Chương 2: ◎ Hình như em động thai rồi. ◎

Lâm Thư chột dạ, rụt cổ lững thững bước theo sau người đàn ông cao lớn.

Sau khi rời khỏi con ngõ, bọn họ liền tách ra đi khỏi người đàn ông đeo kính.

Lâm Thư thì lẽo đẽo theo sau gã đàn ông đen nhẻm, cao to kia.

Bọn họ đi được một lúc thì thấy trên đường có rất nhiều người của đội trị an đeo băng đỏ đang đi về hướng chợ đen.

Cố Quân nhìn đội hồng vệ binh đi khuất, vẻ mặt trầm tư liếc nhìn người phụ nữ đang đi phía sau, không nói gì, thu hồi tầm mắt rồi tiếp tục bước đi.

Đi được một đoạn, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi:

"Đi chậm lại chút, em theo không kịp.

"Cố Quân không quay đầu, cũng không nhận ra sự khó chịu của người phía sau.

Cứ nghĩ đến chuyện cô ta ngang nhiên kéo tay người đàn ông khác ngay trước mặt mình, trong lòng anh lại kìm nén một ngọn lửa giận, cứ thế cắm cúi đi thẳng.

Lâm Thư nhìn người nọ càng đi càng xa, bụng dưới quặn thắt, trong lòng cũng bốc hỏa, cô dứt khoát không đi nữa, đứng dưới bóng cây, vịn vào thân cây từ từ ngồi thụp xuống.

Lâm Thư cảm thấy bụng dưới thỉnh thoảng lại nhói lên một cái, vô cùng khó chịu.

Tình trạng này của cô rõ ràng là bị động thai rồi.

Nghỉ ngơi một lát, ngẩng đầu lên nhìn thì gã đàn ông kia đã đi mất tăm.

Lâm Thư thầm rủa xả gã này quá đáng.

Vừa nãy cô còn giúp anh ta, bụng mang dạ chửa đứa con của anh ta vậy mà anh ta lại bỏ đi không thèm nói một lời, không sợ cô xảy ra chuyện gì sao!

Cơ mà, trong ký ức của nguyên chủ, toàn bộ hình ảnh đều thuộc về người đàn ông đeo kính ban nãy, tức là nam chính Tề Kiệt trong bộ truyện niên đại.

Ngược lại, về phần phản diện, trong phần ký ức ít ỏi chưa đến năm mươi phần trăm còn sót lại của nguyên chủ, cô nàng chẳng hề có chút ấn tượng nào.

Cũng không thể trách cô nhận nhầm người được.

Trong nguyên tác, nam chính là con ông cháu cha, ai cũng đồn ầm lên rằng anh ta sẽ sớm được điều chuyển về thành phố.

Đối với việc về thành phố, rất nhiều người đã nảy sinh một nỗi ám ảnh bệnh hoạn.

Nguyên chủ cũng là một trong số đó.

Cô ta vắt óc suy nghĩ, cuối cùng quyết định nấu gạo thành cơm, ép nam chính phải chịu trách nhiệm, sau đó danh chính ngôn thuận theo anh ta về thành phố.

Nhưng ở điểm thanh niên trí thức đông người qua lại, rất khó ra tay.

Tình cờ thay, Cố Quân – người cùng đội sản xuất – đã từng giúp đỡ cô ta, hơn nữa Cố Quân và nam chính lại khá thân thiết.

Vậy nên cô ta lấy cớ cảm ơn Cố Quân, để tránh bị người ta đàm tiếu, cô ta còn rủ thêm một nữ thanh niên trí thức khác đi cùng.

Nữ phụ vét sạch những đồng tiền tiết kiệm cuối cùng, mua rượu thịt, tiện tay mua thêm hai viên thuốc kích dục dành cho heo.

Cô ta mang danh nghĩa đến cảm ơn, sang nhà Cố Quân nấu cơm.

Cô ta lén bỏ thuốc vào bát rượu của nam chính, nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cuối cùng Cố Quân lại uống phải.

Nữ phụ dìu nam chính vào phòng, sau đó giả vờ cùng nữ thanh niên trí thức kia trở về điểm tập trung.

Đợi trời tối đen như mực, nhân lúc không ai để ý, cô ta lẻn ra ngoài, quay lại nhà Cố Quân, mò mẫm vào căn phòng đó.

Chỉ là, sau khi gạo đã nấu thành cơm, cô ta mới bàng hoàng phát hiện ra mình đã nhầm người.

Trong tiểu thuyết, phản diện dường như biết nữ phụ thích nam chính, vừa nãy cô còn kéo tay nam chính ngay trước mặt phản diện, anh ta không tức tối mới lạ.

Cơn đau thắt ở bụng dưới lại một lần nữa kéo Lâm Thư ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung.

Sắc mặt cô trắng bệch, ôm khư khư lấy bụng, thở hổn hển.

Sau một hồi lâu, bỗng có một bóng râm phủ xuống.

Lâm Thư lờ mờ đoán được điều gì đó, ngước mắt nhìn lên.

Là Cố Quân với khuôn mặt hầm hầm.

Lâm Thư đang khó chịu trong người, lại bị vạ lây từ những việc làm của nguyên chủ, phải chịu đựng thái độ lạnh nhạt của anh ta suốt quãng đường dài, cô cũng nổi nóng, trừng mắt lườm anh ta một cái.

Bị lườm, Cố Quân cau mày, nhưng vẫn mở miệng hỏi:

"Sao vậy?"

Vừa rồi lúc rẽ qua góc khuất, anh mới sực nhớ ra người đi theo mình đã tụt lại phía sau, bèn quay đầu tìm, liền thấy cô đang ngồi xổm dưới gốc cây.

Sau khi trừng mắt lườm người ta, Lâm Thư cũng không thèm ra vẻ mạnh mẽ, giọng yếu ớt đáp:

"Hình như em bị động thai rồi.

"Sắc mặt Cố Quân chợt đanh lại, anh khom người nắm lấy cánh tay cô, đỡ cô đứng dậy, nói:

"Đến bệnh viện khám xem sao.

"Lâm Thư bám vào tay anh, từ từ đứng thẳng dậy.

Cố Quân nhìn khuôn mặt nhợt nhạt và những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, đỡ lấy cánh tay cô, dặn dò:

"Cố chịu đựng thêm chút nữa, đi thẳng lên phía trước vài phút là đến bệnh viện rồi.

"Nơi đây quản lý tác phong rất nghiêm ngặt, Lâm Thư cũng chẳng dám mơ tưởng đến chuyện được bế đến bệnh viện, chưa kể xung quanh chỗ nào cũng có người đeo băng đỏ.

Mấy người trong đội hồng vệ binh này rất hung hăng, người nào dễ tính thì có thể nhắm mắt làm ngơ, còn người nào khó chịu thì bắt người chẳng cần lý do.

Có người đỡ đần, có chỗ dựa dẫm, cô cũng thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Đoạn đường chỉ mất vài phút đi bộ, vậy mà hai người phải ì ạch mất mười mấy phút mới tới được bệnh viện.

Bác sĩ khám qua loa cho cô, sau đó cắm một bình nước biển truyền dinh dưỡng.

Bác sĩ dặn dò Cố Quân:

"Vợ cậu bị suy dinh dưỡng, đi lại nhiều dễ bị động thai, may mà không nghiêm trọng lắm, chịu khó bồi bổ là ổn."

"Tuần tới phải nằm nghỉ ngơi trên giường, bồi bổ thêm chút thịt thà trứng sữa.

Nếu vẫn muốn giữ đứa bé này thì đừng bắt vợ làm việc nặng nữa.

"Cố Quân chăm chú lắng nghe lời bác sĩ, quay đầu nhìn người phụ nữ yếu ớt đang nằm trên giường bệnh, rồi thu hồi ánh mắt gật đầu đáp lời, lại hỏi thêm:

"Vậy hôm nay có được xuất viện về nhà không ạ?"

Bác sĩ:

"Truyền xong chai dịch này, nếu không có biểu hiện gì bất thường thì có thể về nhà tĩnh dưỡng.

"Dặn dò xong vài câu, bác sĩ rời đi.

Căn phòng bệnh khá rộng, có năm chiếc giường, ngoài Lâm Thư ra thì chỉ có một bệnh nhân khác nằm ở giường kế bên.

Bệnh nhân kia đang ngủ say, cả phòng bệnh chìm trong tĩnh lặng.

Cố Quân ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh, quay lưng về phía cô, im lìm không lên tiếng.

Lâm Thư âm thầm đánh giá nhân vật phản diện sẽ hắc hóa trong phần sau của cuốn tiểu thuyết.

Bộ quần áo trên người Cố Quân chắc là đồ mặc lúc đi xây xưởng, chằng chịt những mảnh vá, ống tay và vai áo đã sờn rách.

Cô hơi rũ mắt, nhìn xuống bàn tay anh đang đặt trên đầu gối, phần hõm giữa ngón cái và ngón trỏ chai sần.

Nhìn lên chút nữa, làn da sau gáy anh sạm đen vì nắng gió.

Nhân vật phản diện hắc hóa ở nửa sau cuốn sách, giờ đây thoạt nhìn lại mang đến cảm giác là một người đàn ông rắn rỏi, cương trực.

"Nhìn cái gì?"

Giọng nói trầm đục vang lên, Lâm Thư ngước nhìn Cố Quân, chạm phải khuôn mặt lạnh như tiền của anh.

Cô cũng không hề nao núng, đáp:

"Sáng sớm em đã lên huyện thành, chưa bỏ bụng hột cơm nào, đói meo rồi.

"Nguyên chủ có ba chị em, cô ta là con thứ, vốn chẳng được coi trọng, do một tay ông bà nội nuôi lớn.

Để đổi lấy chút tình thương ít ỏi từ gia đình, cũng như để báo đáp công ơn dưỡng dục của ông bà, có bao nhiêu tiền gạo, cô ta đều gom góp gửi về nhà.

Sau khi kết hôn, Cố Quân cũng đưa tiền và tem phiếu cho cô ta, nhưng cô ta lại như một cái hố không đáy.

Cho dù đưa bao nhiêu đi chăng nữa, chỉ cần nhà ngoại than thở khóc lóc ỉ ôi, cô ta sẽ gửi hết về nhà, cuối cùng dồn ép Cố Quân đến bước đường cùng, đành phải liều mạng đầu cơ trục lợi.

Nguyên chủ lúc này tay trắng chẳng có tiền cũng chẳng có gạo.

Hai ngày sau khi xuyên không, Lâm Thư chỉ có thể lót dạ bằng khoai lang luộc phơi khô.

Với cái kiểu ăn uống như thế, dinh dưỡng cung cấp đủ cho thai nhi mới là chuyện lạ.

Cố Quân đứng dậy, chỉ thả lại một câu:

"Đợi đấy.

"Nói xong, anh quay lưng bước ra khỏi phòng bệnh.

Nhìn người đàn ông rời đi, Lâm Thư nhắm mắt lại dưỡng thần, trong lòng cũng trút được một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Tuy Cố Quân không mặn mà gì với nguyên chủ, nhưng nhìn cách anh hành xử thì có vẻ là một người đàn ông có trách nhiệm.

Bây giờ chưa có chính sách mở cửa, không có giấy giới thiệu thì đừng hòng đi đâu.

Cô lại đang mang thai, tự lo thân còn khó, ly hôn lại càng viển vông, thôi thì cứ tạm bợ sống qua ngày đã, chuyện sau này tính tiếp.

May mà có cái thai trong bụng làm bùa hộ mệnh, dẫu là vợ chồng, Cố Quân cũng không thể chạm vào cô, thế nên cứ giữ nguyên hiện trạng là tốt nhất.

Việc quan trọng nhất bây giờ là phải canh chừng Cố Quân, không thể để anh ta bén mảng đến chợ đen nữa.

Nhìn cái tướng vóc của anh ta là biết dân lao động tay chân chính hiệu, sau này nuôi con cái lẫn miếng ăn của cả nhà đều phải trông cậy vào anh ta.

Lâm Thư mải mê suy nghĩ, vô tình ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Cũng chẳng biết đã ngủ bao lâu, lúc đang say giấc nồng thì bị ai đó lay tỉnh.

Mở mắt ra, nhìn thấy khung cảnh xa lạ, trong phút chốc cô không kịp nhận ra mình đang ở đâu.

Thẫn thờ một lúc lâu mới định thần lại, nhớ ra mình đã xuyên sách.

Cố Quân mở nắp hộp cơm bằng nhôm, giục:

"Ăn mau đi.

"Lâm Thư ngồi dậy, phát hiện chai dịch truyền đã hết, kim tiêm cũng đã được rút ra từ lúc nào.

Cô hơi nhíu mày, sao cô lại ngủ say như chết thế này.

Lâm Thư hoàn hồn, dán mắt vào hộp cơm nhôm và ca nước tráng men trên bàn.

Cố Quân đẩy hộp cơm đến trước mặt cô, bảo:

"Ăn xong rồi về.

"Lâm Thư cúi đầu nhìn, bên trong hộp cơm chất đầy sủi cảo.

Ăn khoai lang luộc hai ngày nay, nhìn thấy sủi cảo, Lâm Thư thèm rỏ dãi.

Cô nhận lấy, buột miệng:

"Cảm ơn anh.

"Nghe thấy hai tiếng

"Cảm ơn"

, trong mắt Cố Quân xẹt qua vài tia kinh ngạc.

Cố Quân nhìn cô với ánh mắt dò xét, sau đó rời mắt đi.

Lâm Thư cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Ăn xong một miếng sủi cảo mới nhận ra là nhân bí ngòi trộn trứng.

Trong hộp cơm có mười hai cái sủi cảo, cái nào cái nấy to tròn mập mạp, thế nên Lâm Thư ăn bảy cái là đã no căng.

Cô đưa lại cho Cố Quân, nói:

"Em no rồi, không ăn nổi nữa.

"Cố Quân nhận lấy, và vài miếng là xử lý sạch sành sanh số sủi cảo còn lại.

Lâm Thư nhìn ca nước tráng men trên bàn, hỏi:

"Em uống miếng nước được không?"

Cố Quân liếc cô một cái, giọng điệu đầy hoài nghi:

"Sao tự nhiên cô lại khách sáo thế?"

Vừa nãy nói cảm ơn cũng vậy.

Kết hôn ngót nghét bốn tháng, đừng nói là cảm ơn, ngay cả chuyện cô ta có nói chuyện đàng hoàng với anh nửa câu mỗi ngày hay không cũng là một dấu hỏi chấm.

Cô ta là thanh niên trí thức từ thành phố về, khinh thường gốc gác nhà nông của anh.

Từ ngày lấy nhau, cô ta chưa từng cho anh một ánh mắt tử tế, cũng chẳng động tay động chân vào bất cứ việc gì.

Anh nai lưng làm lụng vất vả cả ngày trời kiếm điểm công điểm nuôi gia đình, về đến nhà vẫn phải đối mặt với bếp lạnh tanh lạnh ngắt, chẳng có lấy một hớp cơm nóng để lót dạ.

Anh mà phàn nàn vài câu, cô ta lại hở ra là đòi đi tố cáo anh, tố cáo anh tội cưỡng bức phụ nữ, và cái thai trong bụng cô ta chính là bằng chứng đanh thép.

Cố Quân cũng bó tay chịu chết với cô ta.

Nghĩ lại cũng thấy xui xẻo, chỉ vì nốc cạn hai bát rượu mà cả người nóng bừng, đầu óc quay cuồng, vừa tỉnh dậy đã thấy một người phụ nữ nằm tơ hơ bên cạnh.

Giây phút ấy, Cố Quân đã từng nghĩ mình sẽ bị đem ra xử bắn vì tội lưu manh.

Lâm Thư đã có câu trả lời, cô với tay lấy chiếc ca tráng men để uống nước.

Uống xong, Lâm Thư hỏi:

"Hộp cơm với ca nước này anh lấy ở đâu ra thế?"

Dòng suy nghĩ của Cố Quân bị cắt đứt, anh đậy nắp hộp cơm lại, giọng điệu lạnh nhạt:

"Về ký túc xá của xưởng lấy.

"Lâm Thư đã bỏ bụng được chút đồ ăn, lại được ngủ một giấc, cảm thấy khỏe hơn hẳn, bụng dưới cũng không còn khó chịu nữa.

Chắc là có thể xuất viện rồi.

"Lát nữa mình về đội sản xuất bằng gì?"

Cô hỏi.

Máy kéo chắc chắn đã quay về đội sản xuất rồi, với tình trạng của cô thì chắc chắn không thể đi bộ về được.

Cố Quân đứng dậy, hờ hững nói:

"Tôi mượn xe đạp rồi.

"Anh bỏ hộp cơm và ca tráng men vào túi lưới, sau đó rời khỏi phòng bệnh.

Lâm Thư cũng chẳng có đồ đạc gì để dọn, xỏ đôi giày vải vào rồi lẽo đẽo đi theo.

Cô theo Cố Quân đến quầy thu ngân của bệnh viện, đứng chờ bên cạnh.

Thực ra Lâm Thư cũng muốn tự rút tiền trả viện phí, nhưng cô đã lục tung tất cả những chỗ có thể giấu tiền của nguyên chủ, gom góp lại cũng chỉ được vỏn vẹn năm hào sáu xu, còn tem phiếu thì chẳng có lấy một tờ.

Phần lớn tiền bạc của nguyên chủ, cộng thêm cả tiền Cố Quân đưa, đều bị nguyên chủ gửi về nhà mẹ đẻ hết.

Cố Quân móc từ trong túi ra một xấp tiền lẻ, tờ mệnh giá lớn nhất là một đồng, mà chỉ có duy nhất một tờ.

Số còn lại toàn là tiền hào, tiền xu.

Viện phí là hai đồng hai hào, anh rút ra một đồng, rồi đếm thêm một nửa xấp tiền lẻ nữa mới đủ hai đồng hai.

Lâm Thư nhìn anh trả tiền, ánh mắt lướt qua những ngón tay chai sạn của anh, trong lòng dâng lên cảm giác mông lung.

Xuyên vào thời đại nào không xuyên, lại xuyên đúng vào cái thời kỳ cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc này.

Nhưng ngẫm lại, so với cái xã hội phong kiến cổ đại thứ bậc hà khắc, mạng người như cỏ rác, thì thời đại này tuy nghèo khó một chút nhưng con người sống có nhân phẩm, an toàn hơn nhiều.

Hơn nữa, chỉ vài năm nữa thôi là cuộc sống sẽ khấm khá lên.

So sánh như vậy, cũng coi như có thể chấp nhận được.

Cố Quân nhét số tiền lẻ còn lại vào túi, nhìn người phụ nữ đang ngẩn ngơ, hất hàm gọi:

"Đi thôi.

"Nói xong, anh đi trước, nhưng bước chân đã chậm lại rất nhiều.

Lâm Thư lóc cóc chạy theo sau anh.

Cố Quân ra nhà xe lấy xe đạp.

Lâm Thư nhìn chiếc xe đạp anh dắt tới, bỗng thấy khó xử.

Cô nên ngồi kiểu nam hay kiểu nữ đây?

Cô có vẻ không thích hợp để ngồi kiểu nam lắm.

Mặc dù bụng chưa to lắm, nhưng dễ bị đụng vào yên xe, rất nguy hiểm.

Cố Quân dắt xe đến trước mặt cô, ỷ chân dài, anh vung chân ngồi phịch lên xe, một chân chống xuống đất, đợi một lúc không thấy cô nhúc nhích, anh quay đầu lại nhìn:

"Còn không mau lên xe đi.

"Cuối cùng Lâm Thư vẫn chọn cách bám vào yên xe để ngồi vắt chéo chân lên gác baga phía sau.

Sợ bị xóc nảy ngã nhào, cô bám chặt lấy thanh sắt bên dưới yên xe.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập