Sau khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi.
Cả khán đài bùng nổ những tiếng reo hò cuồng nhiệt.
"Trời đất, tôi vừa nhìn thấy cái gì thế này!"
"Mẹ ơi! Long Quyển Phong mà cũng có thể dùng theo cách đó sao!"
"Áp đảo! Hoàn toàn là áp đảo rồi!"
"Ám Ảnh Nha chắc hẳn đã choáng váng đến mức không thể choáng hơn, sao cậu nhóc kia vẫn còn hét vậy?"
"Bất ngờ! Thật không ngờ Tiểu Mặc Long lại mang đến bất ngờ lớn lao này!" Bình luận viên vô cùng phấn khích: "Vốn tưởng đây sẽ là một trận chiến tiêu hao, không ngờ Tiểu Mặc Long lại tung ra kỹ năng kết hợp giữa Long Quyển Phong và Đóm Lửa! Một chiêu định đoạt trận đấu! Tuyển thủ Du Vũ Phong đã không thể ngăn cản bước tiến tới ngôi vô địch của Tần Dao!"
Sau khi trọng tài thổi còi tuyên bố kết quả, Du Vũ Phong lộ vẻ xấu hổ, cậu ấy cứ ngỡ có thể đánh thức Ám Ảnh Nha… Cậu ấy vội vàng chạy lên sân, đưa Ám Ảnh Nha xuống tìm nhân viên y tế.
Trước đó Tần Dao từng đối đầu với sủng thú hệ Bay, nhưng Tiểu Mặc Long không dùng đến chiêu này, xem ra đối phương vẫn công nhận thực lực của cậu ấy, nếu không đã chẳng tung chiêu lớn một phát ăn ngay từ đầu…
Không so được với bậc đại thần này thì cũng đành chịu, nhưng ít nhất cậu ấy cũng phải vào được top 10, giành lấy vị trí thứ 9!
…
Trên khán đài.
Chàng trai trẻ vẫn còn ngẩn ngơ, dù không có thâm niên và kinh nghiệm như Từ Lĩnh Phong, anh ta cũng hiểu kỹ năng kết hợp khó rèn luyện đến nhường nào.
Anh ta lẩm bẩm: "Mới 14 tuổi, thời gian ký kết với Tiểu Mặc Long chỉ vỏn vẹn 3 tháng, nói ra chắc chẳng ai tin nổi."
"Thế giới rộng lớn, Ngự Thú sư nhiều vô kể, luôn có những thiên tài vượt xa nhận thức thông thường." Từ Lĩnh Phong cúi đầu, vừa viết vừa khoanh tròn vào cuốn sổ trên tay: "Gặp được một thiên tài như vậy là may mắn của chúng ta."
Đây là lần đầu tiên anh ta nghe thấy Từ Lĩnh Phong đưa ra đánh giá cao đến thế.
Tuy nhiên, chàng trai trẻ không hề ngạc nhiên, anh ta từng gặp nhiều thiên tài, kể cả sinh viên Đại học Long Ngự hay điều tra viên của Cơ sở Ngự Thú, nhưng chưa ai bộc lộ thiên phú và năng lực ngự thú đáng kinh ngạc như vậy trong thời gian ngắn.
Nếu cô có đủ thời gian và tài nguyên…
Chỉ nghĩ đến đó thôi, tim chàng trai trẻ đã đập nhanh hơn: "Huấn luyện viên Từ, ngài nói đúng, bạn học Tần Dao nhất định phải vào được Trường Trung học Phụ thuộc Long Ngự."
"Sân khấu giải đấu này quá lớn, khi Tần Dao giành chức vô địch, chắc chắn sẽ có thêm nhiều trường để mắt tới cô ấy." Chàng trai trẻ lộ vẻ nghiêm nghị: "Ngài muốn đề xuất thêm tài nguyên hay điều kiện gì không? Chỉ cần Tần Dao đồng ý nhập học, tôi sẽ viết báo cáo ngay!"
Từ Lĩnh Phong lên tiếng: "Đối với sự phát triển của một Ngự Thú sư, quan trọng nhất vẫn là sủng thú."
Thực tế Từ Lĩnh Phong đã cân nhắc chuyện này, nhưng vì có Tiểu Mặc Long xuất sắc như vậy ở phía trước, e rằng những sủng thú ưu tú thông thường không lọt vào mắt xanh của Tần Dao, ngay cả chính ông cũng thấy chúng không đủ tầm.
"Sủng thú…"
Chàng trai trẻ do dự, anh ta biết Từ Lĩnh Phong muốn giành cho Tần Dao những gì tốt nhất, nhưng loại sủng thú đó ở đâu cũng là báu vật: "… Ngài biết đấy, Trường Trung học Phụ thuộc Long Ngự mới thành lập được 2 năm, vẫn chưa có thành tích nổi bật, dù tôi có nộp báo cáo, e rằng…"
"Khi cô ấy vào trường, thành tích tự khắc sẽ có." Từ Lĩnh Phong khẳng định: "Chuyện này tôi sẽ bàn trực tiếp với hiệu trưởng để ông ấy quyết định sau khi kỳ thi tuyển chọn kết thúc."
Chàng trai trẻ gật đầu, có hiệu trưởng ra mặt thì mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn: "Vậy còn phía Tần Dao…"
"Trong thời gian thi đấu đừng làm phiền em ấy." Từ Lĩnh Phong suy nghĩ một lát, lòng cũng dâng lên chút cấp bách: "Sau trận đấu tôi sẽ liên lạc với em ấy sớm nhất, việc tuyển thẳng các học sinh khác giao lại cho cậu."
Chàng trai trẻ gật đầu quả quyết: "Không vấn đề gì."
Sau khi 8 trận đối đầu kết thúc, top 8 của giải đấu đã chính thức lộ diện. Theo hệ thống ghép cặp, đối thủ lần này của Tần Dao là Tống Tiểu Phàm, người sở hữu sủng thú Toản Hình Địa Thử thuộc hệ Đất.
Loại sủng thú này có thể xoay tròn cơ thể với tốc độ cao, hoạt động như một mũi khoan đào hầm, tốc độ di chuyển dưới lòng đất vô cùng nhanh nhẹn.
Các tuyển thủ khác còn chưa xem đối thủ của mình là ai, nhưng khi thấy đối phương của Tần Dao không phải mình, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Đã vào đến top 8, ai cũng đã trải qua những trận đánh gian khổ, thắng thêm một trận nữa là vào bán kết. Thứ hạng này đủ để họ tùy ý lựa chọn bất kỳ trường cấp ba ngự thú nào tại khu vực Thương Phồn.
Cảm nhận được những ánh mắt đồng cảm hướng về phía mình, Tống Tiểu Phàm: …
Thiên tài thì sao? Sủng thú hệ Rồng thì đã sao?
Lúc mới tham gia giải đấu, nhiều người cũng cho rằng cậu ta và Toản Hình Địa Thử không làm nên chuyện, chỉ hai trận là bị loại, nhưng chẳng phải cậu ta vẫn từng bước tiến vào top 8 đó sao?
Con người và sủng thú bình thường cũng có thể tạo nên kỳ tích của riêng mình!!!
"Mời tuyển thủ Tần Dao và tuyển thủ Tống Tiểu Phàm lên sân thi đấu."
Tống Tiểu Phàm: … Nhưng thế này thì nhanh quá, sao lại là trận đầu tiên? Ít nhất cũng phải cho người ta thời gian chuẩn bị chứ.
Trên sân đấu.
Tống Tiểu Phàm nhìn Tiểu Mặc Long đối diện, chiến ý dâng cao. Cậu ta tin vào chính mình và Toản Hình Địa Thử: "Bát Sa!"
Bát Sa là kỹ năng cấp thấp hệ Đất mà Tần Dao từng thấy, dùng bụi đất để gây nhiễu tầm nhìn, nhưng Toản Hình Địa Thử của cậu ta đã luyện chiêu này đến mức thuần thục, góc độ cực kỳ hiểm hóc, bụi đất xông thẳng vào mặt đối thủ.
"Long Tức."
Tiểu Dạ nhả ra luồng khí xanh u tối mang năng lượng hệ Rồng, thổi tan bụi đất. Nhưng Toản Hình Địa Thử rất nhanh nhẹn, lợi dụng lúc hỗn loạn đã đào hang chui tọt xuống lòng đất.
Đào Hang, một kỹ năng trung cấp của hệ Đất.
Sủng thú ẩn mình dưới đất để tích lực rồi bất ngờ tấn công. Nhờ bản năng đào hầm bẩm sinh, tốc độ ẩn nấp của Toản Hình Địa Thử cực nhanh, chiêu này ở các trận đấu sơ cấp gần như đánh đâu thắng đó.
Trên sân không còn dấu vết của Toản Hình Địa Thử, đòn tập kích không báo trước này thực sự rất khó đối phó…
Tần Dao dặn: "Chú ý xung quanh."
"Mò." Tiểu Dạ đáp lời.
Sân đấu im lìm không một tiếng động khiến khán đài bắt đầu nôn nóng, nhưng Tần Dao vẫn giữ bình tĩnh, mắt Tiểu Dạ cũng dán chặt vào mặt sân.
"Tần Dao!"
Tống Tiểu Phàm đột nhiên gọi lớn tên cô, ánh mắt vô cùng chân thành: "Cậu thực sự rất giỏi, tôi luôn muốn đấu với cậu một trận, tôi chỉ muốn nói với cậu rằng ——"
Khán đài bắt đầu xôn xao bàn tán.
"Gì đây? Tỏ tình công khai sao?"
"Đây là sân đấu chứ có phải sân trường đâu! Làm cái trò gì thế!"
"Có thi đấu tiếp không vậy!"
Ngay khoảnh khắc Tần Dao bị phân tâm, Toản Hình Địa Thử bất ngờ vọt lên từ lòng đất, đôi vuốt sắc bén xoay tròn như mũi khoan lao thẳng về phía Tiểu Dạ.
Tần Dao phản xạ hét lớn: "Cắn Xé!"
Tiểu Dạ trúng đòn, nhưng dường như nó không hề biết đau, không một tiếng kêu rên, ngược lại biểu cảm càng thêm hung tợn. Nó hoàn toàn phớt lờ vết thương, há to miệng với hàm răng nanh sắc lạnh cắn mạnh một phát!
"Toản Toản!"
Toản Hình Địa Thử kêu thảm thiết.
"Đừng nhả ra!" Tần Dao quyết không để đối phương có cơ hội Đào Hang lần nữa: "Cứ thế này, toàn lực dùng Long Trảo!"
"Toản Toản ——"
Tiếng kêu của Toản Hình Địa Thử càng thêm thê lương.
"Toản Hình Địa Thử!!"
Tống Tiểu Phàm cuống quýt, nhưng mọi mệnh lệnh lúc này đều vô dụng. Tiểu Dạ vô cùng hung hãn, nó cắn chặt đối thủ không buông cho đến khi Toản Hình Địa Thử hoàn toàn ngất lịm.
Trọng tài thận trọng tiến lại gần kiểm tra trạng thái của Toản Hình Địa Thử, sau đó tuyên bố: "Tuyển thủ Tần Dao giành chiến thắng."
Sủng thú hệ Rồng mà đã nổi giận thì thực sự rất đáng sợ.
Cảm giác như nó sắp ăn thịt luôn Toản Hình Địa Thử vậy.
Nghe thấy kết quả, Tiểu Dạ mới ghét bỏ nhả miệng, còn "phì phì" nhổ ra mấy cái… toàn là mùi cát.
Tần Dao nhìn Tống Tiểu Phàm: "Vừa rồi cậu định nói gì với tôi?"
"Tôi… tôi muốn nói là…" Thấy Tiểu Mặc Long hằm hằm lườm mình, Tống Tiểu Phàm líu cả lưỡi: "Cậu thực sự rất mạnh!"
Tiểu Dạ quay đi, tiến về phía chủ nhân, vẻ hung ác tan biến thay bằng sự dịu dàng: "Mò."
Đây là lần đầu tiên Tiểu Dạ bị thương. Dù biết thi đấu thì không tránh khỏi va chạm, Tần Dao vẫn xót xa ôm nó lên: "Chúng ta đến phòng y tế kiểm tra xem sao."
Khán giả gần đó bắt đầu bàn tán đầy phấn khích.
"Thế là thất bại rồi nhỉ."
"Rõ ràng là nhát gan, bị Tiểu Mặc Long lườm một cái là không dám nói gì nữa."
"Vừa nãy Tiểu Mặc Long dữ thật đấy… Tôi cứ sợ nó xơi tái luôn con chuột kia rồi…"
"Anh nghĩ sủng thú hệ Rồng là gì chứ… Trên mạng chẳng bảo chúng kén ăn lắm sao, đâu phải cái gì cũng ăn…"
Tống Tiểu Phàm nghe thấy vài câu đầu, vội vàng mang Toản Hình Địa Thử xuống sân, ngượng đến mức muốn độn thổ. Đó là chiến thuật!
Chiến thuật đấy, hiểu không!!
Đành chịu thôi, thành công thì gọi là chiến thuật, còn thất bại thì chỉ thấy xấu hổ…
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập