Đêm ở Linh Sơn lạnh lẽo một cách kỳ lạ.
Cái lạnh không chỉ đến từ sương núi mà còn dường như thấm đẫm từ những luồng oán niệm vất vưởng trong không gian.
Tại Chuồng Ngựa Oán Than, Lê Khang đang ngồi tựa lưng vào một đống cỏ khô, chiếc quạt giấy trong tay vẫn phẩy nhẹ nhàng như đang ngồi giữa một buổi tiệc trà thượng hạng.
Mùi hôi thối của phân ngựa và cỏ mục lúc này đối với hắn chẳng còn là nỗi ám ảnh, mà giống như một lớp bảo vệ tự nhiên, ngăn cách hắn khỏi những ánh mắt tò mò của môn đồ kiêu ngạo trên đỉnh núi.
Lê Khang biết rõ 'Ao Tù Nhân Quả' dưới giếng cạn kia vẫn đang rỉ ra những luồng ác khí mà hắn có thể khai thác bất cứ lúc nào.
Bỗng nhiên, tai Lê Khang khẽ động.
Tiếng bước chân rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không phải không gian đang quá tĩnh lặng thì khó lòng nhận ra.
Một bóng trắng từ từ hiện ra nơi cửa chuồng ngựa.
Lâm Vô Niệm đứng đó, tà áo trắng tinh khôi của nàng dường như lạc lõng hoàn toàn giữa chốn bẩn thỉu này.
Dưới ánh trăng mờ ảo, gương mặt nàng tái nhợt, đôi môi mím chặt, và đôi bàn tay giấu dưới ống tay áo rộng dường như đang run rẩy nhẹ.
Lê Khang không đứng dậy.
Hắn chỉ khẽ nhướng mày, đôi mắt lấp lóe một tia giảo hoạt thường thấy.
"Gió nào đưa Tiên tử đến đây đêm hôm thế này?"
Lê Khang nhếch mép, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc trắng trợn,
"Không lẽ ngồi trên đỉnh núi cao rộng kia.
lại thấy nhớ cái Chuồng Ngựa hôi hám này của ta sao?
Hay là.
nhớ ta quá nên không ngủ được?"
Lâm Vô Niệm không đáp lời trêu chọc của hắn.
Nàng bước tới gần hơn vài bước, ánh mắt lướt qua đống cỏ khô và cái giếng cạn ở góc chuồng, rồi dừng lại trên người Lê Khang với vẻ phức tạp khó diễn tả.
"Lê Khang, ngươi tại sao có thể.
thản nhiên như vậy?"
Giọng nàng khản đặc, dường như đang phải kiềm chế một nỗi đau râm ran từ sâu trong xương tủy.
Nàng run rẩy đưa tay vào trong ngực áo, lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ men xanh thanh khiết, đặt lên tấm gỗ mục trước mặt hắn.
"Viên thuốc này.
là Tịnh Tâm Đan của tông môn.
Ngươi mang Ác nghiệp quá nặng, ở nơi này lâu sẽ bị oán khí ăn mòn tâm trí.
Hãy uống nó đi.
"Lê Khang liếc nhìn chiếc lọ sứ, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang gắng gượng của nàng.
Hắn không chạm vào thuốc, trái lại còn khẽ bật cười, âm thanh khàn khàn vang vọng trong không gian u ám.
"Tịnh Tâm Đan?"
[Phân tích:
Tịnh Tâm Đan.
Thành phần:
70% chất dịch ức chế thần chí, 20% dược thảo gây tê, 10% tàn niệm phật quang đã được gọt giũa.
Tác dụng thực:
Làm tê liệt xúc giác và cảm xúc, giúp vật chủ dễ dàng bị đồng hoá bởi các quy tắc của Đạo Tràng.
Lê Khang nheo mắt nhìn Vô Niệm.
Nàng đang đau.
Nàng cứu hắn ở Mã Miếu, và giờ đây quy tắc vô hình của chốn Phật môn này đang trừng phạt nàng.
"Vô Niệm tỷ tỷ, nàng thật ngây thơ đến đáng thương."
Lê Khang đứng dậy, phủi nhẹ vài cọng cỏ khô bám trên áo,
"Viên thuốc này không giúp nàng tịnh tâm, nó chỉ làm nàng hóa thành một tảng đá vô tri, mất đi mọi cảm giác của một con người bình thường thôi.
Nàng muốn ta cũng trở thành một con búp bê gỗ như nàng sao?"
"Ngươi.
nói bậy bạ gì đó?"
Vô Niệm chau mày, gương mặt bỗng chốc trắng bệch hơn.
Một cơn quặn thắt khiến nàng lảo đảo, phải tựa lưng vào cột gỗ gần đó.
Mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán nàng, thấm ướt mấy lọn tóc mai.
Lê Khang không chạy lại đỡ.
Hắn đứng cách nàng ba bước chân, đôi mắt lạnh lùng như một kẻ đang đứng bên ngoài quan sát sự hỏng hóc của một tạo vật xinh đẹp.
"Đau đúng không?"
Giọng hắn bỗng trở nên trầm thấp, mang theo một sức hút kỳ lạ,
"Nàng càng chống lại cái thứ đang hành hạ mình, nó sẽ càng tàn phá nàng kịch liệt hơn.
Đó là cách chốn này dạy nàng:
Muốn không đau, hãy từ bỏ bản thân mình đi.
"Vô Niệm thở dốc, đôi tay bám chặt vào cột gỗ đến mức móng tay lún vào thớ gỗ mục.
"Ngồi xuống."
Lê Khang ra lệnh, không phải là lời khuyên nhủ, mà là một mệnh lệnh khô khốc.
Vô Niệm dường như không còn sức để phản kháng, nàng từ từ ngồi xuống trên đống cỏ khô.
Cơn đau như hàng ngàn mũi kim bạc đang đâm xuyên qua kinh mạch, thiêu đốt từng tế bào.
"Nhắm mắt lại."
Lê Khang từ từ tiến lại, ngồi xuống đối diện với nàng, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định,
"Đừng nghĩ về Phật tổ, cũng đừng nghĩ về đức tin hay tội lỗi.
Hãy nhắm mắt lại và chỉ quan sát."
"Quan sát cái gì?"
Nàng rên lên qua kẽ răng.
"Quan sát nỗi đau của nàng."
Lê Khang dẫn dắt với giọng điệu đều đều,
"Đừng chống lại nó.
Hãy coi nó là một đám mây đen đang bay qua bầu trời, hay một vết rạn trên gương.
Nàng là bầu trời trường tồn, nàng là mặt gương tĩnh lặng.
Nỗi đau kia chỉ là khách qua đường, là bụi bặm vương lên mặt kính.
Nàng thấy nó, ghi nhận nó, nhưng không cần phải là nó.
"Vô Niệm ban đầu còn xao động, nhưng dưới sự dẫn dắt kỳ lạ của hắn, nàng bắt đầu tập trung vào hơi thở.
Nàng thử bóc tách cảm giác đau đớn kia ra khỏi ý thức.
Trong bóng tối của nội tâm, nàng thấy cơn đau như những lạch máu đỏ rực đang gào thét, nhưng nàng thử đứng lùi lại một bước, chỉ đứng nhìn chúng trôi qua.
Kỳ diệu thay, cơn đau không biến mất, nhưng áp lực kinh khủng lên đạo tâm của nàng bỗng chốc vơi đi đáng kể.
Sự nghẹt thở bấy lâu nay dường như có một kẽ hở để thở.
'Bản chất chỉ là dùng kỹ thuật tách biệt Người quan sát và Dữ liệu thô thôi.
Nói theo kiểu này chắc chắn nàng ta sẽ dễ tiếp thu hơn.
' Lê Khang thầm nhủ, đôi mắt vẫn không rời khỏi những thay đổi dù là nhỏ nhất trên gương mặt của Lâm Vô Niệm.
Thời gian như ngừng trôi giữa không gian hôi thối của chuồng ngựa.
Lần đầu tiên trong đời, Lâm Vô Niệm cảm thấy mình có thể làm chủ được chính mình mà không cần hoàn toàn dựa vào sự gia trì của ngoại lực.
Nàng từ từ mở mắt, ánh nhìn nhìn Lê Khang đầy vẻ bàng hoàng.
Một kẻ mang Ác nghiệp, một tên phàm nhân giảo hoạt, tại sao lại có thể dạy nàng một thứ
"đạo lý"
còn thanh tịnh và hiệu quả hơn cả những kinh văn mà nàng đã tụng niệm hàng ngàn lần?
Lê Khang thu quạt, đứng dậy, phủi tay như thể vừa xong một giao dịch nhỏ.
"Đừng ơn huệ gì cả."
Hắn nhếch mép, nụ cười mang theo sự tính toán tàn nhẫn,
"Sau này nàng sẽ phải trả giá đắt cho buổi học ngày hôm nay đấy, Vô Niệm tỷ tỷ.
"Vô Niệm đứng dậy, gương mặt đã có chút huyết sắc.
Nàng nhìn hắn một hồi lâu, dường như muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi.
Nàng khẽ gật đầu, rồi biến mất vào bóng đêm như lúc nàng đến.
Lê Khang nhìn theo bóng trắng khuất dần, trong đầu thầm mỉa mai sự bảo thủ của đỉnh núi kia.
[Xác nhận:
Đạo tâm Vật Chủ 001 xuất hiện vết rạn dữ liệu.
[Cảnh báo:
Tín nhiệm đối với hệ thống cũ giảm:
0.
01%.
[Thu hoạch:
+50 PP!
Lê Khang không cười.
Hắn hướng mắt về phía góc tối mờ ảo phía xa của dẫy chuồng ngựa, nơi dường như một ánh mắt lạnh lẽo đang âm thầm quan sát tất cả.
Có vẻ như, buổi gặp gỡ đêm nay của Lâm Vô Niệm đã bị kẻ nào đó biết được mất rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập