Chương 18: Một chương

Cố Quân đội mưa chạy vào lán, trừ cái đầu đội mũ rơm ra, toàn thân ướt sũng.

Lâm Thư nhìn anh từ đầu đến chân một hồi, không chắc chắn lắm hỏi:

"Anh đến đón em à?"

Trông chẳng giống chút nào.

Không mang đồ che mưa thì đón kiểu gì?

Nước trên người Cố Quân vẫn đang nhỏ ròng ròng, anh đáp:

"Vừa từ nhà cối xay nước qua đây.

"Gần ruộng anh làm có con sông, bên sông có cái nhà dùng sức nước để xay gạo.

Lúc mưa to, mọi người đều vào đó trú mưa.

Mưa từ lúc bắt đầu làm đến lúc tan tầm vẫn chưa ngớt, Cố Quân đoán chắc cô chưa về nên tan làm cái là chạy sang đây ngay.

Lâm Thư nhìn màn mưa xối xả bên ngoài lán:

"Mình về kiểu gì đây anh?"

Đường đất trơn trượt, chạy thì không được rồi.

Nhưng nếu đi bộ về thì chắc ướt như chuột lột, trừ cái đầu ra.

Cố Quân ngẫm nghĩ rồi bảo:

"Cô đợi đấy, tôi đi một lát rồi về.

"Nói rồi anh lại lao ra màn mưa.

Lâm Thư nhìn theo anh, lắc đầu ngán ngẩm, người đàn ông này đúng là không biết thương thân xót thể.

Cậy mình còn trẻ, cứ phung phí sức khỏe, chẳng coi cơ thể mình ra gì.

Một lát sau, Cố Quân quay lại.

Anh hái mấy tàu lá chuối mang về.

Lâm Thư hơi nghi ngờ khả năng che mưa của mấy tàu lá chuối này.

Nhìn kỹ lại cô mới phát hiện trên tay anh còn cầm mấy cái que.

Cố Quân vào lán, rút một nắm rơm trên mái lán xuống, dùng rơm buộc chéo mấy cái que thành hình ngôi sao, ở giữa buộc một cái que to hơn dựng đứng lên.

Định làm ô tại trận à?

Lâm Thư đoán không sai, Cố Quân đang làm một cái ô đơn giản.

Anh buộc khung ô xong, lại buộc lá chuối lên trên.

Tuy làm hơi thô sơ nhưng cảm giác vẫn có thể che mưa về đến nhà.

Cố Quân đưa cái

"ô lá chuối"

vừa làm xong cho cô:

"Thử xem.

"Lâm Thư cầm lấy, ướm thử, cũng nặng phết, nhưng vẫn trong phạm vi chấp nhận được.

Cô cầm ô đi ra khỏi lán, may mà mưa không to, không làm rách lá chuối.

Ô lá chuối che được mưa, có điều chỉ che được cho một người.

Lâm Thư nhìn Cố Quân:

"Còn anh, cứ thế đi về à?"

Cố Quân vắt bớt nước ở gấu áo, rồi cũng bước ra khỏi lán, đi bên cạnh cô.

"Ướt hết rồi, thêm tí mưa cũng chẳng sao."

"Phải về nhanh thôi, không lát nữa mưa to thì khỏi về.

"Lâm Thư cũng không dám chần chừ, cùng anh đi về.

Cố Quân đi sau cô nửa bước, cẩn thận quan sát.

Nếu cô trượt chân, anh cũng có thể đỡ kịp.

May mà đường về bình an vô sự.

Lâm Thư chỉ bị ướt một chút, không ảnh hưởng gì, thay quần áo là được, chỉ có đôi giày vải là ướt sũng, trong nhà chỉ còn mỗi đôi guốc gỗ.

Cô quay sang bảo Cố Quân:

"Anh đừng tắm nước lạnh vội, thay quần áo ra đã, đun nước nóng rồi hẵng tắm.

"Cố Quân đang định xách hai thùng nước lạnh đi dội, im lặng một lát rồi gật đầu.

Về phòng thay bộ quần áo khô ráo, anh xuống bếp đun nước.

Lâm Thư thay quần áo, cởi giày ra, xỏ guốc gỗ đi ra ngoài, cô dùng bàn chải lông lợn cọ sạch bùn đất trên giày dưới mái hiên, sau đó mang vào phòng để chỗ cửa sổ cho thoáng gió.

Làm xong đâu đấy, cô lại đi ra, men theo mái hiên xuống bếp.

Vừa vào bếp đã ngửi thấy mùi gừng nồng nặc.

Nhìn vào nồi, thấy Cố Quân đang nấu canh gừng.

Cố Quân nhét nắm rơm vào bếp, bảo:

"Cô sang phòng tôi lấy gạo trước đi.

"Lâm Thư do dự một chút rồi vâng lời, cầm bát về phòng anh lấy gạo.

Tuy Cố Quân không đề phòng cô, nhưng mấy ngày nay cô toàn nhân lúc anh ở nhà mới vào lấy gạo.

Lâm Thư ra gian nhà chính, đứng trước cửa phòng Cố Quân chần chừ một lúc mới đẩy cửa bước vào.

Căn phòng này chẳng khác gì lần trước cô vào.

Cô nhìn quanh một lượt mới thấy hai cái chum sành cao đến đầu gối ở cuối giường.

Lâm Thư mở một chum ra, bên trong đựng bột ngô và một túi nhỏ khoai lang khô thái hạt lựu.

Mở chum kia ra, gạo bên trong cũng chẳng còn bao nhiêu, nhìn qua chỉ còn khoảng mười cân.

Lâm Thư cân nhắc, chỉ múc hơn nửa bát gạo, lại bốc thêm nắm khoai lang khô.

Lâm Thư bưng gạo quay lại bếp, Cố Quân đang múc canh gừng ra bát.

Chỉ có một bát.

Lâm Thư nhìn bát canh gừng, bực mình nói:

"Anh đừng có cậy mình khỏe mà hành hạ bản thân, sau này già rồi tha hồ mà chịu khổ.

"Cố Quân nghe cô càm ràm, lạ thay, anh chẳng thấy phiền chút nào.

Thậm chí còn thấy lọt tai.

Lâm Thư lấy cái bát khác, bảo:

"Mỗi người một nửa.

"Nghĩ ngợi một chút, cô nói:

"Đợi tí hãy chia, em về phòng lấy chút đồ.

"Cố Quân không hiểu cô định lấy gì, đứng đợi cô quay lại.

Lát sau, Lâm Thư cầm đường đỏ quay lại bếp.

Cô múc một thìa đường đỏ cho vào canh gừng, khuấy tan, định bưng lên chia thì bị nóng rụt tay lại.

Cố Quân bước tới:

"Để tôi.

"Anh như không biết nóng là gì, bưng bát canh gừng lên đổ một nửa sang bát kia.

Lâm Thư kinh ngạc:

"Anh không sợ nóng à?"

Cố Quân:

"Cũng bình thường, không nóng lắm.

"Lâm Thư:

"Anh xòe tay ra em xem nào.

"Cố Quân xòe cả hai bàn tay ra trước mặt cô.

Lâm Thư biết tay anh chai sạn, nhưng không ngờ lại dày đến thế.

Chai sần vàng khè cả lên, lớp chai dày thế này cách nhiệt tốt lắm, thảo nào anh không sợ nóng.

Lâm Thư nhìn mà xót xa.

Thời đại này khổ quá, cũng chẳng khuyên người ta làm ít đi được.

Vì làm ít đi là đói thật.

"Em xem xong rồi."

Cô nói.

Cố Quân hạ tay xuống.

Lâm Thư thở hắt ra, kìm nén cảm xúc xót xa trong lòng, bưng bát canh gừng lên vừa thổi vừa uống.

Canh gừng cho thêm ít đường đỏ bớt cay nồng, dễ uống hơn hẳn.

Uống xong bát canh gừng, cô thấy người ấm sực lên, thậm chí còn toát chút mồ hôi.

Cố Quân thì tu một hơi hết sạch bát canh, mặt không biến sắc.

Đặt bát xuống, Lâm Thư bảo:

"Để em nấu cơm, anh đi tắm trước đi.

"Cố Quân lại bảo:

"Hôm nay tôi nấu.

"Lâm Thư nghĩ đến món rau luộc nát bét bữa trưa, lại nghĩ đến việc anh làm khổ sai cả ngày, cô cũng biết ý.

"Thôi thôi, có bữa cơm thôi mà, qua vụ gặt này, anh muốn nấu cơm em cũng chẳng cản.

"Thậm chí còn phải dạy anh nấu ăn, để khỏi làm ra mấy món như cho lợn ăn.

Cố Quân nghe cô nói thế thì không tranh nữa.

Anh xách nước, đội mũ rơm vào nhà tắm, loáng cái đã tắm xong.

Anh quay lại bếp giúp đun lửa.

Cố Quân ra ngoài chưa được bao lâu thì mưa lại nặng hạt, tiếng mưa rào rào, đập vào mái nhà lộp bộp.

Bên ngoài ồn ào, trong bếp lại yên tĩnh.

Cố Quân nhớ lại lúc ở sân phơi thóc cô bảo ở nhà chẳng có ai nói chuyện, suy nghĩ một lát rồi chủ động mở lời:

"Nếu mai vẫn mưa thì cô không cần đi làm đâu.

"Lâm Thư nhìn ra sân, bảo:

"Nhìn mưa này chắc đêm nay không tạnh được đâu."

"Thế nếu sáng mai vẫn mưa, anh có đi làm không?"

Cố Quân:

"Tùy tình hình, mưa nhỏ thì mặc áo tơi làm tiếp.

"Áo tơi anh nói là loại áo che mưa cổ xưa làm bằng lá cọ.

Thời đại này mấy ai mua nổi áo mưa, ở quê càng hiếm người dùng ô như trên thành phố, có ô thì cũng là ô giấy dầu do thợ thủ công làm ngày xưa.

Nhưng giờ thợ làm ô cũng hiếm, nói gì đến ô giấy dầu.

"Lỡ ốm thì sao?"

Cô lo lắng.

Cố Quân:

"Một người ốm thì còn người khác làm.

"Dường như nghĩ đến điều gì, sắc mặt anh chùng xuống, giọng xa xăm:

"Ốm không đáng sợ, đói bụng mới đáng sợ.

"Mùa đông đầu tiên anh sống một mình, nhờ người ta thương tình cho mấy bộ quần áo cũ mới qua được mùa đông.

Nhưng năm đó vẫn ốm, đau đầu sốt nóng còn chẳng khó chịu bằng cái bụng đói cồn cào.

Nếu không nhờ bà cô về quê ăn tết tiện thể ghé qua thăm, chắc anh chẳng sống qua nổi mùa đông năm ấy.

Lâm Thư nghe giọng anh là biết chắc chắn anh đã trải qua chuyện đó, chuyện vừa ốm vừa đói.

Lâm Thư an ủi:

"Đất nước mình sẽ ngày càng lớn mạnh, giàu có hơn thôi.

Sau này ấy à, anh nhìn thấy thịt còn chán chẳng muốn ăn ấy chứ, đói thế nào được.

"Cố Quân nghe cô nói vậy, cười nhạt:

"Mong là tôi đợi được đến ngày đó, ngày mà có thịt cũng chán không muốn ăn."

"Phui phui phui, nói gở gì thế, gì mà mong là đợi được, chắc chắn là đợi được!

"Vài năm nữa thôi là bỏ phiếu thịt rồi, còn không đợi được, toàn nói lời xui xẻo.

Lâm Thư lườm anh một cái.

Cố Quân cúi đầu đun lửa, khóe miệng hơi nhếch lên.

Bên ngoài mưa gió, đành phải đứng trong bếp ăn cơm.

Ăn xong, đợi một lúc lâu mưa mới ngớt.

Tranh thủ mưa nhỏ, Lâm Thư vội vàng đi tắm.

Trời mưa, chưa đến bảy giờ tối trời đã tối đen như mực.

Lâm Thư tắm xong về phòng, nằm trên giường mãi không ngủ được.

Đêm mưa gió, nghe tiếng mưa rơi gió thổi bên ngoài, nằm trong căn phòng tối om, cô thấy hơi sợ.

Trằn trọc mãi vẫn thấy bất an, cô bèn dậy thắp đèn dầu khâu vá.

Làm được một lúc, ngọn đèn dầu chập chờn, cô nhìn lại thì thấy dầu trong đèn đã cạn.

Cô tìm kỹ lại, trong bình dầu cũng hết sạch.

Giờ không thắp đèn cũng được, chỉ sợ đêm buồn đi vệ sinh.

Nghĩ ngợi một hồi, Lâm Thư nương theo chút ánh sáng còn sót lại, đi sang phòng đối diện.

Vừa gõ cửa thì đèn tắt ngóm.

Cố Quân mở cửa.

Bên ngoài tối om, lờ mờ nhìn thấy bóng người, anh hỏi:

"Sao thế?"

Lâm Thư:

"Hết dầu rồi, anh chia cho em ít dầu được không?"

Cố Quân nghe vậy, quay lại mò mẫm thắp ngọn đèn dầu trên ghế lên, mang ra đưa cho cô:

"Dùng cái này trước đi.

"Lâm Thư nhận lấy, đưa cái đèn hết dầu cho anh, nói

"cảm ơn"

Cố Quân lắc đầu.

Lâm Thư cầm đèn dầu định về phòng, nghĩ đến cảnh một mình trong phòng chán ngắt, cô dừng bước, quay lại hỏi anh:

"Anh ngủ chưa?"

Cố Quân lắc đầu:

"Còn sớm, tí nữa mới ngủ.

"Lâm Thư bảo:

"Trời mưa em hơi sợ bóng tối, hay là mình ngồi ở gian nhà chính một lúc nhé?"

Cố Quân hơi ngẩn ra, rồi gật đầu.

Lâm Thư cười, về phòng mang đồ khâu vá ra gian nhà chính, ngồi bên bàn ăn bắt đầu luồn kim xỏ chỉ.

Cố Quân ngồi bên cạnh, nhìn cô một lúc rồi thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm ra cái sân tối đen như mực.

Im lặng một hồi lâu, Lâm Thư liếc nhìn Cố Quân, thấy anh cứ ngồi ngây ra đó.

Lâm Thư bảo:

"Hay anh về phòng nằm đi, ngồi đây chán lắm.

"Cố Quân lắc đầu:

"Tôi quen rồi, dù ở trong phòng hay ở đâu, cứ chưa ngủ là tôi ngồi thế này.

"Lâm Thư hỏi:

"Ngồi nghĩ gì thế anh?"

Cố Quân lắc đầu:

"Chẳng nghĩ gì cả, chỉ là.

ngồi thôi, hoặc nằm.

"Lâm Thư há miệng định nói gì đó rồi lại thôi.

Nói trắng ra là ngẩn người.

Nói văn hoa hơn là trống rỗng.

Lâm Thư cười nói:

"Nếu anh thấy chán thì nói chuyện với em cũng được, như bây giờ này.

"Cố Quân nhìn cô.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, trông cô thật dịu dàng.

Vẫn là con người đó, nhưng lại mang đến cho anh hai cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Một lúc lâu sau, Cố Quân mới mở miệng:

"Tôi không biết nói gì, tôi không khéo ăn nói.

"Lâm Thư cười:

"Chỉ là nói chuyện phiếm thôi mà, có bắt anh nói lời hay ý đẹp dỗ dành em đâu, khéo hay không quan trọng gì.

"Cố Quân:

"Nhỡ tôi nói câu gì không lọt tai, chắc cô chẳng thèm nói chuyện với tôi nữa.

"Lâm Thư buồn cười:

"Không đâu.

Kể cả không lọt tai, em cũng sẽ bật lại, chứ không để bụng đâu.

"Nói đến đây, Lâm Thư bảo:

"Đằng nào cũng chẳng có chuyện gì, anh kể chuyện anh đi, từ lúc bỏ nhà đi, sau đó anh sống thế nào?"

Giúp anh giải tỏa tâm lý, biết đâu sau này anh sẽ cởi mở hơn chút.

Cố Quân im lặng.

Lâm Thư nói:

"Nếu anh không muốn kể thì thôi vậy.

"Cố Quân lại mở miệng:

"Cũng chẳng có gì, bỏ nhà đi xong tôi đến ở cái nhà hoang.

Chỗ đó trước có ông lão độc thân ở, chết bảy tám ngày mới bị phát hiện, thối um lên rồi nên chẳng ai dám lại gần."

"Ông ấy chết được hai năm thì cái nhà đó bỏ hoang."

"Tôi chẳng có chỗ nào đi nên vào đó ở, nhớ hồi mới vào, đèn đóm không có, cả đêm không dám ngủ, cứ cảm giác xung quanh có cái gì đó."

"Sau ở lâu cũng quen, không sợ nữa.

"Lâm Thư nghe mà xót xa:

"Bố anh mặc kệ thật à?"

Cố Quân:

"Lúc đầu cũng lén đưa cho ít đồ ăn, sau bị Trần Hồng phát hiện, chửi bới ầm ĩ không cho đưa nữa."

"Đại đội trưởng nhìn không đặng, cảnh cáo họ, họ đành phải chia khẩu phần lương thực cơ bản cho tôi."

"Hóa ra chút đồ ăn đưa cho anh cũng là bớt xén từ khẩu phần của anh à?."

"Mẹ kế anh đúng là không biết xấu hổ."

"Cả ông bố của anh nữa, cũng quá đáng chẳng kém gì bà mẹ kế, con đẻ mình còn chẳng lo, còn đòi sau này anh phụng dưỡng, đúng là nằm mơ giữa ban ngày."

"Em nói cho anh biết nhé, đợi ông ta già, nhà nước quy định mức phụng dưỡng tối thiểu bao nhiêu thì anh đưa bấy nhiêu, không đưa thêm một xu.

"Cố Quân nghe cô bênh vực mình, giọng bớt nặng nề hơn:

"Nhà nước quy định mức tối thiểu là bao nhiêu?"

Câu này làm Lâm Thư tắc tịt.

Cô làm sao biết luật lệ thời này thế nào.

"Em đoán chắc cũng chẳng nhiều đâu, kệ họ muốn làm ầm ĩ thế nào thì làm, cùng lắm sau này chính sách thoáng hơn, anh chuyển lên thành phố sống, cho họ tìm đằng trời.

"Cố Quân lắc đầu:

"Tôi chưa nghĩ xa thế.

"Lâm Thư nhấn mạnh:

"Anh phải nghĩ xa vào!"

"Còn nữa, anh cũng đừng có coi thường sức khỏe của mình, chẳng biết quý trọng gì cả.

"Cố Quân sững người, ngập ngừng hỏi:

"Tôi có không quý trọng à?"

Lâm Thư:

Hóa ra anh ta còn chẳng thấy lối sống của mình có vấn đề.

"Thế không à?

Vừa nãy dầm mưa xong còn định tắm nước lạnh, anh biết nấu canh gừng cho em mà không biết nấu cho mình."

"Thế mà anh còn bảo là quý trọng sức khỏe à?"

Cố Quân hơi cau mày, khó hiểu nói:

"Nhưng mười một năm qua tôi toàn sống thế mà.

"Lâm Thư nghe vậy, ngớ người.

Mười một năm?

Mười hai tuổi bỏ nhà đi, nghĩa là bây giờ anh mới hai mươi ba tuổi?

Cô tốt nghiệp đại học hai năm rồi, năm nay hai mươi lăm.

Xuyên không một chuyến, hóa ra cô lại bắt kịp trào lưu

"trâu già gặm cỏ non"

à.

Lâm Thư lơ đãng vài giây, hoàn hồn lại, ân cần giải thích cho anh:

"Đấy là do trước đây anh sống khổ sở quen rồi.

Giờ cuộc sống khá hơn rồi, phải thay đổi đi, thế mới sống lâu trăm tuổi, hưởng phúc được chứ."

"Chẳng lẽ đợi con mười mấy tuổi, anh đã không làm nổi nữa, để một mình em gánh vác cái nhà này à?"

Nghe đến đây, Cố Quân lập tức nói:

"Không đâu, ba mươi mấy tôi vẫn làm tốt, bốn mươi, năm mươi, sáu mươi tôi vẫn làm tốt.

"Lâm Thư nhếch mép cười nhạt:

"Anh cứ tiếp tục hành hạ bản thân thế này đi, đừng để đến lúc bốn mươi tuổi mà người như sáu mươi, lúc đấy làm gì cũng không xong.

"Nghe cô bảo mình

"không xong"

, Cố Quân thấy khó chịu, nhưng không nói rõ được là khó chịu ở đâu, tóm lại là nghe không lọt tai.

Im lặng một lúc, anh hỏi:

"Thế tôi phải làm thế nào?"

Hỏi xong lại bổ sung:

"Việc thì chắc chắn phải làm rồi, không làm lấy gì mà ăn.

"Lâm Thư:

"Việc thì phải làm, nhưng thói quen sinh hoạt của anh phải sửa, ăn cơm đừng có nuốt chửng như thế.

Đừng uống nước lã nữa, uống nhiều nước ấm vào.

Làm việc thì làm, nhưng cũng phải lượng sức mình, đừng có mệt đứt hơi rồi vẫn cố sống cố chết mà làm.

"Lâm Thư chưa từng nghĩ có ngày mình phải dạy một người đàn ông trưởng thành cách đối xử tốt với bản thân.

Cố Quân nhìn đôi môi mấp máy của cô, nghe những lời quan tâm sức khỏe của cô, bất giác ngẩn ngơ.

Thấy anh ngẩn ra, Lâm Thư gọi hai tiếng:

"Cố Quân, Cố Quân, anh nghĩ gì thế?

Có nghe em nói không đấy?"

Cố Quân hoàn hồn, ánh mắt cũng trong trẻo trở lại:

"Nghe mà."

"Những gì cô nói, tôi sẽ để ý.

"Lâm Thư thở dài, thấm thía nói:

"Đối xử tốt với bản thân một chút, cho dù sau này không ai thương anh, thì anh cũng phải tự thương lấy mình.

"Cố Quân lắc đầu:

"Không, sau này có cô và con rồi.

"Lâm Thư sững người, bắt gặp ánh mắt nóng rực của anh, bỗng thấy không được tự nhiên.

Cô hắng giọng:

"Con anh ấy à, chỉ cần anh thương nó, chắc chắn nó sẽ thương anh.

"Không biết Cố Quân có nghe lọt tai không, anh gật đầu mạnh:

"Tôi biết rồi.

"Lâm Thư cứ cảm giác câu trả lời của anh không chỉ bao gồm mỗi đứa con.

Lâm Thư cúi đầu tiếp tục khâu vá, trong lòng lại dậy sóng.

Chẳng lẽ trong thời gian ngắn ngủi nửa tháng này, Cố Quân đã bị nhân cách của cô thu phục rồi?

Thích cô rồi?

Nghĩ đến đây, Lâm Thư lắc đầu.

Anh ta còn chẳng biết thương bản thân.

Thích là gì, chắc anh ta còn chẳng biết đó là loại tình cảm nào ấy chứ.

Bây giờ anh chỉ nhận định cô là vợ anh, là mẹ của con anh, cộng thêm sự thay đổi của cô nên anh mới muốn đối xử tốt với cô thôi.

Lâm Thư ngồi một lúc thấy hơi ngại, cũng không ngồi được nữa, bèn bảo Cố Quân:

"Em buồn ngủ rồi, em về phòng ngủ đây.

"Cố Quân gật đầu:

"Cầm đèn theo đi.

"Lâm Thư

"vâng"

một tiếng, lại dặn dò anh:

"Anh cũng về phòng nghỉ sớm đi.

"Cố Quân

"ừ"

một tiếng, nhìn bóng lưng cô về phòng, cánh cửa đóng lại, nhưng anh vẫn ngồi yên ở gian nhà chính không nhúc nhích.

Một lúc sau, khóe miệng Cố Quân nở nụ cười.

Lâm Thư về phòng cất đồ xong, đi ra nhà xí thì thấy Cố Quân vẫn ngồi lù lù ở gian nhà chính, tối om như mực, một bóng đen ngồi đó.

Biết là Cố Quân nên cô không sợ.

Cô hỏi:

"Sao anh không về phòng?"

Cố Quân như vừa tỉnh mộng, đáp:

"Lát nữa tôi về.

"Anh ngừng một chút rồi hỏi:

"Cô đi vệ sinh à?"

Lâm Thư

"ừ"

một tiếng, cầm mũ rơm định đi ra, Cố Quân cũng đứng dậy.

"Bên ngoài trơn lắm, tôi đưa cô đi.

"Lâm Thư:

Anh đi theo, còn đứng canh bên ngoài, nghe thấy tiếng động thì em ngại chết mất.

"Thôi thôi, em đi cẩn thận là được, anh đừng đi theo, có mấy bước chân.

"Cố Quân như liên tưởng đến điều gì đó, bảo:

"Đưa cô qua đó rồi tôi quay lại.

"Thấy anh kiên quyết muốn đi cùng, Lâm Thư đành bảo:

"Thế cũng được.

"Hai người đội mũ rơm đi ra nhà xí.

Cố Quân đi sau lưng cô, thấy cô vào nhà xí rồi mới quay lại đứng đợi dưới mái hiên.

Lát sau thấy cô ra, anh lại rảo bước đi tới, đưa cô về.

Lâm Thư về phòng, trước khi đóng cửa nhìn anh giục:

"Về phòng nghỉ ngơi đi anh, mai chắc vẫn phải đi làm đấy.

"Cố Quân gật đầu, quay người về phòng.

Về đến phòng, trong đầu Cố Quân toàn là những lời cô nói hôm nay, nằm trên giường mãi không ngủ được.

Cố Quân gối đầu lên tay, nhìn trần nhà tối đen, đặt tay kia lên ngực.

Cơ thể rõ ràng rất mệt, nhưng trái tim đập rộn ràng và nóng hổi khiến anh không tài nào chợp mắt nổi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập