Chương 2: Tiền Có Thể Mua Được Quỷ?

"Đại.

Đại thiếu gia!

Cậu.

cậu còn sống?"

Lão quản gia họ Trần lắp bắp, đôi mắt già nua trố lồi ra như thể nhìn thấy thiềm thừ mọc thêm cái chân thứ tư.

Đám gia đinh tỳ nữ đằng sau thì đồng loạt lùi lại ba bước, có người run rẩy làm rơi cả bộ đồ xô gai trắng đang cầm trên tay.

Không ai có thể tin được kẻ mang Bát Tự Đại Hung, được chín vị đại sư uy tín nhất vùng phán quyết chắc chắn phải chết vào giờ Tý đêm nay, lại đang nhởn nhơ đứng thong dong trước cửa phòng, trên người không sứt mẻ lấy một sợi tóc ngoài bộ quần áo ngủ dính chút bụi trúc.

Cha của Lê Khang – Lê Vạn Kim, tộc trưởng đương nhiệm của Lê gia, một lão phú ông bụng phệ béo núc ních mặc chiếc cẩm bào thêu rồng vàng – lao tới, hai tay run rẩy sờ nắn khắp người đứa con trai độc nhất.

"Khang nhi!

Ông trời có mắt!

Lê gia ta quyên góp mười vạn lượng dầu thơm cho Thiên Sư Đạo Tràng cuối cùng cũng linh nghiệm!

Con.

con không bị Quỷ sai bắt đi!

"Lê Khang bĩu môi, khéo léo gạt tay lão cha ra.

"Lão cha, người sai rồi.

Không phải Thần Phật mở mắt, mà là Quỷ sai cũng có giá của chúng nó.

Vừa nãy con làm một bài toán nhỏ với chúng, chúng tính không lại con nên tự kỷ bỏ về rồi."

"Hả?

Làm toán với Quỷ sai?"

Lê Vạn Kim ngớ người, tưởng con trai mình vừa thoát cửa mả nên tinh thần có vấn đề.

Lê Khang không thèm giải thích.

Hắn xoay cổ tay, cảm nhận sự nhức mỏi len lỏi trong xương tủy.

Dù bề ngoài tỏ ra cường ngạo, nhưng cái giá của 50 năm thọ mệnh bị bốc hơi khiến cơ thể này yếu ớt rõ rệt.

Đã thế, hồi chuông cảnh báo của Hệ Thống trong não vẫn đang tích tắc đếm xui xẻo.

[Cảnh báo Ác Nghiệp Phản Phệ!

[Xác suất Ký chủ bị thiên lôi đánh trúng vào giờ Ngọ ngày mai hiện tại là:

82.

3%]

[Xác suất Ký chủ bị sặc bùn chết đuối khi rửa mặt:

15.

6%]

[Yêu cầu nạp ngay:

Điểm Tín Niệm (PP)

để khởi động Giao Thức Lách Luật lần tiếp theo.

PP hiện tại:

0]

Lê Khang rũ mắt, trong lòng thầm mắng một tiếng chửi thề quen thuộc ở thế giới cũ.

Cái Hệ thống chết tiệt này không phải là cây rụng tiền vô điều kiện.

Bản chất của việc bóp méo xác suất chính là phá vỡ nguyên lý của thế giới tâm linh này.

Bẻ cong vận mệnh bao nhiêu, thì lực đàn hồi (Nghiệp Chướng)

giáng xuống sẽ đau đớn bấy nhiêu.

'Để giảm thiểu xác suất xui xẻo, mình cần Điểm Tín Niệm (Probability Points – PP)

Và theo thông báo, thứ này đến từ việc thu hoạch lòng tin, sự hoảng sợ, cúng bái hoặc tác động mạnh đến biến số nhân quả của sinh linh khác.

Cặp mắt đen láy của gã lập trình viên web cờ bạc ở Dubai từ từ sáng lên.

Ở kiếp trước, hắn kiếm được cả đống tiền nhờ việc viết code lách tỷ lệ nổ hũ của các trang cá cược trực tuyến.

Ở kiếp này, hắn là Đại thiếu gia của một gia tộc đúc vàng mã và cung cấp Hương Hỏa độc quyền cho đệ nhất Đạo Tràng.

Ở một thế giới mà Tiên Phật Thần Ma đều cần nhang đèn làm lộ phí tu luyện, nắm giữ nguồn cung Hương Hỏa chính là nắm giữ Ngân hàng Trung ương của cõi tâm linh.

Cái mác

"Bán Thần Bán Phật"

này, chẳng phải là một sân chơi quá hoàn hảo cho một con bạc hay sao?"

Lão Trần!

"Lê Khang đột ngột hét lớn, xua tan cái không khí sầu thảm đang tụ tập.

"Có.

có lão nô!

"Lão quản gia luống cuống đáp.

"Trong kho của nhà ta hiện tại có bao nhiêu Phù Tiền loại thượng phẩm?

Ý ta là loại tiền đồng tráng thiếc, lõi tẩm chu sa mười năm tuổi ấy, loại mà mấy lão già trên Đạo Tràng vẫn hay khuyên bá tánh mua để đi đường đêm đốt cho cô hồn dã quỷ ăn."

"Dạ, Phù Tiền loại một thì.

Lê gia ta nắm ngọn độc quyền chế tác.

Trong kho hiện lưu trữ xấp xỉ ba vạn cân.

Thiếu gia hỏi để làm gì?

Không lẽ có tà ma lọt vào phủ, cậu cần đốt tống cổ chúng đi?"

Lê Khang phá lên cười, một nụ cười ngạo nghễ, điên rồ mà đám nô tài Lê phủ chưa từng thấy ở vị tiểu thiếu gia hèn nhát mọi ngày.

"Tống cổ?

Ngu xuẩn!

Nhà họ Lê ta giàu nứt đố đổ vách, tại sao phải chơi cái trò tống cổ keo kiệt đó?

Gọi toàn bộ ba trăm gia đinh dậy cho ta!

Thất phu, hộ viện, xa phu.

huy động hết!

Đem năm mươi chiếc xe kéo loại lớn nhất, chất đầy ba vạn cân Phù Tiền lên đó!"

"Khang.

Khang nhi định làm gì?"

Lão Lê Vạn Kim cũng xanh mặt.

"Đánh một canh bạc, lão cha.

"Lê Khang nheo mắt, gõ gõ ngón tay vào nhau.

"Con đang tự suy luận thế này, Quỷ sai vì sao phải cực khổ đi câu hồn đoạt mạng ròng rã bôn ba giữa đêm hôm khuya khoắt?

Chẳng qua là làm công ăn lương để tích âm đức mà thôi.

Nếu đã là kẻ đi làm thuê.

vậy thì nếu ta trả thù lao cao hơn chủ của chúng nó, liệu chúng nó có quay xe đoạt tiền thay vì đoạt mạng không?"

Hắn ngừng lại, liếm nhẹ đôi môi khô khốc:

"Con không dám chắc một trăm phần trăm.

Nhưng theo quy luật của mọi sòng bạc, tiền mặt luôn có tiếng nói lớn nhất.

Đêm nay là rằm tháng Bảy, Quỷ Môn Quan mở to nhất.

Cứ đập tiền vào mặt chúng nó thử xem sao!

"Lê Khang phất ống tay áo gấm bằng lụa Tây Vực tơ vàng, hất cằm ra phía cửa sổ đang kêu lạch cạch vì âm phong bên ngoài:

"Chia gia đinh làm năm mươi đội.

Đẩy xe tiền ra băm nát cho ta bốn mươi cái ngã tư đường sầm uất nhất Trấn Huyền Xu và mười ngôi miếu hoang ở ngoại thành.

Cho rắc tiền dọc đường đi!

Giải thích với quan phủ là Lê gia đốt tiền giải hạn."

"Khoan đã, Khang nhi.

"Lê Vạn Kim hoảng hốt, "Ba vạn cân Phù Tiền đó trị giá ít nhất cũng phải sáu vạn lượng bạc trắng.

Con đem rải bừa bãi cho cô hồn dã quỷ, bọn đạo sĩ trên núi biết được sẽ gắn cho nhà ta cái mác lũng đoạn âm ty, làm loạn trật tự.

.."

"Lủng đoạn?

Ha ha!

"Lê Khang cười sặc sụa, điệu bộ vô sỉ vỗ vỗ vai lão cha béo ịch, "Tiền của Lê gia ta làm ra, ta thích đốt cho ai thì đốt.

Bọn mũi trâu đó thích, giỏi thì chạy đi mà tranh với quỷ.

"Rồi hắn xoay người, ném cho lão quản gia một ánh mắt sắc lẻm mang theo áp lực kinh người:

"Làm ngay cho ta!

Chỗ ngã tư nào rắc tiền, chỗ đó bắt buộc cắm một cây nhang lớn ghi rõ dòng chữ:

'Lê Khang – Lê Đại Thiếu Gia, vui vẻ thì phong bao, mong các vị huynh đệ âm giới nể mặt uống chén rượu nhạt'.

Nhanh lên, nếu không ngày mai con trai thứ hai của Lê gia phải thắp hương cho con trai trưởng đấy!

"Gia đinh nhà họ Lê xưa nay quen thói nghe lời tiêu tiền như nước của thiếu gia, giờ thấy thái độ quyết đoán như vậy liền hớt hải làm theo.

Đêm hôm đó, Trấn Huyền Xu chấn động.

Trong cái không khí ma mị, âm u của Rằm Tháng Bảy, khi nhà nhà đóng cửa then cài sợ hãi oan hồn, thì trên các con đường lớn, một cảnh tượng hoang đường chưa từng có diễn ra.

Hàng trăm xe kéo ầm ầm lăn bánh.

Tiền đồng trộn chu sa tung bay trắng xóa cả góc trời, rơi xuống mặt đường kêu leng keng như mưa đá.

Không có bùa chú, không có pháp khí, không có đạo sĩ vung kiếm hàng yêu.

Chỉ có tiếng hô hào rớt nước bọt của đám gia đinh:

"Lê Thiếu Gia phát lương!

Huynh đệ cõi âm vào mà nhận!

"Ở các góc tối đen như mực, Quỷ sai, Âm binh, oan hồn tay cầm xiềng xích vốn đang định đi câu hồn, thấy oán khí xộc thẳng vào mũi, liền khựng lại.

Mùi chu sa thượng hạng này.

là cực phẩm tiền giấy!

Bọn chúng nhìn nhau đỏ mắt.

Câu hồn một phàm nhân chỉ được vài điểm công đức lẻ tẻ, còn bốc một nắm tiền ngàn lượng này đủ để tu luyện dưới suối vàng nửa năm.

Tội gì phải đi làm nhiệm vụ?

Khoảnh khắc những xấp tiền giấy cháy tàn trong lửa, hàng ngàn oan hồn tranh nhau cấu xé nhặt tiền.

Kẻ nào cũng lẩm nhẩm:

"Cảm tạ Lê Đại Thiếu Gia.

Ơn đức Lê Đại Thiếu Gia.

"Và lúc đó, tại căn phòng ngủ tĩnh lặng trong Lê Phủ, Lê Khang ung dung rót một chén rượu bồ đào ướp lạnh, đưa lên môi.

Thức hải của hắn bắt đầu nhấp nháy liên hồi như đang bị dội bom tin nhắn.

[Cập nhật Dữ liệu.

[Phát hiện Tương tác Nhân Quả cấp thấp (Rác rưởi)

Thu được lòng mang ơn của Oan hồn Cấp 1 (x3400)

– Tỷ giá:

0.

01 PP/Đơn vị]

[Thu được sự kinh hãi của Đạo Sĩ Trực Tiết cấp thấp (x30)

– Tỷ giá:

0.

1 PP/Đơn vị]

[Thu được sự tham lam của Quỷ Sai Tuần Đêm (x8)

– Tỷ giá:

1 PP/Đơn vị]

[Tổng kết:

Thu hoạch được 45 Điểm Tín Niệm (PP)

[Cảnh báo:

Hành vi mua chuộc cấp thấp đã bị ghi nhận.

Kích hoạt giới hạn

[Lạm Phát Nhân Quả]

[Kể từ lần giao dịch tiếp theo bằng vàng mã tiểu quỷ, Hệ Số PP thu về sẽ tự động = 0.

[Tiến hành phân bổ Điểm PP để giảm Xác Suất Tử Vong hiện tại.

[Xác suất bị thiên lôi giáng xuống vào giờ Ngọ ngày mai:

Giảm từ 82.

3% xuống còn 82.

2%.

Lỗi.

Tiêu hao toàn bộ lượng PP hiện có.

Xác suất giảm từ 82.

3% xuống còn 5.

1%.

[PP khả dụng còn lại:

0]

Lê Khang vừa kịp nâng ly rượu lên định chúc tụng, nụ cười trên môi liền cứng đờ.

Hệ thống chết tiệt!

Không có con số hàng ngàn hàng vạn nào ở đây cả.

45 điểm?

Ba vạn cân Phù Tiền đổ xuống chỉ đổi lại được số điểm bọt bèo vừa vặn cứu hắn khỏi cái chết ngày mai, và bị phong sát mưu mẹo cày rác vĩnh viễn!

"Làm ăn kiểu gì vậy hệ thống?"

Lê Khang nghiến răng, đặt mạnh ly rượu xuống bàn đánh *cạch*.

"Tao vừa vung tiền mua cả cõi âm ty cơ mà!

Mày viết code kiểu chó má gì mà tỷ giá lạm phát thế này?"

[Thông báo Hệ Thống:

Không thể farm Điểm Tín Niệm từ những sự kiện/sinh linh rác rưởi.

Yêu cầu Ký Chủ lừa gạt/can thiệp vào Mệnh Bàn của các cấp bậc cao hơn (Tông Sư, Ác Ma, Thần Linh)

để tiếp tục sinh tồn.

Lê Khang lau trán, cảm nhận một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Hắn hiểu ra rồi.

Cái hệ thống do cái thế giới này bóp méo ra không phải là thẻ VIP miễn tử cày chay, mà là một bản hợp đồng cờ bạc ép hắn vào đường cùng.

Muốn sống sót?

Không thể trốn ở nhà vung tiền bừa bãi được nữa.

Hắn phải bước ra khỏi Lê phủ, phải đi lừa những con

"cá mập"

lớn nhất của giới tu tiên này, bị chúng nó phát hiện là tan xương nát thịt, hoặc là.

chết khô ở nhà vì Lạm Phát Nhân Quả.

Ở kiếp trước làm một coder dỏm, kiếp này.

hắn lại phải đi làm một thằng lừa đảo tâm linh chuyên nghiệp rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập