Chương 5: Lối Vào Không Gian Lỗi

Không khí trong Đại Điện lúc này đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức mấy tên đệ tử ngoại môn đứng gần cửa phải nín thở.

Trên đài cao, sợi dây chuyền luân lý tự phong của Thiên Sư Đạo vừa bị một rãnh áp thấp vô danh đứt phựt.

Khuôn mặt già nua của Huyền Cơ Trưởng Lão đỏ gay gắt như máu heo.

Chiếc yếm bụng sặc sỡ in hình mẫu đơn rơi lả tả xuống sàn ngọc, nằm đè lên đúng chữ

"HUNG"

rành rành của quẻ bói.

Uy nghiêm của kẻ thay trời hành đạo bỗng chốc biến thành trò cười rẻ tiền nhất chốn phàm tục.

"Giết.

Giết chết tên khốn nạn này cho ta!

"Huyền Cơ gầm lên điên cuồng, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào Lê Khang đang gục ngã trên đài sen.

Khí tức Trúc Miếu đỉnh phong bộc phát, từng luồng sấm sét lách tách chạy dọc theo ống tay áo đạo bào của lão.

Lão không cần cớ nữa.

Mối nhục này cắn nát đạo tâm của lão, bắt buộc phải rửa bằng máu.

Mười mấy tên đệ tử nội môn tu vi Khất Linh đồng loạt rút kiếm, sát khí bừng bừng lao tới.

But, mũi kiếm của bọn chúng vĩnh viễn không thể chạm tới vạt áo của Lê Khang.

*Keng!

Một âm thanh thanh thúy vang lên.

Không hề có kiếm quang rực rỡ, cũng chẳng có bùa chú kinh thiên động địa.

Thánh nữ Mật Tông chỉ hơi sụp mi mắt, ngón tay thon dài gẩy nhẹ một hạt trên chuỗi Phật châu bằng ngọc lưu ly.

Một gợn sóng vô hình nhưng nặng tựa ngàn cân lập tức lan tỏa.

Khí tràng

[Khổ Hạnh]

đỉnh phong của Mật Tông nghiền ép hoàn toàn không gian xung quanh.

Tiếng sấm sét trên tay Huyền Cơ tắt ngấm.

Hàng chục thanh kiếm thép của đám đệ tử bị bẻ cong, cắm phập xuống lớp đá cẩm thạch kiên cố như đậu hũ.

Toàn bộ Đại Điện sững sờ trước chênh lệch cảnh giới thực sự giữa một Tông phái thu thuế hủ lậu và đỉnh cao võ học của Linh Sơn.

"Dừng tay.

"Một thanh âm uy nghiêm như chuông đồng từ phía sau bức bình phong truyền tới.

Tông Chủ Thiên Sư Đạo rốt cuộc cũng không thể ngồi yên nhìn vị kình địch thiêu rụi thể diện nhà mình.

Lão chậm rãi bước ra, ánh mắt thâm thúy lướt qua quẻ bói nát bét trên mặt đất, rồi dừng lại trên người Huyền Cơ với hàm ý cảnh cáo.

Đã đuối lý mà còn cố sát nhân diệt khẩu trước mặt bao nhiêu cặp mắt, khác nào vả vào mặt bát nhang chư thần?

Tông Chủ hắng giọng, chắp tay hướng về phía nữ tử bạch y:

"Bổn môn bất tài, để Thánh Nữ chê cười rồi.

Kẻ này nhục mạ thần linh, tội không thể tha.

Nhưng nể mặt Phật môn ân oán phân minh, ta đặc cách đày hắn vào 'Mã Miếu' ở hậu sơn để Oán Linh tự định đoạt nhân quả.

Chẳng hay ý Thánh Nữ thế nào?"

Lão Tông Chủ tung ra một nước cờ cực kỳ hiểm độc.

Mã Miếu không phải là nhà ngục bình thường.

Đó là một Cấm Địa, hay nói đúng hơn là một

"Bí Cảnh Lỗi"

vừa mới trồi lên ở vách hậu sơn Đạo Tràng mấy tháng nay.

Vùng không gian đó bị bao trùm bởi sương mù đỏ sậm, quy tắc sinh tử bên trong thay đổi liên tục mỗi ngày không theo bất kỳ quy tắc nào.

Những đệ tử cao thủ từng phụng mệnh vào thăm dò đường đi đều bặt vô âm tín, không một mảnh hồn phách nào quay về.

Truyền thuyết báo lại rằng, bên trong đó giam giữ một tôn Đọa Phật bị tẩu hỏa nhập ma.

Quăng một kẻ không có chút linh khí nào như Lê Khang vào đó, khác nào quăng miếng thịt nạc vào hồ cá sấu đang đói.

Án tử hình này còn tàn khốc hơn cả việc chẻ hắn ra làm trăm mảnh.

Hơn thế nữa, lão Tông Chủ dường như biết rõ vị Thánh Nữ trước mặt phụng mệnh sư môn đến đây chính là để thẩm định và thanh tẩy cái Cấm Địa vừa xuất hiện này.

Lão mở miệng phạt Lê Khang, thực chất là ngầm khích tướng đẩy trách nhiệm canh giữ phế vật này cho nàng.

Nếu chết, lỗi là do Mã Miếu and sự bất cẩn của nàng.

Nữ tử bạch y hiển nhiên không phải kẻ ngốc.

Nàng nghe hiểu ý đồ đùn đẩy dơ bẩn của đối phương, nhưng khuôn mặt lạnh băng không mảy may gợn sóng.

Ánh mắt nàng cúi xuống nhìn kẻ đang bám chặt lấy vạt áo lụa của mình.

Lê Khang lúc này thê thảm tột cùng, máu đen rỉ ra từ thất khiếu, cơ thể lạnh ngắt như băng.

Nhưng hai tay hắn vẫn bấu rịt lấy nàng, hệt như rễ cây siết lấy tảng đá.

Mùi hương Tịnh Hóa trên người nàng đang liên tục bị hút vào cơ thể hắn, áp chế lấy thứ Ác Nghiệp cực đoan đang gào thét cắn xé nội tạng.

Nàng là người duy nhất ở đây dường như lờ mờ nhận ra rằng, cơn gió oái oăm làm sụp đổ đại cục vừa rồi không phải ý trời, mà có mùi của kẻ phàm phu đang ngoắc ngoải dưới chân nàng.

Hắn không có một giọt nội năng, nhưng lại sở hữu khả năng tác động đến vạn vật theo một cách phi logic nào đó.

Cái chữ

"Biến Số"

này khiến linh cảm của một Thánh Nữ Mật Tông réo lên những hồi chuông cảnh báo.

Hắn là một cái hố đen có thể nuốt chửng trật tự tu tiên mà nàng được dạy dỗ từ bé.

Lẽ ra nàng phải chém chết hắn ngay tại đây để bảo vệ Đạo Tâm.

Nhưng thân ảnh bạch y ấy tu luyện pháp môn Khổ Hạnh.

Đạo của nàng là hấp thu đau khổ, bước qua xác của vô vàn Đọa Phật để trui rèn nhục thể, đột phá cảnh giới

"Kết Xá Lợi"

Mã Miếu chính là mỏ quặng tuyệt vời nhất.

Có thêm một kẻ mang Cực Đạo Ác Nghiệp đi theo làm

"vật dẫn"

oán khí, tỷ lệ thành công của nàng sẽ tăng vọt.

Nàng cần con chuột bạch này để dò mìn.

"Được.

"Nữ tử lạnh nhạt cất lời, thanh âm trong vắt tựa tuyết lở.

"Ta sẽ mang hắn theo hầu hạ trong Mã Miếu, dùng Oán Linh để tẩy rửa tội nghiệt cho hắn.

Đạo Tràng không cần bận tâm nữa.

"Lời tuyên bố lạnh lẽo cắt ngang mọi hy vọng báo thù của Huyền Cơ.

Nàng nói là làm.

Bàn tay thon thả tóm lấy cổ áo Lê Khang, nhấc bổng hắn lên như nhấc một con gà con, quay lưng bước thẳng ra khỏi Đại Điện.

Bóng bạch y lướt đi trong sự nín thở e dè của hàng trăm tu sĩ.

Đám đông tự động rẽ ra một con đường rộng thênh thang.

Gió lạnh rít gào buốt tận óc.

Khác với không khí ấm áp đầy mùi nhang khói ở tiền điện, vách hậu sơn Đạo Tràng hoàn toàn bị nuốt chửng bởi một cuộn sương mù màu máu đặc quánh.

Nơi đây không có cây cối, mặt đất nứt nẻ nham nhở như da con bò mộng bị rạch nát.

Đứng trước cánh cổng tò vò làm bằng đá xanh rêu phong đổ nát – lối vào duy nhất của Mã Miếu, Lê Khang ho khan vài tiếng, cố gắng đứng thẳng dậy.

Nhờ hít ké được một lượng lớn hương Tịnh Hóa từ vị Tiên tử bạch y trên đoạn đường di chuyển, hơi thở của hắn đã bình ổn trở lại.

Ác Nghiệp lạm dụng tạm thời chìm xuống, nhưng cơ thể hắn vẫn rã rời.

Hắn ôm ngực, lén híp mắt nhìn chằm chằm vào ma trận ký tự đỏ rực đang lơ lửng bám chặt lấy giác mạc bản thân.

[Cảnh báo:

Phát hiện khu vực bất thường.

Không gian không ổn định.

[Điểm Tín Niệm (PP)

khả dụng:

0]

[Thọ mệnh còn lại:

1 năm 3 tháng.

[Xác suất sinh tồn khi bước qua Cổng:

2.

7%]

Lê Khang rùng mình đánh thót một cái.

Mẹ nó chứ, 2.

7%?

Xác suất trúng xổ số độc đắc còn khả quan hơn cái tỷ lệ thê thảm này.

Hắn rỗng túi sạch bách, PP bằng 0, không có nội năng hộ thể, thọ mệnh cũng đã chạm đáy giới hạn không thể đốt thêm để gian lận.

Bước vào cái Bí cảnh khỉ gió này bằng tay không có khác nào dâng đầu cho máy chém?

Hắn hoàn toàn mù tịt về thứ đang chờ đợi mình đằng sau làn sương đỏ kia.

Không có kịch bản, không có hướng dẫn.

Nhìn sang bên cạnh, vị Thánh Nữ bạch y vẫn đứng bất động.

Khuôn mặt thanh tú không gợn sóng, tay trái nắm chặt thanh thiết kiếm không viền.

Nàng đang dò xét quy tắc từ trường của Không Gian Lỗi này.

Giác quan của dân cờ bạc lập tức nảy lên.

Lê Khang hiểu rõ cấu trúc hiện tại:

Hệ thống phá sản, chỉ còn lại cái miệng.

Nữ nhân bạo long bên cạnh này chính là chiếc áo chống đạn duy nhất của hắn.

Phải mặt dày đến cùng.

Phải bám dính lấy cái đùi vàng này bằng mọi giá!

"Khụ.

khụ.

"Lê Khang cố tình ho yếu ớt, thân mình nghiêng ngả rồi

"trượt chân"

đổ cái oạch về phía vị cứu tinh của mình.

Hắn vươn tay chộp lấy dải băng lụa vắt trên khuỷu tay nàng, trưng ra bộ mặt mếu máo và tội nghiệp nhất có thể nặn ra từ cái xuất thân lừa đảo của mình.

"Tiên tử tỷ tỷ.

Ngài rốt cuộc tên là gì vậy?

Đừng đi nhanh thế chứ.

"Lê Khang cợt nhả, mũi khẽ hếch lên hít một hơi thật sâu.

"Thơm quá.

Ngài vừa tới gần, ta cảm thấy bao nhiêu tội nghiệt trong cõi lòng yếu đuối này tự dưng bay đâu mất sạch.

Nơi này âm khí nặng nề, sương mù đỏ tươi nhìn như nước chè thiu, ta sợ ma lắm!

Tu vi ta bằng con kiến thân thể lại tàn tạ, mong tỷ tỷ giơ thanh kiếm từ bi kia ra, che chở cho thằng em tội nghiệp này một phen với!

"Giọng điệu nịnh bợ trơn tuột như rắn nước, không có lấy một gram sỉ diện của kẻ tu tiên.

Hắn huyên thuyên không dứt, cốt chỉ để đứng gần nàng hít hương Tịnh Hóa và cạ sát lấy độ an toàn của sức mạnh thể chất đỉnh cao kia.

Lời nói lả lơi, nhưng ánh mắt Lê Khang thì đảo liên hồi như radar quét mìn, thu thập mọi biến số nhỏ nhất trước cổng vòm.

Nữ tử bạch y lạnh lùng cúi xuống nhìn kẻ đang nắm quéo dải băng của mình.

Ánh mắt nàng nhìn hắn y hệt như nhìn một túi rác ướt sũng dính vào giày mà vuốt không ra.

"Ồn ào.

"Nàng phun ra hai chữ như băng tuyết rớt xuống nền đá.

Hoàn toàn không thèm buồn đáp lại cái tên.

Cổ tay nàng lật nhẹ, thanh thiết kiếm xoay một vòng hoàn hảo.

Nàng túm gáy áo Lê Khang bằng một lực đạo khiến hắn tí thì tắt thở, nhấc bổng gã nam nhân cợt nhả kia lên không trung rồi không nói không rằng, vung tay ném thẳng hắn vào giữa màn sương đỏ quạch của Mã Miếu.

"Á á á!

Đồ đàn bà bạo lựccccc!

"Tiếng chửi rủa của Lê Khang nhanh chóng bị sương mù nuốt chửng.

Vị Thánh Nữ lạnh lùng ấy siết chặt chuỗi Phật châu, bước đôi chân trần chậm rãi, kiêu ngạo đạp vào sát khí tà môn của Không Gian Lỗi.

Ván cược sinh tử của cả hai, từ khoảnh khắc này, chính thức bắt đầu, không có đường lui.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập