Chương 10: Tĩnh tú vòng tay
Quang Khải luyện đâm thẳng cả 1 buổi chiều.
Anh dần tìm lại cảm giác của kiếp trước tại thân thể này.
Độ thuần thục của anh nhanh chóng tăng lên.
Kết hợp 1 năm nay, ỏ phủ tướng quân, anh cũng có người chỉ dậy anh đầy đủ.
Tuy nói ở nhà 1 thầy 1 trò học thì tốt nhưng đến lớp có không khí hơn, phải không nào.
Ít ra có không khí ganh đua tý.
Hôm nay, trận đấu ao trình của anh với Tuấn Tài khiến mấy bạn cũng trầm trồ ngưỡng mộ đấy chứ.
Ngày nay, Quang Khải sau nguyên ngày ở trường anh cảm thấy như trở lại ngày xưa đi học ở trường làng.
Khác mỗi các chị khoá trên không xinh như ở đây.
Về nhà tắm rửa đi ăn cơm tối thì bất ngờ thay, nay, bố anh Quang Tuấn lại đến ăn cơm cùng anh và mẹ.
Trong lúc ăn cơm, bố anh cũng hỏi rất nhiểu về ngày đầu tiên đi học của anh.
Cuối bữa cơm, bố anh đưa ra một cái hộp nói:
"Cái này là Tĩnh tú vòng tay, trên vòng tay có trận pháp sẽ khôgn ngừng hút ma lực từ trong cơ thể của con sạc vào các viên linh thạch này.
Con mang nó liên tục, lúc nào, các viên linh thạch đầy chúng sẽ hiện màu đỏ, con thay viên khác là được."
Sau đó ông đeo chiếc vòng cho Quang Khải hướng dẫn anh các tháo lắp lĩnh thạch.
Về ngoại hình, tỉnh tú vòng tay là một bộ gồm 1 chiếc vòng tay và 5 chiếc nhẫn.
Trên vòng tay và mỗi chiếc nhẫn đều có gắn một viên linh thạch trong xuốt.
Vòng tay kết nối với những chiếc nhẫn bi 5 sợi xích màu vàng.
Tổng thể chiếc vòng rất đẹp
Đẹp đến mức mẹ anh cũng thấy thích chiếc vòng này.
Còn Quang Khải càng nhìn càng thấy nó giống như nữ trang vậy.
Thực sự nó quá nổi bật.
Chưa kể khi linh lực rót đầy các viên linh thạch chuyển sang màu đỏ nữa nhìn càng bắt mắt.
Co chế của chiếc vòng thì giống như mộ cái sạc vậy
Nó lấy anh làm nguồn điện để nạp cho các viên linh thạch kia.
Ngay khi Quang Khải đeo lên chiếc vòng này, anh cảm thấy một luồng hấp lực đang hấp thu ma lực trong cơ thể mình.
Ngay lập tức toàn bộ ma lực trong cơ thể anh bị hấp thu sạch sẽ .
Mỏ ra bảng chỉ số
Trần Quang Khải-LV0
1.Sinh mệnh lực: 10 điểm-100%
2.Pháp lực: 0/12 điểm
3.Lực lượng:10 điểm
4.Nhanh nhẹ: 10 điểm
5.Thể lực: 10 điểm
6.Trí lực: 12 điểm
7.Milực:5điểm
8.
May mắn : 1 điểm
9.Hồn lực: 12 điểm
Món quà của thần : ĐEN-Tăng 200% hồn lực hấp thụ được, đồng thời pháp lực và hồn lực cũng tăng tương đương.
Nguyền rủa KHÔNG THỂ LÊN CẤP
Pháp lực của anh bị hút về 0.
Đồng thười một cơn mệt mỏi ập đến.
Theo bản năng, anh muốn đi nghỉ ngoi.
Bố anh Quang Tuấn thấy anh như vậy thì gật gù rồi cho anh đi ngủ.
Lúc này, viên linh thạch trên vòng tay của anh cũng xuất hiện một chấm đỏ
Ngày hôm sau, Quang Khải lại được chú Vinh hộ vệ đưa đi học.
Cũng đã rất lâu rồi anh mới có cảm giác dậy sớm đi học như thế này.
Cái này thì bắt buộc rồi bởi buổi sáng tiết đầu tiên luôn là tu luyện cơ bản.
Vào lớp, ngay lập tức Quang Khải di chuyển xuống tiểu vương quốc của mình ngồi xuống v' nhìn xuống sân trường.
Lúc này, tỉnh tú vòng tay của anh thú hút không ítánh mắt của các bạn trong lớp.
Phần lớn những ánh mắt đó của những bạn nữ trong lớp.
Đang chiu chiu thì một thanh niên đột nhiên lao tới nắm lấy tay trái của anh làm anh giật cả mình
"Ô cha ôi, thiếu gia của tôi ơi, anh mua bộ vòng tay này ở đâu mà đẹp quá vậy"
Bị một thanh niên lao đến nắm tay khiến Quang Khải giật bắn mình rụt tay lại
Anh nhìn thanh niên trước mắt với ánh mắt kiểu
"Tao không chơi gay mày oi"
Thanh niên đến cầm tay Quang Khải chính là thanh niên chuộng màu vàng hôm trước.
Trong khí Quang Khải còn đang nhớ lại xem thanh niên này tên gì thì thanh niên đã đưa tay vuốt mái tóc vàng óng của mình tự tin giới thiệu
"Xin tự giới thiệu, tôi tên là Nguyễn Văn Phúc con của Nguyễn Văn Phụng giám đốc tập đoàn vận chuyển Phi Ưng"
Quang Khải nhìn đánh giá một lượt thanh niên này.
Công nhận, nhìn từ trên xuống dưới thanh niên này cũng đẹp trai.
Nếu không muốn nói thanh niên này đẹp trai nhất lớp thì thanh niên này cũng đẹp trai hơn Tuấn Tài.
Chỉ kém lớp trưởng là không trắng bằng mà thôi.
Thấy thanh niên cũng không có ý xấu, Quang Khải cũng đáp lại
"Chào cậu, tôi chắc thì cậu cũng biết rồi, còn vòng tay thì hàng tặng không bán"
Thấy Quang Khải đáp lời, Văn Phúc càng vui vẻ
"Quang Khải thiếu gia, lát nữa cậu có rảnh không đi hồ Xương Rồng hóng gió với chúng tôi không ?'
Nghe thấy Phúc rủ đi chơi Quang Khải cũng cảm thấy có hứng thú bỏi lâu nay cậu cũng ít bạn bè, cũng chẳng có mấy ai rủ cậu đi chơi
"Có ai khác tham gia không hay chỉ cậu với tôi ?"
Thấy Quang Khải không từ chối Phúc càng vui vẻ:
"Tất nhiên là có rồi, có mấy bạn nữ trong lớp cũng tham gia nữa, còn có cả mấy người bạn của tôi cũng đi cùng câu cá.
Quang Khải thiếu gia nếu không chê thì lát nữa đi thuyền ra hồ câu cá với chúng tôi"
Nghe thấy đi câu cá thì Quang Khải cũng thích lắm.
Đời trước anh cũng là một tên mê câu cá mà.
Thôi thì hôm nay cứ tạm đi câu một buổi.
Công nhận từ khi sống lại ở kiếp này anh chưa đi câu cá bao giờ
"Thế cũng được, lát nữa hết tiết thì chúng ta đi nhé.
Tôi cũng rảnh"
Nghe thấy Quang Khải đáp ứng thì Phúc mừng lắm.
"Tuân lệnh thưa thiếu gia"
Thấy Phúc thanh niên vui vể như vậy Quang Khải cũng chỉ cười cười.
Nhìn thấy Phúc anh cảm giác giống như mấy sinh viên mới ra trường vào thử việc ở công ty anh vậy.
Lấy lòng tuy có vụng về chút nhưng mà được cái ít tâm cơ.
Người như vậy nếu chăm chỉ cần cù sẽ trọng dụng được.
Chỉ cần chỉ bảo tận tình chút sẽ phát triển rất tốt.
Đặc biệt rất mang ơn.
Thấy Phúc vui vẻ trở về chỗ ngồi, Quang Khải cũng gọi với:
"Cậu nhớ chuẩn bị đồ câu cho tôi nhé, tôi không mang theo đồ trên người"
Nghe thấy Quang Khải dặn vậy, Phúc cũng gật đầu gọi dạ rồi bảo hộ vệ của mình về nhà chuẩn bị trước.
Không để các học sinh ổn ào quá lâu, tiếng chuông vào học vang lên.
Các học sinh ai ngồi vào chỗ nấy.
Cô giáo Thảo bước vào lớp.
Các học sinh đứng dậy chào.
Quang Khải cũng chủ động làm theo.
Cô Thảo lên lớp.
Việc đầu tiên cô làm là điểm danh xem lớp có vắng ai không.
Thấy Quang Khải ngồi ở cuối lớp cô Thảo cũng yên tâm phần nào.
Bởi tính cô rất nghiêm khắc, cô không cho phép học sinh nào được nghỉ tiết của mình.
Quang Khải đi học khiến cô đỡ khó sử hơn nhiều.
Sau khi điểm danh, cô bắt đầu kiểm tra các học sinh xem đã có ai học thuộc Luyện khí quyết hay chưa.
Rất không may là trong lớp chỉ có khoảng hơn nửa là thuộc còn lại thì chưa đạt yêu cầu.
Ngay lập tức, cô Thảo nổi cơn lôi đình mắng học sinh từ tiết đến cuối tiết.
Kháchẳắn hôm qua, giọng cô không còn dịu nhẹ, trong troẻ như tiếng suối mùa thu nữa.
Nay nó ầm ầm giống như giông tố mùa hạ vậy.
Theo ý của cô thì, lớp này nay chưa thuộc hết thì tiết này dành ra để học thuộc.
Đến ngày mai khi tất cả đều thuộc thì cô mới dạy họ vận khí.
Trong những người chưa thuộc thì có Quang Khải.
Tuy nhiên, cô Thảo không có kiểm tra anh do cô cũng biết anh không có lý do gì để tu luyện.
Việc ép anh tu luyện chắc khác nào bảo Quang Khải trự sát.
Việc đó cô Thảo không chịu nổi.
Về Quang Khải thì anh chỉ ngồi yên nghe cô mắng các học sinh khác.
Anh biết kiểu gì cô cũng chừa mình ra.
Cảm giác này giống như kiếp trước anh đứng ngoài cửa sổ xem cô giáo dậy văn tế các bạn lớp khác vậy.
Phải công nhận khả năng giáo dục của cô Thảo tốt.
Cô mắng cả tiết không cần soạn nháp.
Cô phê bình mà cả lớp im re.
Với các học sinh chưa thuộc bài, chưa bao giờ họ thấy 45 phút mà nó dài đến thế.
Rất nhanh tiếng chuông báo hiệu tan học cũng vang lên cứu các học sinh lớp 6C.
Các giáo viên cũng rời lớp.
Sau đó, các học sinh cũng ra khỏi lớp.
Quang Khải cũng khoác balo lên rời lớp.
Ngay lập tức Phúc chạy đến tỏ ý dẫn đường.
Cả hai ra khối lớp.
Lúc này, ngời cửa đã có mấy tên thám tử lớp khác sang hỏi thăm tình hình
Căn bản là cô Thảo mắng to đến mức các lớp bên cạnh cũng nghe tiếng nên hết tiết liền chạy sang hóng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập