Mọi người đi hết rồi, Tiểu Dạ nghiêng đầu: "Mò Mò."
Với trình độ văn hóa hiện tại của nó thì chữ nào cũng hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì không hiểu được. Nhưng thấy Ngự Thú sư có vẻ rất vui, chắc là không cần tiếp tục chuyện vừa rồi nữa đâu nhỉ.
Điện thoại vang lên, một tin nhắn hiện ra, hiển thị thẻ ngân hàng của cô vừa nhận được 10.000 Liên Minh Tệ.
Quả nhiên là Cục Ngự Quản, hiệu suất thật cao.
Tần Dao lại nhìn số dư tài khoản ngân hàng một lần nữa, ôm chầm lấy Tiểu Dạ vào lòng: "Tiểu Dạ, chúng ta có tiền rồi."
Tiểu Dạ cảm nhận được cảm xúc vui vẻ của Tần Dao, cái đuôi cũng ngoe nguẩy.
Chơi với Tiểu Dạ một lúc, nhìn thấy giấy xin nghỉ bệnh mà bác sĩ điều trị chính kê cho cô ở bên cạnh, Tần Dao mới nhớ ra còn phải gọi điện thoại cho giáo viên chủ nhiệm.
Ba tháng không cần đi học, nghĩ đến thôi cũng thấy hơi kích động rồi.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, giáo viên chủ nhiệm ở đầu bên kia kinh ngạc một hồi, sau đó là mừng rỡ như điên, nghe Tần Dao nói muốn xin nghỉ bệnh dài hạn thì trở nên căng thẳng.
"Thầy sẽ đến bệnh viện ngay, em đừng sợ hãi cũng đừng lo lắng, bây giờ y học phát triển như vậy, bất kể là vấn đề gì cũng đều có thể giải quyết được."
Cảm giác thầy giáo mới là người đang căng thẳng lo lắng…
Nửa tiếng sau, giáo viên chủ nhiệm đã chạy tới bệnh viện, đi cùng còn có hiệu trưởng, trưởng khối và vài giáo viên từng dạy cô.
Nhiều người quá, nhiều thầy cô quá…
Tần Dao hơi căng thẳng, nhưng Tiểu Dạ ở bên cạnh còn căng thẳng hơn cô, quả nhiên vẫn là không thích người lạ đến gần. Cô dứt khoát ôm Tiểu Dạ vào lòng, lần lượt trả lời câu hỏi của các thầy cô.
Hiệu trưởng trông có vẻ rất kích động: "Tần Dao, em không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi."
Kể từ sau khi Tần Dao rơi vào khe nứt bí cảnh trong hoạt động dã ngoại do trường tổ chức, ông ấy lo muốn chết, áp lực như núi. Sau này người thì cứu được rồi, nhưng vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, ông ấy ăn không ngon ngủ không yên, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi tóc đã rụng một nắm lớn.
Các thầy cô giáo đã hiểu rõ tình hình cũng thi nhau an ủi Tần Dao, dù sao học sinh ở độ tuổi này cũng đều coi việc học là chính, ở thời điểm quan trọng của năm lớp 8 này đột nhiên mắc "Chứng rối loạn mất trí nhớ", đối với họ đây thực sự giống như trời sập vậy.
May mà cảm xúc của Tần Dao có vẻ vẫn khá ổn định.
Hiệu trưởng nói: "Tần Dao, nhà trường sẽ chuyển một khoản tiền thăm hỏi vào tài khoản của em, thời gian này em cứ tĩnh dưỡng theo lời dặn của bác sĩ cho thật tốt, không cần vội trở lại trường. Hiện tại em cũng đã có sủng thú của riêng mình, cho dù điểm văn hóa không cao, đến lúc đó cũng hoàn toàn có thể thông qua diện đặc cách để vào một trường cấp ba ngự thú thật tốt."
Tần Dao vội vàng nói lời cảm ơn.
Lần xảy ra chuyện này, tài sản của cô đã tăng lên gấp nhiều lần rồi…
Các thầy cô giáo cũng không ở lại lâu, để lại một giỏ trái cây rồi đi về, chắc là ở trường còn phải lên lớp.
Tần Dao cầm lấy một quả táo, nhìn về phía Tiểu Dạ đang chui ra từ trong lòng mình: "Ăn không?"
Tiểu Dạ há miệng, cắn một miếng mất hơn nửa quả táo. Tần Dao lặng lẽ nuốt câu "nếu ăn thì để chị đi rửa" vào trong bụng, đưa nốt nửa quả còn lại qua.
Thôi kệ, ăn bẩn sống lâu.
Cửa phòng lại bị gõ vang: "Xin hỏi, đây là phòng bệnh của bạn học Tần Dao phải không?"
Hôm nay nhiều người đến tìm cô thật.
Chẳng lẽ lại là đơn vị nào đến đưa tiền thăm hỏi cho cô?
Tần Dao nhìn sang, ở cửa có một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính gọng đen đang đứng, trông có vẻ nho nhã lịch sự: "Em là Tần Dao đây, có việc gì không ạ?"
Người đàn ông trẻ tuổi đi vào, trên mặt là nụ cười ấm áp.
"Chào bạn học Tần Dao, tôi là Văn Hạo, trợ lý của tiến sĩ Dương Hành Đông thuộc Sở Nghiên cứu số 1 Đại học Thương Phồn, tiến sĩ Dương nghe nói về chuyện của em, muốn mời em phối hợp với Sở Nghiên cứu để tiến hành nghiên cứu, đương nhiên bọn tôi sẽ trả thù lao, tuyệt đối khiến em hài lòng."
Sở Nghiên cứu…
Tần Dao lập tức hiểu ra, đối phương chắc chắn là nhắm vào Tiểu Dạ.
Cô biết Tiểu Dạ quý giá hiếm thấy, nhưng vẫn đánh giá thấp tính đặc thù của loài sủng thú như Tiểu Mặc Long trong lĩnh vực nghiên cứu sủng thú, vậy mà nhanh như thế đã có người tìm tới cửa.
Sở Nghiên cứu chắc chắn là không thiếu kinh phí tài nguyên, chỉ cần cô gật đầu, nhất định lại có thể có một khoản tiền lớn vào tài khoản.
Nhưng mà… lúc làm kiểm tra Tiểu Dạ đã rất miễn cưỡng rồi, chứ đừng nói là bị rất nhiều người vây quanh lật qua lật lại để nghiên cứu.
Tần Dao rất hiểu Tiểu Dạ.
Dù sao nó cũng mới ra khỏi bí cảnh, điều kiện sống trước kia lại không tốt lắm, có lòng đề phòng đối với người lạ và sủng thú lạ là chuyện rất bình thường, cô còn ngạc nhiên về mức độ tin tưởng của Tiểu Dạ đối với mình ấy chứ.
Không thể phụ lòng tin tưởng của Tiểu Dạ đối với mình.
"Xin lỗi." Tần Dao nghiêm túc nói: "Tiểu Mặc Long của em vừa ra khỏi bí cảnh, vẫn chưa thể phối hợp làm nghiên cứu chuyên sâu được."
Tiểu Dạ đứng bên cạnh Tần Dao, ánh mắt đề phòng nhìn sang.
Văn Hạo khựng lại một chút: "Xin lỗi, là tôi nói không rõ ràng, giáo sư của bọn tôi là học giả chuyên nghiên cứu về sự thức tỉnh và đột phá của tinh thần lực, ông ấy nghe nói có người thức tỉnh tự nhiên trong bí cảnh nên lập tức hủy bỏ cuộc họp, hiện đang trên đường gấp rút trở về thành phố Vân Phồn."
Anh ta thành khẩn nói: "Bạn học Tần Dao, trường hợp như em vô cùng hiếm gặp, cũng vô cùng có ý nghĩa nghiên cứu, chỉ cần em đồng ý phối hợp nghiên cứu với bọn tôi, có thể trả cho em 150.000 Liên Minh Tệ làm thù lao."
Hóa ra là nhắm vào Ngự Thú sư…
Tiểu Dạ càng đề phòng hơn, nó nhìn chằm chằm vào người đàn ông trẻ tuổi, càng nhìn càng cảm thấy anh ta có ý đồ xấu.
Cơ thể Văn Hạo hơi cứng đờ, không nhịn được lùi về sau một bước.
Là một nhân viên nghiên cứu, chắc chắn anh ta biết đến uy danh của chủng tộc Tiểu Mặc Long này.
Nhưng ngày nào anh ta cũng ở trong Sở Nghiên cứu, sủng thú ký kết cũng không có năng lực thực chiến gì, Tiểu Mặc Long mà thật sự cho anh ta một miếng, anh ta chắc chắn không chịu nổi.
"Khụ." Tần Dao ôm Tiểu Dạ vào lòng, dưới sự cám dỗ của đồng tiền, cô thay đổi sắc mặt nhanh như chớp: "Có thể nói chi tiết một chút, cần em phối hợp như thế nào không?"
Nói là nghiên cứu cô từ sớm có phải tốt không.
"Là như thế này…" Văn Hạo thả lỏng: "Bọn tôi cần em đến Sở Nghiên cứu một chuyến, dùng máy móc ở bên đó đo đạc ghi lại số liệu tinh thần lực của em, sau đó còn cần em nhớ lại chi tiết tất cả những chuyện xảy ra trước và sau khi vào bí cảnh."
Nghe thì thấy, kiếm 150.000 Liên Minh Tệ này cũng khá đơn giản…
Tần Dao ngẫm nghĩ, lấy điện thoại ra, lễ phép hỏi: "Có thể đợi em một chút không?"
Thành phố Vân Phồn là thành phố trung tâm của khu vực Thương Phồn, cách thành phố Vân Thủy nơi cô đang sống hiện tại cũng khá xa.
Phải tìm một người đáng tin cậy xác nhận một chút.
Văn Hạo gật đầu: "Đương nhiên là được."
Tần Dao mở APP trò chuyện, tóm tắt ngắn gọn tình hình cụ thể với Thời Thanh một chút, đối phương nhanh chóng trả lời tin nhắn, bảo cô đợi mười phút.
Cô nhìn về phía Văn Hạo có vẻ không được tự nhiên, thân thiện hỏi: "Anh có muốn ăn chút trái cây không ạ?"
Văn Hạo nhìn đôi mắt màu đỏ của Tiểu Mặc Long đang lóe sáng, bèn cười gượng gạo: "Không cần đâu."
Phòng bệnh rơi vào một bầu không khí im lặng, ngay khi Tần Dao cảm thấy hơi xấu hổ, đang nghĩ xem có nên hỏi thêm cái gì hay không thì tiếng chuông điện thoại của Văn Hạo vang lên.
Anh ta nghe điện thoại, kinh ngạc nhìn Tần Dao, sau đó trả lời: "Vâng, vâng đúng vậy, tôi là Văn Hạo, trợ lý của tiến sĩ Dương Hành Đông, hiện tại tôi đang…"
Văn Hạo vừa cúp điện thoại không bao lâu, tin nhắn của Thời Thanh đã tới.
Nói cho cô biết đối phương thực sự là nhân viên nghiên cứu thuộc Sở Nghiên cứu số 1 Đại học Thương Phồn.
Đại học Thương Phồn là học phủ cao cấp quanh năm xếp hạng trong top 10 toàn quốc, Sở Nghiên cứu này đã thành lập nhiều năm, người phụ trách là tiến sĩ Dương Hành Đông cũng là học giả chuyên nghiệp trong lĩnh vực nghiên cứu tinh thần lực.
Nếu cô đồng ý, có thể phối hợp với nghiên cứu của họ.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập