Chương 115: Thường ngày

Cố Quân chở mớ nội tạng lợn về đến quán.

Hôm qua mới mua một thùng, hôm nay lượng hàng đã nhiều gấp rưỡi, Cố Quân quyết định mang ra bờ sông sơ chế cho sạch sẽ.

Anh cẩn thận đổ tro bếp đã gom từ hôm qua vào một chiếc chậu tráng men, đặt lên một chiếc thùng gỗ nhỏ rồi xỏ đòn gánh chuẩn bị ra sông.

Thấy Lâm Thư đội nón lá lật đật chạy theo định phụ giúp, Cố Quân vội cản lại:

"Em ở nhà đi, trời nắng chang chang thế này dễ say nắng lắm.

Mấy việc này cứ để anh tự lo là được.

"Lâm Thư lườm anh một cái:

"Anh sợ em say nắng, thế em không biết xót anh chắc?

Em ra đó đứng cạnh trò chuyện cho anh đỡ buồn cũng được mà.

"Nghe vợ nói vậy, Cố Quân cũng không nỡ từ chối nữa, đành tặc lưỡi để cô đi cùng, thầm nghĩ lát nữa đuổi cô về sau cũng được.

Cố Quân gánh đồ ra khúc sông hạ nguồn, đi bộ chừng bảy tám phút mới dừng lại bắt đầu công việc.

Anh vớt riêng phần ruột già ra một cái thùng khác, đổ thêm tro bếp vào rồi ra sức nhồi nắn, vò bóp liên tục.

Mất hơn nửa tiếng đồng hồ, anh mới chịu xắn quần, lội xuống nước để lộn ruột già ra và tiếp tục chà rửa cho thật sạch.

Lâm Thư ngồi trên bờ, cặm cụi phụ anh rửa những phần nội tạng còn lại.

Thực ra ngoài ruột già và ruột non cần làm kỹ, mấy thứ khác chỉ cần xối nước vài lần là sạch trơn.

Cố Quân cặm cụi rửa dưới sông ròng rã cả tiếng đồng hồ.

Nhiều lần anh giục Lâm Thư về nhà nghỉ ngơi nhưng cô nhất quyết không chịu, cứ muốn ở lại san sẻ phần nào sự vất vả của chồng.

Cuối cùng, Cố Quân đành bật cười bất lực:

"Thôi được rồi, em ra gốc cây kia đứng trú nắng đi, đứng đó nói chuyện với anh là được rồi.

"Lâm Thư ngoan ngoãn nghe lời, bước ra bóng râm dưới tán cây, ríu rít trò chuyện cùng anh.

Làm xong xuôi mọi việc, hai vợ chồng xách đồ về đến quán ăn thì đồng hồ đã chỉ 11 rưỡi trưa.

Cố Quân nhanh chóng thái ít thịt nạc, nấu một nồi mì sợi ăn lót dạ.

Căng da bụng chùng da mắt, ăn xong cơn buồn ngủ cũng ập đến.

Cố Quân lẳng lặng đi ra ngoài, lúc trở về, trên vai anh vác theo vài tấm ván giường.

Lâm Thư ngạc nhiên hỏi:

"Anh kiếm đâu ra mấy tấm ván này thế?

Định làm gì vậy?"

"Anh định ghép tạm một cái giường trong phòng để em nghỉ trưa."

Cố Quân vừa nói vừa lau mồ hôi.

"Cứ dùng tạm đi đã, ngày mai anh tìm thợ mộc đóng hẳn hai chiếc giường đàng hoàng.

"Dù sao thì sắp tới cũng sẽ đón chị em Quế Lan, Quế Bình lên đây.

Căn nhà trọ cũ kỹ kia quá chật chội, không đủ chỗ chứa, nên nơi đây sẽ trở thành chỗ tá túc mới của chúng.

Cố Quân kéo ba chiếc ghế băng dài từ ngoài khu vực ăn uống vào phòng trống phía sau, cẩn thận xếp ngay ngắn rồi đặt những tấm ván lên trên, tạo thành một chiếc giường dã chiến đơn sơ.

Giường không lớn lắm, hai vợ chồng ôm nhau nằm được một lúc thì nóng quá đành phải nằm cách ra.

Nếu không có chiếc quạt điện đang quay vù vù kia, chắc chỉ cần nằm chung một cái giường thôi cũng đủ để mồ hôi tuôn như tắm rồi.

Lâm Thư đánh một giấc ngon lành đến tận 1 rưỡi chiều mới tỉnh.

Dọn dẹp sơ qua, cô mang sách vở ra ôn bài.

Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu thì Lưu Phương và bà Hà cũng lục tục kéo đến phụ việc.

Lâm Thư cũng không dài dòng, chỉ giới thiệu sơ qua mọi người với nhau rồi phân công việc nhặt rau, rửa rau ngoài bờ sông.

Vì chưa đến giờ mở cửa nên không khí trong quán vẫn khá thư thả.

Lưu Phương thầm nghĩ công việc làm thêm này sao mà nhàn hạ quá đỗi?

Quán đã có một bà cô phụ việc rồi, thêm cô vào nữa có phải là hơi thừa thãi không?

Khoảng 4 rưỡi chiều, Cố Quân nhanh chóng xào hai món ăn đơn giản.

Cả nhà cùng ngồi quây quần bên bàn ăn bữa cơm chiều.

Lưu Phương nhìn mâm cơm mà không khỏi sững sờ.

Món nội tạng lợn hầm trong thố đất tỏa mùi thơm nức mũi, màu sắc óng ánh bắt mắt, chỉ nhìn thôi đã thấy thèm rỏ dãi.

Ăn xong chưa kịp nghỉ ngơi lấy hơi, tiếng loa thông báo tan ca từ các công trường xung quanh đã vang lên.

Chỉ vài phút sau, từng tốp công nhân lũ lượt kéo đến, làm cho quán ăn nhỏ bỗng chốc trở nên chật chội, nhộn nhịp.

Lưu Phương bận tối mắt tối mũi, tay múc canh liên tục, chân chạy đi dọn bàn không ngơi nghỉ.

Bà Hà vừa làm vừa lẩm bẩm:

"Trông có vẻ đông hơn hôm qua thì phải.

"Mặc dù lượng khách tăng lên đáng kể, nhưng may mắn là hôm nay có thêm người phụ giúp nên mọi việc vẫn diễn ra nhịp nhàng, không bị rối ren như ngày đầu khai trương.

Bên ngoài quán, một đám trẻ con tò mò đứng vây quanh ngó nghiêng.

Khi người lớn tìm đến gọi về ăn cơm, mấy đứa trẻ cứ nằng nặc đòi được ăn ở quán.

Các bà mẹ, ông bố bực mình mắng:

"Món gì cũng đòi ăn, sao không đòi ăn thịt rồng luôn đi!

"Thật ra cũng không thể trách bọn trẻ, mùi thức ăn từ quán bốc ra thơm lừng thế kia, ai mà cưỡng lại được.

Bọn họ thầm nghĩ, đợi đến kỳ nhận lương nhất định phải dắt cả nhà ra đây ăn một bữa cho đã thèm.

Trời sập tối lúc nào không hay.

Hôm nay Cố Quân đã cố tình chuẩn bị lượng thức ăn gấp đôi hôm qua, thế mà chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ, các mâm thức ăn đã nhẵn bóng.

Lâm Thư hôm nay chỉ đảm nhận việc thu tiền nên nhẹ nhàng hơn hôm qua rất nhiều.

Giờ này hôm qua cô đã mệt lả không buồn mở miệng, nhưng hôm nay vẫn còn khá sung sức.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Lâm Thư gọi Lưu Phương và bà Hà lại để thanh toán tiền công.

"Tháng này cháu vẫn trả công theo ngày nhé, từ tháng sau cháu sẽ chuyển sang trả theo tháng, mọi người có ý kiến gì không ạ?"

Bà Hà tuy cũng muốn nhận tiền tươi thóc thật mỗi ngày, nhưng lại sợ công việc này không ổn định, lỡ nay làm mai nghỉ thì mất mối ngon.

Hơn nữa, cô sinh viên trẻ mới đến hôm nay cũng là một tay làm việc thoăn thoắt, cần mẫn không kém gì bà.

Suốt cả buổi tối chạy ngược chạy xuôi mà chẳng nghe cô ấy than vãn nửa lời.

Nghe nói sẽ trả lương theo tháng, bà Hà mừng thầm trong bụng.

Thế này là có công việc lâu dài, ổn định rồi!

Thanh toán tiền công xong, mọi người xúm vào rửa xoong nồi, bát đĩa.

Nhìn trời đã tối đen như mực, Lâm Thư bỗng nảy ra một vấn đề nan giải.

Lưu Phương về kiểu gì đây?

Quanh khu vực này bán kính hai cây số chẳng có lấy một nhà dân.

Một cô gái trẻ đi bộ về trong đêm tối thế này thực sự rất nguy hiểm.

Lâm Thư đem chuyện này bàn với Cố Quân.

Hai vợ chồng quyết định hôm nay không về sớm như mọi ngày mà nán lại cùng mọi người rửa dọn bát đĩa xong xuôi rồi mới đi bộ về.

Lâm Thư đề nghị với Lưu Phương:

"Hay là từ ngày mai cậu chuyển đến đây ở luôn đi.

Phía sân sau vẫn còn mấy căn phòng trống, cứ kê tạm cái giường rồi tối ngủ khóa trái cửa lại cho an toàn."

"Chứ tối muộn thế này, xe buýt cũng hết chuyến rồi, cuốc bộ về tận trường thì cực lắm.

"Mặc dù thời buổi này xe đạp đã trở nên phổ biến hơn, nhưng không phải ai cũng có điều kiện sắm một chiếc.

Nếu đi bộ về ký túc xá, e rằng Lưu Phương phải mất hơn một tiếng đồng hồ.

Lưu Phương hôm nay cũng đã dòm ngó khu vực sân sau.

Thấy có phòng trống, nếu dọn đến đây ở, cô sẽ tiết kiệm được khối thời gian di chuyển để tập trung vào việc học, lại còn đỡ được khoản tiền xe buýt hàng tháng.

"Được thôi, mai tôi sẽ dọn đồ đạc sang đây.

"Đêm giữa hè những năm 80, dẫu không có đèn đường chiếu sáng, bầu trời vẫn bừng lên rạng rỡ lạ thường.

Trời oi bức, lại chưa đến 8 giờ tối.

Khi về đến khu vực trung tâm thành phố, thấy cảnh người dân túm năm tụm ba hóng mát, trò chuyện rôm rả trước cửa nhà, cảm giác bất an trong lòng mọi người cũng dần tan biến.

Cố Quân nhường chiếc xe đạp cho Lâm Thư và Lưu Phương chở nhau về, còn anh thì lững thững đi bộ.

Lưu Phương ngại ngùng:

"Khu này đông người rồi, tôi tự đi bộ về cũng được.

"Nhưng Lâm Thư đã nhanh nhẹn dắt chiếc xe đạp cỡ 26 inch – loại xe thiết kế riêng cho vóc dáng phụ nữ – từ tay Cố Quân, rồi thoăn thoắt leo lên yên xe.

Cô ngoái đầu bảo chồng:

"Anh đợi em ở đây nhé, lát em vòng lại đón anh.

"Cố Quân mỉm cười gật đầu.

Lâm Thư giục Lưu Phương:

"Lên xe lẹ đi cậu, tôi đưa cậu về trước.

"Lưu Phương định từ chối nhưng thấy Lâm Thư quả quyết nên đành im lặng, ngoan ngoãn ngồi lên gác ba ga.

Chiếc xe đạp tuy thiết kế nhỏ gọn nhưng vẫn hơi cao so với Lâm Thư, lúc mới đạp xe còn hơi chệch choạng, nhưng sau đó cũng lấy lại được thăng bằng.

Nhìn theo bóng hai cô gái khuất dần, Cố Quân cũng rảo bước thật nhanh về hướng nhà mình, để lát nữa vợ quay lại đón không phải đạp xe quá xa.

Khoảng nửa tiếng sau, Lâm Thư mồ hôi nhễ nhại đạp xe quay lại đón anh.

Cố Quân vừa xót vợ lại vừa thấy buồn cười:

"Em đạp vội thế làm gì, anh đi bộ một lát cũng về đến nhà mà.

"Lâm Thư nhảy phắt xuống xe.

Cố Quân vội vàng đưa tay đỡ lấy ghi đông.

Lâm Thư rút chiếc khăn tay lau vội những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, hào hứng khoe:

"Em muốn đón anh về sớm để còn chơi với Bồng Bồng, với lại.

đếm tiền nữa chứ."

"Hôm nay túi tiền nặng trịch, phồng to hơn hôm qua nhiều.

Em chắc mẩm thu nhập hôm nay phải vượt mức ba mươi đồng rồi!

"Cố Quân nhẩm tính nhanh trong đầu, thấy con số vợ đưa ra cũng khá sát với thực tế.

Về đến nhà, hai vợ chồng dành thời gian chơi đùa cùng con gái một lúc.

Chờ Bồng Bồng chìm vào giấc ngủ say, cả hai mới thay nhau đi tắm rửa.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, hai vợ chồng bắt tay vào công cuộc

"kiểm kê tài sản"

Đếm xong xuôi, Lâm Thư tổng kết:

"Ba mươi mốt đồng tám hào!

Em đã đoán là hơn hôm qua mà.

Mà hôm nay mình nấu nhiều nội tạng hơn, vốn liếng cũng chẳng đáng bao nhiêu, tính ra hôm nay mình lãi ròng mười tám đồng đấy."

"Cứ đà này, mỗi tháng mình kiếm được bốn năm trăm đồng dễ như chơi.

Chỉ cần ba tháng nữa là đủ tiền sắm cái tủ đông rồi.

"Cố Quân biết tủ đông là món đồ vợ luôn ao ước, anh suy tính:

"Để mua được tủ đông chắc phải cần nhiều phiếu công nghiệp lắm.

Anh sẽ hỏi thăm xem có ai đổi phiếu không, tranh thủ gom góp dần từ bây giờ.

"Lâm Thư cẩn thận xếp tiền vào ngăn kéo rồi khóa lại:

"Đúng thế, có tiền chưa chắc đã mua được hàng đâu, phải có cả phiếu nữa.

"Nhắc đến đồ điện, Lâm Thư chợt nhớ tới Tề Kiệt:

"À đúng rồi, em nghe anh kể năm nay Tề Kiệt sẽ đi thực tập ở nhà máy điện máy Hằng Quang đúng không?

Anh nhờ cậu ấy hỏi xem mua tủ đông cần bao nhiêu phiếu công nghiệp để nhà mình còn biết đường chuẩn bị.

"Tủ đông mới xuất hiện trên thị trường nội địa chưa lâu, nghe đồn giá cả ngàn đồng một chiếc.

Đồ này khan hiếm, không có bán ở hợp tác xã cung tiêu đâu, chỉ bày bán ở những trung tâm thương mại quốc doanh lớn thôi.

Cuộc sống gia đình mới chỉ bước vào giai đoạn khấm khá từ đầu năm nay, Lâm Thư thú thực cũng chưa có dịp dạo bước vào những khu mua sắm sầm uất ấy.

Nhắc đến Tề Kiệt, Cố Quân kể tiếp:

"Nói mới nhớ, Tề Kiệt sắp kết hôn rồi đấy.

Bác Tề với cô Dương đã về quê nhà gái bàn chuyện cưới hỏi.

Đi cũng được nửa tháng rồi, chắc cũng sắp về đến nơi."

"Đợi cậu ấy về, anh sẽ hỏi kỹ chuyện tủ đông, nhân tiện mời cậu ấy một bữa ra trò để bù lại.

"Lâm Thư gật gù:

"Hai anh thân nhau như anh em ruột thịt, cậu ấy vừa về kiểu gì chẳng chạy sang tìm anh ngay.

"Hồi Cố Quân có ý định nghỉ việc mở quán ăn, trùng hợp lúc đó trường đại học chưa nghỉ hè.

Chắc chắn anh đã bàn bạc kỹ lưỡng với Tề Kiệt rồi.

Cố Quân cảm thán:

"Cũng may em với Tề Kiệt học chung trường, anh lại theo em lên Quảng Châu, không thì tình anh em này e là khó giữ.

"Tình cảm dẫu sâu đậm đến mấy, nếu xa cách lâu ngày không qua lại, hỏi han thì rồi cũng sẽ phai nhạt dần theo năm tháng.

Cuộc sống hối hả trôi qua, chớp mắt quán ăn đã khai trương được tròn một tuần.

Hồi còn đi làm ở xưởng, có Chủ nhật rảnh rỗi Tề Kiệt ghé chơi một lần.

Nhưng từ khi mở quán, Cố Quân làm gì có ngày nghỉ.

Công trình đang trong giai đoạn nước rút, công nhân mỗi tháng chỉ được nghỉ vỏn vẹn một ngày.

Vậy nên Chủ nhật quán không những không vắng khách mà còn đông đúc hơn ngày thường.

Công nhân được nhận thêm tiền làm thêm giờ vào Chủ nhật nên ai cũng muốn tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon miệng.

Chủ nhật Tề Kiệt đến nhà không gặp ai, bà cụ cứ úp mở rằng hai vợ chồng Cố Quân đang làm việc cùng nhau trong một nhà máy.

Theo lời bà cụ thì Cố Quân đã nhờ vả quan hệ để xin cho Lâm Thư một suất làm thời vụ trong nhà máy.

Tề Kiệt là người nhạy bén, nghe bà cụ nói vậy là hiểu ngay vợ chồng Cố Quân đang giấu bà cụ chuyện mở quán ăn.

Cậu cũng rất tinh ý, không để lộ nửa lời.

Sáng hôm sau, cậu đã đứng đợi sẵn ở đầu ngõ.

Nhìn thấy Tề Kiệt, cả Lâm Thư và Cố Quân đều tỏ ra ngạc nhiên.

Cố Quân thắc mắc:

"Sao cậu không vào nhà mà lại đứng đây?"

Tề Kiệt cười đáp:

"Sáng sớm thế này vào nhà làm phiền mọi người không tiện.

Với lại, em ra đây đứng đợi để đi cùng anh chị đến quán cho biết đường thôi.

"Hai vợ chồng nhìn nhau, thầm hiểu ý cậu bạn.

Cố Quân đạp xe song song với Tề Kiệt, hỏi:

"Bao giờ hai đứa tổ chức đám cưới?"

Tề Kiệt cười tươi rói:

"Bàn bạc xong xuôi rồi anh ạ, tháng Mười này cưới.

Lúc đó thời tiết mát mẻ, không quá nóng cũng không quá lạnh, đẹp nhất."

"Đợi hai bên gia đình chuẩn bị xong kẹo hỉ, em với Tiểu Tình sẽ đích thân mang sang biếu anh chị.

"Cố Quân vỗ vai cậu em:

"Được, anh sẽ để dành bụng uống rượu mừng của chú.

"Cố Quân đến quán ăn trước.

Tề Kiệt dạo quanh quán một vòng, nhận xét:

"Giờ đang là thời điểm nhạy cảm, kinh doanh nhỏ lẻ thế này là hợp lý.

Chờ khi nào chính sách cởi mở hơn, dư dả vốn liếng rồi thì mở rộng quy mô cũng chưa muộn.

"Lâm Thư rót cho Tề Kiệt cốc nước ấm từ phích, thầm thán phục tầm nhìn xa trông rộng của

"nam chính"

Quả nhiên không hổ danh là người có tố chất làm giàu.

Lâm Thư đưa cốc nước cho Tề Kiệt, cậu liền hỏi:

"Chị dâu dạo này rảnh rỗi, có định tìm một công việc thực tập để tích lũy kinh nghiệm không?"

Lâm Thư trầm ngâm:

"Chị vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì.

"Tề Kiệt hiến kế:

"Nhà nước đang mở cửa ngoại thương đấy chị.

Với trình độ tiếng Anh xuất sắc của chị, ăn đứt cả sinh viên chuyên ngành ngoại ngữ, chị xin vào các công ty xuất nhập khẩu là chuẩn nhất.

Ngành này mấy năm tới chắc chắn sẽ phát triển bùng nổ, chị phải nắm bắt cơ hội đi.

"Từ năm ngoái khi bắt đầu thực hiện chính sách cải cách mở cửa, đến đầu năm nay, hàng loạt các nhà máy, công ty xuất nhập khẩu đã mọc lên như nấm sau mưa.

Lời khuyên của Tề Kiệt rất hữu ích, Lâm Thư gật đầu:

"Chị sẽ cân nhắc kỹ.

"Mặc dù cô đã vạch sẵn kế hoạch kiếm tiền mua nhà, mua đất để sau này sống an nhàn bằng tiền cho thuê, nhưng để đạt được mục tiêu đó cũng cần một quá trình, không thể chỉ dựa dẫm vào mỗi Cố Quân được.

Thực tế đã chứng minh những nhận định của Tề Kiệt là hoàn toàn chính xác.

Ngành ngoại thương hiện nay đang phát triển với tốc độ chóng mặt.

Sống ở một thành phố ven biển với vị trí địa lý đắc địa như Quảng Châu mà chỉ quẩn quanh với thị trường nội địa thì quả là một sự lãng phí tài nguyên.

Có lẽ cô nên đi thực tập tại các công ty, nhà máy xuất nhập khẩu một năm để tích lũy kinh nghiệm thực tế, sau đó tự mình đứng ra kinh doanh cũng chưa muộn.

Cố Quân phải đi chợ mua nguyên liệu, Tề Kiệt đang rảnh nên đi cùng luôn.

Lúc đi chợ về, hai anh em xắn tay áo cùng nhau ra bờ sông làm sạch đống nội tạng lợn.

Xong xuôi, Cố Quân bắt tay vào chuẩn bị bữa trưa cho mấy người.

Thấy Cố Quân chỉ nấu phần ăn cho vài người, Tề Kiệt thắc mắc:

"Quán mình chỉ bán buổi tối thôi à anh?"

Cố Quân giải thích:

"Ban ngày công nhân ăn trưa tại nhà máy, chỉ có buổi tối họ mới tự túc cơm nước thôi."

"Thế tình hình kinh doanh dạo này thế nào anh?"

Cố Quân phấn khởi:

"Khấm khá hơn hồi làm ở nhà máy nhiều chú ạ.

Một tuần bán quán mà tiền lãi thu về bằng cả hai tháng lương công nhân.

Bảo sao dạo này nhiều người đổ xô đi buôn bán, bất chấp rủi ro.

"Tề Kiệt gật gù đồng tình:

"Công nhận.

Nghe nói mấy năm trước Mân Thị nghèo xơ xác, thế mà từ lúc có chính sách mở cửa, trong khi các nơi khác còn đang chần chừ, e ngại thì người dân ở đó đã nhanh chóng chớp lấy thời cơ.

Mới có một năm thôi mà cuộc sống của họ đã thay đổi chóng mặt, được ăn no mặc ấm, nhà nào cũng có quần áo mới.

"Lâm Thư và Cố Quân vẫn thường xuyên cập nhật tin tức qua báo đài nên những chuyện Tề Kiệt kể họ cũng đã nắm được phần nào.

Trò chuyện về tình hình thời sự một lúc, Cố Quân chuyển chủ đề:

"Bao giờ chú bắt đầu đi thực tập ở nhà máy điện máy?"

Tề Kiệt đáp:

"Chắc khoảng một tuần trước khi vào năm học mới em sẽ qua đó xem tình hình thế nào.

"Lâm Thư đang nhặt rau bên cạnh, xen vào:

"Vài tháng nữa nhà mình định sắm cái tủ đông.

Nếu cậu đi thực tập ở nhà máy điện máy, nhớ để ý xem mua tủ đông cần bao nhiêu phiếu công nghiệp để nhà mình còn chuẩn bị nhé.

"Tề Kiệt xua tay:

"Chị lo gì, còn mấy tháng nữa cơ mà.

Đợi em vào nhà máy quen biết rộng rãi rồi, em sẽ nhờ người ta mua cho chị với giá nội bộ, khéo còn chẳng cần phiếu công nghiệp ấy chứ.

"Cố Quân cười:

"Thế thì trông cậy cả vào chú đấy.

"Hàn huyên một lúc lâu, thấy Tề Kiệt cũng có vẻ mệt mỏi, hỏi thăm giờ mở cửa buổi tối xong, anh chàng xin phép ra về nghỉ ngơi, hẹn tối sẽ quay lại phụ giúp.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập