Chương 9:
Mời Rượu và Quyết Định Mới
Ánh sáng chiểu tà dần buông xuống, chiếu những tia sáng yếu ớt qua khe cửa sổ, phủ lên mặt đất một lớp vàng nhạt.
Võ Thiên Minh bước ra khỏi khu vườn, hướng đến con đường nhỏ dẫn tới quán rượu gần đó.
Nam tử áo đen vẫn đi cạnh anh, tuy không nói nhiều, nhưng sự im lặng giữa hai người dường như đã trở nên tự nhiên hơn.
Võ Thiên Minh cảm nhận được sự thân thiết, dù chưa phải bạn bè thân thiết, nhưng ít ra họ đã có thể nói chuyện mà không còn e ngại.
“Vào quán uống chút rượu đi, ” Võ Thiên Minh quay sang nói, ánh mắt tự tin.
Anh muốn tạo một không gian thoải mái hơn để cả hai có thể trò chuyện lâu hơn, cũng để thư giãn sau những ngày đầy căng thẳng.
Nam tử nhìn anh, đôi mắt sắc lạnh không thay đổi, nhưng lại có vẻ không phản đối.
“Nếu ngươi mời, ta không từ chối.
Cả hai bước vào quán rượu nhỏ ven đường, nơi có không khí ấm cúng, với ánh đèn vàng.
nhạt và những bàn gỗ cũ kỹ.
Quán không đông đúc, chỉ có vài người ngồi im lặng nhấm nháp rượu, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên từ một cây đàn cổ.
Võ Thiên Minh chọn một góc khuất, nơi không ai chú ý, rồi gọi vài chén rượu.
“Rượu này không tệ, ” Võ Thiên Minh nhận xét sau khi uống một ngụm, cảm giác ấm áp lan tỏa trong cơ thể.
“Cũng hợp với không khí nơi đây.
Nam tử chỉ khẽ gật đầu, không có phản ứng đặc biệt, nhưng anh ta vẫn uống, từng ngụm chậm rãi.
Võ Thiên Minh quan sát anh một cách kín đáo, nhận thấy có điều gì đó lạ.
Dù thân hình cao ráo, phong thái của nam tử này vẫn toát lên một cảm giác nhẹ nhàng, uyển chuyển, chứ không hề có vẻ mạnh mẽ như một người đàn ông thông thường.
Võ Thiên Minh không khỏi nghĩ thầm:
"Lạ thật, nhìn thế này chẳng thấy nét đàn ông gì cả.
Chẳng lẽ.
là giả trang?"
“Huynh đài.
Võ Thiên Minh bắt đầu, sau vài giây im lặng, rồi anh nhìn thẳng vào nam tử, một chút tò mò thoáng qua trong ánh mắt.
“Có thể cho tôi biết tên của huynh được không?
Nam tử ngừng uống, ánh mắt lướt qua anh, nhưng không vội trả lời.
Một lúc sau, anh ta khẽ lắc đầu, đáp nhẹ nhàng:
“Tên là điều không quan trọng.
Cứ gọi ta là.
huynh đệ.
Võ Thiên Minh hơi ngạc nhiên, nhưng anh không hỏi thêm nữa.
Thực ra, anh cũng đã dần quen với sự bí ẩn của nam tử này.
Tên tuổi, quá khứ, mọi thứ về anh ta đều như một tấm màn mờ mịt không thể xé ra.
Với một người như thế, anh có thể thấy một sự cao ngạo lạ thường, không cần phải giải thíc!
về bản thân mình.
Nhưng trong lòng Võ Thiên Minh vẫn có chút nghi hoặc, tự hỏi liệu có phải anh ta đang che giấu điểu gì đó lớn lao hơn, điều mà chỉ thời gian mới có thể tiết lộ.
Đặt chén rượu xuống, nam tử bỗng thay đổi đề tài, mắtnhìn thẳng vào Võ Thiên Minh.
“Nết ngươi muốn học võ, sẽ có cơ hội.
Nếu ngươi làm việc cho thiếu chủ, con trai gia chủ, trong sơn trang này, ngươi sẽ có cơ hội tiếp cận một số Phương pháp luyện võ.
Giọng anh ta không vội vã, nhưng câu nói đó lại lôi kéo sự chú ý của Võ Thiên Minh.
Câu nói này khiến anh không khỏi ngạc nhiên.
Đây là lần đầu tiên nam tử đề cập đến việc học võ một cách trực tiếp như vậy.
Võ Thiên Minh biết rằng đây có thể là cơ hội của mình, một cơ hội để thực sự thay đổi bản thân, để có thể đối mặt với những thử thách phía trước.
Nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy có gì đó lạ lẫm trong lời đề nghị này.
“Làm việc cho thiếu chủ.
Vậy là có liên quan đến gia chủ nơi này sao?
Nam tử không đáp lại ngay, chỉ nhìn anh một lúc lâu.
“Nếu muốn có cơ hội học võ, làm việc cho họ là bước đầu.
Sau đó, tự ngươi sẽ tìm được con đường của riêng mình.
Võ Thiên Minh gật đầu, không nói thêm gì.
Tâm trí anh đã bắt đầu đắm chìm trong suy nghĩ về quyết định sắp tới.
Về đến chiều, Võ Thiên Minh đã quyết định phải làm gì đó.
Cảm giác lo lắng trong lòng khiến anh không thể ngồi yên.
Sau khi nam tử nói rằng anh ta có việc cần đi trước, Võ Thiên Minh đứng dậy, quyết định ra ngoài một vòng để làm rõ mọi chuyện.
Khi bước ra khỏi khu vườn, ánh nắng buổi chiều vẫn rực rỡ, chiếu những tia sáng vàng ấm áp trên con đường.
đất Dù vậy, trong lòng anh vẫn còn những câu hỏi chưa có lời giải đáp.
Từng bước đi qua những khu vực trong sơn trang, Võ Thiên Minh chú ý đến từng chỉ tiết xung quanh.
Những bức tường rêu phong, những cây cổ thụ cao vrút, và những ngôi nhà gỗ đơn sơ nhưng lại toát lên một sự tĩnh lặng đầy uy nghiêm.
Sơn trang này không.
giống những nơi anh từng thấy, không khí ở đây có vẻ như đã được giữ gìn qua bao năm tháng, nhưng lại không có vẻ gì là hoang tàn.
Mọi thứ vẫn được chăm sóc cẩn thận, từng ngọn cỏ, từng cành cây đểu có sự chăm chút đặc biệt.
Anh nhận thấy những người dân ở đây có vẻ sống rất giản dị, nhưng có một sự khác biệt rõ rệt về thái độ, họ đều rất trầm tĩnh và điểm đạm.
Đi qua một con đường nhỏ, Võ Thiên Minh bắt đầu để ý đến những ngôi nhà lớn hơn, có vẻ như chúng được xây dựng dành riêng cho những người quan trọng trong son trang.
Căn nhỉ nào cũng có một khu vườn nhỏ phía trước, nơi cây cối được trồng cẩn thận, và có những người làm vườn chăm sóc mỗi ngày.
Những khu vườn này không phải kiểu hoang dã mà là những nơi đượm vẻ bình yên, đẹp như tranh vẽ.
Bước vào trong khu vực gần cổng son trang, anh nhìn thấy những người đang vội vã chuẩn bị, bận rộn xếp những bao tải lương thực lên xe.
Không khí có vẻ căng thẳng, giống như mọi người đang.
chuẩn bị cho một sự kiện quan trọng.
Có một bảng thông báo lớn ngay trước cổng, nơi ghi rõ yêu cầu về việc vận chuyển lương thực đến những khu vực cần thiết trong thôn trang.
Võ Thiên Minh đọc qua một lần, nhận ra đây chính là cơ hội để anh tham gia vào công việc giúp đỡ ở đây.
Anh đi đến gần những người phụ trách công việc, để hỏi về nhiệm vụ.
Khi nhận công việc vận chuyển lương thực, Võ Thiên Minh cảm thấy một sự thôi thúc lớn trong lòng.
Không chỉ là muốn giúp đỡ, mà còn là cơ hội để anh hiểu rõ hơn về nơi này, tìm hiểu về những gì đang.
diễn ra.
Trong suốt buổi chiểu, anh cùng những người khác làm việc không ngừng nghỉ.
Cảm giác mệt mỏi dần bao trùm, nhưng mỗi lần khuân vác, mỗi lần chất hàng hóa lên xe lại giúp anh cảm nhận được sự thay đổi trong mình.
Anh không phải là một kẻ chỉ đứng nhìn nữa, mà đang thực sự tham gia vào những gì đang diễn ra.
Anh giúp đỡ không chỉ vì muốn hoàn thành công việc, mà còn vì cảm thấy mình đang đóng góp vào một phần nhỏ trong sự vận hành của sơn trang.
Khi trời đã sụp tối, công việc cuối cùng cũng hoàn thành.
Anh cảm thấy cơ thể mỏi mệt, nhưng tâm trạng lại nhẹ nhõm.
Mọi thứ xung quanh dường như trở nên rõ ràng hơn.
Những ngôi sao bắt đầu xuất hiện trên bầu trời, ánh sáng yếu ớt phản chiếu lên mặt đất, tạo thành một không gian lãng mạn và đầy hy vọng.
Võ Thiên Minh đang đứng ở gần cổng, nhìn lên bầu trời, thì một người quản lý công việc đi tới, mỉm cười với anh.
"Làm tốt lắm, Võ huynh, "
người này nói, giọng đầy sự khen ngợi.
"Tôi đã thấy cách ngươi làm việc.
Không chỉ nhanh chóng mà còn rất cẩn thận, mọi thứ đều được xử lý gọn gàng.
Công việc này không phải ai cũng có thể làm tốt như vậy."
Võ Thiên Minh cảm thấy có chút ngạc nhiên trước lời khen ngợi bất ngờ, nhưng anh vẫn giữ sự bình thản, chỉ mỉm cười đáp lại.
"Cảm ơn, tôi chỉ cố gắng hoàn thành công việc."
Người quản lý tiếp tục nói,
"Chúng tôi rất cảm kích.
Vì công việc hôm nay, tôi sẽ báo với gia chủ và thiếu chủ.
Cũng có một phần thưởng nhỏ cho ngươi, để ghi nhận nỗ lực này."
Người quản lý đưa cho anh một bao lì xì nhỏ, bên trong có một số tiền cùng với vài lời nhắn nhủ.
Võ Thiên Minh nhận lấy, không quá quan tâm đến phần thưởng, nhưng anh cảm thấy một chút vui mừng trong lòng.
Dù chỉ là một công việc nhỏ, nhưng có vẻ như sự nỗ lực của anh đã được nhìn nhận.
"Vậy là tôi đã hoàn thành công việc này, còn về những nhiệm vụ sau.
Võ Thiên Minh đang suy nghĩ, thì người quản lý mỉm cười, "
Sẽ có cơ hội khác, ngươi sẽ được giao thêm nhiều nhiệm vụ, không chỉ là việc vận chuyển lương thực.
Nếu tiếp tục như vậy, thiếu chủ và gia chủ sẽ không ngần ngại giao cho ngươi những nhiệm vụ quan trọng hơn."
Võ Thiên Minh gật đầu, trong lòng đã có quyết định.
Anh biết rằng, dù đây chỉ là một phần nhỏ trong một kế hoạch lớn, nhưng chính những cơ hội như thế này sẽ giúp anh tiến gần hơi đến mục tiêu của mình — không chỉ để hiểu rõ sơn trang này, mà còn để chuẩn bị cho những thử thách lớn lao sắp tới.
Anh nhìn lên bầu trời một lần nữa, rồi quay lưng bước đi.
Dù còn nhiều điều chưa rõ ràng, nhưng ít nhất, anh đã có một bước tiến mới trong hành trình của mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập