Chương 11: Đặc tính

Sau khi giải thích việc bản thân có thể trực tiếp cảm nhận được đặc tính của sủng thú khế ước, Tần Dao lại ngồi xuống chiếc ghế màu trắng bạc.

Cô vẫn theo bản năng mà giấu đi một phần… dù sao thì cái gọi là "điểm tiến hóa" kia cũng quá huyền bí, cho dù có nói thì cũng không biết phải nói với người ta thế nào, tốt nhất là sau khi trở về tự nghĩ cách nghiên cứu thêm.

Dương Hành Đông kích động đến đỏ bừng mặt, chỉ huy các nhân viên nghiên cứu bên cạnh chuyển thêm nhiều máy móc tới.

Thời gian đo lường dữ liệu lần này lâu hơn hẳn.

Tuy Tiểu Dạ nghe lời Tần Dao nằm yên bên cạnh không động đậy, nhưng đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào mấy người đang vây quanh Tần Dao, móng vuốt không khống chế được mà duỗi ra, để lại vài vết hằn trên sàn nhà.

Sau khi Tần Dao bước xuống khỏi máy móc, cô thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Dạ lao nhanh tới, vây quanh cô lượn hai vòng, giống như đang xác nhận xem cô có bị thương hay không, sau đó bất mãn kêu lên: "Mò Mò, Mò Mò."

"Cái này là vì có tiền mà." Tần Dao xoa đầu Tiểu Dạ, cũng không biết tại sao, hình như hình tượng của cô trong lòng Tiểu Dạ vô cùng yếu ớt, đến mức nó luôn có dục vọng bảo hộ rất mạnh đối với cô.

Tiểu Dạ không biết tiền là thứ gì, nó chỉ cảm thấy ở đó bị người ta vây quanh rất khó chịu: "Mò Mò, Mò Mò."

"Không khó chịu vậy đâu, chị chỉ ngồi một lát thôi." Tần Dao kiên nhẫn giải thích với Tiểu Dạ: "Có tiền thì mới có cơm ăn. Sau khi trở về, chúng ta cùng đi ăn tiệc lớn có được không?"

"Mò Mò."

Có vẻ Tiểu Dạ không mấy hứng thú với việc ăn tiệc lớn, ngược lại tâm trạng còn hơi sa sút.

"Bạn học Tần Dao." Dương Hành Đông rảo bước đi tới: "Có thể mời Tiểu Mặc Long của cháu phối hợp một chút không, chúng tôi cần kiểm chứng đặc tính của nó."

Thông thường đặc tính của sủng thú đều cần thông qua máy móc hoặc chiến đấu mới có thể kiểm tra ra được, nếu muốn biết cấp độ của đặc tính thì càng phải trải qua nhiều lần thử nghiệm chiến đấu.

Trên thị trường có rất nhiều cơ quan chuyên kiểm tra các loại đặc tính của sủng thú, đi một lần giá cả không hề rẻ.

Tần Dao nhìn về phía Tiểu Dạ, hỏi ý kiến của nó.

Tiểu Dạ nghiêm túc kêu: "Mò Mò, Mò Mò."

Dương Hành Đông chưa thả sủng thú của mình ra nên không hiểu, đành phải đợi Tần Dao phiên dịch.

Tần Dao khẽ ho một tiếng: "… Tiểu Dạ nói, phải đưa tiền."

"Không thành vấn đề!" Dương Hành Đông nhận lời ngay lập tức, kinh phí có thể xin cấp bất cứ lúc nào, người thức tỉnh thiên phú ngự thú cũng không dễ gặp như thế này.

Tiểu Dạ vẫn không nhúc nhích, tiếp tục nhìn chằm chằm vào Dương Hành Đông.

"Ồ ồ, hiểu rồi, hiểu rồi." Dương Hành Đông phản ứng lại, lập tức lấy điện thoại ra, sau khi hỏi tài khoản ngân hàng của Tần Dao thì trực tiếp chuyển khoản từ tài khoản của mình qua: "Tôi chuyển ngay đây."

Điện thoại của Tần Dao nhanh chóng nhận được tin nhắn, hiển thị có 300.000 Liên Minh Tệ nhập vào tài khoản.

Sở Nghiên cứu đúng là hào phóng, đưa gấp đôi luôn.

Tiểu Dạ thấy Tần Dao gật đầu mới chịu phối hợp đi tới bãi đất trống bên cạnh Sở Nghiên cứu.

Dương Hành Đông nhìn về phía Văn Hạo: "Văn Hạo, cậu làm đi."

Đại Vũ Điểu của anh ta là sủng thú trung cấp, tiến hóa cũng được một khoảng thời gian rồi, vừa khéo thích hợp để tiến hành kiểm tra.

Văn Hạo gật đầu, kết ấn triệu hồi Đại Vũ Điểu ra, nhân viên nghiên cứu bên cạnh đã dựng xong máy quay, chuẩn bị ghi lại toàn bộ quá trình.

"Đại Vũ Điểu, Thích Nhĩ Thanh."

Văn Hạo dẫn đầu đưa ra chỉ thị.

Thích Nhĩ Thanh, kỹ năng trung cấp hệ Thường, phát ra âm thanh chói tai khiến đối thủ muốn bịt chặt tai lại, từ đó làm giảm phòng thủ của đối thủ.

Đại Vũ Điểu vỗ vỗ cánh, há mồm phát ra âm thanh chói tai, từng đạo sóng âm vô hình lan tỏa ra xung quanh.

Tần Dao mở miệng nói: "Tiểu Dạ, Hỏa Diễm Cầu."

Âm thanh bén nhọn chói tai khiến Tiểu Dạ lắc lắc cái đầu, nghe thấy mệnh lệnh của Tần Dao, nó há miệng, một quả cầu lửa màu xanh lam to bằng nắm tay, nóng rực bắn ra.

"Đặc tính Kiên Nhẫn sao?"

Dương Hành Đông quan sát kỹ trạng thái của Tiểu Dạ, phát hiện Thích Nhĩ Thanh của Đại Vũ Điểu thật sự không gây ảnh hưởng quá lớn đến nó.

Tuy đặc tính này nghe có vẻ bình thường, nhưng thực ra trong chiến đấu lại là một đặc tính khá hữu dụng. Dù sao cũng có rất nhiều chiêu thức giống như Thích Nhĩ Thanh, đều có thể thông qua việc ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần của sủng thú để tạo ra ưu thế cho bản thân.

Mà đặc tính Kiên Nhẫn cũng không phải là đặc tính bẩm sinh đã có, nhất định phải thông qua hậu thiên để kích hoạt.

Điều kiện kích hoạt, một mặt cần bản thân sủng thú phải có ý chí kiên cường, mặt khác còn cần phải ở trong môi trường bị kỹ năng quấy nhiễu trong thời gian dài.

Sủng thú bình thường không thể chịu nổi kiểu huấn luyện như vậy.

Dương Hành Đông nhớ tới bầy Kinh Diện Hầu mà Tần Dao nhắc đến, trong lòng đã có suy đoán.

"Vũ Vũ ——"

Đại Vũ Điểu chưa từng trải qua huấn luyện đối chiến, thấy quả cầu lửa ập tới, lập tức hoảng loạn.

Nó vội vàng vỗ cánh, hiểm hóc né được Hỏa Diễm Cầu, nhưng một vài chiếc lông vũ trên cánh lại không tránh thoát được ngọn lửa đang cháy hừng hực, lưỡi lửa nóng rực liếm qua chóp cánh, thiêu rụi mất mấy cọng lông.

Còn chưa kịp đau lòng, giọng nói của Tần Dao lại vang lên: "Tiểu Dạ, cánh, hướng lên trên."

Cô suy tính rất rõ ràng, Đại Vũ Điểu trông có vẻ nhát gan, bèn dùng Hỏa Diễm Cầu tấn công phía trên cánh, phong tỏa hướng bay lên trên của nó, đợi nó hoảng loạn đáp xuống đất, thân hình to lớn chính là một cái bia ngắm sống.

Một mảng tia lửa nóng rực lao thẳng về phía cánh của mình, Đại Vũ Điểu vội vàng đổi hướng, hoảng đến mức lông vũ trên cánh cũng rụng mất mấy cái.

Tiểu Dạ đúng là tâm linh tương thông với cô.

Không cần Tần Dao mở miệng nữa, lại một quả Hỏa Diễm Cầu nóng rực lao thẳng vào ngực Đại Vũ Điểu, đồng thời với việc thiêu rụi một mảng lớn lông vũ, cũng xuất hiện vết bỏng đỏ ửng!

"Trạng thái Bỏng!" Mắt Dương Hành Đông sáng lên, chưa gì Đại Vũ Điểu đã bị Hỏa Diễm Cầu làm bị bỏng, xem ra đúng như lời Tần Dao nói, cấp độ đặc tính "Ngọn Lửa Tai Ương" của con Tiểu Mặc Long này khá cao.

Đại Vũ Điểu đau đớn ngã xuống đất.

Tiểu Dạ từng lăn lộn trong bí cảnh hiểu rất rõ đạo lý nhân lúc kẻ địch gặp khó khăn thì lấy mạng, nó nhanh chóng vồ về phía Đại Vũ Điểu, móng trước bên phải lóe sáng.

Văn Hạo hoảng hốt: "Đại Vũ Điểu, mau tránh ra!"

Tần Dao cũng hơi hoảng, không ngờ Đại Vũ Điểu lại ngã xuống nhanh như vậy, một trảo này mà xuống thì cái ví tiền vừa mới phồng lên của cô sẽ lại xẹp lép mất: "Tiểu Dạ, dừng lại!"

Đại Vũ Điểu nghe thấy giọng nói của Ngự Thú sư nhà mình, nó cũng rất muốn tránh ra, nhưng ngực vẫn còn đau, sủng thú đang lao tới có biểu cảm hung dữ, đôi mắt đỏ ngầu, trên móng vuốt còn tản mát ra dao động công kích mạnh mẽ, giống như có thể xé xác mình ra ngay lập tức vậy.

"Vũ Vũ ——"

Vào khoảnh khắc trước khi móng vuốt rơi xuống, Đại Vũ Điểu nghiêng đầu, nhắm mắt, ngất đi.

Do Tần Dao kịp thời lên tiếng ngăn cản, kỹ năng Long Trảo của Tiểu Dạ đã đổi hướng, không rơi vào trên người Đại Vũ Điểu mà nện mạnh xuống bãi đất trống trước người Đại Vũ Điểu, đất đá bắn tứ tung, để lại một cái hố.

Cho dù Đại Vũ Điểu đã hôn mê, thân thể cũng theo bản năng mà run rẩy.

Tiểu Dạ nhìn Đại Vũ Điểu có kích thước lớn hơn mình không biết bao nhiêu lần, vẩy vẩy móng trước dính bùn đất, xoay phắt người đi về phía Tần Dao.

Hèn gì Ngự Thú sư bảo dừng tay…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập