"Ừm…"
Tần Dao quan sát Tiểu Dạ thật kỹ, nhận thấy lớp vảy của nó trông bóng mượt hơn trước một chút, song những vết sẹo cũ vẫn còn đó, có lẽ việc điều trị vẫn cần phải kiên trì thêm.
Cô lấy điện thoại ra, chụp lại vài tấm ảnh để theo dõi tình hình.
Sau đó, cô và Tiểu Dạ tiếp tục nghiên cứu các video chiến đấu, thi thoảng lại cẩn thận ghi chép lại những điểm quan trọng.
Để lên được lớp 10, kỳ thi chuyển cấp hiện tại là một thử thách quá lớn. Tần Dao cảm thấy kiến thức của mình giờ đây cũng chẳng khá khẩm hơn kẻ "mù chữ" là bao, hỏi gì cũng lúng túng, nếu cứ thế bước vào phòng thi thì chắc chỉ còn nước khoanh bừa trắc nghiệm.
Hy vọng duy nhất lúc này chỉ có thể đặt vào giải đấu.
"Mò Mò."
"Đến đây, đến đây." Tần Dao liếc nhìn đồng hồ trước khi tắt máy tính, lúc này là 10 giờ 32 phút. Đêm qua Tiểu Dạ cũng nhắc cô đi ngủ vào tầm giờ này, rõ ràng nó chưa học mặt số… chẳng hiểu nó làm cách nào mà hay vậy.
…
Ngày tổ chức hoạt động đối kháng tại quảng trường Trường Minh cuối cùng cũng đến.
Sau khi thong thả dùng xong bữa sáng, Tần Dao đạp xe đến nơi vừa vặn lúc 8 giờ đúng.
Trên quảng trường, đài chiến đấu đã được dựng xong, xung quanh là mấy vòng người đang vây kín, ai nấy đều bàn tán sôi nổi với vẻ mặt đầy mong đợi. Không khí vô cùng náo nhiệt khiến rất nhiều người qua đường cũng phải tò mò dừng chân đứng lại.
Tần Dao đang định đi tìm nhân viên để đăng ký thì một tờ rơi quảng cáo bị gió thổi bay đến ngay trước mặt, đập vào mắt cô là dòng chữ lớn chiếm hơn nửa trang giấy.
"Sủng thú hệ Rồng bí ẩn có thể sẽ xuất hiện trên khán đài!!"
Dòng chữ được in đậm, phóng to, thêm hiệu ứng dạ quang kèm hàng loạt dấu chấm than cực kỳ bắt mắt.
Bảo sao hôm qua có người gọi điện riêng cho cô, sau khi xác nhận cô chắc chắn tham gia còn dặn dò đi dặn dò lại về thời gian…
"Cô Tần Dao, cô có thể dành thời gian đến tham dự hoạt động của chúng tôi thật sự là vinh dự lớn."
Nhân viên tại bàn đăng ký vừa nhìn thấy tên cô đã lập tức niềm nở chào đón. Sau khi phát thẻ số, người này còn nhiệt tình dẫn cô đến một phòng nghỉ riêng biệt đã được chuẩn bị từ trước.
Phòng nghỉ không quá rộng nhưng vị trí rất đắc địa, chỉ cần ngồi trên ghế sô pha êm ái là có thể bao quát toàn bộ đài chiến đấu. Trên bàn trà bày sẵn trái cây, nước uống, thậm chí còn có cả vài loại đồ ăn vặt cao cấp cho thú cưng.
Tần Dao hơi bất ngờ. Cô cứ ngỡ đây chỉ là một sự kiện quy mô nhỏ, cùng lắm là trang trí thêm vài tấm biển xanh đỏ quanh đài đấu, không ngờ khâu tiếp đón lại chu đáo đến vậy.
Phải chăng ban tổ chức lần này thực sự rất dư dả…
"Đúng rồi, do số lượng người đăng ký lần này tăng vọt so với dự kiến, nên giám đốc đã quyết định nâng phần thưởng cho quán quân lên thành một thẻ mua sắm trị giá 120.000, không kèm điều kiện ràng buộc."
Nhân viên công tác vẫn giữ nụ cười rạng rỡ. Giám đốc đã dặn đi dặn lại là phải chăm sóc vị Ngự Thú sư này thật tốt: "… Các quy định khác không đổi, nhưng có lẽ phía cô sẽ cần ra sân chiến đấu thêm vài lượt."
Tần Dao gật đầu đồng ý. Cô đến đây là để tích lũy kinh nghiệm thực chiến, nay lại có cơ hội kiếm thêm tiền thì càng không có lý do gì để từ chối: "Không vấn đề gì."
Nụ cười trên mặt nhân viên nọ càng thêm rạng rỡ.
Cái hoạt động nhỏ này không biết đã gặp được vận may lớn gì mà lại thu hút được một Ngự Thú sư hệ Rồng. Nếu không phải vì quy trình đã báo cáo lên Trung tâm Ngự Thú, chắc chắn giám đốc đã dời ngày lại để kịp thực hiện một chiến dịch truyền thông rầm rộ hơn…
Chỉ sau hai ngày quảng bá, danh tiếng của "sủng thú hệ Rồng" đã thu hút đông đảo người xem. Thấy tình hình khả quan, giám đốc lập tức quyết định "rèn sắt khi còn nóng", tạo thêm nhiều cơ hội xuất hiện cho vị Ngự Thú sư trẻ tuổi và sủng thú hiếm có này.
Nhân viên nói tiếp: "Cô Tần Dao, cô cứ nghỉ ngơi tại đây. Lát nữa đến lượt, tôi sẽ tới dẫn cô ra sân. Tôi xin phép không làm phiền nữa, nếu cần gì cô cứ gọi tôi bất cứ lúc nào."
Tần Dao lịch sự gật đầu: "Cảm ơn chị."
Người nhân viên nhẹ nhàng khép cửa phòng lại khi bước ra ngoài.
Để quay lại khu vực đăng ký, cô ấy phải đi ngang qua khu vực chờ phía bên trái.
Gọi là khu vực chờ nhưng thực tế chỉ là mấy cái lều bạt xanh lam hay dùng trong các đợt khuyến mãi ngoài trời, bên dưới xếp vài hàng ghế nhựa. Các Ngự Thú sư đang dẫn theo sủng thú của mình tề tựu tại đó, phần lớn trông đều còn khá trẻ.
"Cô ơi." Một nam sinh đang lục tìm đồ trong cặp sách, vừa thấy nhân viên công tác liền sáng mắt lên, ngượng ngùng hỏi: "Chỗ mình có nước khoáng không ạ? Cháu ra khỏi nhà vội quá nên quên mang theo."
Cô cái nỗi gì, cô ấy mới có ngoài 20, Ngự Thú sư hệ Rồng kia còn gọi cô ấy là chị cơ mà!!
Nhân viên công tác giữ vẻ mặt không cảm xúc, đáp lại: "Có, lát nữa sẽ có người mang tới."
"Cô ơi, cháu cũng muốn một chai!"
"Cả cháu nữa ạ!"
Cô nhân viên hít một hơi thật sâu: "Biết rồi."
Sau khi nhân viên đi khỏi, mấy Ngự Thú sư bắt đầu trò chuyện rôm rả, họ đều là bạn cùng trường tranh thủ ngày thứ Bảy được nghỉ học để đến đây.
Nam sinh đeo cặp lúc nãy bắt đầu than vãn: "Chẳng biết dạo này mẹ tớ bị làm sao, cứ mua cả thùng nước ép cây lợi lực rồi bắt con Chồn Cát uống. Cái thứ đó ngoài bọn Bùn Hôi Thối ra thì làm gì có sủng thú nào nuốt nổi, con Chồn Cát nhà tớ mới nhấp một ngụm mà đã bỏ bữa suốt hai ngày nay rồi."
Cạnh cậu ta, một con sủng thú giống như chồn nhỏ với thân hình và cái đuôi thon dài, toàn thân được lớp cát vàng bao phủ, đang gật đầu lia lịa như thể bị chạm đúng nỗi đau, nó còn dùng móng vuốt nhỏ màu đen lau lau nước mắt.
"Thì cũng vì còn mấy tháng nữa là thi cấp ba rồi, phụ huynh nào chẳng lo lắng như thế."
Nữ sinh bên cạnh xua tay: "Bố mẹ tớ cũng thế, mua cả đống thực phẩm chức năng bảo là tăng cường trí nhớ. Tớ thì chẳng tin mấy thứ đó đâu, nếu thật sự hiệu quả thì người ta đã mua sạch từ lâu rồi. Nhưng lỡ mua rồi không trả lại được, nên ngày nào tớ cũng phải nhắm mắt nhắm mũi mà uống."
Một nam sinh tóc húi cua hào hứng xen vào: "Này, các cậu nghĩ xem, hôm nay thực sự có sủng thú hệ Rồng xuất hiện à?"
"Nếu không có thật thì cái siêu thị này xác định là bị người ta tẩy chay dài dài." Nữ sinh vẫy vẫy tờ rơi in hình bóng đen của một loài rồng: "Cơ mà lạ thật, sao một sủng thú như thế lại tham gia cái sự kiện nhỏ này nhỉ?"
"Chắc là đến để quảng bá cho gia tộc hoặc công ty nào đó thôi!"
Chủ nhân của Chồn Cát khẳng định chắc nịch: "Muốn huấn luyện thực chiến thì họ đã vào các phòng tập cao cấp rồi, hơi đâu mà tới đây? Gặp phải mấy đứa 'gà mờ' như chúng ta thì chắc họ chỉ cần lườm một cái là mình đầu hàng luôn quá."
Cả nhóm nghe xong đều rơi vào im lặng.
Dù đó là sự thật nhưng nghe xong vẫn thấy hơi chạnh lòng.
"Cậu nói cũng phải, tớ tới sớm nên thấy người ta mang trái cây vào phòng nghỉ đặc biệt bên kia." Nữ sinh hạ thấp giọng, vẻ huyền bí: "Lại còn có rất nhiều đồ ăn vặt cho sủng thú, toàn là hàng hiệu đắt tiền thôi."
"Thế thì chuẩn rồi…"
Đẳng cấp của Ngự Thú sư hệ Rồng có khác.
Thực tế, sau khi nghe tin có sủng thú hệ Rồng tham chiến, nhiều người đã đăng ký bắt đầu nản chí, chẳng ai muốn làm "bia tập bắn" để bị một sinh vật mạnh mẽ như vậy hành hạ ngay giữa ban ngày ban mặt, thua thảm hại trên đài thì thật mất mặt.
Tuy nhiên, phía siêu thị thông báo rằng chỉ cần tham gia là sẽ được tặng một túi thức ăn năng lượng sơ cấp.
Thôi thì… cứ tới vậy, dù sao ngoài đời thực cũng hiếm khi được tận mắt chiêm ngưỡng sủng thú hệ Rồng.
"Ê nhìn kìa, bắt đầu rồi!"
Trên đài, người dẫn chương trình bắt đầu khuấy động không khí.
Chắc đó là một chuyên gia chuyên nghiệp, cách dẫn dắt rất khéo léo và chừng mực, vừa lồng ghép quảng cáo vừa không khiến khán giả cảm thấy khó chịu hay mất kiên nhẫn.
"Ngay sau đây là màn biểu diễn khai mạc!"
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập