Chương 35: Nhà thi đấu Nam Tân

Ngày 31 tháng 5.

8 giờ 30 phút sáng.

Tần Dao xách vali hành lý, dẫn theo Tiểu Dạ đến ga tàu cao tốc thành phố Vân Thủy.

Tàu cao tốc ngày nay rất tiện lợi. Ngự Thú sư đi xa có thể chọn toa chuyên dụng cho sủng thú, vừa yên tĩnh, rộng rãi lại rẻ hơn thuê sủng thú bay.

Tuy nhiên, cần đến ga sớm để làm thủ tục. Tần Dao nộp giấy tờ tại quầy giao dịch, chờ nhân viên xác minh xong là có thể đợi kiểm vé.

Trên tàu, Tiểu Dạ ngắm cảnh qua cửa sổ một lúc rồi ngáp dài chán nản, rúc vào lòng Tần Dao đánh giấc.

Tần Dao vỗ về nó, tay kia vẫn lật cuốn "Bách khoa toàn thư về sủng thú khu vực Thương Phồn".

Sắp thi đấu nên cô tranh thủ củng cố kiến thức, bổ sung được chút nào hay chút nấy.

Càng gần thành phố Vân Phồn, những tòa cao ốc ngoài cửa sổ hiện ra càng dày đặc.

Nghe thông báo, Tần Dao đánh thức Tiểu Dạ rồi thu dọn đồ đạc.

Tiểu Dạ lắc đầu cho tỉnh táo, nhảy tót lên vali.

Vừa xuống tàu, dòng người qua lại đã đông đúc thấy rõ.

Ra khỏi sân ga, Tần Dao thấy ngay Đại Vũ Điểu đang rướn cổ ngó nghiêng. Thấy cô và Tiểu Dạ, nó mừng rỡ vỗ cánh: "Vũ Vũ!"

Tần Dao đẩy vali lại gần: "Đại Vũ Điểu, cảm ơn cậu đã tới đón bọn tôi."

"Vũ Vũ."

Đại Vũ Điểu phẩy cánh, tỏ ý chuyện nhỏ không đáng gì.

Cô vừa bước đi vừa hỏi: "Dạo này anh Văn Hạo còn bận không?"

"Vũ Vũ, Vũ Vũ, Vũ Vũ."

Nhắc đến Ngự Thú sư của mình, Đại Vũ Điểu lộ vẻ bất bình. Dù đã bay lên trời, nó vẫn ấm ức kể tội Văn Hạo chỉ mải công việc, bỏ mặc nó cô đơn ở quán huấn luyện, chẳng thèm quan tâm nó sống ra sao…

Tần Dao im lặng lắng nghe, không ngắt lời.

Ban đầu cô tưởng Văn Hạo chỉ lấy cớ để cô bớt ngại khi nhận giúp đỡ, giờ mới thấy Đại Vũ Điểu thật sự có oán niệm…

Công việc nghiên cứu áp lực vậy sao? Cô cứ ngỡ nghề này không yêu cầu cao về chiến lực sủng thú chứ.

Tiểu Dạ làm phiên dịch bên cạnh thì nghiêng đầu khó hiểu. Ở quán huấn luyện để rèn luyện thì có gì mà không vui? Ngày nào nó và Ngự Thú sư chẳng ở đó.

"Vũ Vũ."

Đại Vũ Điểu khựng lại, bảo đó là vì Ngự Thú sư của cậu luôn ở bên cạnh cậu.

Tiểu Dạ vốn coi đó là lẽ đương nhiên, không ngờ các cặp sủng thú khác lại khác. Nó quay sang nhìn Tần Dao: "Mò Mò, Mò Mò?"

Tần Dao khẳng định: "Đó là điều chắc chắn."

Tiểu Dạ hài lòng gật đầu.

Nghe họ đối thoại, Đại Vũ Điểu càng tủi thân, nó vỗ cánh thật mạnh để tăng tốc.

"Vũ Vũ!"

Tóm lại Ngự Thú sư đã ngó lơ nó, nó cũng chẳng thèm quan tâm nữa!

Đại Vũ Điểu thông thuộc thành phố Vân Phồn nên chẳng mấy chốc đã dẫn họ tới khách sạn Duyệt Ngạn trên đường Hoa Sâm.

Làm thủ tục nhận phòng xong, Tần Dao bắt đầu sắp xếp hành lý.

Tiểu Dạ chạy quanh phòng kiểm tra hai vòng, thấy chẳng có gì lạ liền quay lại quấn quýt bên chân Tần Dao.

Đại Vũ Điểu nhìn cảnh này, vừa hâm mộ lại vừa có chút lạc lõng.

Bất ngờ, một hộp quả đưa tới trước mặt. Tần Dao nhìn nó mỉm cười: "Quả Phi Vũ, tôi mang từ thành phố Vân Thủy tới cho cậu đấy, nếm thử đi."

Đây là loại quả giúp mượt lông và bổ sung năng lượng, rất được sủng thú hệ Bay ưa chuộng.

Ngửi thấy mùi thơm, Đại Vũ Điểu thèm thuồng nuốt nước miếng, nhưng nhớ lời Ngự Thú sư dặn, nó vội lắc đầu nguầy nguậy: "Vũ Vũ."

"Không sao, chúng ta không nói cho anh ấy biết." Tần Dao nhét hộp quả vào cánh nó, nháy mắt: "Đây là quà gặp mặt, mấy ngày tới phải phiền cậu chăm sóc bọn tôi rồi."

"Vũ… Vũ Vũ!"

Đã nói thế thì… Đại Vũ Điểu ưỡn ngực vỗ bộp bộp, tỏ ý cứ tin ở nó, mọi việc nó lo hết.

Nó vui vẻ ngậm quả Phi Vũ, bắt đầu ăn ngon lành.

Nửa giờ sau, Đại Vũ Điểu dẫn Tần Dao đến quán huấn luyện Dạ Ưng. Phòng huấn luyện ở đây rất riêng tư, phải quẹt thẻ mới vào được, cách âm cực tốt nên không gian bên ngoài rất yên tĩnh.

Tần Dao đoán giá thuê chắc chắn không hề rẻ.

Nhưng Đại Vũ Điểu vừa vào đây đã thấy bứt rứt, nó xin ra ngoài hít thở không khí, đi dạo hơn hai tiếng mới quay lại.

Nó nghĩ lâu như vậy chắc họ đã tập xong rồi.

Vừa vào phòng, nó thấy Tiểu Dạ uống cạn bình dung dịch hồi phục rồi lại lao vào luyện kỹ năng. Nhìn ngọn lửa rực cháy, Đại Vũ Điểu rùng mình nhớ lại ký ức cũ, bất giác lùi lại hai bước.

Dù xem sủng thú khác tập luyện thú vị hơn tự mình làm, nhưng Đại Vũ Điểu không ngờ Tiểu Dạ lại "trâu" thế. Trừ lúc ăn trưa, nó gần như không nghỉ phút nào!!

Đại Vũ Điểu đợi mãi rồi ngủ quên, khi tỉnh dậy trời đã sẩm tối mà Tần Dao và Tiểu Dạ vẫn chưa dừng lại.

Nó nhìn đống vỏ chai dung dịch hồi phục dưới đất mà trầm tư.

Ngày nào cũng luyện kiểu này sao…

Đại Vũ Điểu rũ lông, thầm thấy may mắn vì Ngự Thú sư nhà mình không bắt nó huấn luyện như vậy.

Buổi tối, Tần Dao không đọc sách mà lướt diễn đàn ngự thú tìm tin tức, sau đó đi ngủ sớm để dưỡng sức cho trận đấu ngày mai.

Ngày 1 tháng 6.

Sáng sớm, Tần Dao dậy vệ sinh và ăn sáng. Đại Vũ Điểu đến đón đúng giờ, cả ba nhanh chóng có mặt tại Nhà thi đấu Nam Tân gần đó.

Dù 9 giờ 25 phút mới đến lượt, Tần Dao vẫn tới sớm để làm thủ tục đăng ký và nhận thẻ tham dự.

Cô ngỡ mình đến sớm, nhưng bên ngoài nhà thi đấu đã chật kín người và sủng thú. Đa số là thí sinh trạc tuổi cô và phụ huynh đi cùng.

Đại Vũ Điểu hào hứng nhìn quanh. Thấy người ta bán đồ cổ vũ, nó bèn rút tiền trong túi nhỏ đeo ngực mua ba cây gậy phát sáng năm màu.

Thấy đẹp mắt, nó đưa cho Tần Dao và Tiểu Dạ mỗi người một cây rồi cùng lắc lư.

Tần Dao mỉm cười nhận lấy. Vừa định đi đăng ký, cô bị một phóng viên chặn đường.

Phóng viên cầm micro, đi cùng một sủng thú hình đĩa bay đang vác máy quay. Ánh mắt anh ta sáng rực khi nhìn Tiểu Dạ.

Người phóng viên đưa thẻ công tác, niềm nở chào hỏi.

"Chào bạn, tôi là phóng viên kênh Vân Phồn. Giải đấu này sẽ được truyền hình trực tiếp, tôi có thể phỏng vấn bạn vài phút không?"

Một Ngự Thú sư sở hữu sủng thú hệ Rồng chắc chắn sẽ là tâm điểm thu hút lưu lượng cực lớn!

Tần Dao không mặn mà lắm nên khéo léo từ chối: "Tôi chưa làm xong thủ tục thi đấu."

"Vậy chỉ một câu thôi!" Phóng viên đưa micro tới: "Bạn kỳ vọng đạt thành tích gì trong giải lần này?"

"Mò Mò!"

Tiểu Dạ mất kiên nhẫn nhìn người cản đường Ngự Thú sư.

Tất nhiên là vô địch, hỏi thừa!

"Vũ Vũ!"

Đại Vũ Điểu cũng hăng hái kêu lên, vừa lắc lư người vừa vung gậy cổ vũ sáng loáng.

Trông nó nhảy nhót cũng khá nhịp nhàng.

Sủng thú quay phim nhanh chóng bắt trọn khoảnh khắc của Tiểu Dạ và Đại Vũ Điểu. Phóng viên hào hứng: "Có vẻ bạn rất tự tin vào các trận tới!"

Thực ra đứng trước ống kính nên khiêm tốn chút thì hơn…

Ánh mắt mọi người đổ dồn về đây ngày một nhiều…

Tần Dao chẳng biết làm gì ngoài việc giữ nụ cười gượng gạo.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập