Chương 15: Ván Cược Với Tử Thần

Vết rách không gian khép lại, trả lại bầu không khí tĩnh mịch nhưng đặc quánh sát khí cho quảng trường Linh Sơn.

"Lê.

Khang!

"Tiếng nghiến răng của Trần Vô Đạo vang lên giữa sự im lặng đến rợn người.

Hắn bước tới một bước, thanh trường đao trên tay phát ra tiếng ngân run rẩy vì phẫn nộ.

Luồng phật quang bảo vệ quanh thân hắn lúc này không còn từ bi, mà đỏ rực như máu, ép cho những môn đồ đứng gần đó phải lùi lại vì sợ hãi.

"Kẻ ma đạo trà trộn, dùng quỷ thuật làm vẩn đục đạo tràng, còn dám mạo phạm trước mặt Giám sát đại nhân!

Hôm nay, nếu không lấy đầu ngươi tế tượng thần, Linh Sơn ta làm sao giữ được sự thanh tịnh?"

Lê Khang vẫn quỳ đó, tay nắm chặt cán chổi tre.

Hắn cảm nhận được mũi đao của Vô Đạo đang chỉ thẳng vào yết hầu mình, hơi lạnh từ thép sắc lẻm thấm vào da thịt.

Áp lực từ một cường độ Kết Xá Lợi thực thụ khiến lồng ngực hắn như bị bóp nghẹt, nhưng đôi mắt hắn thì lại ráo hoảnh.

'Muốn giết ta để bịt đầu mối sao?

Lê Khang thầm nhủ.

'Sợ đại nhân kia quay lại hỏi tội về cái

"hắc khí"

trên người mình chứ gì?

Tư duy dọn rác truyền thống—không giải quyết được vấn đề thì giải quyết kẻ tạo ra vấn đề.

'"Dừng tay.

"Một giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy lực vang lên từ hướng đài cao.

Lâm Vô Niệm chậm rãi bước xuống, tà áo trắng lướt đi trên thảm đỏ như một đóa sen trắng thanh cao giữa vũng bùn.

Nàng đứng chắn giữa Lê Khang và mũi đao của Trần Vô Đạo.

"Thánh nữ!

Muội đừng để gã này lừa gạt thêm nữa!

"Trần Vô Đạo gầm lên, "Giám sát viên đã ghi nhớ ấn ký của hắn.

Hắn là một đại họa!"

"Hắn là người của ta.

Là kẻ đang cùng ta thực hiện nghi thức Khổ hạnh tẩy trần.

"Vô Niệm bình thản đáp, ánh mắt nàng liếc qua Lê Khang—kẻ đã trả cái giá thâm sâu để cứu mạng nàng, dù nàng không rõ hắn đã làm thế nào, nhưng linh cảm của một tu sĩ Khổ Hạnh đỉnh phong bảo nàng rằng, chính kẻ này đã đẩy nàng ra khỏi miệng vực thẳm lúc nãy.

Trần Vô Đạo bật cười cay đắng, ánh mắt nhìn Lê Khang đầy vẻ khinh bỉ:

"Khổ hạnh?

Một kẻ phàm phu tục tử, mang ác nghiệp đầy mình mà đòi Khổ hạnh để sinh công đức?

Được!

Nếu muội đã bao che cho hắn như vậy, ta sẽ cho hắn một cơ hội.

"Hắn chỉ tay về phía chân núi, nơi một tòa tháp cổ kính nhưng u ám đang ẩn hiện trong sương mù.

"Hạ viện có một tòa Tượng Thần Vô Diện.

Đã trăm năm qua, bức tượng đó chưa từng cảm nhận được đủ công đức để đổ lệ độ trì chúng sinh.

Ta cho hắn bảy ngày.

Nếu trong bảy ngày, kẻ rác rưởi này có thể khiến Tượng Thần rơi lệ, ta sẽ thừa nhận hắn là môn đồ chính thức, xóa bỏ mọi tội trạng.

Còn nếu không.

"Vô Đạo nhìn xoáy vào mắt Vô Niệm, giọng nói sắc lẻm:

".

Cả muội cũng sẽ bị phán tội cấu kết ma đạo, phế bỏ tu vi, ném vào hầm đá sám hối!

"Quảng trường chấn động.

Làm Tượng Thần Vô Diện đổ lệ?

Đó là điều ngay cả các Trưởng lão đức cao vọng trọng cũng chưa chắc làm được.

Đây rõ ràng là một án tử đã được tuyên sớm.

Lê Khang từ từ đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối.

Hắn cầm chiếc hốt rác, nhét chiếc quạt giấy rách vào thắt lưng, rồi nhìn thẳng vào gương mặt đang vặn vẹo vì đắc thắng của Trần Vô Đạo.

'Bảy ngày sao?

Lê Khang nhếch mép, nụ cười mang theo sự điên cuồng của một kẻ vừa đặt cược hết gia tài, "Được, ván cược này, ta nhận.

"—

Ba ngày sau, tại hạ điện Linh Sơn.

Trước mặt Lê Khang là một bức tượng đá khổng lồ, cao hơn ba trượng, không có ngũ quan, toàn thân xám xịt và lạnh lẽo.

Chung quanh là những tu sĩ khổ hạnh đang quỳ lay, tiếng tụng niệm râm ran nhưng giả tạo vô cùng.

Lê Khang đặt bàn tay lên lớp đá nhám của tượng thần.

Ngay lập tức, giao diện hệ thống nhảy ra một chuỗi mã dữ liệu xanh xám:

[Phát hiện:

Vị điểm thu thập Nguyện lực (Vô Diện Tôn Thần)

[Trạng thái:

Không thể phản hồi.

Tín hiệu Công đức đầu vào đạt mức 0.

0001%.

[Phân tích:

Hệ thống cảm biến cổ đại nương tựa vào xung động Đau khổ – Vị tha.

Hiện tại chỉ có xung động Giả tạo – Tham lam từ đám tín đồ.

'Đúng như mình nghĩ.

Lê Khang nhắm mắt lại, nội tâm bắt đầu vận hành các thuật toán xác suất.

'Cái tượng này không cần lòng tốt.

Nó chỉ là một bộ lọc biến đổi cảm xúc.

Cần một cú

"Xung đột Logic"

(Logic Collision)

giữa biên độ oán hận cực đại nhưng lại mang nhãn Khổ hạnh thanh cao, khiến hệ thống rơi vào trạng thái quá tải và kích hoạt cơ chế xả tràn (Arithmetic Overflow)

— thứ mà họ gọi là

"Lệ thần"

Hắn gọi thầm trong đầu:

'Hệ thống, lấy 'Cực Đạo Ác Nghiệp' bẩm sinh trên người ta làm phôi dữ liệu.

Ta muốn dùng PP để khuếch đại biên độ của nó lên mức cực hạn, sau đó đóng gói dưới nhãn Công đức.

[Cảnh báo:

Thủ tục 'Nghịch đảo nhân quả' sẽ khiến Kí chủ trở thành vật dẫn trung gian.

Năng lượng oán hận cực lớn sẽ tàn phá kinh mạch và thọ mệnh của nhục thân phàm nhân.

[Chi phí ghi đè nhãn:

100 PP cho mỗi lần nạp.

"Hủy hoại thì cứ hủy hoại đi.

"Lê Khang nghiến răng, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn trên trán.

'Hệ thống, bắt đầu 'Label Inversion'.

Biến toàn bộ 'Oán hận' của đám nạn nhân kia thành nhãn 'Khổ hạnh tự nguyện'.

[Bắt đầu tiến trình:

Đóng gói dữ liệu bẩn.

*Oanh!

Một luồng khí đen kịt từ sâu trong linh hồn Lê Khang đột ngột trào ra, nhưng thay vì phát tán, nó bị một lớp màng ánh sáng xanh nhạt của hệ thống ép chặt lại, nén nhỏ đến vô tận.

Lê Khang cảm thấy như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm vào tủy sống mình.

Đó không phải là nỗi đau thể xác đơn thuần, đó là sự tích tụ của

"Bát Tự Đại Hung"

—thứ ác nghiệp bẩm sinh vốn dĩ đã định sẵn cái chết cho hắn, giờ đây dưới sự khuếch đại của PP, nó đang tàn phá kinh mạch hắn như một cơn sóng thần đen kịt.

Hắn run rẩy, đôi môi tái nhợt, nhưng bàn tay vẫn dính chặt vào chân tượng thần.

'Nào.

hận đi.

đen đủi đi.

để ta biến cái vận mệnh chết tiệt này thành thứ

"công đức"

lộng lẫy nhất mà Linh Sơn này từng thấy.

Tượng thần Vô Diện rung lên nhẹ.

Một âm thanh nứt vỡ từ sâu trong thân tượng vang lên, rất nhỏ, nhưng đủ khiến Lê Khang nhe răng cười một cách đau đớn.

Dữ liệu bắt đầu được ghi đè.

Ván cược lừa dối cả thần linh, chính thức bắt đầu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập