Chương 48: Xã giao một chút

Trên khán đài, tiếng hò reo vang dội đến nhức óc.

Văn Hạo cũng đứng bật dậy cổ vũ theo đám đông, gương mặt rạng rỡ.

"Vũ Vũ!!!"

Đại Vũ Điểu là đứa phấn khích nhất, chứng kiến Tần Dao và Tiểu Dạ từ vòng loại đến ngôi vô địch, nó vung vẩy tấm băng rôn, gân cổ kêu lớn, động tác mạnh đến mức suýt hất văng Tư Đặc Tư ở đầu bên kia.

Tần Dao vẫn đứng trên sàn đấu, vẫy tay đáp lại khán giả.

Tiểu Dạ vẫn còn dư âm của trận chiến, nó đứng cạnh cô với dáng vẻ lạnh lùng, kiêu hãnh, tạo nên một khung cảnh vô cùng hài hòa.

Ống kính máy quay đã kịp ghi lại khoảnh khắc ấy.

Tần Dao thấy Đại Vũ Điểu đang múa may tấm băng rôn trên khán đài liền mỉm cười vẫy tay với nó.

Đạo diễn lập tức cho chuyển cảnh quay cận cảnh.

Khuôn mặt của Đại Vũ Điểu, Tư Đặc Tư và Văn Hạo hiện lên trên màn hình lớn, thu hút sự chú ý của toàn bộ nhà thi đấu.

Đại Vũ Điểu ưỡn ngực đầy tự tin, phô diễn dáng vẻ oai phong nhất.

Văn Hạo: …!!

Tư Đặc Tư: …!!

Dù ống kính đã chuyển đi, Văn Hạo vẫn đứng cứng đờ, thầm may mắn vì sáng nay đã nghe lời Đại Vũ Điểu chải chuốt đàng hoàng. Nhà thi đấu hôm nay đông thật…

Anh ta định nói gì đó với Đại Vũ Điểu thì một bà cô phía sau đã nhiệt tình bắt chuyện: "Cậu là… người nhà của quán quân à?"

Bà ấy ngập ngừng, nhìn vào đường chân tóc hơi thưa thớt của Văn Hạo. Không để bà ấy nói thêm câu nào đau lòng, anh ta vội giải thích: "Là bạn bè thôi, sủng thú của tôi rất thân với cô ấy."

Thời nay, con người có quan hệ của con người, sủng thú cũng có mối quan hệ riêng. Sủng thú thân thiết thì các Ngự Thú sư cũng tự nhiên gần gũi hơn.

Điển hình như Ngự Thú sư họ Tiền ở thành phố Vân Dương, vốn là người hướng nội, nhưng nhờ con Đa Bảo Khuyển cực giỏi ngoại giao mà anh ta đã tìm được vợ.

Nhờ hai con sủng thú quấn quýt, hai chủ nhân cũng thường xuyên gặp gỡ rồi nảy sinh hảo cảm, cuối cùng đi đến hôn nhân.

Ngày cưới, anh Tiền ngỡ ngàng vì có rất nhiều người lạ đến chúc mừng, đa số chỉ gửi bao lì xì rồi đi, nói là mừng cho bạn của sủng thú nhà mình, thậm chí có cả Ngự Thú sư cấp A nổi tiếng.

Sau đó, vợ chồng anh ta phải đặt rất nhiều hộp quà đồ ăn vặt cho sủng thú để đi cảm ơn từng nhà.

Chuyện này từng gây xôn xao trên tin tức xã hội một thời.

Bà cô nhìn Văn Hạo, đoán chắc đây cũng là trường hợp tương tự, quan hệ sủng thú tốt nên mới được mời ngồi ở khu vực người thân.

Bà ấy mỉm cười nhìn Đại Vũ Điểu: "Đại Vũ Điểu vừa đẹp vừa nhiệt tình, không ngờ lại giỏi ngoại giao đến thế."

Bà ấy không nén nổi tò mò: "Cậu có biết cô bé đó học trường nào không? Định vào trường cấp ba nào? Với tài năng này chắc chắn được tuyển thẳng rồi. Con trai tôi cũng thi nhưng bị loại sớm, tôi định cho con gái thi vào cùng trường với quán quân xem sao."

Văn Hạo ngẩn người: "Ơ…"

Những người xung quanh cũng xúm lại: "Này chàng trai, bạn cậu thường tập ở đâu thế? Thuê luyện riêng nào vậy? Con tôi yếu quá, vừa vào vòng chính đã bị loại, hè này tôi phải bắt nó rèn luyện thêm mới được."

"Ơ…"

Một thanh niên nhân cơ hội chen vào quảng cáo: "Chú ơi, đừng hỏi nữa, cứ cho em đến trung tâm Kim Đỉnh của bên cháu đi, uy tín toàn quốc. Tầm như bạn Tần Dao chắc chắn mời huấn luyện viên cao cấp, họ không nhận bừa đâu."

Ông chú khó chịu: "Cậu này hay nhỉ, huấn luyện viên cao cấp thì đã sao…"

Một phóng viên còn chìa thẻ công tác ra: "Chào anh, tôi là phóng viên từ Tân Nhuệ Tiêu Điểm, anh có thể cho chúng tôi phỏng vấn một chút về bạn học Tần Dao không?…"

Bị vây giữa đủ loại âm thanh, Văn Hạo hoa mắt chóng mặt vì chẳng trả lời được câu nào.

Cuối cùng, Đại Vũ Điểu đã ra tay cứu chủ, nó nhiệt tình đối đáp với tất cả mọi người.

"Vũ Vũ, Vũ Vũ."

"Vũ Vũ."

"Vũ Vũ, Vũ Vũ."

Văn Hạo thở phào, nhưng nghe một hồi thì biểu cảm của anh ta trở nên kỳ quái.

Chẳng có thông tin nào chính xác, cũng chẳng lộ chút bí mật nào, tất cả chỉ là những lời xã giao khéo léo đầy thiện cảm. Ngoài tay phóng viên có vẻ hụt hẫng, những người khác đều trông rất hài lòng.

Anh ta nhìn sủng thú của mình với vẻ kinh ngạc, không biết Đại Vũ Điểu học chiêu này từ bao giờ.

Khi Tần Dao và Tiểu Dạ bước xuống sân, khán đài cũng dần yên tĩnh lại.

Tại khu vực chờ, Nhạc Giai Di và Lỗ Phi Ngang thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đến lượt họ lên đài.

Tuy nhiên, tâm trí phần lớn khán giả đã không còn đặt vào trận đấu tiếp theo nữa.

"Huấn luyện viên Từ, bên này để tôi lo." Người đàn ông trẻ tuổi dặn dò: "Đừng để các trường khác phỗng tay trên, nhất định phải mời bằng được Tần Dao về trường Phụ thuộc."

Thấy mấy người phụ trách tuyển sinh của các trường khác đã bắt đầu rục rịch, anh ta cảm thấy vô cùng cấp bách.

"Yên tâm đi." Từ Lĩnh Phong đứng dậy, sải bước ra ngoài.

Ông tìm một nơi vắng vẻ rồi gọi cho Tần Dao, cô nhanh chóng bắt máy: "Tần Dao, về phần thưởng quán quân, em đã có ý định gì chưa? Cần thầy tư vấn không?"

Phần thưởng của ban tổ chức thực chất là do Cục Ngự Quản cấp.

Trong việc này hoàn toàn có thể can thiệp để chọn những món tốt nhất. Dù không thể đổi đạo cụ cấp B sang cấp cao hơn, nhưng giữa các đạo cụ cấp B vẫn có sự chênh lệch về độ tinh khiết và năng lượng.

Từ Lĩnh Phong đã nắm giữ danh sách đạo cụ, chỉ chờ cô đoạt giải là sẽ đưa ra những lựa chọn tốt nhất, sẵn tiện phô diễn tiềm lực của Trường Trung học Phụ thuộc Long Ngự để cô yên tâm nhập học.

Sắc mặt ông thoáng sững sờ khi nghe Tần Dao đáp lại: "… Em đã quyết định xong rồi sao?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập