Chương 13: Tiêu tiền như nước

Tần Dao ngắm nhìn phong cảnh, sau đó nhìn về phía Văn Hạo: "Đúng rồi, anh Văn, em có thể hỏi anh một số vấn đề về phương diện nuôi dưỡng sủng thú được không?"

Đối diện với ánh mắt mong chờ của Tần Dao, Văn Hạo im lặng một chút, nói: "Em hỏi đi."

Thật ra anh ta rất muốn nói, chuyên ngành của mình không liên quan đến việc nuôi dưỡng sủng thú lắm.

Nhưng mà, thất bại trong đối chiến thì cũng đã thất bại rồi, dù sao anh ta cũng chưa từng học qua thực chiến gì. Nhưng dù nói thế nào thì anh ta cũng là người đã thi đậu chứng chỉ Bồi Dưỡng sư, nếu ngay cả câu hỏi của một học sinh 14 tuổi mà cũng không trả lời được thì thật sự quá khó coi…

Hơn nữa, Dũng Duệ Ưng của tiến sĩ Dương vẫn còn đang nghe ở bên cạnh đấy.

Mắt Tần Dao sáng lên, hiện tại cô thực sự có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, may mà trước mặt có một người chuyên nghiệp: "Vậy thì tốt quá!"

Lúc đầu Văn Hạo còn ứng phó được, chỉ là tuy Tần Dao tuổi nhỏ nhưng tư duy lại rất cởi mở, câu hỏi cứ cái này nối tiếp cái kia, thậm chí còn hỏi ra những câu hỏi kiểu như "trên đời có năng lực nào đẩy nhanh sự tiến hóa của sủng thú khế ước hay không".

"Theo tôi được biết thì không có."

"Sủng thú tiến hóa chỉ có thể tích lũy năng lượng theo trình tự, còn có rất nhiều sủng thú cần phải đạt đến điều kiện nhất định mới có thể phá vỡ gông cùm."

Sủng thú tiến hóa luôn là một học vấn phức tạp, phải có đạo cụ trân quý, hoặc là môi trường đặc định, hoặc là tình cảm sâu sắc, hoặc là sự đột phá của chính bản thân năng lực… Thậm chí có trường hợp cần phải thỏa mãn cùng lúc vài điều kiện.

Văn Hạo không nhịn được nhắc nhở.

"Về phương diện nuôi dưỡng sủng thú, không phải cứ cắm đầu cho sủng thú ăn tài nguyên là tốt. Nếu em có chỗ nào không hiểu, có thể tìm những Bồi Dưỡng sư đã được chứng nhận trên diễn đàn ngự thú, mặc dù phải tốn một ít tiền, nhưng bọn họ đều rất chuyên nghiệp."

Tần Dao nghiêm túc gật đầu: "Em nhớ rồi."

Văn Hạo còn chưa kịp vui mừng, thấy Tần Dao có vẻ vẫn còn lời muốn nói, anh ta vội vàng cúi đầu nhìn thoáng qua bản đồ chỉ đường: "Chúng ta sắp đến rồi."

Dọc đường đi này đúng là như mơ về khoảng thời gian thi chứng chỉ Bồi Dưỡng sư, vừa rồi đối phương hỏi thành phần nào có hiệu quả phục hồi và chăm sóc tốt hơn đối với vảy của sủng thú hệ Rồng, anh ta đã suýt không trả lời được, vắt hết óc mới nhớ lại những kiến thức xém trả lại cho thầy cô.

Khi đưa người đến cổng, trong lòng Văn Hạo thở phào nhẹ nhõm một hơi dài: "Ờm, đã đưa đến nơi rồi, em về nhà sớm đi, tiến sĩ Dương còn đang đợi Dũng Duệ Ưng, chúng tôi đi trước đây."

Dũng Duệ Ưng nhìn anh ta, đôi cánh dang rộng, lao thẳng lên mây xanh, Văn Hạo lảo đảo, cả khuôn mặt bị luồng khí hỗn loạn thổi đến méo xệch.

Đi vội vàng thật đấy, thời buổi này làm nhân viên nghiên cứu cũng khó khăn quá, muộn thế này rồi còn phải vội vội vàng vàng chạy về… Tần Dao ôm Tiểu Dạ, đưa mắt nhìn theo bóng dáng mạnh mẽ của Dũng Duệ Ưng hòa vào bầu trời đêm.

Tần Dao cảm thán: "Ngầu thật."

Tiểu Dạ lặng lẽ nhìn cô.

Tần Dao rời mắt, vừa đi vào trong khu chung cư, vừa không nhịn được nói: "Dũng Duệ Ưng đã ngầu như vậy, thật không dám tưởng tượng, sau này Tiểu Dạ sẽ oai phong đến mức nào."

Nghe thấy lời này, Tiểu Dạ hơi ngẩn ra, ngượng ngùng quay đầu đi, kêu khẽ một tiếng: "Mò Mò…"

Cái đuôi phía sau lại không khống chế được mà càng vênh càng cao.

"Đương nhiên rồi." Tần Dao chú ý tới, không nhịn được cười, đưa tay xoa xoa đầu Tiểu Dạ: "Không phải chúng ta đã cùng xem ảnh của Mặc Diễm Phi Long rồi sao? Cùng là sủng thú cấp Sĩ, Mặc Diễm Phi Long uy nghiêm đẹp trai hơn Dũng Duệ Ưng nhiều!"

"Nhưng sau khi Tiểu Dạ tiến hóa, chắc chắn sẽ còn uy vũ ngầu bá cháy hơn trong ảnh!"

Lời này hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng của Tần Dao.

Ảnh chụp thì làm sao có thể so sánh với thực tế được chứ.

Tiểu Dạ ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm rộng lớn, cũng không nhịn được bắt đầu tưởng tượng ra cảnh tượng sau khi tiến hóa sẽ chở Ngự Thú sư tung hoành lao vút trên bầu trời.

Trong lúc nói chuyện, bọn họ đã đi vào khu tái định cư, Tần Dao nhìn ngó xung quanh, cảm thấy không có gì khác biệt so với trong ký ức.

Hơn một năm trước, khi cô thi đậu Trường THCS Thường Lâm, vừa vặn gặp lúc trại trẻ mồ côi chuyển địa điểm, cân nhắc đến tình huống đặc biệt của cô, trong trại đã xin cho cô một căn nhà tái định cư. Do cô vẫn là trẻ vị thành niên, lúc làm thủ tục còn đi theo diện xin đặc biệt, tiền thuê nhà điện nước đều được miễn phí, mãi cho đến năm 18 tuổi.

Có chỗ ở, có sách đọc, hiện tại còn có Tiểu Dạ, có một tương lai đáng mong chờ, Tần Dao cảm thấy dù sống ở thế giới nào, bản thân cô cũng là một người rất may mắn.

Trở về phòng, Tần Dao bật đèn.

Tiểu Dạ cũng tò mò quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Căn phòng không lớn, khoảng 20-30 mét vuông, một phòng ngủ một phòng bếp một vệ sinh, đồ đạc cũng ít, liếc qua là nhìn thấy hết. Tần Dao nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà quen thuộc ngẩn ngơ một lát, loại cảm xúc "lo sợ khi về quê" trước đó bỗng chốc biến mất.

Cô lăn hai vòng trên giường, nhìn thấy Tiểu Dạ bên cạnh liền xoay người ngồi dậy, ôm lấy nó rảo bước đi về phía phòng vệ sinh: "Sau này phải tắm rửa trước rồi mới được lên giường."

Tiểu Dạ còn chưa phản ứng kịp, đã bị đặt vào trong nước ấm tắm rửa kỳ cọ một trận.

Mặc dù nó không ghét nước như sủng thú hệ Hỏa thuần chủng, nhưng đã quen sống cuộc sống gió sương, tạm thời chưa thích ứng được với kiểu làm sạch tỉ mỉ này.

Tiểu Dạ giãy giụa vươn ra một cái móng, còn chưa chạm đất đã bị Tần Dao tóm lấy xoa nắn một trận. Nhìn dòng nước đen chảy xuống, động tác của nó khựng lại, chủ động dìm cơ thể xuống nước sâu hơn.

… Vẫn nên tắm thôi.

Tắm rửa xong, dọn dẹp qua phòng ốc một chút, Tần Dao nằm trên giường ôm Tiểu Dạ, lấy điện thoại ra tải vài ứng dụng, thao tác không quá thành thạo.

Có có rất nhiều thứ cần phải mua.

Thức ăn sủng thú sơ cấp hệ Rồng và hệ Hỏa, dung dịch dưỡng thể…

Đúng rồi, không biết sủng thú tắm rửa có cần dùng đồ vệ sinh chuyên dụng hay không, dù sao lần này cũng kiếm được không ít, tiêu nhiều một chút cho Tiểu Dạ cũng không sao, tìm thử trước xem…

6.600!!!

Tần Dao bị mức giá làm cho chấn động mở to hai mắt, bấm vào giao diện mua sắm loại dầu gội "chuyên dụng cho sủng thú hệ Rồng" kia, hôm nay cô thật sự phải xem xem chai sữa tắm bé xíu này dựa vào đâu mà bán đắt như vậy!

Trên đó viết bao gồm thành phần cỏ Long Khê, lưu hương dịu nhẹ, còn có thể dưỡng vảy, tăng độ bóng, hơn nữa sủng thú hệ Rồng đều thích mùi hương này, khi tắm rửa sẽ không bài xích…

Doanh số không cao, hơn nữa bên dưới toàn là đánh giá kém.

[Đây là cái thứ quỷ quái gì vậy? Hãng vẫn hay dùng bị hết hàng, thấy bao bì bên ngoài gần giống, tôi không nhìn giá đã thanh toán mua cho sủng thú nhà tôi dùng, kết quả đến bây giờ nó vẫn chưa thèm để ý đến tôi.]

[Thương nhân không phải thêm cỏ Long Khê giả thì cũng là hàm lượng cực thấp, dù sao cũng chẳng khác gì hàng giả.]

[Đã nuôi sủng thú hệ Rồng rồi mà còn thiếu chút tiền này sao? Thật sự không hiểu thương nhân làm ra loại hàng nhái này có mục đích gì? Đầu óc có vấn đề, thảo nào doanh số ảm đạm.]

6.600 một chai dầu gội sủng thú, mà vẫn chỉ là hàng nhái…

Quả thực giống như đang nói đùa vậy.

Tần Dao hít sâu một hơi, thoát khỏi trang web, cô chẳng quan tâm giá hàng chính hãng là bao nhiêu.

Dù sao Tiểu Dạ cũng không bài xích, vẫn tiếp tục dùng loại tắm gội hai trong một giá 28 đồng một chai giống cô thì hơn.

Cái này có thể tiết kiệm, nhưng thức ăn năng lượng thì tuyệt đối không thể tiết kiệm, hơn nữa bắt buộc phải mua thương hiệu lớn đáng tin cậy.

Tần Dao làm công tác tư tưởng một chút, mới mở một ứng dụng khác, tìm kiếm thức ăn năng lượng cho sủng thú sơ cấp.

Số lượng sủng thú sơ cấp, trung cấp và cao cấp là nhiều nhất, do đó trên thị trường có rất nhiều thức ăn năng lượng được sản xuất hàng loạt với công thức cố định. Các thương hiệu khác nhau thì công thức khác nhau, chủng loại nguyên liệu và tỷ lệ phối trộn cũng có sự khác biệt, nhưng nhìn chung chắc chắn là càng đắt càng tốt.

Đợi đến khi sủng thú tiến hóa đến cấp Sĩ, lượng ăn tăng lên, yêu cầu đối với thức ăn năng lượng cũng cao hơn, thỉnh thoảng còn cần căn cứ vào tình trạng cơ thể để điều chỉnh công thức. Lúc này Ngự Thú sư bình thường sẽ không mua loại sản phẩm đóng gói này nữa, mà tìm Bồi Dưỡng sư chuyên nghiệp để đặt làm riêng.

Tần Dao lướt xem nửa tiếng, nhận phiếu giảm giá cho người mới, còn chồng thêm các loại phiếu giảm giá của cửa hàng, chốt đơn một túi thức ăn năng lượng hệ Rồng và một túi hệ Hỏa sơ cấp với cái giá 16.999, sáng mai sẽ được giao đến tận nhà.

Cửa hàng nói, một túi đại khái đủ cho sủng thú sơ cấp ăn trong nửa tháng, nhưng với sức ăn của Tiểu Dạ, hai túi này có thể cầm cự được 10 ngày đã là không tệ rồi…

Lại tiêu thêm 80.000 Liên Minh Tệ, mua một chai dung dịch dưỡng thể.

Đắt thì có đắt, nhưng ngoài vảy ra, nó còn có công hiệu đối với sừng rồng và móng rồng. Hơn nữa lượng dùng cho sủng thú sơ cấp khá nhỏ, mỗi ngày nhỏ hai giọt vào nước tắm là được, một chai này dùng hai ba tháng chắc là không thành vấn đề.

Tần Dao thầm than thở, tắt màn hình điện thoại.

Lúc mới cầm được 300.000 Liên Minh Tệ cô cảm thấy rất nhiều, chắc chắn có thể dùng rất lâu, kết quả lúc dùng mới biết thế nào gọi là tiêu tiền như nước.

Dường như chỉ cần dính dáng đến mấy chữ "sủng thú hệ Rồng", những thứ này sẽ tự động được mạ lên một lớp vàng vậy. Khổ nỗi đây mới là giá cả bình thường, nếu rẻ quá cô cũng không dám mua.

Đây mới chỉ là thức ăn năng lượng và dung dịch dưỡng thể sơ cấp, chút tiền ngoài ý muốn này của cô miễn cưỡng còn có thể cầm cự, đợi đến trung cấp, cao cấp…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập