Tần Dao bế Tiểu Dạ đến phòng y tế.
Nhân viên y tế thấy Tiểu Dạ vẫn nhảy nhót hoạt bát, kiểm tra không thấy vấn đề gì lớn, nhưng vẫn để sủng thú mặc áo blouse trắng bên cạnh thi triển kỹ năng trị liệu một lần.
Dù sao ngày mai đã là bán kết và chung kết, tuyển thủ cẩn thận cũng là điều dễ hiểu.
Khi trở lại chỗ ngồi, Đại Vũ Điểu vui sướng vẫy vẫy tấm băng rôn trên tay.
"Vũ Vũ, Vũ Vũ!"
Tấm băng rôn "Tất thắng" trước đó đã bị loại bỏ, tấm hiện tại là hàng đặt làm gấp: bên trái là ảnh chân dung Tần Dao, bên phải là ảnh Tiểu Dạ, ở giữa là hai chữ "QUÁN QUÂN" khổng lồ.
Tần Dao từ chỗ không quen, giờ đã có thể thản nhiên cùng Đại Vũ Điểu vẫy gậy cổ vũ mỗi khi ống kính máy quay lia tới.
Trong thời gian nghỉ giữa hiệp, đạo diễn thường cắt cảnh khán giả, Đại Vũ Điểu ngồi cạnh tuyển thủ hạt giống, lại diễn xuất rất sung nên chiếm sóng khá nhiều.
Tần Dao cùng hai sủng thú xem hết 3 trận còn lại.
Nhạc Giai Di đã giành vé vào top 4 như trong dự liệu.
Hai cái tên còn lại là Lộ Trạch với sủng thú hệ Siêu Linh – Mộng Mã Quái, và Lỗ Phi Ngang sở hữu sủng thú hệ Cách Đấu – Lực Dũng Tiểu Tử.
…
Ngày 10 tháng 6.
Văn Hạo vất vả lắm mới xin nghỉ được, sáng sớm đã bị dựng dậy. Anh ta ngái ngủ nhìn trời vừa hửng sáng, rồi nhìn Đại Vũ Điểu đang đứng trước gương, chăm chút bôi tinh dầu lên từng chiếc lông vũ.
Văn Hạo ngáp dài: "Có nhất thiết phải dậy sớm thế này không?"
Tối qua anh ta về rất muộn.
"Vũ Vũ, Vũ Vũ."
Đại Vũ Điểu nhìn anh ta với vẻ mặt đầy thất vọng.
Có biết hôm nay chỉ còn 4 tuyển thủ không? Có biết họ là đội cổ vũ của nhà vô địch không? Có biết hôm nay đông người xem thế nào không? Có biết bao nhiêu máy quay sẽ chĩa vào đây không? Có biết cái màn hình ở nhà thi đấu nó to cỡ nào không?!
Văn Hạo ngơ ngác… Chuyện lớn đến mức này sao?
"Tư Tư, Tư Tư."
Tư Đặc Tư ở cạnh cũng sốt ruột, nó vội soi gương chỉnh lại những đường vân năng lượng xanh tím trên đầu, thời gian không còn nhiều nữa.
Nó là sủng thú thứ hai của Văn Hạo, thuộc hệ Điện, chuyên về máy móc và dữ liệu. Quanh năm ở trong viện nghiên cứu cùng chủ nhân, nó cũng bận rộn chẳng kém, không được ra ngoài hóng gió như Đại Vũ Điểu.
Tối qua nghe Đại Vũ Điểu kể về sự kiện lớn hôm nay, nó đã vô cùng căng thẳng. Nếu không phải do tối muộn tiệm làm đẹp đóng cửa, Tư Đặc Tư chắc chắn đã đi tút tát lại nhan sắc rồi.
Văn Hạo lặng người một lúc.
Anh ta thực sự không biết, cứ tưởng chỉ đến ngồi cổ vũ bình thường là xong… "… Thật sự sẽ có camera quay tới sao?"
"Vũ Vũ."
Đại Vũ Điểu đắc ý gật đầu, tìm điện thoại của Văn Hạo rồi mở video Tần Dao gửi. Đạo diễn đã cho Đại Vũ Điểu hẳn mấy cảnh đặc tả rõ nét, từ ngoại hình đến băng rôn đều hiện lên mồn một.
Còn có đoạn trên livestream, khi Đại Vũ Điểu xuất hiện, bình luận nhảy liên tục: người khen tạo hình độc đáo, người khen động tác có nhịp điệu, có người còn hỏi địa chỉ tiệm làm đẹp sủng thú.
"Tư Tư…"
Tư Đặc Tư nhìn mà thèm, nó chưa bao giờ được lên tivi cả.
Đại Vũ Điểu vốn quan tâm bạn bè, bèn vội vàng qua giúp nó chỉnh lại diện mạo.
Văn Hạo cũng không thể ngồi yên, nếu lên tivi mà để người quen thấy mình lôi thôi bên cạnh một Đại Vũ Điểu bóng bẩy thì thật mất mặt…
Anh ta vội chạy vào phòng lục tủ quần áo: "… Đại Vũ Điểu, cái cà vạt cũ của tôi đâu rồi?"
Hôm nay là ngày chung kết, khán giả đông nghẹt. Văn Hạo ngồi ở khu vực ưu tiên dành cho người thân, bàng hoàng nghe tiếng reo hò dậy sóng từ phía sau.
Dù sao cũng mới tháng 6, Tần Dao ký kết với Tiểu Mặc Long mới 3 tháng, tuổi nhỏ đã đành, thời gian bồi dưỡng cũng ngắn hơn người khác… Đây chính là thiên tài thực thụ sao?
Xem ra anh ta ở trong Sở Nghiên cứu quá lâu, nên đã xa rời thực tế rồi.
"Kính thưa quý vị, sáng hôm nay chúng ta sẽ tìm ra chủ nhân của các vị trí trong top 4! Cả 4 tuyển thủ đều đại diện cho thế hệ Ngự Thú sư tân binh xuất sắc nhất tỉnh Thanh Nguyên và khu vực Thương Phồn. Tiếp theo, hãy cùng xem danh sách đối đầu vòng bán kết."
Bốn tấm ảnh nhảy loạn trên màn hình lớn thu hút mọi ánh nhìn.
"Danh sách đã có! Trận bán kết đầu tiên: Lộ Trạch đối đầu Lỗ Phi Ngang! Trận thứ hai: Tần Dao đối đầu Nhạc Giai Di!"
Nhạc Giai Di sầm mặt.
Nếu gặp Lộ Trạch hay Lỗ Phi Ngang, cô ấy vẫn có cơ hội thắng để vào chung kết. Khi đó dù không thắng được Tần Dao, vị trí á quân cùng phần thưởng cũng đã rất tuyệt vời.
Ba chọn một, vậy mà lại bốc trúng ngay đối thủ khó nhằn nhất.
Lộ Trạch thì thở phào, lộ rõ vẻ vui mừng.
Vận may của cậu ta quá tốt, đối thủ ở bán kết lại là hệ Cách Đấu vốn bị hệ Siêu Linh khắc chế, vị trí trong top 2 đang vẫy gọi cậu ta rồi.
Kết quả trận bán kết đầu tiên không nằm ngoài dự kiến.
Về sự phối hợp, Lỗ Phi Ngang và Lực Dũng Tiểu Tử có phần nhỉnh hơn, nhưng hệ Siêu Linh không chỉ kháng đòn hệ Cách Đấu mà còn gây sát thương gấp đôi.
Sau khi né được đòn tấn công, Mộng Mã Quái tung Tia Sáng Ảo Ảnh cực kỳ hiệu quả, khiến Lực Dũng Tiểu Tử rơi vào trạng thái hỗn loạn.
Dù Lực Dũng Tiểu Tử đã tỉnh táo lại nhờ tiếng gọi của chủ nhân, nhưng Mộng Mã Quái đã nhanh chóng dùng niệm lực ném nó ra khỏi sân, kết thúc trận đấu.
Trọng tài thổi còi tuyên bố: "Tuyển thủ Lộ Trạch thắng."
Trên khán đài, chàng trai trẻ không nhịn được mà thốt lên: "Cậu ta may mắn thật đấy."
Anh ta xem lại danh sách thi đấu, suốt chặng đường qua Lộ Trạch không gặp đối thủ nào quá mạnh hay khắc chế bản thân. Đến bán kết, cậu ta vừa tránh được hai người mạnh nhất, vừa gặp ngay đối thủ bị mình khắc hệ.
Chưa kể xác suất gây hỗn loạn của Tia Sáng Ảo Ảnh vốn không hề cao.
Từ Lĩnh Phong điềm tĩnh nói: "Đôi khi, may mắn cũng chính là một loại thực lực."
Tần Dao ký kết được với Tiểu Mặc Long, chẳng phải cũng là một sự may mắn tuyệt vời đó sao?
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập