Chương 21: Hai chương

Khi Cố Quân sắp về đến nhà, trời đã tối.

Về đến trước cửa, lúc định mở cửa anh phát hiện bên trong đã cài then, đành phải gõ cửa gọi:

"Tôi về rồi đây, mở cửa cho tôi với.

"Lâm Thư nghe tiếng, cố tình lề mề một lúc mới xách đèn dầu ra mở cửa.

Cô phải tỏ rõ thái độ – cô không thích anh qua lại quá thân thiết với Tề Kiệt.

Tề Kiệt tuy hơi oan uổng, nhưng biết sao được, nam chính và phản diện trời sinh đã xung khắc, cẩn thận vẫn hơn.

Cố Quân đợi mãi, tưởng Lâm Thư đã ngủ say, bèn đi ra góc tường định trèo vào thì cửa mở.

Lâm Thư mở cửa không thấy người đâu, bước ra ngoài nhìn quanh thì thấy bóng người đang đứng lúi húi ở góc tường.

Hai người nhìn nhau trân trân mấy giây, Cố Quân mới lững thững đi lại.

Vào sân, Cố Quân đóng cổng lại, Lâm Thư đi phía sau hỏi:

"Nếu em ra muộn chút nữa là anh trèo tường vào thật đấy à?"

Cố Quân:

"Tôi tưởng cô ngủ rồi.

"Lâm Thư:

"Mới mấy giờ mà ngủ.

"Tầm tám giờ là đi ngủ, mai chắc chưa đến bốn giờ sáng đã dậy.

Giờ đó dậy chẳng có gì giải trí, lại phải tiết kiệm dầu đèn, chỉ có nước ngồi trong bóng tối đếm ngón tay chờ trời sáng.

Vào đến gian nhà chính, Lâm Thư bảo:

"Anh đi tắm trước đi, quần áo em vừa thu vào, để trên giường anh rồi đấy.

"Cố Quân

"ừ"

một tiếng, quay người vào phòng.

Thắp đèn dầu lên, nhìn thấy bộ quần áo được gấp gọn gàng ngay ngắn trên giường, anh hơi sững sờ.

Bước tới cầm quần áo lên, thấy kẹp bên trong là chiếc quần đùi góc vuông, vành tai anh nóng bừng lên.

Chỉ là dạo này phơi nắng đen quá nên khó nhận ra, nhìn kỹ mới thấy làn da ngăm đen ửng đỏ.

Cố Quân cầm quần áo đi ra, bắt gặp ánh mắt Lâm Thư vẫn chưa đóng cửa phòng đối diện, chỉ liếc một cái rồi vội vàng lảng tránh, đi thẳng ra sân.

Lâm Thư chớp mắt khó hiểu.

Người này làm sao thế nhỉ?

Ánh mắt cứ lén la lén lút.

Không phải là làm chuyện gì khuất tất thật đấy chứ, lại bàn bạc với nam chính đi đầu cơ trục lợi rồi?

Lâm Thư càng nghĩ càng thấy bất an.

Không được, phải tra hỏi cho ra lẽ mới được.

Cố Quân vừa lau tóc vừa bước vào nhà thì thấy Lâm Thư đang ngồi lù lù ở gian nhà chính.

Nhớ đến chuyện cô gấp đồ lót cho mình, anh hắng giọng vẻ không tự nhiên.

Lâm Thư nhìn anh:

"Nói chuyện chút đi?"

Cố Quân thầm thở hắt ra.

Đoán được cô định hỏi gì, anh giải thích thẳng:

"Tề Kiệt có chút họ hàng với chủ nhiệm phân xưởng nhà máy dệt, mà ông chủ nhiệm này lại thân với chủ nhiệm nhà bếp.

Bây giờ ngoài ruộng nhiều trạch với cá trê, nhà bếp muốn cải thiện bữa ăn cho công nhân nên giao việc này cho Tề Kiệt, còn viết giấy giới thiệu, bảo Tề Kiệt về đội sản xuất thu mua.

"Nghe anh nói vậy, Lâm Thư ngớ người:

"Hiếm khi thấy anh nói một tràng dài thế này đấy.

"Cố Quân cũng ngớ ra, đáp:

"Chuyện này phải giải thích cặn kẽ thế mới hiểu được.

"Lâm Thư ngẫm nghĩ rồi hỏi:

"Thế anh xem giấy thu mua chưa?

Chắc chắn có con dấu của nhà máy dệt chứ?"

Cố Quân không nghĩ đến chi tiết này, ấp úng đáp:

"Tôi không biết chữ, nhưng đại đội trưởng xem rồi.

"Lâm Thư để ý thấy khi nhắc đến chuyện không biết chữ, ánh mắt Cố Quân lảng tránh, biểu hiện của sự tự ti.

Không biết chữ quả là vấn đề lớn.

Sau này đất nước mở cửa, muốn lên thành phố hay đi Thâm Quyến làm ăn buôn bán, cũng phải biết chữ, đọc hiểu hợp đồng thì mới không bị người ta lừa.

Nghĩ đến đây, Lâm Thư bảo:

"Đợi xong vụ gặt, anh học chữ với em đi.

"Cố Quân nghe vậy, nhìn chằm chằm vào cô:

"Cô chê tôi không biết chữ à?"

Lâm Thư giơ tay:

"Dừng lại, em không chê anh không biết chữ, mà em thấy biết chữ rất cần thiết.

Nhỡ sau này có việc cần dùng đến chữ nghĩa, anh cũng không đến nỗi mù tịt, cái gì cũng không biết."

"Với lại, anh có định cho con đi học không?"

Cố Quân gật đầu chắc nịch:

"Đương nhiên là phải đi học rồi.

"Anh có thể mù chữ, nhưng con anh nhất định phải biết chữ.

Lâm Thư nghe câu trả lời của anh, bèn hỏi vặn:

"Thế lỡ con đi học về, hỏi anh chữ này đọc thế nào mà anh không biết thì làm sao?"

Cố Quân cũng bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.

Tuy anh thấy khả năng điều trước xảy ra không cao lắm, nhưng nghĩ đến vế sau, lông mày anh bất giác nhíu lại.

Thấy anh nhíu mày, Lâm Thư biết mình đã đánh trúng điểm yếu của anh, cô hỏi dồn:

"Thế có học hay không?"

Cố Quân gật đầu, trả lời dứt khoát:

"Học!

"Lâm Thư cười tươi rói:

"Được, vậy đợi xong vụ gặt nhé.

"Cô xách đèn đứng dậy:

"Chuyện của anh với thanh niên trí thức Tề đã qua mắt được đại đội trưởng rồi thì em không ý kiến gì nữa.

"Nói xong, cô quay về phòng.

Cố Quân đứng chôn chân tại chỗ, suy nghĩ về những lời cô vừa nói.

Dạy anh học chữ?

Nhưng anh già đầu thế này rồi, liệu có học vào không?

Nói ra người ta lại cười cho thối mũi.

Thế thì đừng nói ra là được chứ gì?

Nghĩ đến đây, Cố Quân đi nhìn cửa phòng Lâm Thư.

Lâm Thư mở cửa, thắc mắc nhìn anh:

"Lại sao nữa thế?"

Cố Quân hơi nghiêng mặt, tránh ánh mắt của cô, nói:

"Chuyện tôi học chữ với cô, đừng nói cho người ngoài biết, họ cười cho đấy.

"Nghe câu này, nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của anh, Lâm Thư không nhịn được phì cười.

Cố Quân nghe tiếng cười, đành quay lại nhìn cô, nghiêm túc nhắc lại:

"Đừng nói ra ngoài.

"Lâm Thư mím môi nín cười:

"Biết rồi, em không nói đâu, coi như bí mật giữa chúng mình.

"Nghe cô nói

"bí mật giữa chúng mình"

, tim Cố Quân đập nhanh mất kiểm soát, mãi mới bình tĩnh lại được.

Lâm Thư hỏi:

"Còn chuyện gì nữa không?"

Cố Quân lắc đầu.

Lâm Thư:

"Thế về phòng nghỉ ngơi đi, mai còn phải dậy sớm đấy.

"Mai cô cũng phải đi làm, ra ruộng lạc với ruộng ngô làm cỏ.

Cô đang bầu bí, không ngồi xổm lâu được, làm chậm rề rề, lại chỉ làm buổi sáng nên cũng chỉ được hai công điểm.

Có tí công điểm còn hơn không.

Hơn nữa đi làm cỏ còn được hóng chuyện với các bà các cụ trong đội sản xuất.

Các cụ làm việc công điểm cũng không cao, toàn làm buổi sáng lúc trời nắng không gắt, nên công điểm cũng chỉ nhỉnh hơn Lâm Thư một điểm.

Lâm Thư đang ngủ say, nửa đêm bỗng bị cơn đau rút ở bắp chân làm tỉnh giấc.

Hình như bị chuột rút rồi, cô định cử động nhưng vừa nhúc nhích thì cơn đau ập đến, đau thấu tim gan.

Đau đến mức nước mắt giàn giụa, cô vội gọi:

"Cố Quân, Cố Quân.

"Cố Quân đang ngủ mơ màng nghe tiếng gọi thì giật mình tỉnh giấc.

Tỉnh dậy, lắng tai nghe kỹ thì đúng là có người gọi anh thật.

Trong nhà này ngoài Vương Tuyết ra còn ai vào đây?

Cố Quân bật dậy, chẳng kịp mặc áo xỏ giày, cứ thế ở trần, chân đất chạy sang, đẩy thẳng cửa xông vào.

Khoảnh khắc đẩy cửa vào, anh hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó đi đến bên giường ngồi xổm xuống, hỏi:

"Sao thế?"

Tối om như hũ nút, chẳng nhìn thấy gì, anh không chắc chắn tình hình thế nào.

Lâm Thư nói:

"Em bị chuột rút, đau không cử động được, anh mau bóp chân cho em một tí.

"Giọng cô nói ra đều run rẩy và căng thẳng.

Cố Quân lần mò trong bóng tối, chạm vào chân cô:

"Chân này à?"

Lâm Thư khẽ

"ừ"

một tiếng, giọng run run:

"Bắp chân bị chuột rút.

"Cái miệng Cố Quân đúng là linh thật, vừa tối nay ăn cơm xong nói chuyện chuột rút, đêm nay đã bị ngay.

Cố Quân cẩn thận bóp bắp chân cho cô, vừa bóp cô vừa hít hà:

"Nhẹ, nhẹ, nhẹ thôi.

"Một lúc lâu sau cơn chuột rút mới qua đi, nhịp thở của Lâm Thư cũng dần ổn định lại.

Cô chưa bao giờ bị chuột rút đau kinh khủng thế này.

Trước nghe người ta bảo chuột rút đau phát khóc, cô còn chưa tin, giờ thì thực sự nếm trải rồi.

Chân đỡ đau rồi mà Cố Quân vẫn đang miệt mài bóp chân.

Cô bảo:

"Được rồi, hết đau rồi, không cần bóp nữa đâu.

Anh thắp cho em ngọn đèn với, đèn trên bàn ấy, diêm ở ngay cạnh.

"Cố Quân thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy mò mẫm trên bàn một lúc, tìm thấy đèn dầu và bao diêm.

Anh tháo bóng đèn, quẹt diêm, căn phòng bừng sáng ánh đèn leo lét.

Thắp đèn xong, Cố Quân lắp bóng đèn vào.

Lâm Thư hoàn hồn, ngồi dậy, nhìn thấy Cố Quân thì sững người.

Cô nhìn anh từ đầu đến chân một lượt.

Cố Quân quay lại, thấy cô đang nhìn mình chằm chằm mới sực nhớ ra mình đang ở trần, chân đất, mặc mỗi cái quần dài chạy sang đây.

May mà anh còn nhớ trong nhà có phụ nữ, chứ không thì bình thường toàn mặc quần đùi đi ngủ.

Dù ở trần nhưng anh cũng không thấy ngại ngùng lắm, hỏi:

"Có muốn uống nước không?"

Lâm Thư gật đầu, đợi Cố Quân cầm ca đi rót nước, cô nhìn xuống bắp chân mình.

Không lẽ sau này cứ bị chuột rút mãi thế này à?

Hành hạ thế này cô chịu không nổi đâu.

Cố Quân đi một lúc lâu mới bưng nước vào.

Cô uống một ngụm, thấy nước ấm, ngạc nhiên nhìn anh.

Cố Quân giải thích:

"Vừa ra bếp hâm nóng lại.

"Lâm Thư uống thêm mấy ngụm nước, bảo anh:

"Anh về ngủ đi, em không sao rồi.

"Cố Quân:

"Không sao, giờ tôi cũng tỉnh ngủ rồi.

"Chủ yếu là bị dọa cho tỉnh cả ngủ, lúc bị gọi dậy cứ tưởng xảy ra chuyện gì, tim treo ngược lên tận cổ họng.

Anh nghĩ ngợi rồi hỏi:

"Sao tự nhiên không khóa cửa nữa?"

Trước đây cứ hễ cô ở trong phòng là khóa trái cửa.

Giờ không khóa nữa, là tin tưởng anh rồi à?

Lâm Thư nghe vậy, nhìn cái then cửa, giải thích:

"Bụng em to rồi, sợ có chuyện gì bất trắc, nghĩ là lúc gọi anh anh có thể vào được ngay nên em không cài then.

"Ngoài nỗi lo đó ra, còn vì thời gian qua chung sống, cô dần tin tưởng Cố Quân hơn, nên trừ tuần đầu tiên chung sống là cài khóa, sau đó cô đi ngủ không bao giờ khóa cửa nữa.

Cố Quân nghe cô nói thế thì trong lòng hiểu rõ.

Dù cô không nói thẳng lời tin tưởng, nhưng anh cảm nhận được cô không còn đề phòng anh nữa.

Tâm trạng vừa vui vẻ trong chốc lát, ngay lập tức lại chuyển sang lo lắng, anh hỏi:

"Chân cô đỡ thật chưa?"

Lâm Thư:

"Giờ thì đỡ rồi, nhưng không biết nửa đêm có bị lại không.

"Cố Quân:

"Bị lại thì cứ gọi tôi.

"Lâm Thư

"ừ"

một tiếng.

Cố Quân:

"Mai tôi đi hỏi Đại Mãn xem, vợ cậu ấy hồi mang thai thằng Hổ cũng hay bị chuột rút lắm.

"Lâm Thư:

"Để em tự hỏi Xuân Phân, chị ấy có kinh nghiệm, biết cách xử lý.

"Cố Quân tuy không đáp lời nhưng thầm nghĩ cô hỏi đằng cô, tôi hỏi đằng tôi, đâu có cản trở gì nhau.

Im lặng một lát, anh hỏi:

"Cô có đói không, hay tôi làm chút gì cho cô ăn nhé?"

Lâm Thư định từ chối nhưng bụng lại thấy đói thật, tự nhiên rất thèm ăn.

Cô gật đầu:

"Làm món gì được anh?"

Cố Quân điểm lại thực phẩm trong nhà, hỏi:

"Nấu canh mướp trứng gà được không?"

Lâm Thư gật đầu:

"Thế ăn món đó đi.

"Chủ yếu trong nhà cũng chẳng còn gì khác.

Cố Quân quay người định ra bếp thì Lâm Thư gọi anh lại.

Cô nhắc:

"Phần vỏ xanh của mướp phải gọt sạch đi nhé, nếu không ăn lẫn vỏ chát lắm, không ngon đâu.

"Cô nghi ngờ nếu cô không nhắc, anh có khi chỉ gọt mỗi mấy cái đường gân cứng của mướp thôi.

Cố Quân khựng lại một chút, rồi đáp:

"Được, tôi biết rồi.

"Hơn mười phút sau, anh bưng bát canh mướp trứng gà nóng hổi quay lại.

Anh đặt bát lên bàn, Lâm Thư ngồi vào.

Nhìn bát canh bốc khói nghi ngút, cô hỏi:

"Anh có muốn ăn chút không?"

Cố Quân lắc đầu:

"Cô ăn đi, tôi về phòng trước đây, có gì cứ gọi, tôi không đóng cửa đâu.

"Mở cửa thì âm thanh truyền vào rõ hơn, cô gọi một tiếng là anh nghe thấy, chạy sang ngay.

Lâm Thư:

"Được rồi được rồi, bị chuột rút nữa em gọi anh, anh về ngủ đi.

"Cố Quân

"ừ"

một tiếng, quay người về phòng.

Lâm Thư nhìn bóng lưng anh rời đi, thấy anh về phòng mà cửa vẫn mở, khẽ mỉm cười.

Cố Quân có trách nhiệm, biết lo toan, lại kiên nhẫn, tính tình điềm đạm, sống với anh quả thực rất đáng tin cậy.

Nếu cứ tiếp tục sống với anh thế này, hình như cũng không tồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập