận một chút bối rối trong lòng.

"Tôi.

thường không thích lắm việc nghĩ nhiều.

Nhưng đôi lúc, nó cũng cần thiết."

Lần này, nam tử không mỉm cười, chỉ nhẹ gật đầu.

"Đúng.

Cuộc sống này cần phải có những khoảnh khắc không nghĩ gì cả."

Võ Thiên Minh không thể không đồng ý với điểu đó.

Mặc dù trong lòng anh vẫn còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp, nhưng lúc này, anh chỉ muốn bước tiếp.

Anh muốn bỏ lại những suy nghĩ quá tải về giấc mơ, về mục tiêu, về những điều chưa rõ ràng trong cuộc sống này.

Cảm giác nhẹ nhõm, như thể đã tìm thấy một phần của chính mình.

“Thế.

ngươi thích làm gì khi không nghĩ gì cả?

Võ Thiên Minh tiếp tục hỏi, muốn thay đổi không khí.

Nam tử quay lại nhìn anh, ánh mắt dừng lại một lúc lâu, TỒi nhẹ nhàng đáp:

"Làm những.

điều đơn giản.

Nhìn trời, nhìn đất.

Không cần phải phức tạp."

Võ Thiên Minh bật cười.

“Nghe giống như một người già thích nhìn cảnh vật.

Nam tử mim cười một cách nhẹ nhàng.

“Vậy sao?

Có lẽ vậy.

Nhưng đôi khi, trong sự đơn giản lại tìm thấy nhiều điều thú vị."

Cả hai tiếp tục đi dọc con đường nhỏ, không gian yên tĩnh như chấp nhận sự hiện diện của cả hai.

Võ Thiên Minh cảm thấy nhẹ lòng hơn, như thể qua mỗi bước đi, anh lại gần hơn với chính mình, và với những điều chưa thể lý giải được trong cuộc sống.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập