Chương 22: Kinh Tế Học Tôn Giáo

Sáng sớm ở Linh Sơn không ồn.

Gió đi qua ba tầng mái ngói, lùa mùi nhang lẫn mùi rêu ẩm xuống quảng trường trước Tam Quan.

Dòng người hành hương chưa đông, chỉ lác đác vài bóng lưng còng, vài đôi chân trần, vài giọng ho khan cố giấu vào tay áo.

Lê Khang ngồi sát mép bậc đá như hôm qua, như một hạt bụi cố chui vào khe cửa mà không ai có quyền đá đi.

Một nén hương cháy dở đặt trên mặt đá.

Khói mỏng, lượn một vòng rồi tan.

'Vốn liếng:

0.

Lê Khang nhắm mắt một lát, nghe tiếng bước chân kéo lê của người hành hương đầu tiên.

Không cần mở mắt Lê Khang cũng biết bọn họ sẽ làm gì:

bước qua Tam Quan, cúi đầu, thở dài, rút tiền.

Tiền giấy.

Đồng xu.

Mấy đồng bạc đen.

Có người còn cẩn thận giấu trong túi áo như giấu tội.

Lê Khang mở mắt.

Đám người kia không nhìn Lê Khang.

Họ nhìn bảng gỗ treo trên cột:

giá nhang, giá vàng mã, giá chu sa.

Giá không phải của Lê Khang.

Một gã tiểu sa di chạy qua, tay ôm bó nhang, mặt cúi thấp.

Khi gã chạy ngang, vạt áo gã cọ vào một bao tải đặt cạnh tường.

Bao tải có dấu đỏ, nét bút thô, viết tên một nhà buôn dưới chân núi.

Lê Khang nhìn dấu đỏ đó lâu hơn một nhịp.

'Chu sa đi vào Linh Sơn bằng chân người, nhưng tiền đi vào Linh Sơn bằng tay người khác.

Lê Khang không cười.

Lê Khang chỉ nhìn.

Ba ngày.

Ba ngày ngồi ở đây, Lê Khang không bán được bao nhiêu.

Nhưng ba ngày đủ để thấy một thứ:

không ai mang chu sa lên núi mà tự đúc lấy lợi.

Chu sa qua tay người gánh thuê, qua tay người giữ kho, qua tay người ghi sổ, qua tay người đóng dấu.

Mỗi tay chạm một cái, giá nhảy một cái.

Trong khi đó, dân hành hương bước qua cổng, cúi đầu, dập đầu, rồi rút tiền như rút máu.

Lê Khang nhìn bàn tay nứt nẻ của một lão già.

Lão già đặt lên bàn thờ một mảnh bạc nhỏ rồi rụt tay về, như sợ bạc dính tội.

Lê Khang nhìn bàn tay mềm của một kẻ mặc áo vải mới tinh đứng gần cổng.

Kẻ đó không dập đầu.

Kẻ đó chỉ nhìn người khác dập đầu.

'Đây là cái chợ.

'Chỉ khác ở chỗ người ta mua cảm giác được tha thứ.

Lê Khang rút quạt giấy rách ra, dùng đầu quạt gõ nhẹ lên mặt đá.

Không phải để ra vẻ.

Để nhắc bản thân:

thời gian vẫn trôi.

[Đoản Mệnh Quẻ Dịch — Cảnh báo ranh giới]

[Thọ nguyên duy trì nhờ Vật Chủ trong phạm vi.

[Nếu rời phạm vi:

thọ nguyên bắt đầu hao tán.

[PP hiện tại:

0.

Lê Khang nhìn dòng chữ, mắt không chớp.

'Rời phạm vi thì chết dần.

'Ở lại thì chết đói.

Lê Khang đưa mắt sang cổng.

Lâm Vô Niệm đứng nép cột đá như một vệt trắng tách khỏi đám đông.

Lê Khang tự canh khoảng cách, không dám để chân bước quá xa.

Lâm Vô Niệm không nhìn người hành hương.

Lâm Vô Niệm nhìn ra ngoài, như nhìn một thứ bị cấm mà lại ở ngay trước mặt.

Lê Khang đẩy nén hương cháy dở sang bên, đứng dậy.

Áo vẫn là áo, rách vẫn là rách.

Nhưng bước chân thì không rách.

'Hỏi giá trước khi mua.

'Hỏi giá bằng tuổi thọ.

Lê Khang thở ra, rồi gọi thầm.

'Hệ thống, phân tích rủi ro:

ta đi xuống trấn bốn canh giờ rồi quay lại.

[Đoản Mệnh Quẻ Dịch — Phân tích rủi ro]

[Hành động:

Rời phạm vi Vật Chủ khoảng bốn canh giờ.

[Hậu quả:

Thọ nguyên hao tán ước tính 0.

23 tháng.

[Xác suất quay lại kịp trước khi hao tán vượt ngưỡng nguy hiểm:

91.

4%.

[Chi phí:

0 PP.

Lê Khang gật đầu như gật với một con số.

Lê Khang cúi xuống, mở bọc vải nhỏ giấu dưới bậc đá.

Bọc vải này không to.

Nhưng khi mở ra, mùi chu sa và dầu nhang trộn vào nhau, hăng đến mức người đứng gần phải nhíu mày.

Bên trong là một xấp phù tiền thượng hạng, giấy dày, mép cắt thẳng, mặt giấy có vân đỏ như máu cũ.

Thứ này không phải đồ người nghèo mua nổi.

Đây là thứ nhà buôn dùng để dâng, còn nhà buôn nhỏ chỉ dám nhìn.

Lê Khang rút ra một nắm.

Không phải vài tờ.

Lê Khang rút nguyên một bó dày, gập lại, nhét vào tay áo.

Lê Khang còn rút thêm một bó nữa, nhỏ hơn, kẹp vào bọc vải.

'Đặt cọc.

'Không đặt cọc thì không ai tin.

Lê Khang quấn bọc vải lại, đứng thẳng.

Lê Khang nhìn sang chỗ Lâm Vô Niệm.

Lê Khang không nói

"đi cùng ta"

vì Lê Khang không có quyền đó.

Lê Khang cũng không nói

"giữ ta"

vì nghe như xin.

Lê Khang chỉ nói một câu, nhẹ như gió.

"Ta đi xuống chân núi một chuyến.

"Lâm Vô Niệm không đáp ngay.

Lâm Vô Niệm nhìn thẳng vào Lê Khang, nhìn như đang cân một thứ mà không có cân.

Lê Khang cười khẽ.

"Nếu ta không quay lại, coi như Trần Vô Đạo thắng.

"Lê Khang nói xong liền bước.

Lê Khang bước qua ranh giới.

Không có tiếng sét.

Không có quỷ sai.

Chỉ có một cảm giác lạnh mỏng lướt qua gáy, như có ai đó dùng móng tay kéo một vệt trên số mệnh.

[Đoản Mệnh Quẻ Dịch — Cập nhật]

[Rời phạm vi Vật Chủ.

[Thọ nguyên bắt đầu hao tán.

[PP hiện tại:

0.

Lê Khang nhét thông báo vào đầu như nhét một viên đá vào túi:

nặng, nhưng mang được.

Con đường xuống núi không xa, nhưng dốc.

Người hành hương đi lên thở dốc như cá mắc cạn.

Lê Khang đi xuống không nhanh, nhưng đều.

Lê Khang không phí nhịp chân vào những chỗ không cần.

Trời lên cao.

Mặt trời trượt qua một vệt mây, sáng lên một chút rồi lại bị che.

Lê Khang đi qua một nhóm người gánh hàng.

Trên vai họ là bao tải vàng mã, phía dưới gấu áo là đất đỏ.

Một kẻ gánh hàng nhìn Lê Khang, mắt lóe lên rồi lập tức cụp xuống.

Kẻ đó không nhìn vì kính.

Kẻ đó nhìn vì sợ rắc rối.

Lê Khang không bắt chuyện.

Không cần.

Đến gần chân núi, tiếng ồn mới dần hiện ra:

tiếng rao, tiếng xe lăn, tiếng cãi nhau vì một nắm hương bị bớt.

Chợ dưới chân núi không lớn, nhưng bẩn theo kiểu sạch sẽ của nhà giàu:

bẩn được phép, bẩn có người dọn.

Lê Khang đứng bên đường một lát, quan sát.

Một chiếc xe bò dừng ở đầu chợ.

Trên xe là ba bao tải, mỗi bao có dấu niêm bằng sáp đỏ.

Dấu niêm không phải của Linh Sơn, mà của nhà kho trung gian.

Người đánh xe là một gã trung niên, áo vải tốt, tay đeo vòng gỗ trầm.

Gã không nhìn lên Linh Sơn.

Gã nhìn sổ, nhìn dấu niêm, nhìn người của kho.

Lê Khang bước tới.

Gã trung niên thấy bóng người chắn trước xe, giật cương, cau mày.

"Tránh đường.

"Lê Khang không tránh.

Lê Khang đưa mắt nhìn dấu niêm, rồi nhìn vòng gỗ trầm trên tay gã.

Vòng gỗ này không phải để đẹp.

Vòng gỗ này để khoe:

gã có cửa vào chùa, có chỗ dâng.

Lê Khang nói chậm.

"Bao này đi lên Linh Sơn?"

Gã trung niên liếc Lê Khang một cái, nhìn từ áo rách đến giày bụi, nét khinh bỉ hiện ra rất nhanh, rồi bị giấu đi rất nhanh.

"Đi đâu không liên quan ngươi.

"Lê Khang gật đầu, như gật với một người hiểu chuyện.

"Vậy ta nói chuyện với tiền.

"Gã trung niên cười nhạt.

"Ngươi có tiền?"

Lê Khang không đáp.

Lê Khang kéo bọc vải ra, mở một góc vừa đủ.

Một vệt đỏ của giấy phù tiền thượng hạng lóe lên dưới nắng.

Không nhiều, nhưng đủ để mắt người buôn tự động dừng lại.

Gã trung niên nheo mắt.

"Nhà nào?"

Lê Khang đóng bọc vải lại như đóng miệng một con thú.

"Lê gia.

"Hai chữ đó không to.

Nhưng gã trung niên nghe xong, lưng gã thẳng lên một chút.

Tay gã chạm vào vòng gỗ trầm, như chạm vào một thứ bảo mệnh.

"Lê gia ở Trấn Huyền Xu?"

"Còn Lê gia nào nữa."

Lê Khang nói.

Gã trung niên nhìn kỹ mặt Lê Khang, như lục trong trí nhớ một tờ giấy nợ cũ.

Rồi gã thở ra.

"Đại thiếu gia.

.."

Lê Khang không nhận cũng không phủ nhận.

Lê Khang chỉ đưa một tờ giấy gấp đôi ra.

Tờ giấy không có dấu.

Chỉ có chữ.

"Ta mua lại lô chu sa này."

Lê Khang nói.

"Giá cao hơn mười lăm phần.

Giao hàng vẫn lên Linh Sơn như cũ.

Ta trả đủ khi gã kho giao sổ.

"Gã trung niên cười khẩy, nhưng tiếng cười không còn sắc như lúc đầu.

"Lời nói thì ai chẳng nói được.

"Lê Khang gật.

"Đúng."

Lê Khang nói.

"Nên ta đặt cọc.

"Lê Khang mở bọc vải, rút ra bó phù tiền dày đã chuẩn bị từ trước.

Lê Khang không đặt từng tờ.

Lê Khang đặt cả bó xuống mặt thùng xe, tiếng giấy đập vào gỗ nghe khô, nhưng khiến vài kẻ đứng gần quay lại nhìn.

Bó giấy dày đến mức mép giấy xòe ra như lưỡi dao.

Gã trung niên nhìn bó giấy, mắt gã giật một cái.

"Nhiều thế này?"

"Ta không có thời gian mặc cả."

Lê Khang đáp.

Lê Khang nói câu đó không phải khoe.

Lê Khang nói như nói về một vết thương:

chạm vào là đau.

Gã trung niên im lặng.

Một lát sau, gã đưa tay sờ mép giấy.

Gã không dám sờ quá lâu, như sợ dính nghiệp.

Nhưng gã cũng không rút tay lại ngay, vì gã hiểu giá trị.

Gã ngẩng đầu.

"Lê gia đặt cọc bằng phù tiền thượng hạng.

Nếu ta nhận, ta cũng phải đưa thứ tương xứng."

"Đưa."

Lê Khang nói.

Gã trung niên liếc quanh, rồi ra hiệu cho người đánh xe đẩy xe vào sát một góc tường, tránh mắt những kẻ rảnh miệng.

Gã rút từ túi áo trong ra một thẻ gỗ mỏng, trên thẻ có khắc tên kho trung gian và một dấu khắc chìm.

Gã đặt thẻ lên tờ giấy cam kết của Lê Khang, rồi dùng móng tay bấm vào, để lại một vệt in mờ.

"Ta tên Phan."

gã nói.

"Ngươi muốn mua lại lô này, ngươi phải ghi rõ ngày giờ.

Nếu ngươi nuốt lời, ta đem tờ này đi hỏi Lê gia.

"Lê Khang cầm bút, không run.

Lê Khang ghi ngày.

Ghi giờ.

Ghi vị trí giao sổ.

Ghi mười lăm phần.

Lê Khang không viết dài.

Lê Khang viết như viết một điều khoản.

Lê Khang chấm đầu bút vào mực, rồi dừng lại.

Lê Khang rút dao nhỏ từ thắt lưng ra, rạch đầu ngón tay.

Máu đỏ thấm vào giấy.

Lê Khang ấn ngón tay lên chữ ký.

"Chưa đủ sao?"

Lê Khang hỏi.

Gã Phan nhìn vết máu, nhìn bó phù tiền, rồi nhìn mắt Lê Khang.

Lần này gã không thấy một kẻ ăn vạ.

Lần này gã thấy một kẻ đang chạy với thời gian.

Gã Phan gật.

"Đủ.

"Lê Khang gói lại bó phù tiền đặt cọc, không đưa hết.

"Đây là một nửa."

Lê Khang nói.

"Nửa còn lại, khi ta nhìn thấy sổ.

"Gã Phan cười.

"Khôn.

"Lê Khang nhếch mép.

"Ta nghèo."

Lê Khang nói.

"Nên ta khôn.

"Gã Phan nhìn áo rách của Lê Khang, không cười được nữa.

Gã Phan nhét tờ giấy vào tay áo, cẩn thận như nhét bùa hộ mệnh.

"Ngươi muốn gì nữa?"

Lê Khang nhìn lên núi, nhìn cổng chùa xa xa như một cái miệng lớn.

"Ta muốn ngươi nói một câu."

Lê Khang nói.

"Ngươi có thể mang hàng lên như cũ.

Nhưng từ hôm nay, ngươi nói với gã kho:

lô này có người của Lê gia hỏi.

"Gã Phan nhíu mày.

"Ngươi muốn làm lớn chuyện?"

Lê Khang lắc đầu.

"Ta muốn làm chuyện hợp lệ."

Lê Khang đáp.

Lê Khang nói xong liền quay người.

Gã Phan gọi với theo.

"Đại thiếu gia!

"Lê Khang dừng một nhịp, không quay đầu.

"Ngươi ở trên núi làm gì?"

gã Phan hỏi, giọng đã thấp đi.

"Người nhà ngươi đâu?"

Lê Khang cười, tiếng cười nhẹ như bụi.

"Ta đang bán hương trước cổng."

Lê Khang nói.

"Nếu ngươi lên, nhớ ghé mua một nén.

"Lê Khang nói xong đi luôn, không để gã Phan kịp hỏi thêm.

Đường về dốc hơn đường xuống, vì mỗi bước đi lên là một bước kéo thọ nguyên về phía bờ.

[Đoản Mệnh Quẻ Dịch — Cập nhật]

[Thọ nguyên hao tán:

đang tích lũy.

[Ước tính hao tán hiện tại:

0.

12 tháng.

[Xác suất quay lại phạm vi an toàn trước khi hao tán vượt ngưỡng:

89.

7%.

[Chi phí:

0 PP.

Lê Khang nhìn con số, mi mắt giật nhẹ.

'Nửa canh giờ bị hỏi han thêm là mất thêm một miếng.

Lê Khang tăng nhịp chân.

Khi lên đến gần Tam Quan, tiếng rao dưới chân núi đã xa, chỉ còn tiếng gió và tiếng mõ vọng từ đâu đó.

Mặt trời đã xế.

Bóng cột đá kéo dài ra, cắt ngang bậc thềm như một lưỡi dao.

Lê Khang bước lên bậc cuối cùng, thấy quầy hàng vẫn ở đó.

Không ai dọn.

Không ai dám dọn.

Lê Khang bước vào phạm vi.

Cảm giác lạnh ở gáy biến mất như bị cắt dây.

[Đoản Mệnh Quẻ Dịch — Cập nhật]

[Trở lại phạm vi Vật Chủ.

[Thọ nguyên tạm ổn định.

[Thọ nguyên hao tán kỳ này:

0.

23 tháng.

[Thọ nguyên còn lại:

ước tính 8.

63 tháng.

[PP hiện tại:

0.

Lê Khang thở ra dài, như vừa trả một khoản nợ.

Lê Khang ngồi xuống bậc đá, lưng dựa vào cột.

Lê Khang không nhìn Lâm Vô Niệm ngay.

Lê Khang nhìn bàn tay của Lê Khang trước:

đầu ngón tay còn dính mực, dính máu.

Một lát sau, Lê Khang mới ngẩng lên.

Lâm Vô Niệm vẫn đứng ở đó.

Lâm Vô Niệm nhìn Lê Khang, ánh mắt không có trách móc, cũng không có quan tâm rõ ràng.

Ánh mắt chỉ có một thứ:

ghi nhận.

Lê Khang cười.

"Ta chưa chết.

"Lâm Vô Niệm không đáp.

Lê Khang đưa tay, lấy trong tay áo ra thẻ gỗ của gã Phan, đặt lên mặt đá.

Thẻ gỗ nằm đó, nhỏ, thô, nhưng có dấu khắc chìm.

Một loại dấu không phải dấu chùa, cũng không phải dấu quan.

Dấu của người làm ăn.

Lê Khang dùng đầu quạt gõ nhẹ lên thẻ gỗ.

"Từ mai, có người sẽ hỏi vì sao một lô hàng lại có tên Lê gia dính vào."

Lê Khang nói, giọng bình thản như nói chuyện thời tiết.

"Từ mai, ta không còn chỉ là kẻ bán hương.

Ta là kẻ có hàng đang chạy.

"Lâm Vô Niệm nhìn thẻ gỗ, rồi nhìn Lê Khang.

"Tiền.

.."

Lâm Vô Niệm nói, lời nói ra nghe như một câu hỏi dở dang.

Lê Khang cắt ngang nhẹ.

"Không phải tiền."

Lê Khang nói.

"Là đường đi.

"Lê Khang nhìn về phía trong Tam Quan, nơi bóng tối bắt đầu dày lên.

"Tiền chỉ là cục đá ta ném vào nước."

Lê Khang nói.

"Gợn sóng mới là thứ ta cần.

"Lâm Vô Niệm im lặng.

Một tiểu sa di đi ngang, liếc thấy thẻ gỗ trên mặt đá, bước chân chậm lại một chút rồi lại đi nhanh.

Gã không hỏi.

Gã không dám hỏi.

Lê Khang nhìn theo bước chân gã, mắt hơi nheo.

'Bàn cờ đã đặt quân.

'Giờ chờ đối phương nhìn thấy quân.

Lê Khang lấy một nén hương mới, châm lửa từ bếp than nhỏ.

Lửa bùng lên, rồi ổn định.

Lê Khang đặt nén hương vào lư đồng, không phải để cầu.

Lê Khang đặt như đặt một dấu mốc.

Khói nhang bay lên, cuộn quanh cột đá, rồi tan vào trời.

Ở phía trong Tam Quan, có một bóng áo cà sa đi qua rất nhanh.

Bóng đó không dừng, nhưng đầu quay nhẹ một chút, như liếc ra ngoài.

Lê Khang thấy.

Lê Khang không biết gã đó là ai.

Lê Khang chỉ biết:

có người bắt đầu nhìn.

Lê Khang khép mắt lại một nhịp.

'Tốt.

'Nhìn đi.

'Ta cũng đang nhìn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập